Xuân Phong Nạn Mạn - Chương 18

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Phiên ngoại: Dạ Yến (Ya-yeon)

Lễ đăng quang của Khang Thân Vương được cử hành vào một ngày đại cát, vạn sự tốt lành.

Kể từ lễ đăng quang của Mục Thân Vương đến nay đã sáu năm, lại là hỷ sự lớn của hoàng thất mà ít nhất mười mấy năm nữa mới có thể thấy lại, nên buổi lễ được tổ chức vô cùng xa hoa và trang nghiêm.

Hyo-gang, con trai thứ bảy đồng thời là con trai út của hoàng đế, nhận được phúc lành từ hoàng đế và hoàng thất, đội mũ miện và đứng dậy, mọi người ở điện đồng loạt reo hò. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, vị vương trẻ tuổi tuấn tú tuyên bố từ giờ phút này, cậu sẽ cai quản Khang Vương phủ tiếng hoan hô vang dội hơn bao giờ hết.

Lễ đăng quang tráng lệ và hùng vĩ được tổ chức tại hoàng cung của Thương Dương Thành Đô kết thúc khi vị vương trẻ tuổi dẫn đầu đoàn người chờ sẵn trước điện, bước về phía Khang vương phủ. Đoàn rước lộng lẫy theo sau vị vương trẻ tuổi kéo dài vô tận, từ Thành Đô đến Khang vương phủ chỉ cách nhau một đoạn ngắn.

Cả thành đều náo nhiệt tưng bừng trong ngày hôm đó.


Trong ngăn kéo dưới cùng của tủ quần áo của bà ngoại có những bảo vật của bà. Nào là chuỗi ngọc trai mà mẹ bà ngoại đã cho bà khi bà kết hôn rất lâu về trước, nào là chiếc trâm cài tóc mà dì đã qua đời làm cho bà bằng đôi tay vụng về, nào là hai cuốn sách đã sờn góc vì đọc đi đọc lại nhiều lần. Những món đồ cũ kỹ đó đối với cậu bé chẳng có gì to tát, nhưng khi bà ngoại kể cho cậu nghe từng câu chuyện liên quan đến chúng, chúng lại trở nên đáng mơ ước đối với cậu.

Trong số đó, món đồ bà ngoại trân trọng nhất là chiếc túi lụa được gói ghém cẩn thận, bên trong đựng hơn chục lá thư, đó là bảo vật quý giá nhất của bà.

"Đây có phải là thư của ông ngoại gửi không ạ?"

Cậu bé cẩn thận mân mê tờ giấy đã cũ kỹ và ngả màu vàng, hỏi. Ở dưới cùng của lá thư có viết Ya-yeon, dòng chữ này cũng được viết ở trên cùng của lá thư. Người nhận và người gửi đều cùng một dòng chữ.

Nơi đây, đất nước của mẹ cậu, sử dụng cùng một loại chữ viết với đất nước của cậu, nhưng cách đọc và ý nghĩa của chữ lại rất khác nhau. Cậu bé đã thông thạo cả tiếng nói và chữ viết chỉ sau vài tháng đến đất nước này, nên cậu biết rằng lá thư này đang ngâm nga về một tình yêu dịu dàng và ngọt ngào, nhưng cậu không hiểu tại sao người gửi và người nhận lại giống nhau.

Bà ngoại đang dọn dẹp ngăn kéo dưới cùng, nhìn lá thư mà cậu bé đang mân mê, nở một nụ cười hiền từ trên khuôn mặt nhăn nheo và gật đầu.

"Đúng vậy, đây là những lá thư mà ông ngoại con gửi cho bà khi ông ấy bằng tuổi anh cả con."

"Nhưng tại sao người gửi và người nhận không phải là tên của hai người ạ?"

"Đó là bởi vì, ông ngoại và bà ngoại của con đã hiểu và yêu nhau rất sâu sắc. Nào, đọc thử xem."

" Ya-yeon."

"Đây là một trong những từ cổ xưa nhất của đất nước này. Có lẽ một số người trẻ ngày nay không biết đến nó. Ya-yeon , nghĩa là Nhân duyên xảy ra vào ban đêm..., ý chỉ người yêu."

Bà ngoại ôm chầm lấy cậu bé, đặt cậu lên đầu gối, vừa âu yếm ngắm nhìn lá thư, vừa thì thầm.

" Hyo-gang à, Hyo-gang à. Nhân duyên của con người không phải nhân duyên nào cũng là nhân duyên thật sự. Lòng trống trải, nhớ nhung người mà cứ dòm ngó hết chỗ này đến chỗ khác, kết giao nhiều mối nhân duyên thì trong số đó chẳng có mấy ai hiểu được lòng con đâu. Cây mà nhiều cành con quá thì không thể lớn khỏe được, phải chọn những cành to, đẹp mà giữ lại, những cành con xơ xác phải cắt bỏ sớm thì những cành còn lại mới lớn lên tươi tốt hơn."

Cậu bé mới bảy tuổi chớp mắt, lặng lẽ lắng nghe lời bà ngoại.

"Người cũng vậy. Đừng giữ lại nhiều cành con. Chúng sẽ hút hết chất dinh dưỡng, làm cho thân cây khô héo và mục ruỗng đến tận gốc. Hãy chọn những cành đẹp, xinh xắn, trân trọng yêu thương và nuôi dưỡng chúng là đủ."

"..."

"Nhưng tất cả những điều này đều không thể thiếu gốc rễ, đó chính là ya yeon. Người có thể vững chắc nâng đỡ trái tim con, người mà con có thể tin tưởng và dựa vào, người có thể ôm trọn tất cả mọi thứ của con. Dù cả thế giới quay lưng lại với con, chỉ cần một người duy nhất ủng hộ con là đủ. Để cuộc sống của con trở nên phong phú, con phải gặp được một người như vậy."

Cậu bé nghiêng đầu, chìm trong suy nghĩ. Những câu chuyện của bà ngoại luôn có nhiều phần không rõ ràng và mơ hồ. Nhưng cậu bé thích những câu chuyện như vậy của bà, và sau này, cậu vẫn thường nghiền ngẫm và thưởng thức chúng.

"Con hiểu rồi, phải chọn lọc nhân duyên cẩn thận rồi trân trọng chăm sóc, đồng thời phải gặp được người mình yêu thương và tin tưởng nhất để mà quý trọng. Nhưng tại sao lại gọi là nhân duyên xảy ra vào ban đêm ạ?"

"Đó là vì nó chỉ người mà cả thể xác lẫn tâm hồn đều hòa hợp. Để xem, bà nên kể thế nào đây..."

Bà ngoại cười bối rối nhìn đứa cháu nhỏ, cậu bé thông minh và chín chắn hơn so với tuổi, liền hỏi:

"Vậy Ya-yeon có nghĩa là người sẽ trở thành vợ chồng ạ?"

"Vợ chồng à. Nếu Ya-yeon trở thành bạn đời thì còn gì bằng..."

Bà ngoại ấp úng, cậu bé lại chìm vào suy nghĩ. Bà ngoại ôm cậu thật chặt vào lòng, như thể yêu thương cậu vô cùng.

"Cả đời chỉ có một người, người thân thiết hơn bất kỳ ai. Không phải ai cũng nhất định gặp được, có những người cả đời không gặp được nên nếu Ya-yeon gặp nhau và trở thành vợ chồng đến khi chết thì còn gì tốt đẹp hơn."

"Có những người cả đời không gặp được ..."

"Đúng vậy, đó là một người quan trọng như vậy. Vì vậy, nếu gặp được thì phải quý trọng hơn cả báu vật. Bà đã gặp được ông ngoại con, cả hai tin tưởng, nương tựa và yêu thương nhau suốt đời, nên cuộc sống của bà ngày càng tràn ngập hạnh phúc, không có sự nghèo khó hay trống vắng trong lòng."

Bà ngoại xoa cằm lên má cậu bé và thì thầm.

"Con cũng phải gặp được một người như vậy để cả hai quý trọng nhau và sống cùng nhau. Chắc chắn rồi, nhất định sẽ như vậy."


Việc Hyeon Dan-ryeong được thả khỏi ngục là điều bất ngờ vào ngày thứ mười lăm.

Bị giam trong ngục vô công rỗi nghề theo phán quyết một tháng, nhưng anh vẫn đọc sách, thỉnh thoảng ăn bánh kẹo do bạn bè mang đến, coi như dưỡng lão trong tù. Tuy nhiên, đột nhiên nghe quản ngục nói "Ra thôi" sớm hơn dự kiến nửa tháng, Hyeon Dan-ryeong ngửa mặt lên ngắm nhìn bầu trời xanh bao la, hít một hơi thật sâu, nghĩ rằng dù thoải mái đến đâu thì bên ngoài vẫn tốt hơn nhà ngục.

Dù thế nào đi nữa thì một tháng cũng hơi quá rồi.

Thật ra Hyeon Dan-ryeong cũng có lỗi. Nhờ ân đức trời biển của thái tử điện hạ mà anh được thả ra sau hai, ba canh giờ bị giam trong ngục, đáng lẽ phải cảm kích và không tái phạm nữa, nhưng vừa được thả ra, anh đã đến Tử Kiến Điện và ngay lập tức lặp lại hành động tương tự vào ngày hôm đó. Hình bộ tức giận "Tên này không biết hối cải sao!" và đáng lẽ phải tuyên một bản án nặng hơn.

Dù sao thì một tháng cũng quá đáng. Cùng phạm một tội, một người thì được ban tước vương nên chỉ bị cấm túc như phán quyết ban đầu, còn một người thì phải ngồi tù một tháng, thật bất công và tủi thân. Tuy nhiên, mặt khác, người tủi thân và thất vọng hơn Hyeon Dan-ryeong khi nghe tin phải ngồi tù một tháng lại là Hyo-gang, nên có thể coi đó là một hình phạt công bằng cho cả hai.

Thái tử điện hạ nghe tin chỉ cười khổ, nói rằng lần này sẽ không can thiệp vào việc thả anh ra trước thời hạn, nhưng vẫn ban ân như biển cả, cho phép anh ra khỏi ngục một thời gian ngắn trong lễ đăng quang để được nhìn thấy từ xa. Chỉ điều đó thôi cũng đủ để cảm tạ rồi.

"Nhưng tại sao lại sớm hơn dự kiến..."

Hyeon Dan-ryeong vừa nói vừa nhìn vệ binh, nhưng khi nhìn thấy cung nhân đứng sau vệ binh, anh im bặt. Cung nhân này đã gặp anh vài lần, vừa chạm mắt Hyeon Dan-ryeong liền vội vàng cúi đầu.

"Hoàng hậu nương nương cho triệu ngài."

"..., vâng."

Hyeon Dan-ryeong cũng lặng lẽ đáp lễ rồi theo sau cung nữ, cô ta đã sẵn sàng quay người bước đi. Ra vậy, lần này là Hoàng hậu nương nương. Thật ra, anh đã nghe nói trước rằng sẽ có ngày mình được triệu kiến.

Đi qua con đường vắng vẻ bên ngoài ngục xá, rẽ vào con đường lớn dẫn đến Cung hoàng hậu, Hyeon Dan-ryeong bắt gặp Thượng Khanh Đại Phu đang đi ngang qua. Ông ta là một trong những quyền thần đã phản đối kịch liệt khi Hyeon Dan-ryeong nói rằng mình sẽ phò tá Hyo-gang. Dù có hơi hẹp hòi và nhát gan, nhưng ông ta là người có năng lực trong việc hoàn thành nhiệm vụ.

Không thân thiết gì cho cam, hơn nữa còn nghe nói ông ta kịch liệt phản đối chuyện của Hyo-gang và Hyeon Dan-ryeong, dù có chút khó xử, nhưng vì đã chạm mặt nên không thể làm ngơ. Hyeon Dan-ryeong bình thản tiến đến chỗ ông ta.

"đại nhân..."

Nhưng vừa mở miệng, Thượng Khanh Đại Phu đã nhăn mặt, rụt người lại khi thấy Hyeon Dan-ryeong tiến đến, rồi đột ngột quay đầu bỏ đi một cách hờ hững.

"..., ......"

Cái đầu đang cúi xuống nửa chừng thật là lúng túng.

Đây là thái độ trốn tránh trắng trợn gì vậy? Hyeon Dan-ryeong ngơ ngác nhìn bóng lưng người vừa nãy còn định chào hỏi, đã biến mất. Anh hiểu rằng ông ta không hài lòng về mình vì chuyện lần này, nhưng dù sao đi nữa thì cũng không cần phải thể hiện một cách lộ liễu như vậy... Hyeon Dan-ryeong tặc lưỡi rồi quay người.

Cung nữ đang đi trước, dừng lại chờ anh cũng ngơ ngác nhìn theo với ánh mắt "người kia bị làm sao vậy?". Sau khi chạm mắt với Hyeon Dan-ryeong, cô ta làm như không thấy gì rồi tiếp tục đi trước. Hyeon Dan-ryeong đi theo sau, thản nhiên hỏi:

"Trong thời gian tôi ở trong ngục, có nhiều tấu chương hay lời chỉ trích liên quan đến Hyo-gang... Khang Thân Vương điện hạ không?"

"Nghe nói là hầu như không có . Thật bất ngờ, các quyền thần đều im lặng... Hơn nữa, ngài ấy đã đến Khang Vương Phủ rồi, còn có thể nói gì hơn nữa?"

Hyeon Dan-ryeong chậm rãi gật đầu. Trong thời gian ở trong ngục, anh chỉ lo lắng về chuyện đó, thật may là mọi chuyện không ồn ào và phức tạp. Nhưng đúng như lời cô ta nói, thật sự là quá bất ngờ. Ngày hôm đó, Hyo-gang điện hạ đã nói chuyện rất tốt với các quyền thần ở Tử Kiến Điện, nên không cần phải lo lắng. Hóa ra là thật.

Nhìn thái độ của Thượng Khanh Đại Phu thì có vẻ như ông ta không hoàn toàn chấp nhận chuyện này, nhưng nếu không gây ra vấn đề lớn thì một chút thái độ như vậy cũng không sao. Dù gì thì sau khi đến Khang Vương Phủ rồi, anh cũng sẽ không có nhiều cơ hội gặp mặt ông ta.

Hyeon Dan-ryeong vừa nghĩ vừa lẩm bẩm một mình, thì đến Cung hoàng hậu. Một cung nữ khác đang chờ sẵn trước cửa điện, dẫn anh đến phòng trà. Có vẻ như họ đã chờ Hyeon Dan-ryeong đến rồi.

"Hyeon Dan-ryeong, cựu Bách tuyến Đan Sứ, đến yết kiến Hoàng Hậu nương nương."

"Cho vào."

Hyeon Dan-ryeong chỉnh lại trang phục, bước vào trong theo tiếng đáp của Hoàng Hậu vọng ra. Anh dừng lại cách Hoàng Hậu đang ngồi bên cửa sổ sáu, bảy bước, rồi hành lễ.

"Nhờ hồng ân rộng lớn của Hoàng Hậu nương nương mà thần được thả ra sớm, thần vô cùng cảm kích."

"Ta nên gọi ngươi sớm hơn, nhưng sau khi Khang Thân Vương đăng quang, ta mệt mỏi nằm liệt giường một thời gian, nên hôm nay mới gọi ngươi đến được. Xin lỗi vì đã không quan tâm sớm hơn. Ngồi xuống đi."

Hoàng Hậu ra hiệu cho Hyeon Dan-ryeong ngồi xuống, bà trông hơi gầy đi so với trước. Có vẻ như bà đã phải nằm liệt giường vì lo lắng và mệt mỏi trong thời gian qua, nhưng may mắn là sắc mặt bà không quá tệ.

"Cuộc sống trong ngục có khó khăn không?"

"Nhờ có sự chiếu cố của ngài mà thần đã sống thoải mái."

"Khang Thân Vương đã rất lo lắng. Ngươi chưa gặp ngài ấy từ ngày vào ngục đúng không?"

Kể từ khi Hyeon Dan-ryeong vừa ra khỏi ngục đã đến Tử Kiến Điện để gặp gỡ Hyo-gang chớp nhoáng rồi lại bị lôi về ngục, anh đã không gặp lại cậu. Đương nhiên, Hyeon Dan-ryeong bị giam trong ngục nên không thể đi lại, còn Hyo-gang thì bị cấm túc ở Tử Kiến Điện cho đến trước lễ đăng quang, sau lễ đăng quang thì phải đến Khang Vương Phủ ngay, nên cuộc gặp ngày hôm đó là lần cuối cùng họ gặp nhau.

Hyeon Dan-ryeong đáp "Vâng, đúng vậy", Hoàng Hậu gật đầu rồi đột nhiên cười gượng.

"Sáng ngày đăng quang, Khang Thân Vương đã nói rằng giờ cấm túc cũng đã kết thúc, sau khi đăng quang sẽ đến Khang Vương Phủ ngay, nên muốn đến ngục xá gặp ngươi trước khi đến buổi lễ. Ta đã phải hết sức can ngăn nó. Nó bướng bỉnh đến nỗi, nếu ta không dọa rằng sẽ giam ngươi không phải một tháng mà là ba tháng mười ngày thì có lẽ nó đã đến ngục xá trước khi đăng quang rồi."

"Ngài đã làm đúng ."

Hyeon Dan-ryeong há hốc mồm kinh ngạc, rồi thành tâm bái lạy Hoàng Hậu. Trời ạ, ai lại cố tình đến một nơi xui xẻo như nhà ngục vào buổi sáng tốt lành trước một đại sự chứ? Nếu ngày hôm đó cậu đến ngục, chắc chắn anh sẽ nổi giận.

Hoàng Hậu quan sát Hyeon Dan-ryeong đang thở phào nhẹ nhõm vì chuyện chưa xảy ra, rồi hỏi:

"Vậy, ngươi định đến Khang Vương Phủ khi nào?"

"Nếu không có gì thay đổi thì thần sẽ đi trong hôm nay."

Hoàng Hậu có vẻ ngạc nhiên vì Hyeon Dan-ryeong trả lời dứt khoát như vậy, nhưng một mặt bà lại hài lòng, chậm rãi gật đầu.

"Tốt lắm. Sau này ngươi đến Khang Vương Phủ rồi thì hãy chăm sóc Khang Thân Vương thật tốt."

"Thần xin ghi nhớ."

Hyeon Dan-ryeong cúi đầu đáp, Hoàng Hậu nở một nụ cười nhẹ.

Trong lúc họ trao đổi thêm vài câu, một cung nữ tiến đến thì thầm vào tai Hoàng Hậu, bà gật đầu rồi quay sang Hyeon Dan-ryeong.

"Hôm nay ta hẹn gặp Vĩnh Hoàn cÔng Chúa, nghe nói nó đã đến rồi, xem ra hôm nay ta phải dừng câu chuyện ở đây thôi."

"Vâng, vậy thần Hyeon Dan-ryeong xin cáo từ. Kính mong nương nương bảo trọng long thể."

"Ừm. Ngươi cũng giữ gìn sức khỏe. Hãy chăm sóc Khang Thân Vương thật tốt."

Hyeon Dan-ryeong bái lạy và cáo lui khỏi Cung hoàng hậu, Hoàng Hậu vẫn lo lắng cho con trai mình đến phút cuối. Ra khỏi điện, anh mới hơi thả lỏng vai và thở dài. Bà ấy là một người điềm tĩnh và xinh đẹp, nhưng không hiểu sao anh cảm thấy bà ấy còn khó đối phó hơn cả Thái Tử điện hạ, có lẽ là vì bà ấy là mẹ của Hyo-gang.

Hyeon Dan-ryeong nghĩ rằng bà ấy chắc hẳn rất lo lắng cho con trai mình, nhưng khi anh bước xuống từng bậc thang của Cung hoàng hậu, bước chân của anh cũng dần nhanh hơn. Anh cũng lo lắng cho Hyo-gang đang ở Khang Vương Phủ với những điều mới mẻ và xa lạ.

Ngay từ khi bước ra khỏi ngục, tâm trí anh đã hướng về Khang Vương Phủ rồi. Trong thời gian bị giam trong ngục, tâm trí anh cũng bị giam cầm theo, nhưng khi cơ thể được tự do, tâm trí anh cũng được giải phóng theo. Anh nhớ nhung, lo lắng và muốn biết cậu đang sống như thế nào, đang làm gì, có gặp khó khăn gì không.

Vậy nên, việc anh muốn đến Khang Vương Phủ ngay sau khi ra khỏi ngục là điều không thể tránh khỏi.

"Ơ, không phải, đại thiếu gia?! Sao ngài lại đến sớm như vậy?!"

Người gác cổng tròn mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy Hyeon Dan-ryeong vừa ra khỏi hoàng cung đã về đến nhà. Anh bị giam trong ngục, ai cũng nghĩ phải nửa tháng nữa mới ra, ai ngờ lại đột ngột xuất hiện, nên anh ta ngạc nhiên.

"Ừm, mọi chuyện thành ra như vậy đấy. Phụ thân đâu?"

Hyeon Dan-ryeong nhanh chóng nhảy xuống ngựa, đưa dây cương cho anh ta rồi bước nhanh vào trong, hỏi.

"Lão gia nói muốn đi dạo gần đây một chút, nên đã đi cùng phu nhân rồi ạ. Chắc là sắp về thôi ạ."

"Vậy ta phải thu dọn hành lý rồi chào hỏi mới được. Chuẩn bị cỏ khô và nước cho Xích Hổ, chải lông cho nó nữa. Ta sẽ ra ngoài ngay thôi."

"Vâng? Ngài đi đâu ạ?"

Người gác cổng cầm lấy dây cương ngơ ngác hỏi, nhưng Hyeon Dan-ryeong đã bước nhanh đi mất.

Anh gặp ai người đó cũng ngạc nhiên hỏi "Ơ, thiếu gia sao ngài lại đến sớm như vậy?", "Sao huynh lại về sớm vậy?". Sau khi nghe hàng chục câu hỏi như vậy, Hyeon Dan-ryeong mới đến được biệt viện của mình. Anh vừa bước vào phòng đã nhặt lấy chiếc túi hành lý đã vứt xó từ trước. Chắc là các tỳ nữ đã dọn dẹp phòng ốc mỗi ngày, chiếc túi được gấp gọn gàng trên ghế, không một hạt bụi.

Trước đây mình đã nhét những gì vào đây nhỉ? Anh đã nhét nó một cách bừa bãi đến nỗi không còn nhớ nữa. Nhưng ngẫm lại thì trong phòng cũng chẳng có gì cần mang theo cả.

"Dù sao thì mình cũng có thể về đây nhanh thôi mà..."

Những vật dụng cần thiết cho cuộc sống chắc chắn đã được chuẩn bị đầy đủ ở đó, nên chỉ cần mang theo một vài vật dụng cá nhân khó tìm lại là được, nhưng ngược lại, việc thu dọn hành lý lại càng trở nên khó khăn hơn. Hyo-gang chắc chắn đã chuẩn bị những thứ cần thiết cho Hyeon Dan-ryeong, nhưng anh không biết cậu đã chuẩn bị đến đâu. Nếu cần thì có rất nhiều thứ cần, mà không cần thì tay không cũng chẳng sao.

"Để xem..., trước hết phải mang theo tiền, phải có thông hành chứng nữa, đồ lót để thay, đồ dùng cá nhân, rồi còn..."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo