Xuân Phong Nạn Mạn - Chương 6

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

"Sau đó ngài Hyogang rất thích cái người bạn tình đó nên đã liên tục tìm đến cậu ta, và không biết sao chúng tôi lại không có cơ hội để nói ra, cuối cùng thành ra đến bây giờ."

Neungcheon vừa dứt lời, Hyogang đang chìm trong suy nghĩ liền hỏi Neungcheon và Hyeon Dan-ryeong lần nữa.

"Vậy thì trừ lúc ta gặp cái cậu trẻ tuổi tên Hae-yul kia bên ngoài thành, lúc nào cũng là Đoàn sư Hyeon sao?"

"Vâng, đúng vậy."

Mặt Hyogang lại đỏ lên. Cậu lại không dám nhìn Hyeon Dan-ryeong mà lúng túng cúi gằm mặt, vừa liếc nhìn cậu, Hyeon Dan-ryeong dính cám lại tặc lưỡi lần nữa. Rốt cuộc thì có gì mà phải đỏ mặt đến như vậy......, có lẽ vì đang đỏ mặt nên có rất nhiều chuyện khiến anh xấu hổ đang hiện lên trong đầu cậu, anh có rất nhiều điều để đoán.

Chỉ có Neungcheon là đang bình thản nhìn hai người đang mặt đỏ bừng bừng và im lặng ngồi đó.

"......Ta đã nghĩ là có gì đó kỳ lạ."

Hyogang đột ngột mở miệng.

"Hôm đó, khi gặp Hae-yul bên cạnh tửu điếm ở sông Trường Giang, ta đã nghĩ là có gì đó kỳ lạ. Ta nghĩ rằng vóc dáng hay những thứ tương tự có thể hơi khác so với những gì ta đã hình dung vì ta chỉ nhìn thấy cậu ấy khỏa thân trong bóng tối, nhưng càng nói chuyện, ta càng cảm thấy khác với cảm giác mà ta đã nhận được trước đây, ta đã rất nghi ngờ."

Hyogang đang nói một cách nhẹ nhàng thì sắc mặt cậu tối sầm lại.

"Nhưng ta thích Yayeon, ta thích cái cách mà cậu ấy ân cần ôm ta, dù có vẻ không phải vậy, nên ta đã cố gắng không suy nghĩ gì khác. Có lẽ đâu đó trong tim ta đã cảm thấy rằng ta không được đào sâu hơn. ......Vì vậy, đây không chỉ là lỗi của hai người, mà thực ra lỗi của ta cũng rất lớn."

Hyogang lặng lẽ thở dài. Cậu xoa xoa lên mí mắt đang nhắm nghiền lại, có vẻ như đêm qua cậu cũng không ngủ được.

"Ta vẫn không thể tin được. Ngay cả khi nhìn thấy những đơn thượng tấu đang ùa về, ta vẫn không cảm thấy chuyện này là thật......"

Nói rồi, Hyogang mở mắt nhìn Hyeon Dan-ryeong. Cậu từ từ đánh giá Hyeon Dan-ryeong, và rồi đột nhiên lại đỏ bừng mặt lên, nhưng lần này cậu đã không trốn tránh ánh mắt anh mà liếc nhìn Hyeon Dan-ryeong, người mà khuôn mặt cũng đã quen thuộc với cậu. Mỗi lần như vậy, cả hai người lại đỏ bừng mặt lên, và lần này cũng vậy, Neungcheon chỉ mở mắt hẹp dài và vui vẻ quan sát.

"Nghe nói có rất nhiều đơn thượng tấu đang bay đến."

Hyeon Dan-ryeong hỏi, Hyogang cười cay đắng.

"Chưa đến mức ồ ạt bay đến, nhưng cũng đã có kha khá. Trong khi ta đuổi hết người ra khỏi Tử Kiến điện và một mình suy nghĩ thì những tờ đơn thượng tấu cứ liên tục chất đống trên bàn....... Có lẽ bây giờ, trong khi ta không có ở đó, thì đã có thêm nhiều tờ được trình lên rồi."

Không còn nghi ngờ gì nữa, Đại Quán (đại hội quan trọng của triều đình) đang ở ngay trước mắt.

Vào thời điểm quan trọng như vậy mà lại có một chuyện lớn như vậy xảy ra, không thể nào các quan lại vốn nổi tiếng là ngoan ngoãn nhưng lại nổi dậy như ong vỡ tổ mỗi khi có chuyện gì đó không hay có thể ngồi yên.

Không thể để những chuyện xui xẻo như vậy cho đến ngày vui, chuyện này phải được giải quyết trước Đại Quán, việc này là do Điện hạ vẫn chưa đón nhận phi , cùng với những đơn thượng tấu, những cuộc đàm phán hôn nhân cũng đang đổ xô đến trong bí mật.

"Ta sẽ chịu trách nhiệm cho chuyện xui xẻo này và rời khỏi Thành Đô. Nếu ta sám hối tội lỗi của mình ở Hàm Phán, nơi ta bị giáng chức đến, và không bao giờ quay trở lại, thì các quan lại cũng sẽ dịu xuống."

"Không thể được. Đây không hoàn toàn là lỗi của Neungcheon , sao có thể chỉ đổ hết mọi trách nhiệm lên Neungcheon   được? Chúng ta nên cùng nhau bàn bạc về chuyện này."

Trong tình huống này, cái tên gian xảo kia lại đang nói rằng anh ta sẽ rời khỏi Thành Đô bận rộn để đến một khu nghỉ dưỡng yên tĩnh và sống một cuộc sống sung sướng cả đời, và vị Điện hạ nhân từ vẫn không hề biết về ý định xảo quyệt đó mà còn an ủi anh ta một cách dịu dàng. Hyeon Dan-ryeong không thể làm gì ngoài việc cười nhạt nhẽo.

Tuy nhiên, có vẻ như Neungcheon cũng không có ý định chỉ nói những lời sáo rỗng, anh ta xóa đi nụ cười trên khuôn mặt và bắt đầu nói một cách nghiêm túc.

"Dù họ có đang bàn tán xôn xao khiến tai chúng ta rất ồn ào, nhưng đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn, nếu xét cho cùng, vấn đề duy nhất là Hoàng tử Điện hạ, người thuộc dòng dõi chính thống của hoàng thất và sắp mở phủ và được phong tước Thân vương, và Dan-ryeong, người thừa hưởng huyết thống hoàng tộc qua dòng họ mẹ và là con trai trưởng của nhà Hyeon danh giá, lại dan díu với nhau. Nếu một trong hai người có thân phận thấp hơn thì sẽ không có vấn đề gì, nhưng chuyện lại thành ra thế này......"

Ngay cả khi thứ bậc thấp hơn, nếu họ được nhận tước hiệu quý tộc và tên của họ được ghi vào danh sách, thì họ không thể trở thành người phối ngẫu mà cả nam và nữ đều không được chính thức kết hôn. Mặc dù có không ít người sử dụng nhiều thủ đoạn để có một cuộc sống vợ chồng danh nghĩa, nhưng đó chỉ là che mắt thiên hạ, họ không thể được công nhận chính thức ở nơi công cộng.

Nếu Hyogang hoặc Hyeon Dan-ryeong đón nhận đồng giới trong số những người có thân phận thấp hơn thì sẽ không có vấn đề gì, nhưng nếu cả hai là đối tượng của nhau thì câu chuyện lại hoàn toàn khác.

Vì vậy, trong trường hợp này,

"Thật may mắn là cả hai người đã tình cờ rơi vào tình huống này, nhưng không phải là hai người đã yêu nhau và chia sẻ tình cảm, chỉ cần không có chuyện này xảy ra nữa là được, Điện hạ nên rời khỏi hoàng cung và chuyển đến phủ Thân vương, kết hôn với phi tần, và Dan-ryeong nên im lặng một thời gian rồi chính thức đón nhận nam đồng vào nhà hoặc kết hôn, thì những lời đồn đại này sẽ tự nhiên lắng xuống."

Neungcheon nói thêm rằng không cần phải quá lo lắng và mỉm cười.

Sau đó, dù sao thì khi chuyển đến phủ Thân vương, hai người cũng sẽ không có cơ hội gặp nhau thường xuyên như trước, chỉ cần hai người giữ thái độ đúng mực và tôn trọng nhau trong những cuộc gặp gỡ bất khả kháng trước công chúng, thì sẽ không có cơ hội để lời đồn lan truyền thêm. Chỉ là những người đó sẽ nhai đi nhai lại những lời đồn cũ và thì thầm bàn tán về những chuyện đã xảy ra.

"......"

Hyeon Dan-ryeong thở dài và uống trà mà không biết mùi vị của nó.

Lời Neungcheon nói đúng, và có lẽ mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy. Tình hình đã trở nên như vậy rồi, mọi chuyện chỉ có thể diễn ra như vậy mà thôi. Việc anh được lệnh đến Hoàng Hậu điện vào ngày mai chắc chắn cũng là để nói về diễn biến đó.

Những quan lại dâng sớ cũng sẽ không gây thêm rắc rối nữa nếu họ ngăn chặn những chuyện tương tự xảy ra trong tương lai và đảm bảo rằng những chuyện đã xảy ra sẽ diễn ra theo chiều hướng đúng đắn.

Chiều hướng đúng đắn đó, như họ mong muốn, sẽ là việc Hyogang kết hôn, và sẽ càng tốt hơn nếu một cô gái mà họ tiến cử được vào cung, và sẽ càng tốt hơn nữa nếu Hyeon Dan-ryeong, người đã lỡ thì quá lâu, cũng nhân dịp này mà ổn định cuộc sống, và sẽ không còn gì để mong hơn nếu một cô gái gần gũi với họ, hoặc một người con vợ lẽ, có thể yên vị trong nhà của Hyeon.

“Những lão già này suy nghĩ sao mà giống nhau đến vậy......”

Hyeon Dan-ryeong vô thức lẩm bẩm, và đồng thời nhận ra ánh mắt của hai người đang hướng về mình, anh liền uống trà một cách thản nhiên như thể anh chưa nói gì cả.

Hyogang đang chìm trong suy nghĩ, không nói một lời nào. Suy nghĩ của cậu có vẻ sâu sắc và kéo dài, đến mức trà trong chén đã nguội, và ngay cả khi Neungcheon lặng lẽ đổ bỏ chén trà của cậu và rót một chén trà mới, thì trà cũng lại nguội mất.

Nhìn khuôn mặt tiều tụy của cậu, có vẻ như cậu đã hầu như không ngủ được kể từ đêm hôm đó, Hyeon Dan-ryeong thở dài trong lòng, cảm thấy mình thực sự đã gây ra tội lỗi. Dù vậy, anh vẫn cảm thấy khuôn mặt tiều tụy kia vẫn rất đẹp trai và đáng yêu, anh không biết phải làm sao cho tốt.

Để ngài ấy bớt bị những lời đồn đại sai trái của thế gian làm phiền, mình cũng phải sẵn sàng đưa một người vào nhà, nhưng lòng mình trống rỗng và trái tim mình như bị xé nát như thế này, làm sao mình có thể đưa người khác vào chứ, Hyeon Dan-ryeong nuốt một tiếng thở dài nặng nề.

"Đoàn sư Hyeon, ngài định làm gì?"

Lúc đó Hyogang hỏi. Hyeon Dan-ryeong nhìn vào ánh mắt chân thành đó rồi từ từ đặt chén trà xuống.

“Kẻ có tội còn gì để nói chứ. Ta xin giao phó cho ngài xử lý. Ta sẽ vui vẻ chấp nhận mọi hình phạt. ......Ngày mai ta sẽ nói chuyện ở Hoàng Hậu  , nên ngài đừng lo lắng quá. Hoàng Hậu  sẽ không bao giờ làm điều gì sai trái với ngài Hyogang đâu.”

Không ai không biết rằng Hoàng hậu đặc biệt yêu thương cậu con trai út mà ngài đã phải rời xa trong một thời gian khi còn nhỏ. Thật may mắn là Hyogang có một tính cách ngay thẳng và chính trực, nếu không, ngài đã làm hỏng một đứa trẻ rồi.

Hyogang, người có một nếp nhăn sâu hoắm trên trán như thể cậu không thể nghĩ ra một giải pháp nào cả, nghe những lời đó và từ từ gật đầu. Uống trà và thở dài, có vẻ như cậu nghĩ rằng những chuyện còn lại phải nói vào ngày mai, nên cậu duỗi thẳng nếp nhăn trên trán.

“Nhưng vì ngài chỉ ở trong Tử Kiến điện rồi mới ra đây, chắc hẳn ngài đã thấy rất nhiều người trên đường đến đây đang nóng lòng muốn nói chuyện với ngài.”

“À, vâng. Đúng là khi ta vừa ra khỏi cổng Chính Lễ thì ta đã gặp được Thần Hiếu Công chúa vừa mới bước vào, và cô ấy đã nài nỉ ta kể lại mọi chuyện một cách chi tiết, khiến ta rất bối rối. Ta cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, và cũng không có gì để kể cả, và hơn nữa, ta không chắc người đã dan díu và chia sẻ tình cảm với ta có phải là Đoàn sư Hyeon hay không nữa......”

Hyogang vừa gật đầu vừa trả lời câu hỏi của Neungcheon, và khi nói đến câu "dan díu và chia sẻ tình cảm", cậu ấy liếc nhìn Hyeon Dan-ryeong. Từ khi nói câu đó, trên khuôn mặt cậu bỗng xuất hiện một vệt đỏ, và quả nhiên, khi nhìn Hyeon Dan-ryeong, mặt cậu lại một lần nữa đỏ bừng lên.

Neungcheon, như thể anh ta đã biết trước chuyện này, ung dung ngồi uống trà, và Hyeon Dan-ryeong, người đáng lẽ đã quen với chuyện này, cũng lại lây cái khuôn mặt đỏ bừng đó. Khuôn mặt lạnh lùng và vô cảm bỗng trở nên đỏ bừng, có nên nói là nó rất buồn cười không, Neungcheon chỉ nghĩ trong lòng.

“Đoàn sư Hyeon, ......Ta có thể ngồi xích lại gần ngài hơn được không?”

Lúc đó Hyogang, người đang cúi đầu nghịch chén trà, đột ngột hỏi. Hyeon Dan-ryeong liếc nhìn cậu rồi thản nhiên đáp "Cứ tự nhiên", nhưng trà trong chén anh lại chao đảo dữ dội.

Hyogang, người đã đến ngồi bên cạnh Hyeon Dan-ryeong, lại cúi gằm mặt trong im lặng rồi đột ngột hỏi.

"Đoàn sư Hyeon, ......Ta có thể nắm tay ngài được không, ........"

"......"

Hyeon Dan-ryeong giả vờ liếc nhìn cậu rồi lặng lẽ đưa một tay ra. Khoảnh khắc Hyogang cẩn thận nắm lấy tay anh, trái tim anh bỗng đập thình thịch.

Thôi đi, bình tĩnh lại đi. Nghĩ lại thì anh đã từng giúp ngài ấy tự sướng ở Janghyeon rồi. Bàn tay này đã không còn trong trắng nữa rồi, có gì mà phải ngượng ngùng chứ.

Trong khi Hyeon Dan-ryeong tặc lưỡi trong lòng và tự nhủ với chính mình, Hyogang lặng lẽ vuốt ve và mân mê tay anh.

Bàn tay của Hyogang, như thể anh đang nhìn thấy một thứ kỳ lạ mà anh chưa từng thấy trước đây, đang cẩn thận vuốt ve mọi ngóc ngách, có vẻ gì đó rất nồng nàn. Bàn tay chậm rãi vuốt ve ngón tay, lòng bàn tay, cổ tay trong, từng kẽ ngón tay, như thể đang vuốt ve âu yếm, khiến anh vô thức nhớ lại những ký ức bí mật trong quá khứ.

Không chỉ là tay. Khắp cơ thể Hyeon Dan-ryeong, đến cả những nơi không thể nói ra bằng lời cũng được vuốt ve, sờ mó và nhào nặn bằng đôi bàn tay rộng lớn này. Và không chỉ Hyeon Dan-ryeong đang nhớ lại những ký ức về đêm hôm đó, mà cả Hyogang cũng vậy,

"Người này......, ta......"

Hyeon Dan-ryeong nghe thấy tiếng lẩm bẩm mơ hồ của Hyogang.

Trong khoảnh khắc đó, hơi thở của Hyeon Dan-ryeong bỗng trở nên gấp gáp và cơ thể anh nóng lên. Anh cảm thấy một cảm giác tê dại lan tỏa và co rút bên trong cơ thể một cách rất rõ ràng.

Ôi trời ơi. Chờ một chút. Anh có đang làm gì vậy?

Nhưng ngay lúc đó, Hyogang đột ngột đứng bật dậy bên cạnh Hyeon Dan-ryeong đang sững người lại vì bối rối.

"—, Ta xin phép quay về. Vậy thì hẹn gặp lại vào ngày mai."

Hyogang vội vã quay người bỏ đi như thể cậu ta đang bị ai đó đuổi theo, hai người không kịp chào hỏi gì cả, lúng túng đứng dậy rồi từ từ ngồi xuống khi Hyogang đã hoàn toàn biến mất.

Một lúc im lặng trôi qua giữa hai người bị bỏ lại phía sau sau khi một người đã đột ngột rời đi một cách hoang dại.

Trong không gian yên ắng như tờ, Neungcheon nhấc chén trà lên và đột ngột nói một câu.

"Ngươi chắc không gặp vấn đề gì khi cưỡi ngựa với một cái vật cương cứng chứ."

Chết tiệt, cái tên này cũng nhìn thấy rồi, mặt Hyeon Dan-ryeong méo mó.

Hyeon Dan-ryeong cũng đã nhận ra rằng cái quần phía trước của Hyogang đã phồng lên khi cậu ta vội vã rời đi với khuôn mặt đỏ bừng.

Thật nực cười khi nghĩ rằng mình đã làm gì mà đến mức đó, nhưng thực tế thì tình hình ở phía dưới cơ thể Hyeon Dan-ryeong cũng không mấy hay ho hơn, nên anh không thể nói được gì. Thậm chí, cái tên tinh ranh kia đã nhìn thấu cả tình trạng của Hyeon Dan-ryeong.

"Nhưng mà, ngươi chỉ cần mân mê tay thôi là đã cương rồi hả? Ngươi có vẻ quá nhạy cảm rồi đấy, ngươi nên đến gặp y sĩ thì hơn đấy. Mà Điện hạ cũng chỉ mân mê tay thôi mà đã dựng đứng cái kia lên rồi, quả là không phải dạng vừa đâu. ......Tsk tsk, nếu ngươi và ngài ấy không có thân phận cao quý vô ích như vậy, ta đã chúc phúc cho hai người là trời sinh một cặp rồi."

"Nói vừa thôi."

Hyeon Dan-ryeong vừa uống trà vừa đáp lại một cách lạnh lùng, Neungcheon cười ha hả và không nói gì thêm. Tuy nhiên, ánh mắt nhếch mép của anh ta cho thấy rõ rằng anh ta sẽ còn lôi chuyện này ra trêu chọc trong mấy chục năm nữa, khiến Hyeon Dan-ryeong cảm thấy khó chịu ngay từ bây giờ.

"Dù sao thì, ta đã nghĩ rằng chuyện này không thể để lâu hơn được nữa vì Đại Quán đã đến gần kề, nhưng ngài ấy đã đến gặp ta ngay ở cung Hoàng Hậu vào ngày mai, thật là nhanh chóng và dứt khoát. Chắc là ngày mai sẽ có kết luận."

"Kết luận thì có gì đâu. Mọi chuyện sẽ diễn ra như những gì ngươi nói thôi."

Hyeon Dan-ryeong trả lời cộc lốc.

Hyogang sẽ có một người bạn đời và được phong tước Thân vương, và Hyeon Dan-ryeong cũng sẽ đưa một người vợ - hoặc là một nam đồng - vào nhà, chuyện này sẽ được bỏ qua như một tai nạn ngẫu nhiên và nhắc nhở mọi người cảnh giác để những chuyện như thế này không xảy ra nữa.

Đó là một kết luận an toàn nhất. Không có kết luận nào khác cả.

“Cuối cùng thì ta cũng biết là nó sẽ kết thúc thôi......nhưng lại kết thúc với việc ta mang tiếng xấu.”

Mình thì nhận tội và chịu phạt, còn Ngài hyogang thì sao đây. Mình thực sự đã phạm một tội lớn, Hyeon Dan-ryeong thở dài và xoa xoa khuôn mặt mệt mỏi, Neungcheon an ủi anh.

"Có gì mà mang tiếng xấu chứ. Hai người phải giỏi chuyện phòng the đến mức nào thì mới không thể xa nhau và lén lút gặp nhau, đốt cháy cả xương và thịt, bây giờ có biết bao nhiêu người đang tò mò và thèm thuồng đến mức nào không, nếu ngươi muốn có một cuộc sống về đêm xa hoa thì không còn gì tuyệt vời hơn thế nữa đâu."

Hyeon Dan-ryeong đã mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng may mắn thay anh vẫn còn đủ sức để ném cái ấm trà vào Neungcheon.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo