21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
“...”
Những vị anh hùng lẽ ra phải ở phòng hồi phục giờ đây lại nằm la liệt quanh giường của Se-hyun. Có người co ro ngủ một góc, có người lại vô tư duỗi thẳng chân, thậm chí còn đạp luôn cả người bên cạnh.
Bọn họ là những người vốn sẽ thức trắng đêm với ánh mắt sắc lạnh, giờ đây lại ngủ ngon như vậy, không nhúc nhích chút nào. Cả Luhak cũng thế.
Nếu nói Se-hyun đã từng thấy các anh hùng ngủ vùi trong phòng hồi phục vài lần thì chứng kiến Luhak trong trạng thái này thực sự là lần đầu tiên, chứng minh rằng ai nấy đều đã đạt đến giới hạn rồi.
Ánh mắt Se-hyun chậm rãi lướt qua những người xung quanh, rồi dừng lại ở một chiếc ghế sofa phía xa, có mấy cái bóng chồng chất lên nhau. Nheo mắt nhìn kỹ hơn, cậu nhận ra đó là Lee Jae-young, Kwak Jeong-han, Aul và Baek Do-hyun, tất cả đều chen chúc trên chiếc sofa nhỏ xíu để ngủ.
Se-hyun đã thức dậy mà trong số bọn họ vẫn chưa ai có nhận ra thì rõ ràng ai nấy đều ngủ rất say. Nhưng chuyện khiến cậu ngạc nhiên hơn cả là Luhak lại cho phép các vị anh hùng vào phòng của cậu, bao gồm cả Lee Jae-young và Baek Do-hyun.
Còn hắn thì được ngủ ngon lành trên giường.
Se-hyun nhẹ nhàng gạt đôi cánh đen phủ trên người mình sang một bên, rời khỏi giường, bước xuống sàn. Cậu kiễng chân tìm kiếm chăn dự phòng, lần lượt đắp lên từng vị anh hùng một. Sau đó, cậu ôm phần chăn còn lại, loay hoay bước về phía sofa. Vì sợ đôi cánh quệt xuống đất nên cậu còn phải giang cánh lên cao để đi.
Cậu đắp cho Lee Jae-young trước tiên. Cậu nhóc đã đã trở lại dáng vẻ con người. Tiếp đến Aul và Baek Do-hyun. Sau khi cẩn thận đắp chăn cho họ, Kwak Jeong-han đang ngủ bỗng, khẽ giật mình rồi mở mắt.
“… Cậu Se…”
Se-hyun vội vàng bịt miệng Kwak Jeong-han lại, đồng thời ra hiệu về phía cửa bằng ánh mắt. Anh ấy đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi gật đầu, sau đó lặng lẽ đứng dậy.
Khi mở cửa cẩn thận bước ra ngoài, thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt họ là vầng trăng tròn sáng rực trên bầu trời. Một đêm tĩnh lặng đến mức khiến những chuyện xảy ra ngày hôm qua như trở thành ảo giác.
“Cậu Se-hyun, sao cậu không nghỉ ngơi thêm một chút?”
“Tôi định ra ngoài hít thở không khí một chút. À mà này, mọi người đến đây từ khi nào vậy?”
“…Cũng được một lúc rồi.”
Kwak Jeong-han trả lời lấp lửng, còn né tránh ánh mắt Se-hyun. Cậu không rõ “một lúc” mà anh ấy nói là bao lâu, nhưng nhìn tình hình này thì có vẻ như tất cả mọi người đều cố tình vào đó ngủ ngay sau khi cậu thiếp đi.
“Mọi người kéo đến đông quá nên tôi cũng… tự nhiên đi theo luôn.”
“Nếu đã vào đây thì sao không lấy chăn đắp vào? Ban đêm ở đây lạnh lắm.”
“Tôi không cảm thấy lạnh, cậu Se-hyun à.”
“Ồ… Vậy hồi còn ở Đế quốc của cậu Yoo Si-woon, anh cũng không thấy lạnh sao?”
“Phải. Tôi thấy dưới đáy hồ còn lạnh hơn cả băng giá mùa đông.”
Không rõ là do đã quen với cái lạnh hay vốn dĩ không bị ảnh hưởng bởi nó, nhưng vẻ mặt Kwak Jeong-han trông bình thản đến mức Se-hyun đành phải chấp nhận lời giải thích ấy.
“Huấn luyện vẫn ổn chứ?”
"Vâng, nhờ có Aul giúp đỡ nên có tiến triển rất lớn."
"Tôi nghe báo cáo rằng anh sắp thăng cấp lên chiến binh rồi... Anh gặp vấn đề gì không?"
Hai người đi cạnh nhau suốt dọc hành lang, Se-hyun hỏi Kwak Jeong-han. Sau một thoáng trầm ngâm, anh ấy mới khẽ lắc đầu, đáp ngắn gọn.
"Thật sao?"
"Thật. Các chỉ số của tôi vẫn đang tăng đều đặn, không hề bị tụt lại. Hơn nữa,các vị anh hùng đã dành thời gian hướng dẫn và huấn luyện tôi. Cậu Se-hyun không cần lo lắng đâu."
"Cũng có thể có những phương pháp huấn luyện không phù hợp với anh đâu. Nếu có chỉ số nào đó không tăng hoặc bài huấn luyện nào tiêu hao quá nhiều thể lực, thì có nghĩa là anh không hợp. Nếu gặp chuyện như vậy, anh phải nói nhé."
"Hiện tại thì không có."
Kwak Jeong-han trả lời khá chắc chắn. Se-hyun mở bảng quản lý ra, kiểm tra thông tin của anh ấy rồi cẩn thận xem xét các chỉ số. Đúng như lời Kwak Jeong-han nói, tất cả chỉ số đều tăng một cách đồng đều, thậm chí còn tăng khá mạnh, chứng tỏ anh ấy có tài năng toàn diện.
Lo lắng nhìn xuống phần kết quả huấn luyện, cậu bỗng không biết phải nói gì. Kwak Jeong-han đạt thành tích xuất sắc trong tất cả các bài huấn luyện do 12 vị anh hùng đưa ra. Đặc biệt, trong bài tập của Kyle, vốn là nỗi ám ảnh của ngay cả các hiệp sĩ, anh ấy còn đạt thành tích vượt trội.
Hóa ra, phương pháp huấn luyện phù hợp nhất với Kwak Jeong-han chính là sự khắc nghiệt.
"...Nếu thấy quá sức, anh cứ nói với tôi."
"Tôi biết rồi."
Dưới ánh trăng mờ ảo, họ tiếp tục đi, chẳng mấy chốc đã đến một ban công rộng rãi, tràn ngập ánh sáng trắng bạc. Se-hyun đứng ở rìa lan can, nhìn xuống Đế quốc trải dài bên dưới. Mọi thứ lúc này đều tĩnh lặng.
Đưa mắt nhìn xung quanh, cậu vô tình dừng lại ở một chiến hạm bay khổng lồ nhô ra từ sân chứa phía tây. Có lẽ vì nó chưa được đưa hẳn vào sân nên mới trông nổi bật đến thế. Đó là tác phẩm vĩ đại của Đế quốc Công nghệ, cũng chính là phương tiện di chuyển của Huen, một chiếc chiến hạm bay siêu thanh.
"Chú Huen vẫn chưa rời đi sao?"
"Vâng, tôi nghe nói anh ta sẽ đi vào ngày mai."
Đã một ngày kể từ khi trận động đất qua đi, vậy mà Huen vẫn chưa rời khỏi Đế quốc của Se-hyun. Có nhiều lý do, nhưng chắc hẳn là hắn ta muốn gặp Se-hyun trước khi đi.
"Có người xuất hiện ở phía dưới."
Ánh mắt sắc bén của Kwak Jeong-han nhìn chéo xuống. Se-hyun cũng hướng theo tầm nhìn của anh ấy. Đúng như câu "nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến" ngay dưới ban công, bóng lưng quen thuộc của Huen hiện ra.
Có lẽ cũng như đã cảm nhận được có người đang nhìn mình, Huen lập tức ngẩng đầu lên về phía Se-hyun. Vừa bắt gặp ánh mắt cậu, khóe miệng Huen đã nở một nụ cười vô cùng gian xảo.
Huen mấp máy môi, dường như đang nói gì đó, nhưng vì khoảng cách xa nên không nghe rõ. Se-hyun liếc sang Kwak Jeong-han, hỏi:
"Anh nghe được chú ta nói gì không?"
"Anh ta bảo muốn gặp cậu một chút."
"Vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nói. Chúng ta tới phòng tiếp khách gần đây thôi."
Se-hyun ra hiệu cho Huen rằng mình sẽ xuống, sau đó quay người rời khỏi ban công, tiến về phía cầu thang. Kwak Jeong-han cũng lặng lẽ theo sau.
Trên đường đi, tháp đồng hồ hiện ra trước mắt, kim giờ chỉ đúng 3 giờ sáng. Đêm vẫn còn rất sâu. Cảm giác vội vã lạ lùng mà khó tả khiến bước chân của Se-hyun nhanh hơn. ĐI xuống tầng dưới, cậu thấy Huen đang đứng ngay trước cầu thang.
Vẻ ngoài chẳng khác gì bình thường, nhưng trông Huen lại trông có phần kiệt quệ. Đi đến phòng tiếp khách gần đó, hai người mới mở miệng nói chuyện với nhau.
"Một người trẻ tuổi như chú mà đã mất ngủ sớm thế này, về già chú tính sao đây?"
"Vậy còn cậu thì sao? Một đứa trẻ của Đế quốc mới mà lại lang thang thế này vào giờ này, có ra thể thống gì không?"
"Chú à, nói chuyện chính đi."
Se-hyun mệt mỏi xoa sau gáy rồi tựa lưng vào ghế, chợt nhận ra phần sau cổ mình đang để hở. Cậu vội kéo tạm áo khoác che đi, sau đó mới tập trung vào cuộc trò chuyện. Người mở lời trước là Huen.
"Rất cảm ơn cậu. Tôi nợ cậu một ân tình lớn... Nhưng đáng tiếc là tôi vẫn không thể yêu cầu liên minh Bạch Y hợp tác toàn diện với chúng ta. Đương nhiên đây là lỗi của tôi, cũng do tôi bất tài. Tôi chỉ có thể nói lời xin lỗi với cậu."
Nếu hai bên có thể hợp tác thì ngay từ đầu, liên minh Bạch Y đã chẳng cần lập ra kế hoạch 'duy trì' kia, phải trả giá bằng sự hy sinh của người bên mình. Sau khi kế hoạch thất bại, họ vẫn ung dung như thể điều đó là hiển nhiên.
Kết quả này vốn đã nằm trong dự liệu. Về phía liên minh Bạch Y, Se-hyun cũng đã cân nhắc kỹ trong khi chờ các anh hùng trở về, thậm chí còn đưa ra kết luận cho riêng mình.
"...Chắc hẳn là chú đã biết kế hoạch của liên minh Bạch Y có thể ảnh hưởng đến Tháp từ trước rồi. Thế nhưng chú lại không hề nói với tôi một lời nào. Tôi thì cứ nghĩ chú đã từng thử làm điều tương tự như họ. Và tất nhiên, chú đã thất bại."
"...Một nửa đúng, một nửa sai nhé. Đúng là tôi đã thử, nhưng tôi chưa từng nghĩ thiết bị duy trì kết giới của họ lại có thể ảnh hưởng đến Tháp. Bởi vì, xét một cách khách quan, thiết bị tôi tạo ra vượt trội hơn hẳn so với thứ họ làm ra. Nhưng dù tôi có thử thế nào thì cũng không tạo ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến Tháp."
"Vậy thứ gì đã giúp họ ảnh hưởng được đến Tháp?"
Đôi mắt xanh thẳm của Huen thoáng trầm lặng. Sau một thoáng ngập ngừng, ánh mắt hắn ta hướng về phía Se-hyun, chất chứa một sự thật nặng nề.
"...Là hiến tế."
Đột nhiên, hình ảnh vô số chiến hạm bị thổi bay mà Huen từng cho cậu xem qua thiết bị liên lạc lại hiện lên trong tâm trí. Một cảnh tượng tàn khốc, như thể tất cả đã nổ tung cùng một lúc, giờ đây lại hợp lý vô cùng. Vì sao lại chẳng có ai hoảng hốt chứ, dù cho có bao nhiêu người ngã xuống.
"Tôi đã chọn đá ma thuật làm vật trung gian để tác động lên Tháp. Đó là kết luận của tôi. Nhưng đến cuối, thứ có thể ảnh hưởng đến Tháp lại không phải đá ma thuật. Đây là một trong những điều ta đã bỏ sót."
"Vậy là..."
"Những kẻ mang trong mình bản chất có thể chống lại Tháp, chính là chúng ta. Và liên minh Bạch Y đã nhận ra sự thật đó nhanh hơn bất kỳ ai. Thế nên, họ đã sử dụng người chơi làm phương tiện để hiến tế. Theo kết quả điều tra, tất cả những Đế quốc bị hiến tế đều là những Đế quốc yếu kém, thậm chí không đủ tư cách xuất hiện trong bảng xếp hạng. Nếu như cậu không giải cứu Thiên Nhân tộc, thì những kẻ bị đẩy vào cuộc hiến tế đó đã chính là họ rồi."
Huen đang nói rằng những cái chết đó không phải tai nạn, mà là kết quả của một kế hoạch cố ý. Và đúng ra, những kẻ đáng lẽ phải trở thành vật hiến tế chính là Thiên Nhân tộc.
Thì ra đó là lý do họ bị tập trung hàng loạt như vậy. Se-hyun bật cười khẽ, một tiếng cười đầy chua chát.
Hy sinh vì một mục đích cao cả hơn. Đó chính là lý tưởng của liên minh Bạch Y.