21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
“Liên minh Choun tôn trọng quyết định của tất cả các Đế quốc. Tuy nhiên, để chuẩn bị cho trận chiến trong tương lai, chúng ta phải củng cố sức mạnh của mình, đứng vững trước ‘Thành tựu’. Sau nhiều lần cân nhắc, liên minh đã tìm ra một phương án để vượt qua cơn khủng hoảng hiện tại. Và bây giờ, chúng tôi xin được công bố quyết định đó.”
Agatha càng nói, sắc mặt của nhiều Vị Vua càng sa sầm xuống. Dường như trực giác đã mách bảo họ rằng “phương án” này sẽ chẳng mang lại lợi ích gì cho mình. Và chẳng mấy chốc, sự lo lắng đó của họ đã nhanh chóng trở thành sự thật.
“Hiện tại, chúng ta đã không còn đủ thời gian để tất cả các Đế quốc cùng phát triển sức mạnh một cách đồng đều. Do đó, liên minh quyết định sẽ tập trung mọi nguồn lực cho một Đế quốc duy nhất, biến Đế quốc đó thành hạt nhân của khối phòng thủ. Các Đế quốc còn lại sẽ trở thành chư hầu, quy tụ sức mạnh về một mối để chống lại ‘Thành tựu’, và Đế quốc được chọn chính là Đế quốc Hắc Y Behia. Đó chính là quyết định của Liên minh.”
Vừa dứt lời, cả hội trường chìm trong im lặng. Nhiều người lẩm nhẩm lại lời cô như thể đang cố tiêu hóa chúng, rồi vẻ mặt họ dần chuyển sang phẫn nộ. Vài người còn bật ra những tiếng cười hoài nghi, trong khi những người khác thì giận dữ lên tiếng bác bỏ.
“Chư hầu? Cô vừa nói là chư hầu sao?”
“Vớ vẩn…!”
Cả hội trường càng lúc càng náo loạn, cho đến khi một tiếng động chói tai đột nhiên vang lên.
Rầm!
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía âm thanh. Ở đó, Huen đứng sừng sững, chiếc ghế sau lưng hắn ta đã bị đá văng một cách thô bạo. Đôi mắt xanh biếc sắc lẻm kia quét một lượt khắp hội trường với vẻ khinh miệt không hề che giấu.
“Những ai không tuân thủ các nguyên tác của Liên minh thì xin mời rời khỏi đây. Tôi không có ý định biến nơi này thành chốn dung thân cho lũ hèn mạt. Mấy người tưởng rằng chúng tôi phải gánh các người trên vai sao? Đúng là mơ giữa ban ngày. Chúng tôi chỉ dành sự tôn trọng của mình cho những người dám kề vai sát cánh cùng chúng tôi trên chiến tuyến.”
Hai chữ “tôn trọng” đó, nặng tựa Thái Sơn, như chứa đựng toàn bộ những gì Huen có thể cung cấp, từ những chiếc chiến hạm bay cho đến những công nghệ độc quyền của Đế quốc Công nghệ Zeman.
Cái giá phải trả nếu dám quay lưng lại với Đế quốc này là quá đắt. Mặc dù có những kẻ tức đến nghiến răng nhưng phần lớn vẫn phải nén giận, lựa chọn im lặng sau khi cân nhắc thiệt hơn.
“Ít nhất cũng phải cho chúng tôi nghe lý do chứ. Tại sao lại phải trở thành chư hầu? Tôi nghĩ đó mới là chuyện cần thiết trước tiên.”
“Tôi đây cũng khá tò mò đấy, tại sao Đế quốc trung tâm lại là Đế quốc Hắc Y Behia.”
Lần đầu tiên, phe trung lập vốn chỉ im lặng quan sát cũng phải lên tiếng. Ánh mắt Se-hyun dõi theo Huen, nhìn hắn ta ung dung bước vào trung tâm, bước đến trên bục cao ngang hàng với Agatha. Trước đám đông, Huen cất lời.
“Tôi sẽ giải thích ngắn gọn. Chắc mọi người đều biết, Elix đang được bảo vệ khỏi lũ quái vật bởi một lá chắn. Lá chắn đó lấy năng lượng từ Tháp. Thế nhưng, vì những hành động ngu xuẩn của Liên minh Bạch Y, Tháp đang chết dần. Thời khắc Tháp sụp đổ hoàn toàn, cũng là lúc kết giới đang che chở chúng ta tan tành. Vậy thì theo các vị, chúng ta nên làm gì để chuẩn bị cho ngày đó?”
Im lặng. Chính những kẻ mới lúc nãy còn lớn tiếng kêu gào quyền lợi giờ đây lại ngồi im, câm như hến, không nói nửa lời. Đưa mắt liếc nhìn đám đông, Huen tiếp tục nói, gằn từng chữ.
“Chúng ta phải trở nên mạnh hơn trong lúc Tháp vẫn còn trụ được. Nhưng hiện tại đã không còn đủ thời gian để tất cả cùng mạnh lên. Và chúng tôi đã thấy rõ, con đường duy nhất để thắng được thời gian chính là nhờ kỹ năng tăng cường của Đế quốc Hắc Y.”
Nghe nhắc đến kỹ năng của Se-hyun, một vài Vị Vua trung lập khẽ gật đầu, tay xoa cằm. Ký ức về sức mạnh áp đảo của các gia thần dưới trướng Se-hyun trong cuộc họp lần trước vẫn còn in đậm trong tâm trí họ. Lời của Huen quả thật có trọng lượng.
Hắn ta tiếp tục.
“Kỹ năng tăng cường của cậu ta có thể cường hóa cả tấn công lẫn phòng thủ. Trong đó, buff phòng thủ là kỹ năng có thể chia sẻ được, cậu ấy còn khoe rằng chỉ số cũng vô cùng lớn. Tuy nhiên, đi kèm đó là điều kiện.”
“Và điều kiện đó là chúng tôi phải trở thành chư hầu?”
“Đó là một trong số đó. Để nhận được buff, các vị phải trở thành chư hầu của Đế quốc Hắc Y Behia. Điều kiện còn lại là lòng tin giữa hai bên phải vững chắc. Đây là hai nguyên tắc bất di bất dịch. Vì lẽ đó, mười Đế quốc của liên minh này, kể cả tôi, đều đã đồng ý trở thành chư hầu của Đế quốc Hắc Y.”
“Ông bắt chúng tôi dâng cả giang sơn chỉ vì một kỹ năng phòng thủ thôi sao?!”
“Vậy tôi hỏi lại, trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, cậu thử nói xem có cách nào tốt hơn nữa không?”
“Thì… nếu tất cả chúng ta đồng lòng…”
“Hóa ra đó là lý do các người tranh giành Thiên Nhân tộc như một bầy kền kền đói mồi à? Thứ các người cần đâu phải là kế sách, mà là một tấm bia đỡ đạn. Các người lê xác đến đây, chỉ mong đẩy được một kẻ khác ra đổ máu thay mình, đặt luôn cả Thiên Nhân tộc ra chịu chết thay mình, tôi nói phải không?”
“Anh nặng lời quá rồi đấy.”
“Nặng lời ư? Trong khi các người bắt tay với Liên minh Bạch Y chỉ để ‘duy trì’ cái tình cảnh này thì chúng tôi đã phải bán mạng leo Tháp để vá lại kết giới. Còn các người thì sao? Chỉ biết ngồi đó bấu víu vào ảo mộng rằng mình sẽ sống sót, như thể đó là vận may và công lao của các người.”
Lời buộc tội của Huen giáng xuống như roi quất. Một vài kẻ ho khan, vẻ mặt lúng túng, khó khăn cựa quậy không yên trên ghế của mình.
Bởi lẽ, những gì hắn nói đều là sự thật. Huen chỉ đang nêu ra sự thật, không hơn không kém.
“Bao nhiêu trong các người đã vượt qua được tầng 60 của Tháp? Có nổi một nửa không? Đừng tự lừa mình dối người nữa. Ngoại trừ mười Đế quốc đứng đầu thì phần lớn các Đế quốc còn lại ở đây vẫn đang vật lộn vượt tầng 50. Vậy mà các người lại dám nói về sự ‘đồng lòng’? Đừng làm ta cười. Nếu thật sự muốn chiến đấu, các người đã phải chinh phục tòa Tháp ngay từ khi đào ngũ khỏi Liên minh Choun. Đáng lẽ các ngừơi phải chuẩn bị từ lâu rồi. Nhưng các người không làm vậy, vì các người còn có thứ khác để dựa vào.”
Cái khiên họ định dùng chính là Thiên Nhân Tộc và cả những Đế quốc trụ cột của Liên minh Choun. Giả vờ như không có chuyện gì xảy ra càng khiến người khác nực cười. Ngay cả bây giờ, ánh mắt toan tính, đầy tội lỗi của họ đã tự tố cáo tất cả.
“Liên minh Choun sẽ sớm nằm dưới quyền cai quản của Đế quốc Hắc Y Behia, cho đến khi mọi ‘Thành Tựu’ được hoàn tất. Chúng tôi không tiếc bất cứ thứ gì cho những Đế quốc sẵn sàng tham gia vụ này. Cử các anh hùng đến hỗ trợ công cuộc chinh phục Tháp, cung cấp các tài nguyên thiết yếu, bao gồm cả loại thuốc do Thiên Nhân Tộc điều chế. Vậy nên, những ai nguyện ý đi theo con đường này xin hãy cho ý kiến.”
Chẳng ai vội lên tiếng ngay, lặng như tờ. Ánh mắt sắc lạnh như rắn trườn qua khắp gian phòng, âm thầm dò xét xem ai sẽ hành động đầu tiên. Nhưng trước khi sự im lặng kéo dài đến đỉnh điểm, có kẻ đứng dậy.
“Tôi rút lui. Ở lại nghe những thứ ‘lý tưởng’ vô nghĩa này, tôi thà đứng về phía Liên minh Bạch Y và duy trì tình hình hiện giờ còn hơn.”
“Tôi cũng rút. Ai mà tin nổi những lời hứa kia sẽ được thực hiện chứ.”
Một người khác đứng dậy. Nhưng… chỉ có vậy. Chỉ hai người rời ghế.
“Các người còn ngồi đấy làm gì?!”
“Đùa gì chứ? Chẳng lẽ các người thực sự định trở thành chư hầu của cái thứ Thiên Nhân Tộc đó sao?!”
Rõ ràng họ đang cố xoay chuyển tình thế về phía mình, nhưng lại chọn một thời điểm không phù hợp, hoàn cảnh cũng không đúng. Tất nhiên, không phải ai còn ngồi lại cũng thật lòng muốn chấp nhận thân phận chư hầu.
“Nếu thích Liên minh Bạch Y thì cứ đi. Cầu cho các người không trở thành vật tế trong nghi thức ‘duy trì’ của bọn chúng.”
Lời chế nhạo của Huen khiến hai kẻ vừa đứng lên rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, tiến không được mà ở cũng không xong. Khuôn mặt từng tính toán của họ giờ méo mó khó nhìn vì tức tối.
Và thế là, cơn giận trút lên Se-hyun.
“Mấy người mù hết rồi sao, còn chẳng nhìn ra cái thứ hạ cấp đó đang thao túng mọi chuyện?! Có hiểu làm chư hầu nghĩa là gì không?! Là chúng sẽ có quyền can thiệp vào mọi chuyện của các người đấy! Và các người chỉ biết im lặng chấp nhận như vậy thôi sao?! Thật không thể tin nổi cái thứ Thiên Nhân tộc đó lại là người đứng đầu Đế quốc Hắc Y Behia! Nhìn xem cái đôi cánh trắng bệch, thảm hại đó — nó chui từ cái xó xỉnh nào ra vậy?!”
“Này, đồ khốn mặt sâu róm! Cánh của anh tôi thì liên quan gì?!”
Với một tiếng rầm vang dội, Jaeyoung bật dậy, đập mạnh hai tay xuống bàn và chỉ thẳng mặt tên đàn ông to lớn kia. Không ai kịp cản cậu nhóc lại.
“…Cái gì?! Sâu róm á?! Thằng nhãi khốn khiếp này chui từ đâu ra đấy…!”
“Lên đây đi! Chẳng có gì mà tôi không nuốt được!”
“Này, mày—!”
“Không sao đâu, Jaeyoung. Không cần làm thế.”
Sehyun giơ tay ra hiệu ngăn lại. Ngay lập tức, ngọn lửa giận trong mắt Jaeyoung nguội xuống. Cậu nhóc nhìn qua Sehyun rồi lại nhìn kẻ đối diện, rốt cuộc vẫn cúi đầu với vẻ hậm hực rồi ngồi phịch xuống lại. Chỉ có ánh mắt đe dọa vẫn dán chặt vào tên kia, sống mũi nhăn lại rõ rệt như ngửi phải thứ gì đó kinh tởm.
“À, thưa ông...”
“Tôi là Kaul, nhà Vua Đế quốc Tiền Tệ, hạng 29!”
“À, ông Kaul. Sao đang yên đang lành ông lại kiếm chuyện với người vẫn ngồi yên từ nãy giờ thế? Khí khái hùng hồn lúc nãy đi đâu rồi? Ông làm gương xấu đấy, có khi cậu nhóc nhà tôi lại học theo mất. Hay ông muốn tôi cho tháo vài chiếc phi thuyền của Đế quốc ông xuống nhỉ? À, mà còn nữa.”
Se-hyun nghiêng nghiêng đầu, chống cằm lên tay, khóe môi vẽ nên một nụ cười dễ chịu. Giọng cậu dịu dàng, lời nói nhẹ nhàng, nhưng vẻ châm chọc trong đó lại chẳng thể giấu nổi.
“Tôi không phải là Thiên Nhân Tộc, thưa quý ngài xếp hạng thứ 29. Nếu tôi là ông, chắc xấu hổ không dám mở miệng nhắc tới cái thứ hạng đó đâu. À mà… số 29 có được tính là thứ hạng không nhỉ? Tôi mà đứng ở đấy chắc tôi mất ngủ cả đêm ấy chứ.”
Chỉ trong nháy mắt, bầu không khí trong hội trường lập tức biến đổi. Mắt Kaul đỏ ngầu vì phẫn nộ, toàn bộ khuôn mặt gã méo mó vì cơn giận. Gã đằng đằng sát khí, nhắm thẳng về phía Sehyun, những chiếc răng nhọn lộ ra, và một tiếng gầm gừ trườn ra từ cổ họng hắn như lưỡi dao cào lên phiến đá.
“Tao sẽ xé tan cái đôi cánh chết tiệt của mày ra, ngay bây giờ…!”
Giọng gã khàn đục, gai góc như móng tay cào trên đá mài. Nhưng trước khi tiếng gầm khản đặc như mắc đờm ở họng đó kịp dứt thì đã bị một ngọn lửa bất ngờ nhấn chìm. Mùi khói khét lẹt tràn vào mũi, và một tiếng nổ lớn vang lên ngay trên đầu mọi người.
***
Hồ sơ nhân vật -
[Lee Jae-young]
Tuổi: 14
Sinh nhật: 21/3
Chiều cao: 1m53
Chủng tộc: Quái thú
Đế quốc: Đế quốc Quái thú
Đặc điểm: Là người chơi nhỏ tuổi nhất Elix, tóc đen mắt đen. Cậu nhóc thường xuất hiện ở hình dạng con người nhờ kỹ năng [Biến hình] học được khi đến Elix.
Khi sử dụng kỹ năng hoặc sức mạnh, nhóc ấy sẽ biến thành quái vật, hình dáng thật là một con thú đen bốn chân với đôi mắt đỏ rực.
Sau khi trở lại hình hài thật sự thì cậu ấy có thể ăn được bất cứ thì còn sống, đương nhiên vẫn có ngoại lệ, như người máy chẳng hạn.
Hiện tại cậu nhóc đang xây một khu vườn để đưa Se-hyun đi dạo nhưng lũ quái vật cứ liên tục ra vào, quấy phá như nhà của chúng nên khu vườn ấy mãi vẫn chưa xong.