Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 159

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

Đoàngg!!


Vụ nổ như giận dữ cứ thế mà gầm lên. Làn khói dày đặc, nồng nặc mùi khét, che phủ hết cả tầm nhìn, còn tiếng rầm đinh tai nhức óc từ vụ nổ cứ như đè nén tâm trí tất cả mọi người đang có mặt. Hội trường bắt đầu loạn lên. Trong những tiếng la hét thất thanh, dường như có những bóng đen mờ ảo đang chui tọt xuống mấy cái bàn, tay ôm chặt lấy đầu. Vài người đã cao chạy xa bay khỏi nơi đó, một mạch hướng thẳng đến công viên.

 

“Cái, cái quái gì thế này!”

 

“Revan! Revan, cứu ta!”

 

“Thằng điên nào làm trò này đây?!”

 

Ấy thế mà giữa đám đông náo loạn, Sehyun vẫn bình tĩnh đứng đó, ngước đầu lên. Ánh mắt cậu nhanh chóng hướng về ban công tầng hai, nơi các Đại Công tước đang  ngồi và quan sát mọi thứ. Qua màn khói đang tản dần, trái ngược với tình cảnh khốn cùng phía dưới, các Đại Công tước chỉ thờ ơ nhìn xuống.

 

Và giữa đám người đó, Sehyun nhìn thấy Luhak đang lười nhác chống tay lên cằm. Khuôn mặt hắn vẫn vô cảm như mọi ngày nhưng đôi mắt mở hờ kia lại lạnh đến rợn người.

 

Một người có thể nổi điên chỉ vì nghe đến hai chữ “đôi cánh”, mới chừng này thôi cũng đủ để thấy hắn đã kiên nhẫn lắm rồi.

 

[Yêu cầu các Đại Công tước lập tức dừng mọi hành vi gây chiến. Các vị, xin hãy ở yên tại chỗ. Yêu cầu các Đại Công tước hãy kiềm chế! Tất cả chúng ta đều cần một hội nghị diễn ra trong hòa bình, yêu cầu sự hợp tác của tất cả các nhà Vua.]

 

Người đứng ra dẹp loạn là Lee Jeong của Đế quốc Bóng tối Zaurka với kỹ năng [Ổn Định]. Anh ta cũng từng đảm nhận vai trò tương tự trong những buổi yến tiệc trước, luôn là người đảm bảo trật tự chung. 

 

Lơ lửng giữa không trung, anh ta dang rộng hai tay, trấn an các Đại Công tước trên tầng hai, đồng thời nhanh chóng ổn định tình hình.

 

Một lúc lâu sau, hội trường mới thật sự yên ắng trở lại. Và khi làn khói cuối cùng tan đi, giọng nói đanh thép từ Agatha vang lên, kêu gọi mọi người trở lại hội trường.

 

“Tôi sẽ không dài dòng nữa. Chỉ những ai thực sự sẵn lòng đi theo lý tưởng của Liên minh Choun mới nên ở lại. Chúng tôi cần đồng minh, cần những người sẵn sàng cùng đứng lên chống lại ‘Thành tựu’. Tuy nhiên, tôi cũng muốn làm rõ một chuyện, rằng bản khế ước chư hầu mà bọn tôi vừa đề cập là không bắt buộc. Không ai ép buộc các vị phải ký kết cả. Nhưng xin hãy nhớ rằng, một khi đã bước vào Liên minh Choun, các vị phải sẽ phải sẵn sàng chiến đấu cùng chúng tôi."

 

Với những lời lẽ nặng nề ấy, Agatha giáng thẳng mũi thương xuống sàn. Sự quyết đoán và dứt khoát của một người phụ nữ thể hiện rõ trong từng nhịp chuyển động. Agatha là kiểu người mạnh mẽ như thế, cô ta chọn bước đi trên con đường mà ai cũng khiếp sợ và né tránh.

 

“Xin hãy cho chúng tôi thời gian suy nghĩ. Tôi nghĩ mọi người đều cần chút thời gian ấy.”

 

Người tiếp tục lên tiếng là Baluk, Vị Vua của Đế quốc Ma thuật Shulan, đồng thời cũng từng là thành viên của Liên minh Bạch Y. Câu từ chững chặc nhưng giọng hắn ta lại trẻ trung đến bất ngờ, thậm chí còn có vẻ hơi non nớt. 

 

Khác hẳn với mọi người, Baluk vẫn rất bình tĩnh. Giọng nói nhẹ nhàng của hắn ta vang lên, phản chiếu tiếng lòng của các Vị Vua đang hiện diện.

 

“Dù là ai đi chăng nữa thì phải đưa ra một quyết định bất ngờ, do dự là điều khó tránh. Tuy rằng chín người mười ý nhưng tôi tin rằng mục tiêu của chúng ta là một, là đứng lên chống lại ‘Thành tựu’. Vì vậy, xin hay cho chúng tôi chút thời gian. Ta cũng sẽ suy xét điều này một cách nghiêm túc, thật lòng đấy.”

 

Ánh mắt Agatha chậm rãi lướt qua những Vị Vua đang cố che giấu sự bối rối và khó chịu vào trong. Khi ánh mắt cô ta chạm phải Se-hyun, cô ta khẽ nhắm mắt lại, như một lời xác nhận.

 

“Rất tốt. Vậy hội nghị liên minh xin kết thúc tại đây. Chúc các vị thượng lộ bình an.”

 

Vài người lập tức bật dậy khỏi ghế và rời đi ngay lập tức, trong khi số khác thì vẫn ngồi lại trong im lặng, nét mặt tràn đầy u uẩn. Mỗi người trong số họ đều mang trên vai mình gánh nặng riêng, đều đang đứng trước ngã rẽ không dễ chọn hướng.


Mục tiêu cuối cùng của Se-hyun và Huen là giành được sự hợp tác từ các Đế quốc nằm trong top 30, lý tưởng nhất là top 50.

 

Bản thân Sehyun không nghĩ rằng toàn bộ hơn 70 Đế quốc sẽ trở thành chư hầu của cậu, nhưng nếu có thể thuyết phục được những thế lực nằm trong xếp hạng cao nhất để phục vụ sức mạnh quân sự thì cục diện sẽ hoàn toàn khác. 

 

Mục tiêu của buổi họp này chính là đặt nền móng cho việc đó, nhằm lay động những Vị Vua của những Đế quốc hàng đầu và thuyết phục họ gia nhập. 

 

Nhờ Huen và Agatha chủ động lên tiếng đề xuất chuyện trở thành chư hầu mà nền móng đó đã thành hình. Ít nhất thì, nhiều người sẽ bắt đầu cân nhắc một cách nghiêm túc. Trong số đó, chắc chắn sẽ có không ít kẻ bị thu hút bởi lợi ích đến từ việc ‘viện trợ’.

 

Câu hỏi lần này lại là, liệu tất cả có thể xây dựng niềm tin với nhau không?

 

“Cậu Se-hyun, có người muốn gặp cậu. Cậu có thể dành một chút thời gian không?”

 

Se-hyun đang lười biếng ngả người lên ghế, nghe thấy tên mình  thì khẽ liếc về phía bục. Bên cạnh Huen là một người khoác áo choàng kín mít, nhà Vua của Đế quốc Ma thuật Shulan.

 

“Tôi rảnh.”

 

“Phía Đế quốc Ma thuật mong muốn có một buổi gặp riêng với cậu.”

 

Se-hyun quay sang nhìn người nọ, lập tức chạm phải một đôi mắt đỏ rực như đang phát sáng. Giọng nói trẻ trung ban nãy chợt vang vọng lại trong đầu cậu. Cậu nhìn người nọ một lúc, sau đó mới đứng dậy, rũ bỏ vẻ uể oải của mình.

 

“Chúng ta đến phòng tiếp khách đi.”

 

“Cảm ơn cậu.”

 

“Còn các Đại Công tước thì sao?”

 

“Đây là buổi gặp mặt riêng tư mà, đúng không?”

 

Người này muốn gặp riêng. Sehyun gật đầu, bước về phía phòng tiếp khách sát bên hội trường. Chỉ là trước khi rời đi, cậu vẫn không quên vật phẩm phòng hộ, khẽ ra hiệu cho Luhak.

 

“Xem nào... một buổi gặp mặt riêng đến mức cản cả Đại Công Tước, cậu muốn gì đây? Người của tôi hay lo xa lắm đấy, nên vào thẳng vấn đề luôn đi.”

 

Cả hai ngồi xuống ghế, và cuộc trò chuyện bí mặt bắt đầu. Chính xác hơn, Se-hyun là người phá vỡ sự im lặng trước. Ngay bên ngoài cửa, nhiều người vẫn chưa rời đi. Nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra trong căn phòng này, bọn họ có thể hành động ngay lập tức.

 

Sehyun đã chọn phòng tiếp khách, thể hiện rất rõ sự cảnh giác với người đối diện.

 

"Tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của cậu đâu nên đừng lo lắng."

 

Giọng điệu chững chặc chẳng ăn khớp gì với chất giọng trẻ trung của hắn ta tạo ra một cảm giác kỳ là. Đây không phải là lần đầu tiên Sehyun chạm trán với Đế quốc Magus, Shulan. Trước khi bước vào trong trò chơi, Sehyun đã chạm trán bọn họ khá nhiều lần, chủ yếu là dưới danh nghĩa những giao dịch.

 

Mặc dù Đế chế Ma thuật này khá trì trện trong ngoại giao, nhưng họ không phải là một quốc gia khép kín, trái lại, họ còn tương đối cởi mở. Tuy nhiên, Vị Vua lộ mặt trước những Vị Vua khác.

 

Đặc trưng ngoại hình của hắn ta là ánh mắt đỏ rực đến kỳ lạ bên dưới lớp áo choàng của anh ta. Đứng trước hắn ta cứ có cảm giác như đang đối diện với một sinh vật không có thực thể , chỉ có một cặp ánh sáng đỏ thẫm lơ lửng trong bóng tối.

 

"Tôi chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn vì đã giải quyết sai lầm của Liên minh Bạch Y. Nếu không có cậu, tình hình có lẽ đã tệ hơn rồi."

 

"Còn cậu thì sao, sao lại từ đẩy mình ra thế? Phải là 'chúng tôi’ chứ, phải không?"

 

"Tôi chỉ muốn nói rằng, bây giờ thì không phải."

 

"Sao không, chỉ cần dính líu đến chuyện đó thôi cũng là một tội lỗi không thể tha thứ rồi. Hẳn là cậu đã vất vả lắm mới đến được tận đây nhỉ, bỏ lại Liên minh Bạch Y phía sau. Cậu đâu đến đây chỉ để mong chờ những lời tốt đẹp, phải chứ?"

 

Mặc cho vẻ chế giễu của Se-hyun, Baluk chỉ cười khẽ. Sau đó, cậu ta giơ cánh tay lên, tựa chiếc cằm vô hình của mình vào bàn tay, nghiêng đầu.

 

"Tôi có một câu hỏi."

 

"Nói đi."

 

"Cậu có thể chắc chắn rằng sẽ không có sự hy sinh nào trong lý tưởng mà cậu theo đuổi không?"

 

Giọng nói hắn ta nhè nhẹ, còn mang theo chút thích thú. Tuy nhiên, câu hỏi mà Baluk đặt ra lại chính là câu hỏi mà Sehyun tự hỏi và suy ngẫm mỗi đêm.

 

Liên minh Bạch Y tin rằng hy sinh cái nhỏ vì lợi ích chung là đáng giá. Nói cách khác, họ tìm cách giảm thiểu tổn thất chung. Cách tiếp cận của họ tuy khác, nhưng họ cũng muốn cứu Elix, và hơn thế nữa, họ hy vọng nhiều người sẽ tìm thấy hòa bình và ổn định.

 

Và họ đã chấp nhận, không chút do dự, rằng sự hy sinh là điều không thể tránh khỏi.

 

Tuy nhiên, lập trường của Sehyun lại khác. Cậu thừa nhận rằng sự hy sinh có thể xảy ra, nhưng cậu tin chắc rằng sự hy sinh không bao giờ nên trở thành phương tiện để đạt được mục đích. Đối với Sehyun, sự khác biệt chính là: 'mục đích' và 'cùng nhau' không giống nhau.

 

"... Ít nhất, không giống như cậu, tôi sẽ không chỉ đứng nhìn."

 

"Vậy cậu định chia sẻ gánh nặng hy sinh với mọi người à?"

 

"Miễn là mọi người đã chuẩn bị và sẵn sàng chiến đấu cùng nhau, thì được."

 

"Cậu mới là kẻ ích kỷ. Cậu không có quyền chỉ trích Liên minh Bách Y. Biết tại sao Đế quốc Kỵ binh và Đế quốc Công nghệ không lên án chúng tôi không? Vì múc đích chúng ta giống nhau? Hay vì điều đó đi ngược lại đạo đức của họ? Không. Không phải thế."

 

Giọng Baluk điềm tĩnh, nói với Se-hyun như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.

 

"Bất kể là lựa chọn nào thì sự hy sinh vẫn sẽ luôn theo sau. Đế quốc Kỵ binh và Đế quốc Công nghệ kia hiểu rất rõ điều này. Họ thậm chí còn nhận ra sự cần thiết căn bản của việc hy sinh. Đôi lúc cần có người ở lại và gánh chịu hậu quả. Vậy nên, khái niệm 'cùng nhau' của cậu chẳng qua chỉ là một giấc mơ lý tưởng."

 

"Còn những người buộc phải hy sinh thì sao? Những người bị bỏ lại thì sao? Cậu Baluk đã bao giờ lắng nghe suy nghĩ của họ chưa? Theo quan điểm của tôi, việc áp đặt gánh nặng bất công lên những người không bao giờ muốn gánh chịu khiến cái gọi là mục đích của anh cũng trở nên thật đáng ngờ. Cậu, lấy quyền gì để quyết định ai phải hy sinh và ai được sống sót?"

 

Không ai muốn trở thành người bị hy sinh. Ngược lại, những người sống sót, bất chấp cả quá trình này đúng hay sai, chắc chắn đều sẽ cảm thấy 'nhẹ nhõm'. Ý tưởng của Liên minh Bạch Y về 'những người phải gánh chịu hậu quả' chẳng có gì hơn một kết luận lý tưởng.

 

Họ ẩn mình sau hy vọng rằng trọng trách hy sinh đó sẽ không đổ lên đầu mình, sau đó sẽ thở phào vì vẫn còn may mắn sống sót.

 

Baluk chống cằm lên tay, chìm vào suy nghĩ. Đôi mắt đỏ rực kỳ lạ của cậu ta mờ dần. Sau một lúc, cậu ta hạ tay xuống rồi ngồi thẳng dậy.

 

"... Tôi hiểu rồi."

 

"Nếu chuyện chỉ có vậy thì tôi nghĩ ta dừng lại được rồi. Phí thời gian quá đấy.”

 

Sehyun đẩy ghế ra sau, đứng dậy. Nhưng trước khi cậu kịp bước đi, một giọng nói giờ đã trầm hơn và khác hẳn đã ngăn cậu lại.

 

"... Chúng tôi sắp chế tạo được một loại vũ khí ma pháp."

 

Sự non nót vừa rồi đã biến mất, giờ đây giọng cậu ta trầm thấp, điềm đạm hơn, hệt như bây giờ mới vào chuyện chính. Sehyun vẫn đứng đó, nhìn xuống Baluk. Ánh sáng đỏ trong mắt anh giờ đã ẩn dưới mũ trùm đầu.

 

"... Cậu muốn đá ma thuật cấp L?"

 

"Tôi cần một nguồn cung cấp ổn định. Hiện tại, cậu là người duy nhất tôi có thể tìm đến. Nếu cần thiết, tôi sẽ cúi đầu. Không, thậm chí quỳ xuống cũng được."

 

Dù chẳng biết có phải nói suông hay không nhưng nhìn cậu ta hệt như sẽ quỳ xuống ngay lập tức. Sự quyết tâm tuyệt đối của anh ta cũng quá rõ ràng. Ít nhất, khi nói đến những ‘Thành tựu’, cậu ta và Sehyun đều hướng đến cùng một mục tiêu.

 

"... Thứ đó mạnh đến đâu?"

 

"Ở công suất tối đa, mỗi một Ma binh có thể giải phóng năng lượng tương đương với khoảng hai Chiến hạm Không quân Ma thuật. Khoảng 100 chiếc hiện đang chuẩn bị hoàn thành. Tuy nhiên, chúng tôi lại không có đủ năng lượng tối thiểu để duy trì chúng. Chúng tôi đã thử dùng đá ma thuật cấp SSS nhưng cũng chỉ trụ được mười phút. Đó là lý do tại sao chúng ta cần đá ma thuật cấp L."

Một lượng lớn vũ khí. Nếu những vũ khí này được tung ra thế giới, nó có thể thay đổi hoàn toàn cục diện hiện giờ.

***

  - Hồ sơ nhân vật  -

[Baek Do-hyun]


Tuổi: 34

Sinh nhật: 3/7


Chiều cao: 1m82


Chủng tộc: ??


Đế quốc: Đế quốc Chi phối


Đặc điểm: Một người đàn ông trưởng thành với đôi mắt đen và mái tóc đen, trông có vẻ khá nhiều việc với tập tài liệu trên tay. Hắn ta đã thay đổi diện mạo thật sự của chủng tộc mình qua ám thị tâm trí, không một ai ở Elix biết hắn ta trông như thế nào. Tính tình tuy khá nóng nảy nhưng lại là một người nghĩa khí, có thể báo đáp bằng cả tính mạng. Hắn ta yêu thương và Đại Công tước như con mình.

 


Ngay trước khi bị kéo vào Elix, có vẻ như hắn ta chuẩn bị có một buổi báo cáo quan trọng. Nhìn tập tài liệu mà hắn ta cứ nắm chặt trong tay thì có vẻ hắn ta là một người khá có trách nhiệm.



 

Bình luận
Andrea
AndreaChương 159
phải nói là gất sorry cả nhà nhưng chỗ tui bị bão ảnh hưởng quá, lụt này nọ nên tui đi tình nguyện giúp đỡ bà con trong tỉnh xíu á, mọi người thông cảm nha :((((
Trả lời·Xem 2 câu trả lời·29/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo