Ánh Trăng - Chương 51

Người ta phải chuộc lỗi cho những tội mình đã gây ra. Nhưng hình phạt ấy không phải là vì đã yêu ai đó. Món nợ mà Kasha phải trả là vì đã phản bội người mình yêu. Dù cả thế gian có nguyền rủa và khinh miệt tình yêu ấy, thì nó vẫn là tình yêu. Yêu chưa bao giờ là tội lỗi. Vì vậy, cậu sẽ gánh lấy tất cả. Bởi chính cậu là người bắt đầu, thì cũng sẽ là người chịu trách nhiệm.

Kasha cúi đầu, nở một nụ cười mơ hồ, buồn bã. Dù biểu cảm anh đã dịu lại, nhưng trong mắt vẫn ánh lên sự kiên định không thể lay chuyển. Ngay cả Rodin, người đang định lên tiếng phản đối, cũng không thể mở lời. Bởi Kasha là kiểu người luôn làm đến cùng. Một khi đã tin rằng điều gì là đúng, anh sẽ theo đuổi nó đến tận cùng, bằng bất cứ giá nào. Một con người tưởng như lạnh lùng, nhưng bên trong lại rực lửa; vẻ ngoài tưởng như mềm mỏng, nhưng lại mang một sức mạnh không thể bẻ gãy. Anh có thể uốn cong, nhưng không bao giờ gãy. Kasha là như thế — chủ nhân của Le Blueme Pavilion.

Sau một khoảng lặng kéo dài, Elsen, người nãy giờ chỉ đứng bên cạnh Rodin, cuối cùng cũng lên tiếng.

“Kasha, tớ không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng... tớ nghĩ mình nên là người đi. Mọi chuyện bắt đầu từ tớ, thì tớ nên là người chịu trách nhiệm. Không có lý do gì để anh phải gánh phần của tớ cả.”

Kasha nhìn cậu, khẽ mỉm cười trước sự chân thành trong lời nói ấy. Những người bạn này của anh, thật sự chưa bao giờ thay đổi. Có lẽ đó là điều may mắn hiếm hoi mà anh có được. Ruth, Rodin, Elsen — những người bạn từ thuở thiếu thời vẫn luôn nhìn thế giới bằng đôi mắt trong trẻo như xưa. Trên đời này vẫn còn những con người không thay đổi, giữ nguyên ánh nhìn thuần khiết và tình cảm chân thành từ khi còn bé. Với một kẻ méo mó như anh, những người như thế chính là ân huệ của trời. Chính vì thế, anh muốn bảo vệ họ — cả Vera, và những người bạn này.

“Elsen, chuyện này không liên quan đến cậu. Cậu không cần phải dính líu thêm nữa. Cậu cũng là nạn nhân trong chuyện này.”

“Cậu đang nói gì vậy?”

“Ý tớ là, cậu đã bị đổ oan cho những điều mình không làm. Cô gái kia cũng vậy. Đúng là sẽ tốt hơn nếu cô ấy trở thành thái tử phi, nhưng ít nhất, cô ấy không phải lấy cái thằng nhóc khốn nạn đó. Hãy coi đó là điều may mắn. Dù sao thì, từ giờ cậu không cần phải lo gì nữa cả.”

“Nhưng mà—”

“Không tranh cãi gì nữa. Tất cả là do tớ quyết định. Cậu sẽ cùng Rodin quản lý Le Blueme Pavilion cho đến khi tớ quay lại.”

Kasha biết rằng mình sẽ không quay về. Nhưng anh vẫn rời đi, bởi anh hiểu rằng nếu cứ ở lại thì cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Nếu không hành động trước, sớm muộn gì lũ sát thủ cũng sẽ tìm đến anh. Cả “hắn” lẫn “cha hắn” đã không còn kiên nhẫn.

Elsen và Rodin lặng thinh, bị khí thế áp đảo của Kasha làm cho không thể phản bác. Họ hiểu rằng, tranh cãi thêm nữa cũng vô ích. Kasha luôn là như vậy — bướng bỉnh, chẳng bao giờ nghe lời khuyên của người khác, luôn làm những điều không nên làm và tránh né những việc đáng lẽ phải làm. Nhưng hơn bất kỳ điều gì, họ tin rằng Kasha không bao giờ sai.

Dù hành động có vẻ bốc đồng, khó đoán, Kasha luôn có sự dũng cảm và cảm quan công lý đúng đắn khi thật sự cần. Chính vì phẩm chất ấy mà người khác sẵn sàng trung thành với anh. Đó cũng là lý do vì sao Kasha có thể cai quản Vera — nơi không có một hệ thống chính trị rõ ràng. Anh bỏ tiền thuê lính đánh thuê giữ trật tự, nuôi dạy trẻ bị bỏ rơi để xây dựng một lực lượng tự quản, dạy nghề cho phụ nữ như chế tác trang sức và may vá để họ có quyền lựa chọn. Thậm chí anh còn lập ra nơi ăn chốn ở cho kỹ nữ có con nhỏ, đặt ra quy tắc để họ không bị bọn ma cô bóc lột. Tất cả đều xuất phát từ tình yêu sâu sắc mà Kasha dành cho Vera. Vì thế, không ai dám chống lại anh — dù là người trong vùng hay kẻ từ ngoài đến.

Anh chưa từng sai. Dù không nghe lời ai, anh luôn đưa ra quyết định đúng và đủ khả năng để hoàn thành nó. Đó là lý do Elsen và Rodin chọn tin tưởng anh. Nếu là quyết định của Kasha, thì có thể yên tâm mà làm theo.

“Tớ sẽ giải thích mọi chuyện sau.” Kasha nói. “Trước mắt, Rodin, cậu quản lý nơi này. Elsen, lo phần lễ nguyện. Còn cô gái kia — biết làm toán cơ bản chứ?”

Trước câu hỏi sắc lạnh của Kasha, Erita chợt cau mày đáp lại.

“Tôi biết, chứ sao không?”

“Vậy thì cô lo phần sổ sách. Nếu có chuyện gì nghiêm trọng, hỏi mẹ tôi. Còn giờ thì tôi sẽ xử lý lũ nhóc hoàng gia phiền phức kia. Thật không thể chịu nổi mấy đứa con nít — thứ kiêu ngạo đến phát bực.”

Kasha tặc lưỡi, lẩm bẩm nguyền rủa những kẻ không có mặt ở đó, thì tiếng gõ cửa vang lên.

“Kasha, ngài Chelin đến rồi.” một cậu bé nói vọng từ bên ngoài.

Kasha đứng dậy, đáp: “Biết rồi.”

Anh chỉnh lại y phục, vuốt tóc lần cuối, rồi quay sang mọi người với một nụ cười ngọt ngào, mê hoặc. Anh cúi đầu nhẹ, và trong khoảnh khắc ấy, như thể một kỹ nam đầy quyến rũ đã xuất hiện. Erita không giấu nổi tiếng thở gấp vì kinh ngạc trước sự thay đổi đột ngột.

“Rodin, bảo họ làm phần việc của mình.” Kasha nói, giọng giờ đây mềm mại và quyến rũ. Rồi anh quay người, mở cửa, bước ra ngoài. Từng bước chân đều nhẹ nhàng, tao nhã, mang theo vẻ kiêu kỳ khó diễn tả. Nhìn dáng anh bước đi, Erita bất chợt thốt lên: “À…”

“Sao vậy?” Elsen hỏi.

“À… Ruth Kaisel cũng bước đi như thế. Tôi từng nghĩ phong cách đó không hợp với một hiệp sĩ, nhưng… đúng là cảm giác giống hệt.”

Dáng bước của Ruth, tất nhiên, điềm đạm hơn và nhã nhặn hơn, nhưng rõ ràng giữa họ có điểm giống nhau — nhẹ nhàng, thanh thoát, có chủ đích. Thậm chí phụ nữ cũng hiếm khi đi được như vậy. Khi Erita lẩm bẩm đầy ngạc nhiên, Rodin lên tiếng thay cho Elsen.

“Họ lớn lên cùng nhau mà. Ruth hẳn đã học cách đi đứng ở đây mà không nhận ra.”

“Nhưng Elsen đâu có bước như vậy?” Erita vẫn chưa hoàn toàn tin.

Rodin bật cười, chỉ tay qua lại giữa mình và Elsen. “Cô nghĩ tôi với Elsen được dạy kiểu bước đi đó chắc? Ruth và Kasha đều được nuôi lớn để bị bán đi ngay khi vừa đủ mười ba tuổi. Ruth may mắn được đưa đến Karileum từ khi lên mười, nên thoát được số phận đó.”

Erita nghiêng đầu, thắc mắc. “Vậy Kasha… bắt đầu ‘bán thân’ từ năm mười ba?”

“Dĩ nhiên rồi. Cô nghĩ kỹ nữ có tiền nuôi con đàng hoàng chắc? Hầu hết đều bị bỏ rơi từ khi sinh ra. Nếu có giữ lại thì đến mười ba tuổi cũng bị đuổi đi. Muốn ở lại thì phải bán thân. Đó là con đường mà Kasha đã chọn. Dù vậy, cậu ta vẫn may mắn. Mẹ cậu ấy sở hữu Le Blueme Pavilion, nên không bắt ép, nhưng chính Kasha nằng nặc đòi bán thân — vì thấy không công bằng nếu không làm như những người khác. Cậu ấy tiếp quản nơi này khi mới mười chín tuổi. Từ đó đến nay chỉ tiếp khách hạng sang.”

“Mười ba tuổi…” Erita lẩm bẩm, không thể tưởng tượng nổi. Cô bỗng tự hỏi, khi mười ba tuổi mình đang làm gì.

“Trẻ con sinh ra ở đây thì vậy đấy.” Rodin nói bằng giọng đều đều. “Kasha từng bán thân, giờ quản lý nơi này. Nhưng vì từng trải qua, có nhiều thứ cậu ấy không chấp nhận được. Bán thân vì tiền đôi khi đồng nghĩa với việc phải chịu đựng sự biến thái đủ kiểu, cả những kẻ điên loạn.”

Erita im lặng một lúc rồi nhẹ giọng hỏi, “Vậy nên tính cách anh ấy mới như vậy à?”

Kasha — với tính khí cộc cằn, thẳng thừng, và khả năng chuyển đổi thái độ như thể có nhiều gương mặt khác nhau — khiến cô không khỏi băn khoăn. Rodin trả lời không chút do dự.

“Không. Cậu ấy vốn dĩ đã như vậy rồi.”

Ngay từ khi còn nhỏ, Kasha đã vừa biết hào phóng hết mức khi vui, lại vừa có thể hung dữ tàn nhẫn khi tức giận. Tính cách ấy là bẩm sinh. Người duy nhất mà Kasha luôn đối xử nhẹ nhàng là Ruth. Dù không phải yêu, thì Kasha cũng quý Ruth hơn bất kỳ ai. Từ bé đã đối đãi với Ruth như một vật báu, đầy nâng niu và cẩn trọng — điều mà cậu chưa từng làm với ai khác.

Nếu như người bị đưa đến Karileum lần này là Elsen, chứ không phải Ruth, thì có lẽ Kasha đã không mạo hiểm đến vậy.

“Thôi, bắt tay vào việc đi.” Rodin nói rồi đứng dậy, vươn vai, bước về phía bàn làm việc. “Mà để chậm trễ là cả ba bị cậu ấy mắng cho sấp mặt. Khi giận lên, cậu ta còn đáng sợ hơn cả ma ấy chứ.”

Một tuần đã trôi qua kể từ khi Ruth bị giam lỏng tại Bắc Cung — nơi hiếm khi có người ghé thăm. Trong khi hoàng cung tất bật chuẩn bị cho lễ trưởng thành của Ail, thì Bắc Cung lại tĩnh mịch đến lạnh người. Như thể sự sống đã bị rút cạn, chẳng còn chút sinh khí nào.

Không ăn gì suốt cả ngày, Ruth chậm rãi bước đến hồ nước trong khu vườn cung điện, không màng đến ánh mắt của những hiệp sĩ đang canh chừng mình. Ngồi xuống bên hồ, anh nhặt một hòn đá nhỏ rồi ném xuống nước. Mặt hồ phẳng lặng liền gợn lên từng vòng sóng loang ra xa.

Ail không hề đến Bắc Cung kể từ hôm đó. Ruth cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng đồng thời trong lòng lại trống rỗng. Ở đây, chẳng ai nói chuyện với anh. Ngoài Meril — người thi thoảng đến hỏi han theo lệnh của Ail — thì các hiệp sĩ đều giữ im lặng tuyệt đối. Sự yên lặng này khiến người ta nghẹt thở. Trong không khí chết chóc ấy, Ruth cảm thấy mình đang dần chìm xuống.

Bị bỏ rơi. Bị giam cầm.

Rơi vào vực thẳm, mất dần ý chí và cảm xúc, đang chết mòn từng ngày.

Có phải mẹ cậu từng cảm thấy như vậy?

Bị tước đoạt tự do, bị chặt đứt đôi cánh, rồi dần dần héo mòn trong lặng lẽ.

Anh nhớ lại bóng lưng của mẹ vào ngày mình gia nhập đội kỵ sĩ — người phụ nữ từng thông minh và rực rỡ, nay chỉ còn lại dáng vẻ tàn tạ, chẳng còn tình yêu, chẳng còn tự do. Bà cứ ngồi đó, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Sự chiếm hữu của đàn ông thật đáng ghê tởm. Họ chỉ biết muốn chiếm giữ, mà chẳng hề biết cách yêu. Một khi đã có được, họ liền lạnh nhạt, chẳng buồn đoái hoài. Cá đã cắn câu thì không cần mồi nữa.

Tất nhiên, mẹ anh vẫn từng được cha yêu — và vì thế mới sinh ra anh và Leia. Chính tình yêu đó khiến bà chấp nhận trở thành người của ông. Nhưng Ruth… anh bị ràng buộc bởi một người mà chính anh cũng không hiểu nổi. Ail giữ lấy anh chỉ vì anh dám chống lại hắn, dám hành động theo ý mình.

Anh không rõ trong đầu hắn đang nghĩ gì. Mà thật ra, cũng chẳng muốn biết. Hẳn là phải có mục đích nào đó. Loại người như hắn không bao giờ làm chuyện phiền phức chỉ vì tức giận. Phải có lý do. Hắn sẽ không hành động như vậy nếu không có điều gì để đạt được.

Nghĩ đến đây, Ruth khẽ nhếch môi cười đầy chua chát.

Bản thân anh cũng đang trở nên giống hắn — nghi ngờ con người, luôn cho rằng ai cũng có ẩn ý, cố gắng đọc vị suy nghĩ người khác. Giờ đây, anh chẳng còn tin ai chỉ qua lời nói hay hành động. Dù vậy, anh vẫn bật cười.

Tất cả thật trống rỗng và cay đắng.

Anh vẫn còn nhớ cảm giác đôi tay người đó siết lấy cổ mình. Cảnh tượng ấy hiện lên khiến anh lại bật cười như một kẻ điên, tiếng cười khô khốc, rỗng tuếch. Lòng tự trọng bị giẫm đạp. Con chó trung thành từng vâng lời nay lại cắn ngược chủ — không ngạc nhiên gì khi hắn nổi giận.

Có lẽ, đáng ra anh nên chết vào ngày hôm đó. Nếu khi ấy chết đi, thì ít ra giờ đây không phải chịu đựng sự cô độc tàn nhẫn này. Chí ít, anh có thể chết một cách kiêu hãnh, vì đã dám trái lệnh hắn. Còn hơn là bị giam cầm ở đây, bất lực, không làm gì được, từng ngày bị tra tấn bởi sự tuyệt vọng không hồi kết.

Khi Ruth vẫn đang lặng lẽ ngồi bên hồ, chìm trong suy nghĩ, thì Meril trở lại Bắc Cung. Cậu mặc lễ phục trắng tinh, gọn gàng và chỉnh tề, khiến Ruth lại nhớ ra hôm nay là lễ trưởng thành của Ail.

Nếu mọi việc diễn ra đúng kế hoạch, Ruth giờ đây lẽ ra đang chuẩn bị rời cung để hộ tống mẹ trở về Vera. Nhưng tất cả đều đã sụp đổ. Giấc mơ của anh, bị Ail đập tan không thương tiếc.

Vì một lý do quá đỗi vô lý — chỉ vì anh dám làm theo ý mình.

“Ngài Ruth, hôm nay Điện hạ bận, sẽ không thể đến. Xin ngài quay vào nghỉ ngơi.”

Suốt tuần qua, dù Ruth không yêu cầu, mỗi đêm Meril đều đích thân đến gặp Ail để hỏi xem hắn sẽ nghỉ lại nơi nào, rồi quay về báo lại cho Ruth. Dù Ruth đã bảo không cần, cậu ta vẫn nhất mực làm thế, vượt cả đoạn đường dài chỉ để mang về câu trả lời.

“Thôi đủ rồi. Hắn sẽ không đến nữa đâu, đừng vất vả như thế vì tôi.”

Hắn sẽ chẳng chủ động tìm đến cậu nữa. Không còn gì để lấy, thì chẳng có lý do gì để hắn xuất hiện. Có chăng, một lần duy nhất — để nhạo báng, để hành hạ con chó tội nghiệp đã bị nhốt lại.

Và hắn sẽ cười nhạo. Sẽ quan sát kỹ từng phản ứng. Sẽ vui sướng khi thấy cậu đau khổ.

“Ngài nên nghỉ ngơi đi.” Meril lại nói.

“Được rồi.”

Bắc Cung là nơi duy nhất Ruth được phép đi lại. Không thể ra ngoài, đến cả việc đi dạo quanh đây cũng đã trở thành cực hình.


Cập nhật duy nhất trên trang web navyteamm.com. Vui lòng đọc tại website chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

Còn tiếp… 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo