Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 148

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

"So với tình hình của chúng ta, phía Đế quốc Bạch Y hiện đang lan truyền thông tin rằng có đến một trăm Đế quốc đã liên kết lại để duy trì cái gọi là 'trật tự' đó. Xét đến tình hình hiện tại, tôi nghĩ rất có thể chúng ta sẽ bị họ thâu tóm."

 

Chẳng lẽ mọi người thực sự tin rằng có thể duy trì tình trạng này sao? Se-hyun chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể tránh khỏi những thông điệp đầy điềm gở trên màn hình ‘Thành tựu’ kia, mà thậm chí còn ngược lại. Mỗi một lần nhìn thấy là một lần cậu cảm thấy như đang bị ép buộc nhiều hơn mà thôi.

 

"...Một tuần nữa, phía Liên minh Bạch Y có vẻ sẽ làm gì đó."

 

"Làm gì đó? Để duy trì cái tình cảnh này à?"

 

"Đúng thế. Hiện tại, tôi chỉ biết được chừng này. Nhưng mà.. chú Huen cho rằng kế hoạch đó sẽ thất bại, và các Đế quốc trong Liên minh Bạch Y sẽ quay lại, gia nhập vào liên minh của chúng ta."

 

"Anh ơi, cái lão máy móc đó làm sao có thể khẳng định chắc chắn như vậy? Họ không thất bại thì sao? Nếu thành công, chẳng phải sẽ tốt hơn à?"

 

Cả Se-hyun và Baek Do-hyun đều đồng loạt nhìn về phía Jae-young. Đúng như lời cậu ấy nói, vẫn có khả năng như vậy. Dù cho sác xuất rất vô cùng thấp.

 

"Chú Huen... đã từng làm thử rồi."

 

"...Ra vậy. Nghe cũng có lý đấy."

 

"A... Vậy tức là lão hạng hai đó cũng từng thử và thất bại rồi hả?"

 

Khả năng này là hoàn toàn có thể xảy ra. Hiện tại, Đế quốc có trình độ công nghệ tiên tiến nhất trong Elix chính là Đế quốc Công Nghệ. Nếu họ đã có thể phát triển thiết bị đo lường năng lượng của Tháp Thử Thách, tiến hành nhiều nghiên cứu khác thì Huen chắc chẳn phải là người đầu tiên cố gắng tìm cách duy trì năng lượng của Tháp.

 

Chính vì con đường đó không thể đi được nên hắn ta mới tìm đến Se-hyun.

 

"Đế quốc Công nghệ là nơi sở hữu công nghệ tiên tiến nhất ở Elix, chẳng có lý do gì mà họ chưa từng thử. Dám cá là họ đã thử nhiều cách để duy trì kết giới hoặc gia cố của nó. Và chính vì những thí nghiệm đó đã thất bại nên chú Huen mới dám khẳng định rằng kế hoạch của Liên minh Bạch Y cũng sẽ thất bại."

 

"Vậy thì cứ thông báo chuyện này ra là được mà? Sao phải làm mọi thứ rắc rối lên?"

 

"Vì con người sẽ không tin vào bất cứ cái gì, cho đến khi chính mắt họ nhìn thấy."

 

Hiện giờ sẽ chẳng hề ngoa nếu nói rất có thể tất cả các Đế quốc đều đã mất trí. Sự xuất hiện của quái vật đã khiến họ hoảng loạn đến mức chẳng còn phân biệt nổi đúng sai. Nhưng vấn đề lớn hơn lại chính là, một khi kế hoạch của Liên minh Bạch Y thất bại, tình trạng hỗn loạn sẽ bùng lên.

 

"Anh Baek Do-hyun và cả Jae-young, tốt hơn là hai người nên chuẩn bị sẵn sàng. Nếu kế hoạch của Liên minh Bạch Y thất bại, kịch bản xấu nhất là sự hỗn loạn đó có châm ngòi cho chiến tranh đấy. Những kẻ mất phương hướng sẽ trút giận lên Đế quốc Bạch Y. Và tùy vào tình hình, chúng ta có thể sẽ phải ra tay can thiệp. Dù có ghét đến đâu đi chăng nữa, nhưng vẫn phải cứu bọn họ thôi."

 

Dù có chuyện gì xảy ra, Đế quốc Bạch Y cũng phải được giữ lại. Sức mạnh của họ là một phần quan trọng trong cuộc chiến sắp tới. Giống như liên minh của Thiên Nhân Tộc vậy.

 

"Tôi sẽ chuẩn bị."

 

"Ờ... Em thì... ừm, em sẽ dặn mọi người không được ăn họ ạ."

 

Lẽ ra chỉ vậy là đủ, nhưng không hiểu sao, trong lòng Se-hyun vẫn cảm thấy nặng nề. Một nỗi bất an như cục đá cứ đè nặng trong lồng ngực cậu.

 

"Anh ơi, anh đừng lo mà. Có em ở đây rồi. Em nhất định sẽ bảo vệ anh."

 

"Nhóc ấy hả? Buồn cười quá. Còn cậu, tập bay với đôi cánh kia có khi còn nhanh hơn đấy.”

 

"...Anh ơi, tên khốn này càng ngày càng được đà lấn tới. Hay em giết quách đi cho rồi? Dù sao cũng chỉ đứng thứ tám thôi mà."

 

Se-hyun chỉ liếc mắt một cái rồi nhấp một ngụm trà. Thực ra, cậu cũng đã thử bay rồi, nhưng chẳng thể trụ quá ba giây. Đến giờ, cậu đã nghe Yoo Si-woon nói mấy lần rằng phải luyện tập đến khi có được ‘kỹ năng bay’. Cậu vẫn đang luyện tập, nhưng vì phải tránh khỏi tầm mắt của các anh hùng nên chẳng tiến bộ được là bao.

 

Nhưng cậu vẫn cứ sống với suy nghĩ mơ hồ rằng, một ngày nào đó mình cũng sẽ bay được thôi.

 

"Sớm muộn gì cũng bay được mà."

 

"Đấy, nghe chưa! Anh của tôi sắp bay được rồi đấy!"

 

"Phải chờ xem đã."

 

"Nếu anh tôi mà bay được thì anh chết chắc. Đợi đấy, chờ chút thôi! Anh ơi, anh tập nhanh lên nhé?"

 

"Có nên không ta?"

 

Trước câu trả lời của Se-hyun, Jae-young gật đầu phấn khích. Baek Do-hyun đứng bên cạnh, lắc đầu với vẻ mặt như muốn nói "Đúng là trời sinh một cặp”. Se-hyun đã nhận được ánh mắt cảm thán này mấy lần rồi.

 

Nhưng kỳ lạ thay, ở bên cạnh họ như thế này lại khiến cảm giác nặng nề trong lòng Se-hyun nhẹ bớt đi. Cậu thở dài, cố gắng xua đi những bất an còn sót lại, rồi nhấc tách trà lên, đưa lên môi một lần nữa.

 

Vị đắng chát lan ra trong khoang miệng, mang đến một cảm giác sảng khoái kỳ lạ. Sau một lúc, vị đắng ban đầu dần chuyển thành vị ngọt thanh.

 

Se-hyun giữ trà trong miệng, tận hưởng hương vị ngọt ngào ấy cho đến khi nó tan đi, lặng lẽ nhìn Jae-young và Baek Do-hyun tiếp tục tranh cãi chí chóe không ngớt.

 

***

 

Cạch—

 

Se-hyun gấp quyển sách đang đọc dở lại, chống tay lên cằm. Dù đang có bản ghi chép nghiên cứu ngay trước mặt nhưng tâm trí cậu cứ bị trôi dạt về nơi khác. Cuối cùng, Se-hyun ném bản ghi chép sang một bên rồi nằm dài ra ghế sofa.

 

Khi nhìn lên trần nhà cao vút, cậu lại vô thức nhớ về chuyện đã xảy ra vào buổi sáng. Chính xác là chuyện ở trong hệ thống tù ngục của ngục Ulta dưới lòng đất, nơi mà chỉ toàn là khí độc.

 

Cậu xuống dưới đấy chẳng vì gì cả. Chỉ là đột nhiên nhớ đến Park Seung-geon, và thế là cậu đột nhiên hứng lên rồi tìm đến đó thôi. Một phần cũng là muốn xem hắn ta còn sống hay đã chết.

 

Có lẽ, tận sâu trong lòng, cậu đã mong rằng Park Seung-geon sẽ ăn năn hối cải. Nhưng không mất quá lâu để cậu đã nhận ra đó chỉ là một ảo tưởng ngớ ngẩn.

 

"Do Se-hyun!! Aaaaaa!!"

 

Chỉ cần nhìn vào ánh mắt đầy căm phẫn của hắn, cậu đã hiểu ra. Sự thù hận không bao giờ phai nhạt đó.

 

Se-hyun chỉ đứng đó, lẳng lặng nhìn Park Seung-geon đang gào thét trong đau đớn, nôn ra máu. Cậu thậm chí chẳng thể thốt ra nổi một lời nào. Dù đang quằn quại trong cơn đau khi từng thớ thịt bị ăn mòn, thứ duy nhất mà hắn thốt ra vẫn là cái tên "Se-hyun", cùng với sát khí và oán hận.

 

Se-hyun không biết sự căm thù đó bắt nguồn từ đâu, cũng chẳng hề muốn biết.  Chỉ là trong miệng vẫn không thể tránh khỏi cái vị đắng ngắt chẳng biết từ đâu ra.

 

Cậu quay người rời đi, mặc kệ Park Seung-geon ở phía sau. Trên đường đi lên, có vô số người cũng bị giam giữ ở đó. Vua của Đế quốc Mãng Độc - kẻ đã tàn sát ngôi làng vô danh nơi cậu ở dừng chân ngay sau khi đến thế giới. Những vị anh hùng còn sống sót dưới trướng Park Seung-geon. Và cả những kẻ từng là đồng minh sát cánh cùng hắn ta.

 

Không một ai trong số họ tỏ ra hối hận, dù là một chút.

 

“…Chậc, chẳng biết nữa.”

 

Se-hyun đứng dậy, mở lại cuốn nhật ký nghiên cứu đã gấp. Ngày hôm qua, cậu đã thử nghiệm một loại thuộc mới dựa trên tài liệu mà Yoo Si-woon gửi đến. Dù chưa hoàn hảo nhưng kết quả đạt được vượt xa sự mong đợi.

 

Loại thuốc này thực chất được phát triển để dự phòng cho Thiên Nhân Tộc. Đến thời điểm hiện tại, đây là phương án duy nhất để giải quyết tình trạng thiếu hụt ma lực trầm trọng.

 

Đến cả bản thân Se-hyun lúc này cũng không thể sử dụng kỹ năng nếu không có sự trợ giúp từ loại thuốc này.

 

Cậu thở dài, hơi thở nặng nề rơi xuống trang giấy cứng nhắc. Đôi tay cứ vô thức lật hết trang này đến trang nọ, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

 

Trong phòng nghiên cứu, chỉ có tiếng loạt soạt của những trang giấy bị lật vang lên. Một lúc sau, tiếng sột soạt của giấy bỗng khựng lại. Đầu ngón tay của Se-hyun cứng đờ, bất ngờ bị mép giấy sắc nhọn cứa vào.

 

“…Bệ hạ.”

 

Một cơn đau nhói lan ra cùng với vết thương vừa rách, từng giọt máu rỉ ra, đọng lại trên đầu ngón tay. Se-hyu nhìn chằm chằm vào vết xước, ánh mắt có chút xao động. Thế nhưng, người lo lắng hơn lại chính là Zenon đứng bên cạnh.

 

Zenon vội vàng vươn tay ra, nhưng còn chưa kịp chạm vào Se-hyun thì cửa phòng nghiên cứu đã bị ai đó đẩy mạnh, phát ra tiếng “rầm!” rõ lớn.

 

Tất cả ánh mắt đều lập tức hướng về cái bóng đang thở hổn hển đứng ở lối vào. Se-hyun cũng không ngoại lệ. Dưới ánh sáng chập chờn, bóng người ấy như bị cắt làm hai nửa, một bên là ánh sáng, một bên là bóng tối.

 

Một giọng nói mang theo hơi thở gấp gáp, vang lên lấp đầy căn phòng.

 

“… Bệ hạ, có cuộc gọi từ Đế quốc Công nghệ. Xin người hãy đến đó ngay lập tức. Có lệnh triệu tập toàn bộ các anh hùng.”

 

Vẻ mặt hoảng hốt, tái nhợt của người hiệp sĩ như một vết cào sắc nhọn lướt qua lồng ngực của Se-hyun, để lại cho cậu một nỗi bất an lạnh lẽo.

 

Khoảnh khắc mà ngón tay bị cứa rách, cánh cửa kia mở tung ra như thể đã chờ sẵn thời khắc ấy, mọi ánh mắt quay lại trong sự kinh ngạc, có lẽ, tất cả đều là một điềm báo.

 

Và rồi, vận rủi đã thực sự ập đến.

 

Se-hyun chỉ nhớ mình đã vội vàng lao ra ngoài, còn những ký ức sau đó lại trở nên mơ hồ. Khi tỉnh táo lại, cậu thấy bản thân đã đối diện với Huen đang đứng đó, cứng đờ như tượng. Hình ảnh trước mắt cậu bị bao phủ bởi những tạp âm nặng nề, khác hẳn mọi ngày. Khuôn mặt căng thẳng của Huen truyền đến một cảm giác bất an khó tả.

 

“…Có chuyện… gì vậy…”

 

Se-hyun thở gấp, lo lắng hỏi. Trong góc phòng làm việc, Luhak cũng đang đứng đó với vẻ mặt nặng nề. Còn có cả các vị anh hùng đã được triệu tập đầy đủ. Vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng.

 

[Mọi chuyện… đã chuyển biến tệ hơn rồi.]

 

“…Ý chú là sao?”

 

[Có vẻ như lý tưởng ‘duy trì kết giới’ mà Đế quốc Bạch Y luôn cố gắng tuân theo có vấn đề rồi.]

 

“Vấn đề gì cơ?”

 

Huen nhắm mắt lại. Không có dấu hiệu nào báo trước, nhưng trong mắt Se-hyun, vẻ mặt kia tựa như đang nghĩ đến điều tồi tệ nhất. Hắn ta day mạnh thái dương, mệt mỏi nói tiếp.

 

[Tôi xin lỗi… nhưng đó là sự thật. Tình hình đang rất khẩn cấp, nên tôi sẽ nói ngắn gọn thôi.]

 

“…Chú nói đi.”

 

[Thí nghiệm của Đế quốc Bạch Y đã vượt xa quy mô dự tính. Thêm vào đó, nguồn năng lượng cung cấp cho kết giới từ Tháp Thử Thách đang giảm mạnh như rơi tự do vậy. Nếu cứ tiếp tục như thế này… thời gian gia hạn chinh phục tầng tiếp theo sẽ bị rút ngắn, và có thể chúng ta phải vào Tháp ngay lập tức.]

 

Mới chỉ một tháng trôi qua kể từ khi họ chinh phục tầng 85. Theo kế hoạch ban đầu, bọn họ còn khoảng 5 tháng trước khi tiến lên tầng tiếp theo. Nhưng giờ đây, Huen đang nói rằng khoảng thời gian đó đã bị rút xuống chỉ còn một tháng.

 

Và điều tồi tệ nhất chính là có khả năng, đây sẽ không phải lần duy nhất chuyện này xảy ra.

 

“…Tầng… tiếp theo… Chỉ có lần này là như vậy thôi sao?”

 

[…Tôi xin lỗi, nhưng tôi không dám chắc.]

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo