Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 160

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

“Tôi có một câu hỏi.”

 

“Mời cậu.”

 

“Thương hội buôn bán Thiên Nhân Tộc mà Đế chế Thổ Tễ cầm đầu… Rốt cuộc là để làm gì?”

 

Không ai nói gì. Sau một khoảng im lặng nặng nề, rốt cuộc Baluk cũng nghiêm giọng lên tiếng đáp.

 

“… Đó là một tuyến đường để thu thập vật tế cho kế hoạch của liên minh. Họ hứa hẹn sẽ gắn kết với các Đế quốc trong liên minh, sau đó cung cấp Thiên Nhân Tộc cho các Đế quốc, nhưng thực chất đấy lại là cách để đẩy bọn họ trở thành vật hiến tế… Đó là mục đích của thương hội.”

 

‘Vậy thì những Đế quốc đã bị hiến tế vào ngày Đế quốc Bạch Y thực hiện kế hoạch ‘duy trì’ kia...”

 

 “Tất cả đều là những Đế quốc từng giao dịch Thiên Nhân tộc.”

 

Tất cả những chuyện đã xảy ra trước đó bỗng dưng được kết nối lại một cách hoàn hảo. Từ việc Huen kiên quyết yêu cầu giải tán thương hội buôn bán Thiên Nhân tộc của Đế quốc Thổ Tễ đến sự phản kháng dữ dội của Park Seung-geon đến tận phút cuối. Có lẽ Park Seung-geon đã tin chắc rằng Liên minh Bạch Y sẽ không bao giờ vứt bỏ hắn.

 

Bởi vì vị trí của hắn ta quá quan trọng.

 

Người chống lưng thực sự của Park Seung-geon không chỉ là mỗi Đế quốc Ma thuật Shulan, mà còn là cả Liên minh Bạch Y. Ngay từ đầu, thương hội buôn bán của hắn ta chỉ là một “lò luyện vật hiến tế” mà thôi.

 

“Sai lầm của tôi là đã mù quáng tin vào kế hoạch của Liên minh Bạch Y. Vì vậy tôi mới cung cấp đá ma thuật cấp L cho Đế quốc Thổ Tễ. Tôi đã đồng ý với kế hoạch hiến tế đó vì tin chắc rằng lý tưởng của chúng tôi sẽ biến thành hiện thực. Bây giờ tôi đã nhận ra sai lầm của mình và đang cố sửa chữa đây.”

 

Baluk cúi đầu thật sâu. Hắn ta đã nhận ra rằng kế hoạch “duy trì” của Liên minh Bạch Y thật sự là bất khả thi, giờ thì phải tìm một con đường khác thôi.

 

“Mãi cho đến khi rất nhiều Đế quốc đã hy sinh, tôi mới có thể nhìn ra được sự thật. Cái thứ gọi là ‘duy trì’ của Liên minh Bạch Y sẽ không bao giờ thành công. Và tôi cũng hiểu rằng không lời ăn năn hối lỗi nào có thể thay đổi được quá khứ cả. Chính vì thế tôi càng phải quyết tâm sửa chữa sai lầm. Đó là lý do tôi đến với Liên minh Choun, đồng thời cố gắng hoàn thiện món vũ khí ma thuật kia.”

 

Vũ khí ma thuật có tên là Ma binh kia mới chỉ từng được tiết lộ ba lần trong lịch sử Elix: từ loại sơ cấp đến trung cấp và cao cấp.

 

Mỗi một lần nó ‘mở miệng’ là một lần cả thế giới đều sẽ thay đổi. Đôi khi là sóng thần trỗi dậy, khi thì lở tuyết xảy ra, thậm chí là một ngọn núi nào đó bỗng nhiên biến mất.

 

Vũ khí mà Baluk đang phát triển lúc này rất có thể là dạng cấp cao. Nếu nó có thể vượt qua công suất năng lượng của hai chiến hạm ma lực thì đó hẳn phải là một sức mạnh rất đáng gờm.

 

“... Cậu có sẵn lòng trở thành Đế quốc chư hầu của tôi không?”

 

“Nếu cậu có thể giúp chúng ta đánh bại thứ đó thì xin cứ tự nhiên.”

 

Se-hyun khép mắt lại trong chốc lát. Những suy nghĩ chồng chéo trong đầu, nhưng cậu không do dự quá lâu. Đây là vấn đề buộc phải giải quyết ngay bây giờ.

 

“Bên tôi sẽ chuẩn bị hợp đồng. Chúng ta sẽ thương lượng lại trong vài ngày nữa. Tôi sẽ đảm bảo cho Đế quốc của cậu một nguồn cung đá ma thuật cấp L ổn định. Chúng tôi sẽ phân phối cho bên Đế quốc Công nghệ trước rồi sẽ tiến hành giao dịch với các cậu càng sớm càng tốt.”

 

“Cảm ơn cậu.”

 

“Thôi khỏi. Cậu cứ dành cả phần đời còn lại để chuộc lỗi đi. Tôi chỉ cần thế thôi.”

 

Baluk cúi đầu chấp nhận. Không ai nói gì thêm. Khi cuộc trò chuyện kết thúc, những âm thanh xung quanh mà trước đó đã bị lu mờ mới chậm rãi lọt vào tai Se-hyun.

 

Men theo tiếng ồn, Se-hyun ngoái đầu về phía cửa. Bên ngoài, Lee Jae-young thì đang hét toáng lên, đòi được biết tại sao lại lâu lắc như vậy. Nghe thấy giọng cậu nhóc, Se-hyun mới từ từ chậm rãi tiến về phía lối ra.

 

“Tôi không tiễn cậu đâu. Mong là cậu về đến nơi an toàn.”

 

“Được rồi.”

 

Se-hyun không đáp lại, lẳng lặng lướt qua Baluk. Dù trong lòng vẫn còn rất tức giận nhưng cậu biết rằng hai bên buộc phải hợp tác với nhau. Trước mắt, chuyện đó là ưu tiên hàng đầu.

 

Khi Se-hyun bước ra khỏi phòng tiếp khách, khí trời xộc ngay thẳng vào mũi cậu. Hội trường vẫn đầy ắp người. Hàng trăm ánh mắt của những người đã đưa ra quyết định lập tức nhìn sang cậu, và các Đại Công Tước vẫn còn ngồi yên tại chỗ, lặng lẽ quan sát.

 

Tất cả bọn họ đều đang chờ cậu.

 

Tất cả những người ở lại đều đã chọn trở thành chư hầu.

 

Huen, Agatha, Lee Jae-young, Baek Do-hyun, cũng như Lee Jeong của Đế quốc Bóng tối Zaurka và Numan, người từng khinh thường Thiên Nhân Tộc.

 

Se-hyun cảm thấy một áp lực nặng không tả nổi đè nặng trên vai mình, nhưng cậu vẫn bước vào giữa đám đông đó, không chút do dự.

 

***

 

Đúng như dự đoán, thời hạn để chinh phục tòa Tháp đã bị rút ngắn đáng kể. Kết giới hiện tại của Elix chẳng khác gì một cái vò mẻ đang chứa đầy nước, giờ đây đến cả nhiệm vụ chinh phục tòa Tháp cũng chỉ là một giải pháp tạm thời.

 

Tất cả đều đang chông chênh bên bờ vực thẳm.

 

Vì kết giới đang yếu đi từng ngày nên ngay cả những Đế quốc trước đây từng từ chối hợp tác cũng bắt đầu dốc toàn lực vào huấn luyện.

 

“Mọi người, phải cẩn thận đấy. Từ giờ đến thời hạn chinh phục Tháp vẫn còn nhiều, nếu có gì không ổn thì rút quân ngay và yêu cầu viện trợ. Rõ chưa? Anh Kwak Jeong-han, cậu Aul, nếu quá sức thì ra ngoài ngay nhé.”

 

“Ộp”

 

“Tôi biết rồi.”

 

Từ sáng sớm, Se-hyun đã đứng trước cổng không gian, tiễn các anh hùng, hiệp sĩ cũng như Kwak Jeong-han và Aul lên đường,

 

Vào ngày diễn ra hội nghị liên minh, nhiều Đế quốc đã tuyên bố trở thành Đế quốc chư hầu và được nhận viện trợ từ Liên minh Choun. Nhờ đó, lực lượng chinh phục tòa Tháp đã được tăng cường đáng kể.

 

Các Đế quốc ở đầu bảng xếp hạng cũng bắt đầu hỗ trợ những Đế quốc khác chinh phục các tầng Tháp vốn được xem là không thể vượt qua trước đây.

 

Các anh hùng được tiễn đi hôm nay sẽ tiến vào tầng 87. Dù trên danh nghĩa, Kwak Jeong-han và Aul chỉ mới đủ cấp để đối phó với tầng 60, nhưng vì tình hình khẩn cấp, họ đã quyết định tiến nhanh hơn để gia tăng thực lực.

 

Tất nhiên là Se-hyun đã cố gắng cản họ. Cậu nói không biết bao nhiêu lần, bày tỏ nỗi lo lắng và cảnh báo của mình. Nhưng có nói gì cũng chẳng thắng nổi khát khao được mạnh lên của hai con người kia. Cuối cùng, Se-hyun đành phải chấp nhận.

 

“Anh Kwak Jeong-han, cậu Aul, đừng quên lời hứa với tôi đấy.”

 

“Được. Cậu Se-hyun đừng lo. Bọn tôi nhất định sẽ trở về an toàn.”

 

“Ộp.”

 

Kwak Jeong-han, người đã đạt tới cấp độ chiến binh, từng dành cả ngày chìm trong các buổi huấn luyện khắc nghiệt, gần như là sống luôn trong tháp cùng với Aul. Nhờ đó mà anh ấy đã tiến bộ một cách đáng sợ. Với tốc độ này, trong vòng hai tuần, anh ấy có thể đạt đến cùng cấp với các hiệp sĩ hiện tại.

 

“Bệ hạ, chúng thần xin phép xuất phát.”

 

“Khi trở về, chúng ta lại ngủ cùng nhau một đêm nhé.”

 

Cánh cổng không gian từ từ mở ra, Se-hyun mỉm cười nhìn các anh hùng. Kể từ đêm hôm tất cả chen chúc ngủ trong một phòng chật chội, các anh hùng thỉnh thoảng vẫn đứng trước cửa phòng Se-hyun vào giữa đêm.

 

Se-hyun hiểu họ muốn gì. Cậu cũng mong mình có thể ôm họ ngủ để xoa dịu những nỗi lo lắng hiện hữu, nhưng lại chẳng nỡ để họ phải ngủ dưới sàn thêm một lần nào nữa.

 

“Ta sẽ chuẩn bị một chiếc giường thật to.”

 

Se-hyun nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của các anh hùng. Dưới ánh nắng ban mai, trong mắt họ ánh lên thứ gì đó, có lẽ là sự quyết tâm vững vàng.

 

“Chúng thần nhất định sẽ trở về.”

 

“Dù có chuyện gì xảy ra, Bệ hạ”

 

“Vâng, chúng thần sẽ về mà.”

 

“Bệ hạ, thật ra thần thấy ngủ dưới sàn cũng được.”

 

Ánh mắt họ rực lên sự quyết tâm. Dù lời lẽ nghe có phần hơi kì lạ nhưng Se-hyun vẫn chỉ mỉm cười như mọi khi và bỏ qua.

 

Cuộc trò chuyện kết thúc, cánh cổng đã mở toang. Gió khô mang theo mùi bụi từ vùng đất cằn cỗi bên ngoài vào. Bóng lưng của các vị anh hùng đang rời đi trông kiên định hơn bao giờ hết.

 

Kwak Jeong-han và Aul đi theo sát đằng sau, được các hiệp sĩ hộ tống. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết họ sẽ phải đối mặt với hành trình gian nan thế nào.

 

Se-hyun nhìn theo cho đến khi bóng họ khuất hẳn rồi mới quay đi.

 

“Bệ hạ, người định đi đâu ạ?”

 

“Ta sẽ đi gặp Đại Công Tước. Hôm nay không cần hộ tống ta đâu, cứ làm việc của ngươi đi.”

 

“Ít nhất hãy để thần đưa người đến nơi.”

 

Sánh bước cùng một gia thần, Se-hyun tiến về phía tòa tháp lâu đài Luhak đang ở. Hôm nay, cậu có một việc cần phải làm, và Luhak sẽ đi cùng. Nếu có thể, cậu còn muốn kéo cả lão Kim Gap-jun theo.

 

“À, trên đường đi ngươi có thể ghé trường huấn luyện, gửi lời đến sư huấn Kim Gap-jun được không? Ta muốn ông ấy đến cổng dịch chuyển.”

 

“Tuân lệnh.”

 

Lẽ ra Se-hyun có thể tự đi, nhưng lão Kim Gapjun chắc chắn sẽ từ chối. Nếu may mắn thì ông ta sẽ không đứng chỉ trỏ cậu và la hét toáng lên.

 

Sau khi chia tay gia thần kia, Se-hyun đến phòng làm việc của Luhak. Đúng như dự đoán, cậu thấy Luhak đang vùi mình trong chồng giấy tờ như mọi khi.

 

Cánh cửa mở ra kèn kẹt, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào tài liệu trước mặt. Mãi cho đến khi Se-hyun lên tiếng, hắn mới ngẩng đầu lên.

 

“Nell, mình đi dạo một vòng trạm kiểm soát nhé?”

 

Nghe thấy thế, Luhak nhìn thẳng vào Se-hyun. Ánh nắng phía sau chiếu rọi tạo thành cái bóng trên mặt hắn khiến khuôn mặt kia càng thêm nghiêm khắc. Mà đúng thật là Luhak đang chẳng hề dễ chịu chút nào.

 

“Em nói đi dạo à?”

 

Hắn lạnh lùng hỏi, ngón tay vẫn đang cầm bút gõ nhẹ lên bàn theo một nhịp chậm rãi. Sau đó tiếng gõ dừng lại, Luhak chống cằm, khẽ cười khẩy.

 

“Ta thấy em có vẻ vẫn chưa tỉnh ngộ nhỉ.”

 

“Chính vì vậy em mới rủ anh đi cùng. Tiện thì kéo cả lão Kim Gap-jun đi luôn.”

 

“Nơi đó vốn không phải nơi ta có thể tới.”

 

“Vậy là anh không định đi?”

 

Luhak đã đoán ra rằng Se-hyun định gặp Bill Will. Mặc dù hắn không nhất thiết phải đi nhưng Se-hyun lại nghĩ rằng hắn nên được biết. Hắn cần hiểu lý do khiến hướng đi của hai ngườ rẽ sang hai hướng khác nhau, và tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này.

 

Luhak im lặng nhìn Se-hyun một hồi lâu. Cuối cùng, hắn đặt bút xuống, đứng dậy, và khẽ thở dài.

 

 ***

   -    Hồ sơ nhân vật    -

 [Kwak Jeong-han]

Tuổi: 28

Sinh nhật: 25/6

Chiều cao: 1m85

Chủng tộc: Nhân ngư (Người cá)

Đế quốc: dân cư trú tạm thời của Đế quốc Hắc Y

Đặc điểm: Thân hình rắn chắc với làn da màu xanh, đôi mắt xanh và mái tóc trắng. Giữa lưng có vây cá mập, khi xuống nước, trên vai sẽ xuất hiện mang, vây cũng mở rộng ra đến tối đa.

Trước khi vào Elix, anh ấy là một cựu vận động viên bơi lội tuyển quốc gia. Anh ấy mạnh tới nỗi đến cả các anh hùng của Se-hyun cũng phải dè chừng, và anh ấy vẫn đang cố kiểm soát sức mạnh của mình.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo