Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Hyeon Dan-ryeong nghiêng đầu nhíu mày. Không phải là mười mấy vị quyền thần hùng hổ kéo đến đây sao, sao họ lại về rồi chứ. Không lẽ họ lại ngồi uống trà rồi vui vẻ ra về, vậy thì rốt cuộc họ đã kéo đến từ tờ mờ sáng đến mức nào?
Anh ra khỏi Tử Kiến Điện vào khoảng giờ Thìn, cho dù đám quyền thần kéo đến ngay sau khi anh rời khỏi Tử Kiến Điện đi chăng nữa thì với những vị quyền thần đã ấp ủ kế hoạch từ lâu như vậy, họ vẫn phải đang ầm ĩ lên chứ, sao họ có thể về sớm như vậy được.
"Kỳ lạ thật......"
Hyeon Dan-ryeong đang nghiêng đầu lẩm bẩm thì.
Lúc đó, anh nhìn thấy một bóng người đang đi đi lại lại lững thững từ phía hậu viên, dáng điệu thư thái không có việc gì làm. Hyo-gang đang ngước nhìn cành cây nảy mầm, rồi lại nhìn ra bên ngoài tường đá như đang đợi ai đó, cậu vô tình đi về phía này rồi chạm mắt Hyeon Dan-ryeong.
"Đoàn sư Hyeon."
Hyo-gang ngạc nhiên mở to mắt rồi nở một nụ cười rạng rỡ. Cậu vui sướng bước nhanh về phía anh với nụ cười rạng rỡ trên môi.
"Đoàn sư Hyeon, thầy đến từ bao giờ vậy? Ta không biết nên mới đi ra hậu viên."
"Ta vừa đến thôi. Nhưng sao ngài lại ra đây?"
"Ta nghe nói Thầy được thả khỏi ngục và đến gặp anh trai, ta đã đợi Thầy đến từ bao giờ rồi. Ta muốn ra đón Thầy ở ngục nhưng lại bị cấm túc nên......"
Hyo-gang vui vẻ tiến đến nắm chặt lấy tay Hyeon Dan-ryeong một cách tự nhiên, cậu có vẻ áy náy khi nói đến đây. Vốn dĩ điện hạ đã rất nghe lời rồi nhưng chỉ sau một đêm mà cậu đã trở nên thân thiết hơn hẳn, Hyeon Dan-ryeong thầm nghĩ như vậy và có chút ngượng ngùng khi bị nắm tay bất ngờ, nhưng thấy Hyo-gang không có vẻ gì là ngại ngùng nên anh cũng tỏ ra bình thường.
Ngược lại, anh lại cảm thấy khó chịu hơn khi cung nữ với khuôn mặt đỏ bừng cứ liếc nhìn về phía này, đến khi chạm mắt Hyeon Dan-ryeong thì lại cúi đầu rồi lén lút rời đi. ...... Lẽ nào anh lại làm chuyện gì đó đáng xấu hổ với điện hạ ngay giữa ban ngày ban mặt ở đây hay sao.
Hyeon Dan-ryeong buồn bã nhìn theo bóng lưng cung nữ đang vội vàng rời đi vì một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, nhưng anh chẳng có lý do gì để biện minh cả vì đã làm chuyện xấu vào đêm qua.
"Ta nghe nói các vị quyền thần đã đến Tử Kiến Điện......"
Hyeon Dan-ryeong hỏi, Hyo-gang cười đáp một cách thản nhiên.
"À, phải ạ. Mấy vị ấy đã về rồi ạ."
"Về rồi sao? Ta cứ tưởng họ sẽ ở lại đến tận đêm khuya ấy chứ......"
"Ha ha ha, mấy vị ấy có thể làm vậy thật, nhưng ta biết Đoàn sư Hyeon sẽ đến nên sao ta có thể cứ ngồi nói chuyện với mấy vị ấy mãi được chứ. Ta đã kết thúc câu chuyện để họ không ngồi lại quá lâu."
Hyeon Dan-ryeong nhìn kỹ khuôn mặt đang mỉm cười của Hyo-gang. Anh nhìn kỹ xem liệu có chút u ám nào mà anh đã bỏ lỡ trong khuôn mặt chỉ đang cười tươi rạng rỡ với anh kia hay không, nhưng sau khi xác nhận rằng khuôn mặt cậu thực sự chỉ đang vui vẻ thôi thì anh lại nghiêng đầu.
"......Chắc ngài đã vất vả nhiều rồi. Họ có hạch sách ngài nhiều không?"
"Không ạ. Họ đã nói chuyện một cách hòa nhã và ra về mà không có chuyện gì xảy ra cả. Dù có những lời đồn đại lan truyền ở những nơi mà ta và Đoàn sư Hyeon không biết được, dù là trong cung hay ngoài dân gian thì cũng chẳng có cách nào khác, nhưng sẽ không có ai dâng sớ hay công khai gây khó dễ cho ta đâu. Mọi người đều là những người tốt bụng mà......"
"Ngài Hyo-gang. Có phải ngài đang giấu ta chuyện gì không?"
Hyeon Dan-ryeong tự thấy mình thật dai dẳng nhưng anh vẫn nhìn thẳng vào mắt Hyo-gang và kiên quyết hỏi. Anh có thể bị coi là đa nghi thật, nhưng anh thực sự không thể tin được rằng các vị quyền thần đã hùng hổ kéo đến rồi lại ngồi nói chuyện hòa nhã với nhau rồi vui vẻ ra về.
Hyo-gang ngạc nhiên không cười nữa khi nghe Hyeon Dan-ryeong hỏi một cách nghiêm túc.
"Sao Thầy lại nói vậy ạ?"
"Chẳng qua là ta thấy quá bất ngờ khi họ lại về nhanh như vậy thôi. Nếu ngài cố tình giấu ta vì sợ ta lo lắng thì xin ngài hãy nói thật cho ta biết đi. Ta phải lo lắng cho ngài Hyo-gang chứ không phải ngài Hyo-gang lo lắng cho ta."
Hyeon Dan-ryeong nói với vẻ mặt nghiêm nghị, Hyo-gang nhìn chằm chằm vào anh rồi bất chợt cười thản nhiên.
"Sao chỉ có Đoàn sư Hyeon lo lắng cho ta mà ta lại không thể lo lắng cho Đoàn sư Hyeon được chứ. Ta không thể làm vậy được. Xin Thầy đừng nói như vậy nữa. ...... Thật lòng mà nói thì mấy vị ấy không thích chuyện ta sẽ luôn ở bên cạnh và hầu hạ Đoàn sư Hyeon trong tương lai cho lắm. Vì vậy ta đã nói chuyện với họ khoảng nửa canh giờ, ta nói rằng trái tim và quyết tâm của ta đã vững vàng và không thể thay đổi được, ta tha thiết yêu cầu họ hiểu cho ta, họ không vui vẻ lắm nhưng cũng tàm tạm chấp nhận rồi ra về."
Sau khi nghe Hyo-gang kể lại một cách bình tĩnh và từ tốn, Hyeon Dan-ryeong mới gật đầu một cách miễn cưỡng. Nghe điện hạ nói vậy thì có vẻ là họ đã nói chuyện với nhau và ra về mà không có bất kỳ xích mích nào.
Nhưng dù nghĩ thế nào thì anh vẫn thấy thật bất ngờ và thật kỳ lạ, Hyeon Dan-ryeong không kìm được mà gật gù đầu 'Thì ra Neung-cheon đã từng nói rằng con người có thể có những mặt khác với vẻ bề ngoài của họ.'
Rồi Hyeon Dan-ryeong lặng lẽ nhìn Hyo-gang. Hyo-gang chớp mắt nhìn lại anh với vẻ nghi hoặc trước ánh mắt chăm chú của anh. Khuôn mặt Hyo-gang đang kiên nhẫn chờ đợi lời nói của Hyeon Dan-ryeong ửng hồng lên một chút.
Hyeon Dan-ryeong nhìn chằm chằm vào con người yêu kiều và đáng yêu đó rồi bất ngờ hỏi.
"Ngài có chắc là không hề giấu ta chuyện gì chứ?"
Hyo-gang hơi mở to mắt. Hyo-gang vẫn nhìn thẳng vào mắt Hyeon Dan-ryeong rồi từ từ mỉm cười.
"Nếu ta có giấu Thầy chuyện gì thì đó chỉ là nỗi sợ rằng Thầy có thể buông tay ta bất cứ lúc nào thôi."
Thấy đôi môi Hyo-gang run rẩy yếu ớt khi nói những lời đó, Hyeon Dan-ryeong nhíu mày vì tim anh nhói lên và vô thức nói.
"Sao có chuyện đó được chứ, từ khi ta gặp ngài Hyo-gang đến giờ đã bao nhiêu năm rồi, ...... sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu."
Nhưng Hyeon Dan-ryeong chợt cảm thấy ngượng ngùng khi vừa nói ra thì nhận ra mình đã lỡ lời nên anh ngập ngừng rồi lén lút quay mặt đi và kiên quyết nói thêm vế sau.
Hyo-gang nhìn chằm chằm vào Hyeon Dan-ryeong rồi bất ngờ cúi đầu xuống. Tai cậu đỏ bừng. Bàn tay cậu đang nắm tay Hyeon Dan-ryeong dường như vô thức siết chặt hơn.
"Ta cũng vậy."
Hyo-gang thì thầm những lời khó có thể nghe thấy rồi chỉ cúi đầu nhìn xuống tay. Cậu cẩn thận nâng bàn tay đó lên rồi khẽ chạm môi vào đầu ngón tay. Hyeon Dan-ryeong nhất thời bị thu hút bởi đôi môi khẽ chạm vào tay anh như thể cậu sợ rằng nếu hôn mạnh hơn một chút thì tay anh sẽ vỡ tan ra mất.
Rạng sáng hôm nay cũng vậy. Đôi môi cẩn thận và kín đáo đó đã chạm vào anh không biết bao nhiêu lần. Mỗi khi cảm giác nhồn nhột đó chạm vào anh, trái tim anh lại như muốn bùng nổ gấp đôi, Hyeon Dan-ryeong suýt chút nữa đã cảm thấy tim mình vỡ tung ra.
"...... tránh đường cho ta một chút."
Hyo-gang đã nói như vậy khi cậu chạm mặt các cung nữ và lính canh trong sân vào đêm qua, nhưng không chỉ có họ mới cần phải tránh đường. Trong tình huống ồn ào trước mặt bao nhiêu người như vậy thì còn có thể làm gì hơn nữa. Hyo-gang và Hyeon Dan-ryeong cũng đã vào Tử Kiến Điện. Rồi sau đó cả hai đã vào tẩm cung bí mật không ai có thể nhìn thấy, trái ngược với vẻ lạnh lùng bên ngoài, Hyeon Dan-ryeong cũng trở nên ngượng ngùng và lúng túng không kém Hyo-gang, cả hai chỉ đơn thuần nắm tay nhau và nằm xuống giường. Ngay cả cái tay đó cũng phải cách nhau hai gang tay rồi Hyo-gang mới rụt rè đưa tay ra nắm lấy tay anh.
"Bây giờ ngài có thể ngủ được không?"
Hyeon Dan-ryeong hỏi trong bóng tối mờ ảo chỉ có một ngọn đèn lồng le lói, Hyo-gang nhìn anh.
"Nếu ngài đã không thể chợp mắt được vì lo lắng và buồn bã suốt thời gian qua thì bây giờ ngài có thể ngủ được không?"
Hyeon Dan-ryeong hỏi lại, Hyo-gang cười như thở dài.
"Dù nỗi lo lắng đã tan biến và trái tim ta đã lành lại nhưng ta vẫn không thể ngủ được."
"Sao lại vậy ạ? Ngài đã gần như không ngủ suốt mấy ngày qua nên cơ thể mới yếu đi như vậy, xin ngài hãy cố gắng chợp mắt một chút......"
"Vì Đoàn sư Hyeon đang ở bên cạnh nên tim ta đập loạn xạ, ta không thể ngủ được."
"....... Vậy ta sẽ rời đi......"
"Đừng mà! Đừng đi, ta sẽ ngủ, ta sẽ ngủ mà,"
Hyo-gang vội vàng kêu lên và siết chặt tay Hyeon Dan-ryeong hơn.
Sau đó không ai nói gì nữa. Không biết cậu có thực sự ngủ hay không, hay chỉ là giả vờ ngủ, Hyo-gang vẫn nắm chặt tay Hyeon Dan-ryeong và không hề nhúc nhích, Hyeon Dan-ryeong cũng vậy, anh không hề nhúc nhích suốt cả đêm.
Anh thi thoảng chợp mắt một chút nhưng hầu như anh vẫn thức trắng đêm. Như vậy có thực sự ổn không. Sau khi mọi chuyện đã thành ra như vậy thì bây giờ phải làm sao. Làm thế nào để anh có thể bảo vệ điện hạ thật vững chắc. Trong lúc anh đang suy nghĩ những điều đó thì bầu trời bên ngoài cửa sổ đã chuyển từ màu đen sang màu xanh đậm.
Anh khẽ quay đầu lại và nhìn thấy khuôn mặt Hyo-gang đang nhắm mắt ngủ ngay trước mặt anh. Anh không thể gọi cậu là một đứa trẻ nữa rồi, đó là khuôn mặt của một người đàn ông trưởng thành, Hyeon Dan-ryeong đang thầm cảm thán thì.
Bàn tay anh vẫn đang nắm có vẻ hơi nhấc lên một chút rồi chạm vào môi Hyo-gang một cách rất cẩn thận. Thì ra cậu vẫn còn thức.
Cả hai đều biết rằng đối phương vẫn còn thức, cả hai đều biết rằng đối phương biết mình vẫn còn thức, và dù vậy cả hai vẫn nhắm mắt và chỉ khẽ chạm môi vào đầu ngón tay nhau. Hyeon Dan-ryeong không nói gì cả. Tim anh đập ngày càng ồn ào như thể muốn đánh thức cả buổi bình minh tĩnh lặng này.
Trong lúc đó, trời sáng dần lên và một cung nữ thận trọng gõ cửa đánh thức họ.
Lúc đó Hyo-gang mới mở mắt ra nhìn Hyeon Dan-ryeong với khuôn mặt tỉnh táo, và câu đầu tiên mà Hyeon Dan-ryeong nói với cậu là 'Bây giờ ngài phải ăn uống đầy đủ nhé.' Hyo-gang ngạc nhiên trong giây lát rồi phá lên cười. Đúng như cậu đã nói 'Ta làm sao có thể không ăn nếu ta được ăn cùng Đoàn sư Hyeon chứ.', Hyo-gang đã ăn rất ngon miệng trong bữa sáng cùng nhau như những gì Hyeon Dan-ryeong đã biết về cậu. Lượng thức ăn có thể ít hơn và chậm hơn một chút so với bình thường nhưng cậu vẫn ăn ngon miệng. Chẳng mấy chốc lượng thức ăn của cậu sẽ trở lại bình thường thôi.
Nhìn Hyo-gang có vẻ mặt tươi tỉnh và hồng hào hơn hẳn so với đêm qua, Hyeon Dan-ryeong nghĩ thầm rằng, phải rồi, làm tốt lắm. Anh vốn dĩ đã không hối hận rồi, nhưng anh vẫn cảm thấy mình đã làm đúng khi đã làm như vậy.
Thà rằng anh cùng điện hạ chịu đựng những điều khiến cậu đau lòng sau khi đã vượt sông sang đây còn hơn là anh chỉ biết đứng nhìn cậu đau lòng từ bên kia sông.
"......"
Hyeon Dan-ryeong bắt đầu cảm thấy tim mình âm ỉ rung động khi nhìn Hyo-gang đang xấu hổ khẽ chạm môi vào đầu ngón tay anh.
Đôi mắt hơi cụp xuống dưới hàng lông mày rậm, sống mũi thẳng, đôi môi đầy đặn, đường nét khuôn mặt rõ ràng dù có hơi gầy đi, không có gì đáng bỏ đi cả.
"......, ......"
Muốn hôn quá.
Hyeon Dan-ryeong bất ngờ nghĩ như vậy, anh hoảng hốt trước suy nghĩ của mình nhưng một khi anh đã đưa suy nghĩ đó lên trên ý thức thì nó không biến mất mà chỉ ngày càng lan rộng ra mà thôi.
Đằng nào thì điện hạ cũng đang hôn tay mình rồi, sao mình lại không được làm gì chứ. Hay là mình khẽ hôn lên má hoặc lên sống mũi cậu ấy một cái. Sao lại chỉ có mình chịu thiệt chứ.
Hyeon Dan-ryeong từ từ từ từ, tiến người về phía trước với tốc độ chỉ nhanh hơn kiến một chút. Có lẽ Hyo-gang cũng đã sớm nhận ra điều đó, cậu dừng lại một lúc rồi gò má ửng hồng lên khi đang mải mê hôn lên đầu ngón tay anh.
Tốt quá, trái tim Hyeon Dan-ryeong ấm áp hẳn lên, anh định bước thêm một bước để tiến gần hơn nữa thì. Anh nhìn thấy một cung nữ đang lén lút thò đầu ra từ phía hậu viện rồi vội vàng rụt đầu lại đằng sau cột với vẻ mặt kinh hãi. Có vẻ như lần này cô đã thực sự nhìn thấy nắp vung nồi rồi.
Chết tiệt......, đây là giữa ban ngày ban mặt dưới bầu trời xanh. Hơn nữa, anh vừa bị cấm túc và ngồi tù vì chuyện này vào sáng nay thôi mà.
Hyeon Dan-ryeong khựng lại, tiếc nuối thở dài rồi từ từ rụt đầu về. Anh chỉ có thể nói với Hyo-gang đang nghiêng đầu nhìn anh với vẻ nghi hoặc "Trời xanh trong thật đẹp......". Vẻ mặt cậu thoáng chốc lại trùng xuống, có lẽ anh lại sắp phải ngồi tù thêm một lần nữa rồi.
"Dù sao thì các quyền thần đã vui vẻ ra về, ta cảm thấy như đã chôn vùi một tảng đá cản đường lớn vậy. Ta đã lo lắng rằng ngài Hyo-gang sẽ cảm thấy khó chịu khi phải đối mặt với họ, may mà không sao."
Hyeon Dan-ryeong lo lắng rằng tảng đá cản đường đó sẽ lại bật ra bất cứ lúc nào nhưng anh vẫn nói vậy vì thấy mọi chuyện đã ổn thỏa, Hyo-gang nghe vậy thì bất ngờ nở một nụ cười kỳ lạ.
"Sao ngài lại cười vậy?"
"Ta chỉ nghĩ rằng tảng đá cản đường lớn nhất của Thầy là họ, còn tảng đá cản đường lớn nhất của ta lại là Thầy."
"......, Ta sao?"
Hyeon Dan-ryeong ngạc nhiên chỉ vào mình, Hyo-gang chỉ cười và nhìn xuống tay Hyeon Dan-ryeong một lúc rồi ngẩng đầu lên.
"Dù những người xung quanh có nhiệt liệt chào đón và chúc phúc đến đâu đi chăng nữa, nếu Đoàn sư Hyeon không đồng ý thì sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả. Nhưng giờ Thầy đã đến rồi, ta không còn quan tâm đến những thứ khác nữa. Ta có thể vượt qua mọi khó khăn."
Hyeon Dan-ryeong im lặng nhìn Hyo-gang một lúc. Rồi anh khẽ thì thầm một cách kiên quyết.
"Dù ngài có phải vượt qua khó khăn gì đi chăng nữa, ta sẽ luôn ở bên cạnh và hầu hạ ngài Hyo-gang. Cho đến khi ta chết, ta sẽ dốc hết sức mình để hầu hạ ngài Hyo-gang, cho dù có phải băng qua núi đao biển lửa ta cũng sẽ cùng ngài vượt qua."
Ước gì anh có thể chặn hết những lời lẽ và những lời nói cay độc của mọi người để điện hạ không phải đau lòng, nhưng anh không đủ sức làm được điều đó, ít nhất anh sẽ không để điện hạ phải cô đơn một mình giữa những lời lẽ cay độc và tàn nhẫn đó.
Hyeon Dan-ryeong khẽ vuốt ve mu bàn tay Hyo-gang.
Lúc đó, Hyo-gang lại có vẻ mặt kỳ lạ như thể sắp khóc đến nơi. Hyeon Dan-ryeong ngạc nhiên nhìn cậu, Hyo-gang cứ nhìn anh như vậy một lúc rồi bất ngờ lẩm bẩm.
"Đã bao lâu rồi nhỉ,"
Giọng nói trầm khàn của cậu khẽ run lên.
"Ta đã muốn nghe những lời này đến mức nào không biết nữa. Cảm giác như ta đã đợi rất lâu, suốt mấy năm trời và giờ ta mới nghe được những lời này."
Cả hai người cùng đặt tay lên tay nhau, xoa xoa, vuốt ve, Hyo-gang thở dài nói.
"Hình như chúng ta đã đi một con đường rất dài và vòng vèo."
"....... Những ngày còn lại sẽ còn dài hơn gấp mấy lần, vậy thì có sao đâu."
Hyeon Dan-ryeong đáp, Hyo-gang lúc đó mới cười rạng rỡ.
"Đúng vậy ạ. Không sao cả. Đương nhiên là như vậy rồi."
Điện hạ thật không đáng yêu và đáng mến sao. Khuôn mặt mà Hyeon Dan-ryeong đã luôn nhìn ngắm tỏa sáng rực rỡ hơn bất kỳ lúc nào anh đã từng thấy. Thấy vậy, Hyeon Dan-ryeong cũng vô thức nới lỏng ánh mắt.
À, có lẽ anh lại phải ngồi tù thêm một lần nữa rồi. Lần này Thái tử điện hạ có thả anh ra sớm như lần trước không, hay là anh sẽ phải sống trong ngục vài ngày vì đã phạm tội giống nhau đến hai lần. Vài ngày thì không sao cả nhưng anh sẽ nhớ điện hạ đến chết mất.
Hyeon Dan-ryeong đang vô cùng do dự không biết có nên khẽ hôn lên má điện hạ một cái hay không thì Hyo-gang bất ngờ ôm chầm lấy anh.
"......!"
Má, trán, sống mũi, tất cả đều vô nghĩa. Cảm nhận được hơi thở dồn dập phả vào trong miệng, à, đây mới là cảm giác tuyệt vời nhất, Hyeon Dan-ryeong nhắm mắt lại. Nếu cảm giác sung sướng và tuyệt vời này là cái giá phải trả cho nỗi đau khổ vì không được gặp điện hạ trong vài ngày thì cũng đáng.
Hyeon Dan-ryeong cũng ôm lấy Hyo-gang, anh có vẻ như đã nghe thấy tiếng kêu nhỏ 'Ôi mẹ ơi, ôi mẹ ơi' từ đâu đó phía sau hậu viên nhưng anh quyết định làm ngơ.
Người sắp rời đi sẽ rời đi, người sắp ở lại sẽ ở lại, người sắp chuyển đi sẽ chuyển đi. Trong dòng chảy thay đổi đó cũng sẽ có những thứ không bao giờ thay đổi, vậy thì có sao đâu nếu anh tận hưởng một khoảnh khắc trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó.
Những bông hoa mùa xuân đã nở rộ ở khắp mọi nơi sớm hơn bình thường.
[Xuân Phong Nạn Mạn Hoàn]