Xuân Phong Nạn Mạn - Chương 5

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%


Bước chân của Neungcheon ung dung tự tại nhưng không hề do dự.

Người gác cổng với vẻ mặt khổ sở đuổi theo phía sau và nói "Không được, không được mà," nhưng anh ta không hề ngoái đầu lại.

"công tử nhà tiểu nhân đang ốm nên đã dặn dò kỹ lưỡng là không được cho ai vào..., không được đâu ạ, nếu làm vậy tiểu nhân sẽ bị phạt đó."

"Haha, tiểu đệ thân thiết của ta bị ốm, làm sao ta có thể không vào thăm được chứ? Ta chỉ vào nhìn mặt một chút rồi sẽ ra ngay thôi, cậu không cần lo lắng gì đâu."

Trả lời một cách vô tư hết mức, anh ta không cần ai dẫn đường, đi qua những ngôi nhà quen thuộc như nhà mình, và cuối cùng đến được ngôi nhà   mà anh ta muốn đến. Đương nhiên, anh ta xông vào mở cửa mà không hề báo trước từ bên ngoài.

"Dan-ryeong, ta đến rồi này."

Hyeon Dan-ryeong đang đứng một mình trong biệt viện. Anh đang đứng trước tủ ngăn kéo, lục lọi bên trong, anh nhìn Neungcheon đang mở cửa bước vào bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi chuyển ánh mắt sang người gác cổng đang đứng lo lắng sau lưng anh ta. Người gác cổng giật mình, không biết phải làm gì.

"Nghe nói ngươi bị ốm, không biết giờ đã khỏe hơn chưa? Thằng bé Gangsu một mực ngăn cản, ta cứ tưởng ngươi sắp tắt thở đến nơi rồi nên lo lắng chạy đến đây, biết vậy cứ đi bộ đến có phải hơn không."

Hyeon Dan-ryeong đã dặn dò rằng không được cho ai vào, nếu không sẽ bị phạt, nhưng thằng bé Gangsu làm sao chống lại được thằng nhãi này chứ, Hyeon Dan-ryeong bực bội xua tay đuổi người gác cổng đang run rẩy đi.

"Mà Dan-ryeong này, giờ là mấy giờ rồi mà ngươi vẫn còn mặc đồ ngủ vậy? Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu rồi, dù có là một kẻ nhàn rỗi vô công rồi nghề đi chăng nữa, ngươi cũng không thể lười biếng như vậy được."

"Không phải ngươi nói ta bị ốm sao. Ngươi ốm mà vẫn mặc quần áo chỉnh tề hả?"

Hyeon Dan-ryeong nổi giận. Anh đã nói là anh bị ốm vì không muốn gặp ai, nhưng không hoàn toàn là giả bệnh, anh đã nằm ườn trên giường cả ngày hôm qua. Vì tâm bệnh mà cơ thể anh cũng suy sụp, anh không thể chống lại được.

"Nhưng người bị ốm, vừa mới khỏi bệnh lại đang thu dọn đồ đạc, có phải là rất kỳ lạ không? ngươi định đi đâu vậy?"

"Đừng tìm ta. Ta sẽ không bao giờ quay lại nữa."

Hyeon Dan-ryeong trả lời cộc lốc và tiếp tục làm việc của mình. Mỗi khi anh mở ngăn kéo, anh lại lấy ra một vài loại thuốc, một ít tiền, giấy thông hành, v.v., và nhét chúng vào cái barang - một loại túi du lịch, như thể anh sắp bỏ đi một cách hoang dại.

"Haha..., người ta dù đi xa đến đâu thì cũng không thể nhanh hơn lời đồn được."

Neungcheon cười và ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh tủ ngăn kéo. Hyeon Dan-ryeong hầu như không thèm nhìn anh ta kể từ khi anh ta bước vào phòng, giờ anh mới nhìn kỹ Neungcheon rồi nhíu mày. Trang phục của anh ta nhàu nhĩ, không còn dáng vẻ bảnh bao thường thấy của vị quan

"Bộ dạng của ngươi là cái gì vậy? Rách nát, đứt dây, không biết bị cào cấu ở đâu mà thành ra cái bộ dạng này, không biết ai đã làm được một việc tốt như vậy."

"A, cái này à. Hôm nay ta phải đến Hàm Phán để gửi tài liệu chuyển giao), trên đường đến đây, vừa bước vào cung, các cung nữ, thái giám, quan viên, thậm chí cả các mama, hễ gặp ai là họ lại níu ta lại và bảo ta trò chuyện một chút rồi hẵng đi, ta phải gạt bỏ hết bọn họ nên mới thành ra thế này. Hôm nay ta đã trở thành một người rất được yêu thích, một người vô cùng quý giá."

"..."

Hyeon Dan-ryeong ngay lập tức im bặt như ngậm phải mật, rồi lại bắt đầu ném đồ vào barang một cách u ám.

"Ta nghe nói từ khắp nơi đã có đơn thượng tấu bay đến rồi. Tin tức kỳ lạ lan truyền, nếu là tin đồn thì phải dập tắt, còn nếu là sự thật thì phải làm rõ, Hoàng tử Điện hạ tôn quý và con trai trưởng của nhà Hyeon quyền lực cũng không thể là người Namdong (ám chỉ việc quan hệ đồng tính) được, sao lại có tin đồn giữa hai người đó được, giữa thầy và trò phải có tiết độ, những chuyện quái dị thế này không thể xảy ra, đủ loại đơn thượng tấu đều được trình lên cả. Trong số đó còn có một số quan lại có con gái đến tuổi kết hôn, khéo léo gợi ý đưa con gái mình vào cung vì điện hạ chưa có phi tần

Người ta thật không bỏ lỡ cơ hội nào, Neungcheon vừa cảm thán vừa lắc đầu. Bên cạnh anh ta, Hyeon Dan-ryeong không trả lời, không biết mình đang bỏ gì vào barang, anh cứ nhét mọi thứ vào một cách vô tội vạ, khuôn mặt anh chỉ tối sầm lại. Neungcheon quay lại nhìn Hyeon Dan-ryeong rồi cười hiền từ.

"Cảm ơn ngươi. Nhờ ngươi mà tất cả những tin đồn về việc ta bị giáng chức đến Hàm Phán đã biến mất. Giờ chẳng ai nói gì ngoài chuyện của ngươi cả. Chắc chắn có rất nhiều người cảm ơn ngươi ngoài ta."

"Ngươi cảm ơn ta đến mức mà đến làm ta khó chịu à?! Ngươi đúng là một tên khốn kiếp đáng nguyền rủa!"

Cuối cùng Hyeon Dan-ryeong cũng nổi giận, hất tung cái barang lên. Mặc kệ anh ta, Neungcheon nhặt một đồng bạc lăn ra từ barang, thản nhiên tiếp tục nói.

"Đến mức lúc nãy ta đến gặp Đại tướng quân Ha Yeong-chan để đóng dấu vào giấy tờ chuyển giao, với tính cách của ông ta thì đáng lẽ ông ta phải mắng ta một trận chứ, nhưng ông ta chỉ trừng mắt nhìn ta như thể có cả núi lời muốn nói, rồi thở dài một hơi và bảo ta đi đi. À, đúng rồi, ông ta còn bảo ta chuyển lời đến Dan-ryeong là hãy giữ gìn sức khỏe. Trên đường ra ta còn gặp đội trưởng Cheong-woo-dan, anh ta bảo ta chuyển lời xin lỗi đến ngươi."

"Không cần."

Vô ích, vô dụng, không có tác dụng gì. Nước đã đổ đi làm sao thu lại, tên đã bắn ra làm sao quay đầu.

Những tin đồn lan nhanh như ánh sáng trong khắp hoàng cung cũng như giới quý tộc, làm sao có thể không đến tai Hyeon Dan-ryeong chứ. Cho dù anh có trốn trong nhà, trùm chăn kín đầu, thì cũng vô ích, trừ khi anh đến một nơi thâm sơn cùng cốc không có ai.

Kể từ hôm qua, anh đã nhốt mình trong phòng, rên rỉ đau đớn, rồi anh cảm thấy như mình sắp mục ruỗng từ bên trong, nên anh đã ra ngoài khu vườn ngay trước nhà để hít thở không khí trong lành. Anh đang một mình nghỉ ngơi trong khu vườn của biệt viện, nơi anh đã dặn là không được cho ai vào, thì anh nghe thấy tiếng nói chuyện ríu rít của bốn người sau hàng rào tre,

'Không thể nào có chuyện đó được? Ta nghe nói công tử Hyeon và Điện hạ vốn nổi tiếng là không hợp nhau mà? Ta nghe nói rằng trong Bách Tiên Đoàn, người mà công tử Hyeon đối xử lạnh nhạt và khinh miệt nhất chính là Điện hạ kia mà. Vậy mà hai người đó lại...? Chẳng lẽ đây không phải là một lời đồn vô căn cứ sao?'

'Chính vì thế mà mới có chuyện đó đó! Trong đám lính có tin đồn rằng vì bất mãn với việc bị đối xử tệ bạc, nên mới trả thù bằng cách lén lút xúi giục xúi giục xúi giục... Chắc chắn sẽ có chuyện gì đó xảy ra thôi.'

'Ôi trời ơi trời ơi, không ngờ người đó lại làm những chuyện như vậy...'

'Ta nghe nói Điện hạ vốn rất ngưỡng mộ cái cậu con trai nhà Đại sứ mà trước đây từng là bạn tình của ngài. Nhưng trước đây nhà đó đã đề nghị kết hôn với công tử Hyeon nên Điện hạ tức giận vì mối tình đơn phương của mình và đã trả thù đó.'

Quả nhiên không thể chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá một con người, những giọng nói ríu rít ấy ngày càng xa dần, và Hyeon Dan-ryeong đứng chết lặng như tượng đá tại chỗ, không thể cử động.

Như bị một quả chùy đánh mạnh vào đầu, tinh thần anh rối bời, tay chân run rẩy, anh nghĩ rằng mình không thể ở lại đây được nữa, và ngay khi những âm thanh đó biến mất, anh vội vàng rời khỏi nơi đó.

Anh lang thang vô định và đến một giếng nước ở phía sau nhà, nơi không có ai lui tới vì giếng đã cạn nước và bị che đậy vào mùa hè. Anh ngồi dựa vào giếng, kiệt sức, thì đột nhiên cánh cửa tre ở phía đối diện giếng mở ra và có tiếng bước chân của hai người. Dựa vào cách nói chuyện của họ, anh biết đó là những sử quan đang làm việc dưới trướng cha anh, và có vẻ như họ đang ra ngoài nghỉ ngơi một lát.

'Nhưng mà, nghe ta nói này, hôm đó chỉ là nhất thời có việc nên phải cải trang, nhưng không may bị bắt gặp nên mới thành ra như vậy đó.'

'Vậy, vậy có nghĩa là người đã quan hệ với Điện hạ không phải là Đoàn sư Hyeon?'

'Không phải vậy, thật ra thì Điện hạ và Đoàn sư Hyeon đã yêu nhau từ lâu và lén lút hẹn hò, và họ đã viện cớ gì đó để che mắt thiên hạ.'

'Nếu xét như vậy thì Đại tướng quân Ha thực sự là không tinh ý gì cả.'

'Đúng vậy. Nhưng mà hai người đó đã phải lòng nhau từ khi nào vậy......'

Nơi này cũng không phải là nơi ta có thể ở lại.

Mọi thứ trước mắt Hyeon Dan-ryeong tối sầm lại, và anh nhanh chóng rời khỏi giếng trong lúc cả hai còn chưa đi xa. Anh phải đi đâu, anh phải đi đâu thì mới có thể nghỉ ngơi mà không gặp ai, sau khi suy nghĩ, Hyeon Dan-ryeong đã hướng đến ngọn núi phía sau nhà. Vì nó thuộc sở hữu của gia tộc Hyeon nên người ngoài không thể tùy tiện xâm nhập.

Khi anh leo lên ngọn núi thấp phía sau nhà, anh thấy một khu rừng rậm rạp và yên tĩnh. Hyeon Dan-ryeong đi sâu vào trong rừng cho đến khi không còn nhìn thấy ngôi nhà nữa, và dừng lại khi đến một nơi có một con lạch nhỏ chắn ngang phía trước. Anh ngồi phịch xuống giữa đám cây cối rậm rạp, và lúc đó anh mới cảm thấy dễ thở hơn.

Hyeon Dan-ryeong thở dài một hơi dài, và nghĩ rằng anh nên rửa mặt bằng nước lạnh, thì đột nhiên,

'Bé yêu à, hôm nay em thực sự rất thích.'

Một giọng nói uể oải kèm theo tiếng cười khúc khích vọng đến từ phía bên kia bụi cây. Theo sau giọng nói đầy sắc dục của người phụ nữ, dường như vừa mới xong việc, là giọng nói hài lòng của người đàn ông đáp lại, 'Ừ, anh cũng vậy.'

Hyeon Dan-ryeong giật mình, dựng tai lên khi nghe thấy tiếng động, nhưng sau khi nhận ra đó là những cặp đôi đang lén lút hẹn hò, anh thả lỏng vai. Thỉnh thoảng, những người đàn ông và phụ nữ thầm yêu nhau trong nhà lại làm như vậy, nghe giọng nói thì đó là người em họ đã đến sống ở nhà Hyeon Dan-ryeong từ năm ngoái và một người thân từ vùng quê xa xôi.

Thật bất ngờ khi người em họ và người thân có vẻ ngoan ngoãn lại có mối quan hệ như vậy, nhưng nghĩ lại thì họ cũng khá hợp nhau. Lúc Hyeon Dan-ryeong nghĩ vậy và nằm xuống đám cỏ với trái tim đã phần nào thả lỏng,

'Nói mới nhớ, anh bằng tuổi với Hoàng tử út đúng không? Ta nghe nói Điện hạ cũng rất giỏi chuyện phòng the, bằng tuổi thì có những thứ tương đồng như vậy không?'

'......'

Ngay khoảnh khắc đó, Hyeon Dan-ryeong như muốn đào sâu xuống đất, dù dưới đám cỏ không có hang nào cả.

'Ta nghe nói mỗi đêm công tử Hyeon làm chuyện phòng the với Điện hạ, cả hai người đều sung sướng đến chết đi sống lại. Nghe nói sau khi làm việc đó cả đêm, Điện hạ sẽ tươi rói cả ngày.'

'Ừ..., nghe nói ngài rất sủng ái huynh ấy. Những người lo lắng vì ngài vốn không phải là người như vậy, nhưng từ khi gặp được mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành kia, ngài đã trở nên như vậy. Nhưng không ngờ đó lại là..., haiz..., không ngờ lại là huynh ấy......'

'Nhưng mà này, Điện hạ và công tử Hyeon cứ ...với nhau như vậy thì ai mới là người ....thì......'

'Đương nhiên là huynh ấy....thì......'

Dưới bầu trời rộng lớn này, không có nơi nào để ta nghỉ ngơi.

Hyeon Dan-ryeong phải rời khỏi đó, than thở trong im lặng. Nếu là bình thường, anh đã quát mắng và cho chúng một bài học, nhưng bây giờ anh không muốn gặp ai và không muốn nói chuyện với ai cả.

Anh chán ghét con người, chán ghét thế giới bụi trần.

Cuối cùng, chỉ có phòng ngủ của anh là nơi không ai nhìn thấy và không ai nghe thấy, nên anh quay trở lại biệt viện, đóng cửa lại và trùm chăn lên, nhưng làm như vậy lại khiến anh chán ghét mọi thứ trên đời, và ý nghĩ muốn vứt bỏ tất cả và rời đi lấp đầy tâm trí anh.

Vì vậy, anh đột ngột đứng dậy khỏi giường, lấy barang ra và bắt đầu thu dọn đồ đạc, thì cái tên đáng ghét đó lại xông vào.

Dù biết Neungcheon là một vị khách khó ưa, anh ta vẫn liếc nhìn sắc mặt Hyeon Dan-ryeong rồi nhanh chóng đặt bàn trà xuống và rời đi.

"Haiz, vốn dĩ đã rối tung như tổ ong vò vẽ rồi, dù ngươi có muốn rời đi một thời gian thì ta cũng không ngăn cản, nhưng ngươi cũng nên chào hỏi ngài Hyogang trước khi đi chứ?"

Neungcheon vừa nhàn nhã uống trà vừa nói, Hyeon Dan-ryeong đang cầm lấy barang dừng lại. Sau khi cứng đờ người một lúc, anh ngập ngừng mở miệng.

"Ngài ấy..., có..., có ổn không......"

Anh sợ hãi đến mức không dám hỏi. Điều đó đáng sợ hơn bất cứ điều gì khác. Ngài ấy đang làm gì bây giờ?

"Không biết."

Neungcheon trả lời thẳng thừng và Hyeon Dan-ryeong nghi ngờ nhìn anh ta. Nếu ngươi không biết thì ai biết chứ, biết anh đang nhìn mình với ánh mắt như vậy, anh ta liền nói tiếp.

"Từ đêm hôm đó, ngài đã không gặp ai và trốn trong Tử Kiến điện. À, nhưng chỉ có một lần, Hoàng hậu biết chuyện này và nói rằng muốn gọi Dan-ryeong đến hỏi cho ra nhẽ, nghe tin đó, ngài Hyogang đã chạy ngay ra khỏi Tử Kiến điện đến Hoàng Hậu điện và ngăn cản ngài ấy làm vậy."

Vì vậy, ngươi mới có thể nhốt mình trong nhà và lăn lộn trên giường như vậy, Neungcheon nói thêm, Hyeon Dan-ryeong nặng nề lẩm bẩm.

"Vậy sao......"

"Ừ. Một mặt, có những người lớn tiếng bảo phải bắt vì tội lừa dối Hoàng thượng, nhưng ngài đã thẳng thừng nói 'Ta không nghĩ là ta bị lừa thì các ngươi làm ầm ĩ lên làm gì', nên ta cũng thở phào nhẹ nhõm."

Hyeon Dan-ryeong thở dài. Người lương thiện đó hẳn là đang bối rối và khó khăn hơn bất cứ ai, nhưng ngay cả trong lúc này, ngài vẫn bao che cho những kẻ phạm tội. Anh thực sự không còn mặt mũi nào nữa.

Ngay cả khi đến những ngôi nhà dân thường, tai anh cũng đã bị ong ong bởi những lời nói tạp nham, huống chi là cung cấm. Dù sao thì anh cũng có tội, nên anh có thể coi như đang trả giá cho tội lỗi của mình, nhưng ngài ấy vô tội, ngài ấy chỉ làm chuyện phòng the một chút thôi, mà lại bị hắt một gáo nước bẩn.

Ngài ấy có giận không? Ngài ấy có kinh tởm không? Ngài ấy có khinh miệt không? Ngài ấy có buồn không?

Ngay cả khi nằm ườn trên giường, điều mà Hyeon Dan-ryeong luôn nghĩ đến hơn bất cứ điều gì khác chính là Hyogang.

Anh không thể quên được hình ảnh của Hyogang vào đêm đó.

Không, mọi thứ trong đêm đó vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí anh như được khắc sâu vào não bộ.

Khi chiếc khăn che mặt rơi xuống chân anh không một tiếng động.

Ngay cả khi nhắm mắt, anh vẫn có thể cảm nhận rõ ràng tiếng hít thở của mọi người. Một số người còn thốt ra những tiếng 'Hyeon......!' rồi nuốt chúng vào.

Nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng những tiếng động bao quanh mình, nhưng không có tiếng động nào từ Hyogang đang đứng ngay trước mặt anh. Cậu ta im lặng như đóng băng.

'Không..., sao ngươi lại......'

Ông lão tướng quân kinh ngạc thốt ra những lời ngắt quãng. Những người khác mở to mắt nhìn Hyeon Dan-ryeong một cách ngây dại, rồi chỉ đảo mắt nhìn nhau, quan sát sắc mặt của nhau.

Hyeon Dan-ryeong từ từ, rất từ từ mở mắt ra. Lúc đầu, anh không dám nhìn Hyogang mà chỉ cúi xuống nhìn chân mình, nhưng rồi anh cũng từ từ ngước mắt lên.

Hyogang đang nhìn Hyeon Dan-ryeong bằng đôi mắt to tròn. Trên khuôn mặt cậu không có bất kỳ biểu cảm nào, có lẽ vì ánh trăng đang chiếu xuống đầu cậu nên khuôn mặt cậu trông đặc biệt trắng bệch.

'......'

Khi bắt gặp ánh mắt của Hyeon Dan-ryeong đang im lặng nhìn mình, Hyogang khẽ nhăn mặt. Như thể đang nhìn thấy một điều không thể xảy ra, ánh mắt của Hyogang chậm rãi lướt qua khuôn mặt Hyeon Dan-ryeong.

'Chuyện, chuyện này là sao vậy.'

Đại tướng quân cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh và nghiêm nghị hỏi Neungcheon, Neungcheon cúi gập người, chắp tay nói.

'Tất cả những chuyện này đều do thần gây ra, xin nhận mọi hình phạt. Nhưng mong ngài hãy cho phép thần được lặng lẽ rời khỏi đây. Thần xin lấy danh dự của 강녕왕부 (Gangnyeong Wangbu - tước hiệu của Neungcheon) thề rằng không hề có ý đồ bất chính hay toan tính nguy hiểm nào đối với hoàng thất Changyang.'

Người có thể chấp nhận lời thỉnh cầu đó ở đây chỉ có thể là Hyogang. Neungcheon cúi đầu về phía Hyogang, và Hyogang nhìn Hyeon Dan-ryeong với khuôn mặt vô cảm, không hề cử động.

Rồi vào một khoảnh khắc nào đó, cậu ta rũ áo rồi quay người bước vào Tử Kiến điện. Cậu ta biến mất mà không thèm nhìn lại ai và không nói một lời, và sau một khoảng thời gian im lặng kỳ lạ, ông lão tướng quân hắng giọng và nói, 'Vậy thì chúng ta hãy quay về thôi.'

Hyeon Dan-ryeong quay trở lại nhà và ngã bệnh. Anh mới biết thế nào là khi tâm trí mệt mỏi thì cơ thể cũng sẽ ốm theo.

"Nhưng ngươi, ngươi không nhận bất kỳ hình phạt nào sao?"

Hyeon Dan-ryeong xoa bóp chiếc cổ cứng đờ và nhìn Neungcheon một cách khó chịu. Nhìn thấy cái tên tội đồ chính của tất cả những chuyện này vẫn ung dung đi lại khiến anh vô cùng khó chịu. Nếu truy tìm nguyên nhân thì có lẽ tên đó phải chịu ít nhất 80% trách nhiệm, nhưng tại sao người phải chịu đựng nỗi khổ hơn 80% lại là anh chứ, thế giới này thật bẩn thỉu.

"Ừm..., hôm nay ta vẫn đến Hàm Phán, nhưng không có tin tức gì đặc biệt cả, nhưng ai biết được, có lẽ ngài Hyogang sẽ chấm dứt việc trốn tránh và đưa ra một hình phạt nào đó. Dù sao thì đây cũng là việc ta đã gây ra, nên ta sẽ cố gắng chịu trách nhiệm trong khả năng có thể, nhưng cậu cũng nên chuẩn bị tinh thần đi là vừa."

"Nếu đã phạm tội thì phải chịu hình phạt, ta không quan tâm đến chuyện đó."

"Tsk tsk, ngươi chỉ nói là không quan tâm vì ngươi đang ở nhà thôi, thử nghĩ đến việc   phải vào cung để nhận hình phạt xem. Bây giờ trong hoàng cung có biết bao kẻ đang thèm thuồng chuyện hiếm có khó tìm này, chuyện chỉ xảy ra một lần trong mấy chục năm, nếu vào cung lúc này thì đến xương cốt của ngươi cũng không còn đâu."

Lúc đó, em trai của Hyeon Dan-ryeong, Yi-ryeong, thận trọng gõ cửa và bước vào. Hyeon Dan-ryeong ngạc nhiên nhìn cậu ta, rồi Hyon Yi-ryeong, người mang vẻ mặt khó xử, cúi gằm mặt và nói.

"Huynh, Hoàng Hậu triệu kiến ,Ngài ấy truyền lệnh cho huynh nhập cung vào ngày mai, giờ Mùi."

Ngay khi những lời đó vừa dứt, một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm lấy những người có mặt tại đó. Chuyện này là sao vậy, không có câu trả lời nào, Hyeon Dan-ryeong nhìn chằm chằm vào người em trai, Neungcheon trao cho anh một ánh nhìn sâu sắc.

"Ta sẽ cố gắng nhặt nhạnh xương cốt của ngươi cẩn thận."

"Không cần! - Nhưng mà không có bất kỳ chiếu chỉ hay thư từ nào, chỉ có Quan Truyền Lời đến thôi à? Ngài ấy chỉ đến nói vậy rồi đi thôi à?"

"Không, cái đó thì......"

Hyeon Dan-ryeong hỏi vì thấy lạ khi người em trai đến truyền lời từ Hoàng Hậu điện một cách hời hợt, Hyun Yi-ryeong lại nhìn ngang liếc dọc với vẻ mặt khó xử. Nâng cao mày và nhìn theo ánh mắt đó, Hyun Yi-ryeong lén lút lùi lại, thay vào đó, một người đang đứng bên ngoài cửa từ từ bước vào.

Khoảnh khắc nhìn thấy người đó, Hyeon Dan-ryeong và Neungcheon đồng loạt đứng dậy. Hyogang đang bước vào.

"Điện hạ......!"

Bên cạnh tiếng kêu kinh ngạc của Neungcheon, Hyeon Dan-ryeong không thể nói được gì, vì anh chưa bao giờ mơ tới việc sẽ bất ngờ chạm mặt như thế này.

Hyogang, người có vẻ tiều tụy hơn sau chỉ hai ngày ngắn ngủi, gật đầu với Neungcheon với vẻ mặt nặng nề. Sau đó, cậu mới đưa mắt nhìn Hyeon Dan-ryeong.

"Hyo......,"

Anh chỉ vừa định thốt ra tên cậu một cách khó khăn, thì khoảnh khắc mắt Hyeon Dan-ryeong chạm mắt Hyogang, mặt Hyogang đột ngột đỏ bừng lên. Hyeon Dan-ryeong, người bối rối dừng lại, cũng cảm thấy đủ thứ ùa về trong đầu cùng một lúc, khiến mặt anh nóng bừng lên.

Đúng vậy, nghĩ lại thì người đã làm chuyện phòng the với ngài ấy là mình, và ngài ấy bây giờ đã biết chuyện đó, tức là người đang đứng trước mắt cậu vừa là Hyeon Dan-ryeong, đồng thời cũng là chính cái người mà ngài ấy đã mút mát và cắn xé kia.......

Nếu ngài ấy đối xử với anh bằng một khuôn mặt bình thản thì anh cũng sẽ tự nhiên mà theo, nhưng ngài ấy lại đỏ mặt như trái hồng ngọc chín mọng, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt anh, nên sắc mặt đó cũng lan sang Hyeon Dan-ryeong.

Hyogang lén lút cúi gằm mặt khi chạm mắt anh, nhưng khi ánh mắt cậu chạm vào môi Hyeon Dan-ryeong, cậu lại một lần nữa đỏ bừng mặt lên, và sau khi cúi gằm mặt rồi nhìn xuống tay anh, cậu lại đỏ bừng mặt lên và không biết phải làm gì.

"......"

Thật kỳ lạ, một người thuần khiết như vậy đã làm những chuyện phòng the hỗn loạn kia như thế nào......, Hyeon Dan-ryeong cũng đỏ bừng mặt lên và không biết phải làm sao, vừa liếc nhìn Hyogang vừa tặc lưỡi như một con chó dính cám.

"Xin mời ngài ngồi, Điện hạ......?"

Neungcheon  bình tĩnh nhìn hai người bằng đôi mắt hẹp dài, mời Hyogang ngồi như thể anh ta đã xem một buổi trình diễn hay. Lúc đó, Hyogang mới gật đầu và bước về phía chiếc ghế trên cùng mà Neungcheon chỉ, nhưng cậu dừng lại khi nhìn thấy cái barang mà Hyeon Dan-ryeong đang cầm trên tay.

"Đoàn sư Hyeon, ngài đi đâu vậy? Cái hành lý kia là sao......"

"Nghe nói vì không còn mặt mũi nào gặp ai nữa nên cậu ta mới làm như vậy đấy."

Hyeon Dan-ryeong trừng mắt nhìn Neungcheon đang thản nhiên trả lời thay anh. Hyogang lặng lẽ nhìn Hyeon Dan-ryeong rồi ngồi xuống mà không nói gì.

"Vậy thì hai người cứ nói chuyện đi. Ta xin phép cáo lui."

Vừa mới pha trà xong đã nhanh chóng biến mất không một tiếng động, Neungcheon cũng vừa định đứng dậy và rời đi theo sau Hyun Yi-ryeong thì Hyogang liền xua tay.

"Không cần đâu. Vừa hay Neungcheon nim cũng ở đây nên tốt quá. Ta đến để hỏi rõ mọi chuyện."

Neungcheon dừng lại rồi ngồi xuống bên cạnh, Hyeon Dan-ryeong cũng ngồi xuống.

Một lúc im lặng trôi qua giữa ba người quanh bàn trà, rồi Hyogang nhẹ nhàng mở miệng.

"Trước hết, ta muốn hỏi chuyện này là sao. Tức là lý do ban đầu mà chuyện này lại xảy ra."

Hãy nói đi, cái tên tội đồ chính kia, Neungcheon, người đang nhìn Hyeon Dan-ryeong đang im lặng nâng chén trà, gật đầu và bắt đầu kể chuyện.

"Người đáng lẽ ra sẽ giúp Ngài hyogang làm chuyện phòng the là Hae-yul, thứ tử của Đại sứ. Nhưng vào cái ngày mà Ngài hyogang định làm chuyện phòng the với cậu ta lần đầu tiên, một tai nạn nhỏ đột ngột xảy ra khiến Hae-yul không thể đến được, trong lúc không biết phải làm sao thì Dan-ryeong, cái tên này lại say khướt và ngã lăn ra. Vốn là một người thích nam sắc, nên ta nửa đùa nửa thật hỏi cậu ta có muốn đi thay không, thì cậu ta vui vẻ gật đầu đồng ý......"

"Ta có bao giờ làm thế đâu, là ngươi bỏ thuốc ta nên mới thành ra thế! Suy cho cùng, không phải là  Wi Ji-oon gây ra mọi chuyện hay sao, cái tên gian ác kia!"

Nghe đến đây, Hyeon Dan-ryeong không nói nên lời, trợn mắt và hét lên. Anh muốn chỉ tay vào mặt và hỏi tội anh ta, nhưng vì có một người quý giá ở ngay bên cạnh nên anh không thể làm như vậy, chỉ có thể giận dữ trừng mắt nhìn Neungcheon, Neungcheon lặng lẽ nhìn anh với ánh mắt thờ ơ rồi thở dài.

"Đúng vậy, Điện hạ. Thật ra thì thần đã cố ý đưa Dan-ryeong đi. Thần biết đó là sai trái, nhưng vì Dan-ryeong đã hôn và trêu ghẹo người thần yêu, nên thần đã tức giận và có lẽ đã hơi mất trí."

Trong khi Neungcheon đang cúi đầu nói rằng anh ta đáng tội chết, Hyogang mở to mắt nhìn Hyeon Dan-ryeong.

"Đoàn sư Hyeon đã hôn và trêu ghẹo người yêu của Neungcheon, có thật vậy không?"

"Dạ? ......Không, cái đó thì, hôn thì có hôn nhưng......"

Trước hết thì Wi Ji-oon không phải là người yêu của Neungcheon, anh cũng không hề trêu ghẹo cậu ta, và anh hôn cậu ta cũng không phải là vì có ý đồ xấu xa, Hyeon Dan-ryeong không biết phải bắt đầu từ đâu nên lúng túng ấp úng. Hyogang nhìn anh với ánh mắt ngày càng lạnh lùng như đang lên án.

Không thể thế này được, cái tên kia đã gây ra lỗi lầm mà sao người bị chỉ trích lại là mình, Hyeon Dan-ryeong vừa ấm ức vừa khó chịu, trong lúc anh há hốc miệng thì Hyogang đã lạnh lùng quay mặt đi, và Hyeon Dan-ryeong đã bỏ lỡ cơ hội để biện minh cho mình.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo