Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 116

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

Có lẽ các gia thần, anh hùng và cả Ruhak cũng vậy. Đối với họ, sự tồn tại của Se-hyun là lời nhắc nhở cuối cùng về hành trình dài đầy gian khổ. Họ sẽ đau buồn trước sự sỉ nhục này và không bao giờ muốn cậu bị vấy bẩn.

Đây là cái giá mà Se-hyun phải trả vì đã xem nhẹ bản thân.

“… Chuẩn bị đi.”

Giọng nói của Ruhak vang lên đầy quyết tâm. Nếu xét đến lòng dân, quyết định của hắn là đúng đắn. Se-hyun gật đầu, vuốt ve mái tóc Asha như sắp khóc.

“Vậy thì, Asha à, đây là đâu?”

“Vì cơ thể bệ hạ không chịu đựng được nữa nên chúng tôi đã đến Đế quốc Tự sinh gần nhất. Đây là biệt viện mà Đế quốc Tự sinh đã cung cấp cho chúng ta.”

“Những người khác thì sao?”

“Mọi người đều đang ở bên ngoài. Bệ hạ cần nghỉ ngơi nên không được gặp mặt. Thật sự… suýt chút nữa thì nguy rồi.”

Nếu là Đế quốc Tự sinh, thì đó là Đế quốc của Yoo Si-yoon. Việc một người luôn căm ghét các Đế quốc khác như Ruhak, lại đồng ý ở lại đây cho thấy tình trạng của Se-hyun rất nghiêm trọng.

“Cảm ơn ngươi, Asha. Giờ thì ngươi cứ đi nghỉ ngơi đi.”

“Không sao đâu ạ. Tôi sẽ ở lại đây và tiếp tục theo dõi tình hình của bệ hạ.”

Trước ánh mắt đầy kiên định của Asha, Se-hyun không nói gì thêm. Ngoại trừ cơn đau âm ỉ ở lưng, cơ thể cậu đã khá hơn nhiều so với trước khi ngất đi.

Rất nhiều chuyện hiện lên trong đầu cậu, nhưng có quá nhiều thứ chưa được sáng tỏ để cậu có thể hỏi thẳng. Park Seung-geon và đồng minh của hắn ta. Các Thiên Nhân tộc đã cùng cậu chiến đấu, và cả Ếch nhỏ nữa.

Se-hyun định nói gì đó, nhưng rồi lại ngậm miệng. Cậu ngước nhìn Ruhak, nhìn thấy một bóng đen ẩn hiện trong đôi mắt ấy. Nó dường như đang chuyển động, mang một hình hài nào đó. Nó nằm sâu trong mắt Ruhak. Khác với nỗi căm hận bộc phát thường thấy ở hắn.

Ngay khi nhìn thấy nó, hơi thở của Se-hyun như nghẹn lại, sự căng thẳng bao trùm cả không gian. Cảm xúc trong mắt Ruhak cứ quanh quẩn một hồi rồi biến mất. Cho đến tận khi nó tan biến, Se-hyun vẫn không thể biết đó là gì.

Cậu như vừa nhìn thấy móng vuốt của một con thú hoang đang đói khát.

Se-hyun rùng mình, sợ hãi. Đúng lúc đó, Ruhak bước tới gần cậu. Tiếng bước chân của hắn rất nhẹ. Hắn càng đến gần, Se-hyun càng  siết chặt tay mình lại.

Cậu nhìn thấy bàn tay thon dài của Ruhak đang chậm rãi đưa ra. Đầu ngón tay rắn chắc lướt qua tai cậu. Cảm giác lâng lâng khiến vai cậu run lên.

Những ngón tay ấy lướt qua, hướng đến vạt áo choàng đang che kín cổ cậu. Ruhak nắm lấy mép áo đang siết chặt lấy cổ cậu, kéo nó lên đến tận mang tai, rồi những ngón tay ấy lướt dọc theo đường cong của cổ cậu, cuối cùng rời đi.

“Dù ở bất cứ nơi đâu, cậu cũng không được quên rằng mình là Vua.”

Giọng hắn nhỏ nhẹ, nhưng sự kiên định trong câu nói ấy khiến cậu không thể bỏ ngoài tai. Ruhak cứ thế quay người, bước ngang qua căn phòng. Bóng lưng rộng lớn của hắn dần khuất xa.

Se-hyun nhìn theo bóng lưng lặng lẽ của hắn, lướt qua vai hắn, và cậu cảm nhận được một khung cảnh khác. Phía sau bờ vai rộng lớn đó là một dãy núi tuyết hùng vĩ. Và những bông tuyết lớn đang rơi lặng lẽ.

Cả thế giới như chìm trong sắc trắng. Se-hyun nhìn khung cảnh ấy, mê mẩn cất tiếng.

“… Asha.”

“Vâng, thưa bệ hạ.”

“Ra ngoài… nếu Vua của Đế quốc Tự sinh có ở đó thì gọi cậu ấy vào được không?”

“Nhưng…”

“Không sao đâu. Anh ấy sẽ đồng ý. Cứ nói là… tôi chỉ muốn nói chuyện một chút thôi.”

Asha do dự một hồi, nhưng rồi cũng không chịu nổi ánh mắt của Se-hyun nên đành đứng dậy. Anh ấy ấp úng, có vẻ như nghĩ rằng Ruhak sẽ không bao giờ đồng ý.

Nhưng đúng như Se-hyun nghĩ, một lúc sau, Yoo Si-yoon mở tung cánh cửa lớn rồi xông vào phòng với vẻ mặt hớt hải, chen ngang Asha. Có lẽ cậu ta đã đứng ngoài rất lâu nên đầu mũi mới đỏ ửng vì lạnh.

“Cậu Se-hyun…!”

Yoo Si-yoon vẫn mặc nguyên quần áo. Cậu ta chạy đến bên giường, quỳ sụp xuống sàn, vừa khóc vừa dụi đôi mắt đen láy ướt đẫm.

“Tôi xin lỗi… Hức, chỉ mình tôi là không sao… tôi xin lỗi.”

“Cậu Yoo Si-yoon, anh ấy nói là có thể chữa khỏi đôi cánh rồi nên cậu đừng khóc nữa.”

“Tôi… tôi có thể giúp cậu. Hãy để tôi giúp cậu. Tôi có thể giúp cậu Se-hyun, thật đấy.”

Vẫn còn khúc mắc chưa giải quyết xong.

Yoo Si-yoon vẫn chưa thể hủy bỏ khế ước với Park Seung-geon. Chỉ cần nghe những lời cậu ta nói với chủ ngữ bị lược bỏ cũng đủ để nhận ra điều đó. Với những ràng buộc hiện tại, cậu ta sẽ không thể giúp Se-hyun. Kỹ năng Tái sinh của cậu ta cũng nằm trong số đó.

Tuy nhiên, Elixir có thể thay thế hoàn toàn cho việc tái tạo nên kỹ năng của Yoo Si-yoon không thật sự cần thiết. Đáng tiếc là [Ý chí chữa lành] của Se-hyun lại không có tác dụng với vết thương bị cắt đứt. Cậu đã xác nhận điều này một lần ở ngôi làng vô danh, khi vết thương bị cắt đứt đã liền lại nguyên vẹn.

Đó là lý do tại sao cậu không thể chữa lành đôi chân của Huey. Vì chúng đã liền lại như cũ.

“Cậu Yoo Si-yoon, tôi có vài điều muốn hỏi cậu. Không phải những điều vi phạm khế ước, mà là về tình hình sau khi tôi ngất đi. Cậu có thể kể cho tôi nghe được không?”

“Vâng, tôi sẽ kể hết cho cậu nghe. Tất cả mọi chuyện.”

“Trước hết thì cậu cứ đứng dậy đi.”

“À, không cần đâu. Tôi thấy thế này thoải mái hơn.”

Yoo Si-yoon vẫn quỳ trên sàn, ngẩng đầu nhìn Se-hyun với lưng thẳng tắp. Không hiểu sao, cậu lại có thể hình dung ra các anh hùng đang ở bên ngoài thông qua cậu ta.

“Sau khi cậu Se-hyun ngất đi, bầy quái vật và… những người khác đã tấn công Đế quốc Thổ Tễ. Đại Công Tước của cậu đã đưa cậu đi… Còn tôi, nhờ sự giúp đỡ của những người khác đã giải cứu được các Thiên Nhân tộc, hiện tại tất cả đều đang ở đây. Họ đã giải cứu tất cả Thiên Nhân tộc bị nhốt trong Đế quốc Thổ Tễ và các chiến hạm bay khác. Cậu Ếch kia cũng không sao rồi. Cậu ấy đã hồi phục rất nhiều và đang chờ cậu Se-hyun tỉnh lại.”

“Vậy Park Seung-geon và đồng bọn của hắn ta thì sao?”

“Park Seung-geon hiện đang bị giam giữ trên chiến hạm bay của cậu. Những kẻ khác đã bị Đế quốc Công nghệ bắt giữ khi đang bỏ trốn. Đế quốc của Park Seung-geon… vì Đại Công Tước đã chết và Đế quốc sụp đổ nên đã bị loại khỏi danh sách các thế lực cầm quyền. Các anh hùng của Park Seung-geon cũng bị bắt và đang bị giam giữ.”

“Vậy là mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa rồi…”

“Vâng… nhưng mà, cậu Se-hyun không chỉ bị thương nặng mà còn bị… trào máu vì sóng đá ma thuật của chiến hạm bay… vì vậy chúng tôi buộc phải đến đây. Mọi người đều rất lo lắng. Ai cũng… thực sự rất lo lắng. Bây giờ mọi người vẫn còn lo lắng đấy ạ.”

Nghe đến đoạn trào máu, Se-hyun bất lực nhắm mắt. Tiếng nức nở của Yoo Si-yoon khiến cậu cảm thấy lòng nặng trĩu.

Mở mắt ra, cậu nhìn thấy chiếc mũi nhỏ nhắn đỏ ửng vì sốt, khác với lúc nãy.

“Vậy là… tôi đã hôn mê mấy ngày rồi sao?”

“Hai ngày. Cậu Se-hyun đã nằm đây hai ngày rồi. Mọi người đang chờ đợi bên ngoài trong giá lạnh. Dù tôi có nói thế nào họ cũng không chịu vào… Phải làm sao bây giờ.”

“… Khi ra ngoài, hãy nói với họ là nhất định phải ăn cơm. Và nói rằng tôi cũng đang ăn.”

Không biết các anh hùng đang chìm trong đau buồn có nghe lời cậu không, nhưng ít nhất cậu cũng phải nói ra thì mới có cơ hội. Tốt nhất là cậu nên ra ngoài xem sao, nhưng nhìn Asha đang chắn trước cửa, cậu biết là không thể rồi.

Như đọc được suy nghĩ của Se-hyun, Asha còn đứng thẳng lưng lên. Thấy vậy, Se-hyun đành từ bỏ ý định mà tiếp tục câu chuyện.

“Park Seung-geon… có phản kháng gì không không?”

Yoo Si-yoon mím chặt môi, gật đầu. Chỉ cần nhìn vào việc khế ước vẫn chưa bị hủy bỏ cũng đủ hiểu tình hình. Có lẽ hắn ta đang dựa vào một điểm tựa nào đó, gào thét “muốn giết thì cứ giết”.

Hàng trăm Thiên Nhân tộc đang bị hắn ta khống chế. Park Seung-geon xảo quyệt chắc chắn đã sớm nhận ra rằng những bản khế ước đó chính là mạng sống của hắn ta. Khi đã mất Đế quốc, bị dồn vào đường cùng, khế ước là công cụ để hắn ta níu kéo sự sống.

Bởi vì nếu Park Seung-geon chết, tất cả Thiên Nhân tộc bị trói buộc bởi khế ước cũng sẽ chết.

“… Đại Công Tước của cậu Yoo Si-yoon cũng bị bịt miệng sao?”

“Đại Công Tước của tôi ư…? Ơ… Đại Công Tước… À! Xin chờ một chút, cậu Se-hyun! Chờ, chờ một chút!”

Yoo Si-yoon như chợt nhớ ra điều gì đó. Cậu ta vội vàng đứng dậy, loạng choạng chạy về hướng cậu vừa đến. Cậu ta hấp tấp mở tung cánh cửa lớn rồi lại chạy tiếp, trông nhanh nhẹn hơn bao giờ hết.

Cơn gió lạnh ùa vào trong chốc lát khiến Se-hyun rùng mình, co người lại. Asha đang đứng cách đó không xa thấy vậy liền vội vàng mang một chiếc áo dày đến choàng lên vai cậu.

Ngay khi cơn lạnh vừa tan đi, cánh cửa lớn lại mở ra. Lần này có hai người bước vào. Người đàn ông bị Yoo Si-yoon nắm chặt cổ tay có vẻ không hài lòng với tình hình hiện tại. Đôi mắt xanh xám nhíu lại, trừng mắt nhìn Se-hyun với vẻ không mấy thiện cảm.

Cũng phải thôi. Dù đây không phải nhà mình, nhưng lại dẫn theo cả đám người đến đây rồi chiếm cứ, thì với một Đại Công Tước có bản tính chiếm hữu cao như bọn họ, chuyện này chẳng có gì tốt đẹp cả.

“Người đưa tôi đến đây để xem thứ đó sao?”

Giọng nói sắc bén như lưỡi dao cất lên từ vị Đại Công Tước với mái tóc dài. Người đàn ông với mái tóc bạc lấp lánh, rực rỡ như tuyết. Ngay cả dung mạo cũng thật xuất chúng. Nhưng anh ta lại đầy gai góc.

“Rewel, đừng như vậy mà… Cậu Se-hyun… không phải người như thế đâu.”

“Sau khi bị đối xử như vậy mà người vẫn bảo tôi tin tưởng con người sao?”

Vị Đại Công Tước lạnh lùng hất tay Yoo Si-yoon ra. Anh ta xoa xoa cổ tay vừa bị nắm chặt, rồi nhìn Se-hyun với ánh mắt xa cách, hỏi cậu có việc gì.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo