21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
Trước mắt Se-hyun như tối sầm lại. Cậu hít một hơi sâu để bình tĩnh, rồi lên tiếng hỏi.
"Hiện giờ vẫn chưa có dấu hiệu cảnh báo nào, nghĩa là kế hoạch kia vẫn chưa được triển khai, đúng không? Chúng ta không thể ngăn chặn được sao?"
[Lò năng lượng đá ma thuật Đế quốc Bạch Y chuẩn bị đã kích hoạt rồi. Tôi đã cố gắng liên lạc nhiều lần, nhưng có lẽ do ảnh hưởng của Tháp nên bên phía họ hoàn toàn mất kết nối. Chúng tôi đã điều động phi hành tàu để truy tìm vị trí của họ, nhưng đến cả định vị còn khó, chưa nói đến những chuyện khác. Hơn nữa… thật không may là mọi thứ đã bắt đầu từ sáng sớm nay.]
"Nếu bắt đầu từ sáng nay thì..."
Nghĩa là đã trôi qua vài giờ đồng hồ rồi.
[Nếu dấu hiệu xuất hiện thì lúc đó cũng đã quá muộn rồi. Chúng ta phải tấn công Tháp ngay lập tức để duy trì kết giới kịp thời. Tính đến thời điểm hiện tại, thời gian còn có thể cầm cự tối đa chỉ khoảng… 50 giờ.]
Hơn hai ngày. Lần chinh phục tầng 85 mới đây không lâu đã mất đến ba ngày dù đã được diễn tập nhiều lần. Quá gấp.
"Chú muốn tôi… xử lý chuyện này sao?"
Một cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân cậu. Giờ thì Se-hyun đã thấy rõ thực tế vô lý này. Cậu đã gánh vác mọi thứ để đi đến tận đây, nhưng giờ đây, tất cả vẫn mong đợi cậu tiếp tục vác lên vai trọng trách nặng nề hơn nữa.
“…Chú Huen. Chú có nhớ tôi đã phải mất bao lâu để chinh phục tầng 85 với sự tham gia của tất cả mười hai vị anh hùng Đế quốc tôi không?"
[…Tôi biết, là ba ngày.]
"Vậy mà giờ chú lại muốn tôi chinh phục tầng tiếp theo trong chưa đầy hai ngày mà không có bất kỳ đợt diễn tập nào… Lỗi là do bọn họ gây ra, chú lại muốn chúng tôi lại phải gánh chịu hậu quả? Nếu như vậy thì ngay từ đầu tại sao còn đề xuất liên minh này? Đế quốc chúng tôi đã chịu quá nhiều tổn thất vì liên minh này rồi."
Chưa cần biết tầng tiếp theo độ khó đã tăng đến mức nào, chỉ riêng chuyện muốn cậu lao vào đó chinh phục Tháp trong hai ngày mà không có sự chuẩn bị thì chẳng khác nào yêu cầu lao đầu vào chiến trường mà trong tay không tấc sắt.
Huen không đáp lại. Chỉ có hình ảnh của hắn ta chập chờn giữa những tạp âm, truyền tải sự cấp bách của tình hình. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, mang theo áp lực nặng nề.
"Nếu chúng tôi không làm được thì sao… Lỡ như thất bại thì sao. Đến khi đó các vị anh hùng của tôi… vẫn phải liều mình xông lên trước tiên sao?"
[…Sẽ không ai trách cậu cả.]
Đó không phải là câu trả lời mà Se-hyun mong đợi. Cậu nhắm mắt, rồi lại từ từ mở ra. Những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời cuộn trào trong cậu. Sự bế tắc, nỗi sợ hãi, sự căng thẳng và cả tuyệt vọng. Thêm cả sự bức bối.
"…Chú Huen, chú không hiểu đâu… Chú sẽ không bao giờ hiểu được những lời nói đó đang đè nặng lên tôi nhiều như thế nào."
Đôi mắt Huen trùng xuống. Thế nhưng, hắn ta vẫn không từ bỏ mà tiếp tục lời cầu khẩn tha thiết.
[…Tất cả là lỗi của tôi. Tôi thừa nhận rằng chính sự kiêu ngạo và phán đoán sai lầm của tôi đã dẫn đến kết cục này. Nhưng lúc này… cách duy nhất mà tôi có thể trông cậy để giải quyết tình thế này là nhờ đến cậu. Tôi chỉ có thể tin tưởng cậu mà thôi.]
Bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trở nên trắng bệch của Huen khiến Se-hyun phải nuốt lại vô số lời muốn nói. Rốt cuộc, cậu không thể làm gì khác ngoài chấp nhận.
Se-hyun nghiến chặt răng. Cho dù đó có là gì đi chăng nữa thì vào lúc này, cậu vẫn phải hợp tác. Cậu thở dài, rồi quay lưng về phía Huen. Nhưng ngay trước khi cậu kịp bước đi, màn hình chập chờn phía sau bỗng méo mó đi vì nhiễu sóng, kèm theo đó là một âm thanh cơ giới chói tai.
Giữa những tiếng rè rè nhiễu loạn ấy, một giọng nói hoảng hốt vang lên.
[Ngài Huen! Tín hiệu từ lò năng lượng của Liên minh Bạch Y... xẹt xẹt...]
[Bây giờ… xẹt xẹt… kết nối ngay đi.]
[Phát hiện có điểm bất thường thường trên kết giới... xoẹt... thiết bị dao động ma thạch gặp trục trặc... rè rè...]
Hình ảnh truyền đến méo mó đến mức kỳ lạ. Ngay cả hình ảnh của Huen cũng chỉ có thể duy trì một cách chập chờn. Ánh mắt của Se-hyun nhanh chóng hướng ra ngoài cửa.
[Đợi một chút...xẹt...!]
Se-hyun phớt lờ bàn tay đang vươn tới của Huen, lao ra khỏi cửa và chạy thẳng ra bên ngoài. Thế giới vốn sáng rực giờ đây đột nhiên tối đen như thể nhật thực toàn phần. Giữa những ngọn đèn đá ma thuật rực sáng lấp lánh đang lơ lửng khắp nơi, cậu thấy bóng dáng những gia thần cũng đang ngước nhìn lên bầu trời.
[Chỉ là... xẹt... tạm thời thôi… Đã xác định được vị trí ... rè rè… Đế quốc Bạch Y... rè rè... đang cố gắng liên lạc… Xin hãy đợi một chút... xoẹt...]
Không phải. Se-hyun biết, đây không phải chỉ là tạm thời. Bầu trời không một gợn mây nào xuất hiện, đen kịt như nuốt chửng mọi ánh sáng, đến mức cậu chẳng thể nhận thức được nó đang phản chiếu thứ gì. Chỉ còn lại cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, một nỗi sợ hãi đến nghẹt thở như thể một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy toàn bộ cơ thể cậu.
Đôi chân cậu mất hết sức lực, khuỵu xuống. Nhưng ngay lúc đó, một cánh tay rắn chắc đã vòng qua eo cậu, ôm lấy cậu.
Ánh mắt Se-hyun vẫn không rời khỏi bầu trời tối tăm ấy.
“Đây là cái gì…?”
“Có một con quái vật đã thành hình.”
Thành hình. Từ đó vang lên như một tiếng chuông báo tử. Nhưng âm thanh thực sự đáng sợ hơn vẫn còn ở phía sau.
"Kieeeeeek—!!"
Tiếng gào rú khủng khiếp của một sinh vật khổng lồ khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Âm thanh kinh hoàng như nghiền nát toàn bộ cơ thể, khiến đầu gối Se-hyun khuỵu xuống mà không thể kiểm soát được. Cơn đau chói tai xuyên thẳng vào đầu, như những mũi kim nhọn, đập vào hộp sọ từng nhịp một.
“Á…!”
Luhak nhanh chóng bịt chặt hai tai cậu lại, nhưng tiếng gào rú xé rách màng nhĩ kia vẫn không biến mất. Se-hyun cảm giác như từng tế bào trên cơ thể mình đang vỡ vụn.
Lần này không giống lần trước. Nếu khi đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thì bây giờ lại kéo dài như thể vĩnh hằng. Một thứ gì đó từ dưới lòng đất đang cố gắng trỗi dây, thoát khỏi xiềng xích mà nó bị giam cầm bấy lâu. Mặt đất rung chuyển dữ dội, báo hiệu một sự khởi đầu đầy khủng khiếp.
Một lát sau, tiếng gào rú tuyệt vọng dần tan biến vào trong sự tĩnh lặng. Thay vào đó, chỉ còn lại những tiếng thở gấp gáp vang vọng trong căn phòng. Những hơi thở nặng nề như tiếng kim loại cọ vào nhau, rít lên giữa không gian chết chóc.
[Cậu… ổn chứ?]
Người phá tan sự tĩnh lặng là Huen. Giọng hắn ta vỡ vụn như thể mỗi từ đều phải gắng sức mà thốt ra. Se-hyun không trả lời. Chỉ đứng vững thôi cũng đã là quá sức rồi. Cậu chỉ có thể run rẩy dựa vào vòng tay của Luhak, cố gắng lấy lại nhịp thở.
Cơ thể cậu thì run lẩy bẩy, vậy mà những đầu ngón tay lại cứng đờ, chẳng tài nào nhúc nhích được.
“…Chuyện gì… đã… xảy ra… vậy…?”
[…Tín hiệu từ lò năng lượng ma thạch …rè rè... không còn phản hồi nữa… có thể coi như là…xoẹt... đã thất bại. Thậm chí đến cả tín hiệu sinh học trên chiến hạm của các Đế quốc… bây giờ… rè rè… cũng không định vị được...]
Giọng nói chua chát của Huen vang lên giữa những tạp âm. Tất cả diễn ra quá đột ngột. Chỉ mới hôm qua thôi, cậu vẫn sống một cuộc sống bình thường theo đúng lịch trình. Vậy mà giờ đây, dường như đã có một bức tường vô hình chắn ngang tất cả, ngay trước mặt cậu.
Một bức tường dựng lên quá đột ngột đến mức cậu thậm chí không thể nhận thức được nó là gì. Chẳng thể nhìn thấy, cũng chẳng biết nó trải dài đến đâu.
“…Còn Đế quốc… Bạch Y thì sao…?”
Nực cười thật, chuyện đã đến nước này rồi mà cậu vẫn còn quan tâm đến sự an toàn của cô ta. Chỉ là, Se-hyun của lúc này còn chẳng thể nhếch môi cười.
Huen không trả lời, thay vào đó, hắn ta lặng lẽ chiếu một đoạn video khác lên không trung. Hình ảnh rung lắc dữ dội. khi những cảnh tượng thảm khốc lọt vào tầm mắt, Se-hyun nhận ra đó là một cuộc truyền tin qua một thiết bị khác.
Mặt đất bị xới thành những vết nứt sâu hoắm, tựa như dấu tay của một sinh vật khổng lồ nào đó. Tàn tích của những chiến hạm bị xé nát, vương vãi trên nền đất cháy đen, như thể nơi đây vừa hứng chịu một trận mưa thiên thạch.
Nhưng thứ bao phủ đống phế tích ấy lại là những vệt máu loang lổ đến mức chẳng thể nhận diện nổi hình hài ban đầu. Thảm kịch diễn ra quá nhanh, nhanh đến nổi không hề có một dấu vết nào của một trận chiến. Cứ như tất cả mọi thứ, ngay tại chỗ đó, đã bị thổi bay chỉ trong cái chớp mắt.
Những rãnh nứt sâu trên mặt đất nhanh chóng bị nước biển cuồn cuộn tràn vào lấp đầy. Những chiến hạm còn sót lại trôi dập dềnh trên đại dương đang cố nuốt chửng tai ương vừa xảy ra. Trong số đó, có một chiếc là của Đế quốc Bạch Y.
[...Họ vẫn còn sống.]
Se-hyun chẳng thể nào tưởng tượng được sắc mặt và biểu cảm của những kẻ thuộc Liên minh Bạch Y khi chứng kiến thảm kịch này. Nhưng ít nhất, cậu mong rằng họ đang cảm thấy tội lỗi.
“…Sau khi chuyện này kết thúc… tôi sẽ bắt cả chú và Đế quốc Bạch Y… phải chịu trách nhiệm.”
Cậu siết chặt nắm tay, cơn xáo động trong lòng cũng theo đó mà dịu đi. Cuối cùng, hình ảnh Huen đang ân hận hiện lên rõ ràng trước mắt cậu.
[Dù phải chịu trách nhiệm như thế nào đi nữa, tôi cũng sẵn sàng chấp nhận.]
Không nói thêm lời nào, Se-hyun quay lưng về phía Huen. Bầu trời vẫn tối đen như mực. Không có lấy một tia sáng, chỉ có thông điệp mà bóng tối truyền tải vô cùng rõ ràng. Cái chết. Và sự hủy diệt.
Se-hyun nhìn về phía những anh hùng của mình. Tất cả đã chuẩn bị xong, sẵn sàng.
“Xin Bệ hạ hãy ra lệnh xuất quân.”
Eun-cheong lên tiếng đại diện cho các vị anh hùng. Lần đầu tiên, sự kiên định không chút do dự của họ khiến cậu cảm thấy đau lòng.
Bởi vì sự thật là gánh nặng này lại một lần nữa đặt lên vai họ.
“…Nếu không được thì cứ trở về. Không sao cả, vì chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua… Vậy nên, đừng lo lắng gì, cứ quay về thôi.”
Eun-cheong chỉ mỉm cười, tay thắt chặt bộ giáp. Tiếng kim loại lách cách vang lên. Sau đó, anh ấy dứt khoát tiến về phía trước.
“Chúng thần xin đội ơn sự quan tâm của Bệ hạ.”
Những lời ấy giờ đây nghe thật chua xót. Sau câu nói cuối cùng ấy, bóng dáng của các anh hùng xa dần khỏi tầm mắt cậu. Những gì duy nhất còn đọng lại chỉ là cảm giác lạnh lẽo của bộ giáp lướt qua trong thoáng chốc.
Không ai đứng ra ngăn cản bước chân của họ tiến lên con đường đầy trọng trách này. Từ khắp Đế quốc, những lời cầu nguyện khẩn thiết vang lên, hướng về các anh hùng. Tất cả các gia thần đều chúc họ chiến thắng và bình an trở về.
Trong tầm mắt nhòe đi của Se-hyun, thông báo lệnh xuất quân hiện lên. Và tên của Luhak cũng nằm trong danh sách đó.
“Luhak.”
Cậu cố giữ sự tỉnh táo dù mí mắt đang nặng trĩu. Với tình huống đặc biệt này, việc Luhak đích thân tham chiến là điều tất yếu. Bởi khoảng thời gian hai ngày ngắn ngủi ấy, chỉ dựa vào các anh hùng và kỵ sĩ có lẽ sẽ không đủ sức để chinh phục tầng Tháp đó. Dẫu biết vậy nhưng Se-hyun vẫn chẳng thể nào ngăn được cảm giác nặng nề, bức bối đang đè nén trong lồng ngực mình.
Luhak đúng là người mạnh nhất, nhưng hắn không giống như các anh hùng khác. Hắn là một gia thần không thể hồi sinh. Vào lúc này đây đây, không một ai biết độ khó của Tháp đã tăng lên đến mức nào, vậy nên Luhak sẽ phải đánh cược cả mạng sống của hắn.