Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 162

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

[... Trước khi trả lời, tôi phải thông báo cho cậu rằng câu hỏi này sẽ bằng với hai lần đặt câu hỏi.]


Đôi mắt đỏ thẫm của Bill Will chậm rãi khép lại rồi lại mở ra. Khuôn mặt khuất bóng dưới vành mũ lúc này đã nghiêm túc hơn hẳn.  


Sau khi đã suy nghĩ kỹ càng, anh ta ngẩng đầu, cuộc trò chuyện bắt đầu từ khoảnh khắc đó. 


[Elix là nơi hội tụ của rất nhiều hành tinh. Các hành tinh đều đã từng chinh phục tòa Tháp, nhưng trong số đó, chỉ có ba hành tinh có thể vượt qua tầng 70.]


“Chúng tôi cũng nằm trong ba hành tinh đó đúng không?”


[Đúng vậy, hơn nữa, Trái Đất còn là hành tinh chinh phục được tòa Tháp nhanh nhất từ trước đến nay. Và không chỉ vậy...]


Ánh mắt Bill Will thoáng liếc về phía Luhak. Một cái nhìn đầy thân thuộc, như thể công nhận rằng họ đã sát cánh bên nhau suốt nhiều năm trời.


[Trái Đất cũng là thế giới duy nhất từng vượt qua tầng 80.]


Giữa muôn vàn thế giới, chỉ có mỗi ba từng chạm tới tầng 70. Và duy nhất Trái Đất đã vượt được tầng 80.


Se-hyun đã lờ mờ đoán được Bill Will đang muốn nói gì, nhưng cậu vẫn muốn tự xác nhận. Cậu muốn biết không chỉ bản thân cậu mà là cả Trái Đất có thể vượt được tầng 80 hay không. Dù có phải đánh đổi tất cả, cậu vẫn cần tận mắt xác nhận.


[Tiếc rằng thời gian ở Elix không kéo dài mãi mãi. Những người dẫn đường như chúng tôi cần một kết quả đưa đến sự chắc chắn.]


“Kết quả… gì cơ?”


[Nếu nói là kết quả mà chưa ai từng chạm đến thì đủ để hiểu chưa?]


Dù những mảnh ghép vẫn chưa đủ để có được một bức tranh hoàn thiện nhưng Se-hyun vẫn cảm nhận rõ được rằng Bill Will đang tuyệt vọng tìm kiếm một đáp án. Một lối thoát.


[Việc can thiệp phải trả cái giá rất đắt đấy. Nếu tình cả trước kia thì Trái Đất vẫn là hành tinh duy nhất vượt qua được tầng 50. Chỉ trong bốn tháng, các cậu đã thể hiện tiềm năng đáng kinh ngạc. Nhóm dẫn đường chúng tôi đặt rất nhiều hy vọng vào tiềm năng đó, và sau khi thống nhất, chúng tôi đã đồng ý trả giá cao nhất để có thể can thiệp vào cậu. Dĩ nhiên, chúng tôi hoàn toàn có thể lựa chọn không làm như thế.]


Không kể đến lúc xảy ra sự can thiệp, nếu Bill Will không xuất hiện, có lẽ Elix đã kết thúc sớm hơn nhiều. 


[Và giờ, Trái Đất đã đạt được những chiến công lẫy lừng, đến cả tôi còn bất ngờ. Chỉ là tốt hay xấu vẫn chưa chắc. Trái Đất cũng là hành tinh đầu tiên động đến được kết giới kia. Nhưng rất rõ ràng, dù kết quả có ra sao thì các cậu cũng đang ở gần với đích đến cùng mà chúng tôi mong mỏi hơn bất kỳ ai. Vậy là chúng tôi đã đúng.]


Với những người đã mải tìm kiếm một hy vọng như họ thì Se-hyun thực sự đã chạm đến một đỉnh cao mới. Trái Đất là hành tinh rủi ro cao nhất, nhưng đồng thời cũng là nơi họ đặt hy vọng nhiều hơn tất thảy.


Trong khoảng thời gian xem xét, chờ đợi một câu trả lời, những người hướng dẫn ắt hẳn đã phải dằn vặt rất nhiều về khả năng rất có thể đây sẽ là cơ hội cuối cùng dành cho họ. Liệu quyết định đó có đúng không? Liệu có nên can thiệp vào? Và liệu nó có đáng để trả cái giá đắt như thế? 


[Đó là lý do vì sao chúng tôi can thiệp vào cậu muộn như vậy.]


Và sau khi đã cân đo đong đếm tất cả chỗ đó, họ cuối cùng cũng đã nhúng tay vào, khi Se-hyun đang ở ngưỡng cửa tầng 85.


Khi Bill Will kết thúc lời, Se-hyun mới nhận ra mình đã nín thở tự lúc nào. Cậu hít vào một hơi, để luồng thông tin tràn vào như sóng vỗ.


Nuốt khan, Se-hyun khẽ thở ra và hỏi.


“… Vậy những hành tinh đến trước chúng tôi đã xảy ra chuyện gì?”

[Câu hỏi đó vượt quá phạm vi cho phép rồi, kể cả khi phải đổi một lượt được hỏi. Ít nhất là, đến bây giờ thì như vậy.]


Cho đến bây giờ. Vậy nghĩa là cuối cùng, cậu sẽ được nghe câu trả lời. Một lần nữa, Bill Will lại để ngỏ một cánh cửa.


“Khi nào tôi sẽ được biết?”


[Vào ngày bắt đầu chuẩn bị cuối cùng. Lúc đó, cậu sẽ biết tất cả.]


Se-hyun nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Cậu không cần phải hỏi thêm nữa, bởi cậu cảm nhận được ngày đó không còn xa.


Một giọng nói khàn khàn chợt chen ngang.


“Này, tôi có một câu hỏi, được không?”


[Hừm… còn tùy câu hỏi như nào.]


Là Kim Gap-jun. Ông ta đứng với hai tay vòng sau lưng, ưỡn nhẹ cái bụng ra phía trước, giọng nói thản nhiên. Nhưng ánh mắt thì không giấu nổi quyết tâm, ông ta phải hỏi được trước khi rời khỏi nơi này.


“Nếu bọn tôi chinh phục được toàn bộ 100 tầng thì có thể giết được con quái vật đó không?”


[Câu hỏi này cần trả giá… mà theo như tôi thấy thì ông lại chẳng còn gì để đổi cả.]


“Ôi trời, quỷ tha ma bắt, lại trả giá à? Nói đại câu trả lời có luôn đi được không.”


Bill Will quay sang nhìn Se-hyun, như thể đang yêu cầu cậu trả hộ Kim Gapjun. Se-hyun thở dài vì khó chịu, rồi gật đầu qua loa.


Tuyệt, lại thêm một cái đồng hồ chết dẫm khác.


[Giết được nó hay không, còn tùy các người phát triển đến đâu.]


“Cái gì? Thế mà cũng đòi giá à? Thứ keo kiệt quái quỷ gì vậy chứ?! Ta đúng là ngu mới mong chờ cái gì đó đàng hoàng!”


Kim Gapjun kêu lên bực tức, tay ôm đầu quay người bỏ đi. Ông ta bước đi nặng nề như thể đang thách ai dám cản mình lại.


“Mẹ kiếp! Biết thế rửa chân ngủ còn hơn ngồi nghe mấy trò nhảm này! Thứ khốn nạn nào lại làm vậy chứ?!”


Se-hyun không phản ứng, lặng im nhìn bóng hình ông ta khuất dần. Khoảnh khắc ông ta biến mất, ánh mắt Se-hyun lại chuyển về phía Bill Will.


Lúc đó, Bill Will mới tiếp lời:


[Trên đỉnh Tháp, cậu sẽ tìm được thứ mình cần. Đó là thứ duy nhất có thể chống lại "nó", và cũng là tất cả những gì chúng tôi trông chờ.]


“Câu trả lời mơ hồ quá rồi đấy. Anh không thể nói rõ ràng hơn sao?”


Bill Will chỉ khẽ gật đầu. Mắt kính của anh ta lóe sáng, tạo thành lớp ánh sáng mờ đục, dường như đang vạch ra một ranh giới không thể vượt qua.


[Giờ thì đến lượt tôi hỏi.]


“… Ừm, hỏi đi.”


[Nếu có một ngày, cậu buộc phải bước vào "tầng tiếp theo", cậu có thể làm được không?]


Câu hỏi tưởng mơ hồ, nhưng Se-hyun hiểu rõ. Bill Will đang hỏi liệu cậu có vượt được tầng 88 không. Câu trả lời đã được định sẵn rồi.


[Tôi hỏi với góc nhìn từ phía của cậu.]


“… Tôi không thể.”


[Là cậu không thể, hay là cậu không muốn?]


Cả hai. Nhưng Se-hyun không trả lời. Cậu không biết Bill Will thực sự muốn gì qua câu hỏi đó.


[Tự cậu phải tìm ra câu trả lời. Đó là tất cả những gì tôi có thể nói cậu nghe rồi.]


Bill Will nhắm nghiền mắt lại, và đấy là lúc cuộc trò chuyện kết thúc. Anh ta lơ lửng trên không trung, vạt áo đuôi tôm của anh bay nhẹ trong không khí theo sự yên lặng đó.


Thế nhưng hôm nay lại khác. Ánh sáng rực rỡ lan dọc theo vạt áo của Bill Will, khiến thân hình anh ta vỡ vụn thành những mảnh sáng trắng tinh khiết. Thấy Luhak định can thiệp, Se-hyun nhanh chóng nắm lấy hắn mà kéo xuống.


[Chúng ta sẽ gặp lại sớm thôi. Cho đến lúc đó, tôi sẽ nghỉ ngơi một thời gian vậy. Chúng ta sẽ gặp lại nhau trong ngày chuẩn bị cuối cùng. Còn về cái giá… một chiếc đồng hồ là được rồi.]


Dứt lời, Bill Will đã biến mất không thấy bóng dáng, hệt như một bông hoa rụng không còn tăm tích.


Chỉ còn lại cụm từ "chuẩn bị cuối cùng" cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Se-hyun. Cậu ghi nhớ nó, khắc ghi vào lòng, sau đó mới quay đầu sang nhìn Luhak.


“Đi thôi.”


Như dự đoán, Luhak vẫn không buông tay cậu. Cái nắm tay to, chắc, mang lại cảm giác an toàn lạ lùng. Đây là lần đầu tiên hắn nắm tay cậu nhẹ nhàng như vậy à? Se-hyun lục tìm trong ký ức, nhưng lại chẳng thể tìm thấy bàn tay nhẹ nhàng này.


***


Khi Se-hyun mở mắt, tầm nhìn cứ mờ mịt, ánh sáng đang cố len lỏi qua cửa sổ. Cậu gượng mở đôi mắt nặng trĩu, xoay người thì nhận ra cánh tay mạnh mẽ vẫn đang siết quanh eo mình.


Và có đôi cánh đen phủ khắp tầm mắt.


Cậu kéo tay hắn ra, vén cánh ra khỏi người, lập tức cảm nhận được một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng. Suýt nữa thì cậu quên mất. Còn có cả vùng gáy cũng nhức buốt đến nỗi cậu còn chẳng dám chạm vào.


Mới chỉ vài tiếng trước thôi, cậu vừa ngủ thiếp đi sau một đêm bị Luhak giày vò đến kiệt sức. Giấc mơ nào đó đã khiến Luhak bật dậy giữa đêm, chẳng nói chẳng rằng, cứ thế cắn cánh cậu như phát điên. Se-hyun giật mình, chỉ còn biết chịu đựng.


“… Tránh ra nào.”


Cậu đẩy cánh tay đang quấn lấy mình rồi ngồi dậy. Cánh đau nhức dữ dội, khá chắc là vì bị chơi đùa quá nhiều. Từng chiếc lông phản ứng với mỗi cái chạm rất nhẹ, nhạy cảm đến nỗi khiến cậu nghiến răng theo phản xạ.


Lông vũ co rút như đang co giật. Khi đưa tay lên chạm vào gáy, cậu có thể cảm nhận rõ những vết cắn vẫn còn mới được để lại.


Đêm nào giấc mơ đó xuất hiện cũng vậy. Những đêm lạc vào trong giấc mơ đó, hắn đều tìm đến Se-hyun như thể mất hết lý trí. Se-hyun chưa từng hỏi, nhưng những câu thì thầm lặp đi lặp lại trên môi hắn mỗi đêm lăn lộn với nhau ấy đã nói hết mọi điều:


“Nói với ta rằng em sẽ không bỏ đi đi.”


Từng câu từng chữ hắn thốt ra đều tràn đầy bất an. Những lời đầy khàn khàn, lặp đi lặp lại cho đến khi giọng nói trầm khàn kia lắng xuống. Và mỗi lần như vậy, đáp án của Se-hyun luôn giống nhau:


“… Em mệt gần chết rồi đây.”


Cậu lẩm bẩm, tay chạm vào vết cắn nơi cổ, bỗng cảm nhận Luhak ở phía sau đang cử động. Nhưng hôm này lại có gì đó khác. Một bàn tay thô ráp bất ngờ vươn ra, bịt tai cậu.


Se-hyun vừa hiểu ra thì bàn tay Luhak đã ghì chặt, ép sát vào tai cậu. Trước khi cậu kịp phản ứng, một luồng áp lực đã đè nặng xuống, kéo cậu vào vòng tay của Luhak.


Dòng chữ màu trắng hiện lên trước mắt như mực lan trên giấy, dần trở nên rõ ràng. Và một thứ âm thanh vang lên, tiếp đó là tiếng gào rú của quái vật, réo rắt như lời than:


[Bạn đã chinh phục thành công tầng 87 của 'Tháp Thử Thách'.]


KÉTTTTTTTTTT—


“Hức…!”

Se-hyun cắm sâu móng tay vào mu bàn tay của Luhak đang bịt tai mình, cả người run rẩy dữ dội bao trùm bởi sợ hãi, hơi thở dồn dập. Cậu cảm giác đầu óc mình chìm vào hỗn loạn… lúc nào cũng vậy cả.


Cơ thể đẫm mồ hôi của cậu run lên từng chập, từng hơi thở ngắn và hỗn loạn, tiếng gầm rú chấn động cả trời đất rốt cuộc cũng dần lắng xuống, nhưng dư âm để lại vẫn vương vất như thể nó sẽ không bao giờ biến mất.


Căn phòng chỉ còn tiếng thở đứt đoạn của Se-hyun. Bàn tay Luhak từ từ buông lỏng ra, nhịp thở cậu cũng dần ổn định lại.


“… Lần nào cũng thế sao?”


“Đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”


“Cả anh… cũng vậy sao?”


“Tất cả bọn ta đều đã từng trải qua.”


Hắn trả lời, thản nhiên như thể đã tê dại vì đã trải qua quá nhiều lần. Se-hyun không hỏi thêm, cũng chẳng tự hỏi bản thân cần bao nhiêu lần để quen với nỗi sợ đó. Cậu chỉ biết ôm lấy hy vọng mơ hồ rằng nó sẽ sớm qua và chờ đợi cơn run rẩy lắng xuống thôi.


Đến khi mọi thứ đã bình thường trở lại, Se-hyun vội mặc áo khoác rồi đứng dậy. Cậu sẽ đi gặp mọi người.


Luhak không ngăn cậu vội vã chạy ra ngoài.




Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo