Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 163

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

Lộp bộp, lộp bộp-


Se-hyun nhìn thấy mọi người lao tới như điên, nhưng khi cậu đặt chân đến bậc thềm cuối cùng, tất cả đều đã đứng chờ sẵn trước toà tháp của lâu đài. Trông ai nấy đều ướt sũng như chuột lột, may mắn là không có người bị thương nghiêm trọng.


"Mọi người vất vả rồi. Không ai bị thương chứ?"


Se-hyun chậm rãi bước đến gần các vị anh hùng. Mùi máu tanh thoang thoảng trong cái ẩm ướt của không khí.


"Không có, thưa Bệ hạ. Cũng nhờ có hai người bọn họ mà chúng thần đã vượt qua khá suôn sẻ."


Se-hyun vén mái tóc ướt sũng của Zenon ra sau, ánh mắt bình tĩnh của cậu ấy dán chặt trên người Se-hyun. Sau khi cẩn thận quan sát vết xước trên má Zenon, Se-hyun đưa mắt nhìn về phía Kwak Jeong-han và Aul đang đứng cuối hàng.


Không giống những người khác, cả hai đều hoàn toàn khô ráo, không dính dù là một giọt nước. Nhưng có gì đó rất lạ. Cả khí chất lẫn ánh mắt của họ đều đã thay đổi.


Cả hai đều đã trưởng thành vượt bậc.


Ba người nhìn nhau, Aul hơi lúng túng đan tay lại rồi cúi gập đầu xuống. Còn Kwak Jeong-han thì vẫn nhìn thẳng Se-hyun bằng ánh mắt kiên định, không chút nao núng.


"Hai người đã vất vả rồi. Có vẻ tôi đã lo lắng thừa."


"Chỉ là may mắn thôi. Những người khác còn vất vả hơn chúng tôi nhiều."


“Ộp ộp.”


“Ở đó nhiều nước lắm hả?”


“Phải, giống như một hang động ngập nước vậy. Nhờ thuộc tính phù hợp nên tôi và cậu Aul phối hợp khá ăn ý.”


Nghe thấy câu trả lời khiêm tốn ấy, Se-hyun chỉ khẽ mỉm cười. Nhưng hiện tại không phải lúc để nán lại, bây giờ cậu cần phải đảm bảo tất cả đều được nghỉ ngơi đầy đủ sau quãng thời gian kiệt sức vừa qua.


“Mọi người, đi đến phòng hồi phục thôi.”


Mọi người chuẩn bị rời đi sau hai tuần khổ luyện. Ít nhất thì họ định vậy, cho đến khi Basil bất ngờ tiến đến và thản nhiên nhấc chiếc cổ áo ngoài được quấn sơ sài của Se-hyun lên, kiểm tra sau gáy cậu.


“Thưa Bệ hạ, sao người lại có vết thương ở đây...?”


Se-hyun không trả lời, chỉ lẳng lặng sửa áo lại chỉnh tề. Thế là trong nháy mắt, các vị anh hùng đã chạy biến đi.


Cậu còn chưa kịp nói gì, một vài người đã bắt đầu trèo tường, có kẻ thì lao thẳng lên cầu thang, thậm chí có người còn nhảy qua lan can, mặt mày sa sầm. Đến khi Se-hyun hiểu được chuyện gì đang diễn ra thì lúc này chỉ còn lại Eun-cheong, Kwak Jeong-han và Aul, và cả các hiệp sĩ vẫn đang ngơ ngác đứng đó.


“Bệ hạ đừng quan tâm tới họ. Có vẻ ai cũng có chuyện cần phải báo cáo với Đại Công tước.”


Se-hyun thoáng nghĩ đến chuyện đuổi theo nhưng rồi lại thôi. Đúng lúc cậu có chuyện muốn bàn với Eun-cheong. Hơn nữa, Se-hyun tin rằng Luhak cũng sẽ không động gì đến họ, nhất là sau chuyến đi cực khổ vừa rồi.


“Eun-cheong này, ta có chuyện này muốn nói với ngươi… một lát thôi, được chứ? Anh Kwak Jeong-han và cậu Aul hãy đến phòng hồi phục cùng các Hiệp sĩ và nghỉ ngơi nhé. Tôi sẽ đến tìm hai người sau, nhớ đừng đi đâu đấy. Nếu hai người biến mất thì tôi sẽ cấm túc không cho xuống hồ đâu.”


“...Tôi hiểu rồi.”


“Ô-Ộp”


Nghe cái giọng điệu yếu xìu kia, có vẻ đúng là hai người này đang định chuồn thẳng ra hồ thật.


Sau khi dõi theo bóng lưng họ rời đi cùng các Hiệp sĩ, Se-hyun quay sang Eun-cheong rồi cùng anh ấy bước trên lối mòn dẫn vào khu vườn. Lúc này, cả người Eun-cheong cũng đã khô ráo.


“Bệ hạ có chuyện gì giao phó sao?”


“Nghe thôi, đừng giận ta nhé, Eun-cheong.”


“…Vâng.”


“Bắt đầu từ ngày mai, chúng ta sẽ chinh phục mười tầng Tháp một lần. Nếu có thể, ta muốn lên đến tầng 88 trong tuần này.”


“Bệ hạ.”


Giọng nói Eun-cheong trầm xuống ngay lập tức. Khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh của Eun-cheong bỗng trở nên sắc lạnh, như thể đang không hài lòng mà trách mắng. Mà cũng đáng thôi.


Hiện tại Se-hyun mới chỉ đến tầng 43, một con số quá thấp so với những người khác. Vậy mà giờ cậu lại ép bản thân phải đối mặt với những tầng vượt xa khả năng, chỉ vì lời nói của Bill Will.


[Cậu không làm được, hay là cậu không dám làm?]


Se-hyun đã hiểu, rằng cậu phải tự vạch ra con đường tốt nhất để tiến lên. Lý do khiến Se-hyun không thể lên tầng 88 không phải là vì thiếu năng lực. Mà là sợ hãi.


Khác với Lee Jae-young, Baek Do-hyun hay Kwak Jeong-han, Se-hyun không sở hữu kỹ năng [Kháng sợ hãi]. Cậu không thể thích nghi với nỗi kinh hoàng xuất phát từ đám quái vật khủng khiếp đó. Mỗi lần đối mặt với chúng là một lần cậu kiệt quệ đến cùng cực. Cậu không thể chịu đựng được nỗi sợ hãi âm ỉ siết chặt lấy trái tim.


Cậu có [Chịu đựng sợ hãi], nhưng đó là một kỹ năng khác hoàn toàn.


‘Chịu đựng’ cho phép cậu trấn áp mức độ sợ hãi phù hợp với thứ hạng của mình, nhưng không hề miễn nhiễm với những mối đe dọa cấp cao hơn.


Ngược lại, ‘Kháng’ mang lại khả năng miễn nhiễm đáng kể trước nỗi sợ cấp cao, chênh lệch lên tới mười cấp bậc. Đó là lý do vì sao Se-hyun cần nó, nhất là khi cậu có ý định đối đầu với đám quái vật tởm lợm ấy.


“Quá liều lĩnh, thưa Bệ hạ. Các vị anh hùng khác chắc chắn cũng sẽ phản đối.”


“Eun-cheong, ngươi còn nhớ lúc ta đã hứa sẽ không rời đi chứ?”


“… Thần nhớ.”


Ánh mắt Eun-cheong trầm xuống, câu trả lời cũng mang theo mấy phần nặng nề.


Với tư cách là người đại diện của các anh hùng, quyết định của Eun-cheong có sức ảnh hưởng rất lớn. Có thể sẽ có người phản đối, nhưng cuối cùng thì họ vẫn sẽ nghe theo. Vì vậy, Se-hyun phải thuyết phục được người này trước.


“Ta sẽ không đi đâu hết. Dù có chết, ta cũng sẽ ở lại bên cạnh các ngươi.”


“…Vâng.”


“Vậy hãy tin tưởng ta một chút, được không?”


Se-hyun không trở thành gánh nặng. Dù không thể sánh vai chiến đấu cùng họ, ít nhất cậu cũng muốn được theo sau làm hậu phương vững chắc.


Eun-cheong thoáng do dự. Sự bối rối hiện rõ qua ánh mắt của anh ấy. Cả hai không ai nói thêm lời nào, mãi cho đến khi anh ấy khẽ cầm lấy tay Se-hyun rồi nhẹ nhàng nâng lên.


Đôi bàn tay thô ráp ấy đã dùng tất cả sự dịu dàng của mình để chạm vào Se-hyun.


“Người chỉ cần… tin tưởng chúng tôi.”


Một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên đầu ngón tay Se-hyun. Một sự đồng ý không cần lời. Khi hơi ấm nơi đầu môi dần tan đi, Eun-cheong lại mỉm cười hiền hòa như mọi khi.


“Bệ hạ có muốn đến phòng hồi phục không ạ?”


“Đến đó à… Hừm”


Se-hyun ngửa đầu nhìn lên trời như đang suy ngẫm gì đó. Phòng hồi phục cũng tốt, nhưng giờ ngủ luôn thì cũng không tệ. Mà có lẽ, tốt nhất là tất cả cứ nghỉ ngơi cùng nhau. Ý nghĩ ấy thoáng qua, cậu cũng nhanh chóng quyết định.


“Ngủ luôn nhé. Vừa hay hôm nay có giường mới.”


“Tuân lệnh, thưa Bệ hạ.”


Mái tóc khô ráo của Eun-cheong nhẹ lay động theo làn gió. Se-hyun rời đi trước.


Chỉ có điều, cậu không biết rằng ngay lúc đó, các vị anh hùng của cậu đang quỳ gối trong góc phòng làm việc của Luhak, cả người cháy đen sì.


Luhak cũng đang họ với ánh mắt sắc lạnh như dao.


Đã hai tuần dài đằng đẵng trôi qua. Các vị anh hùng, hiệp sĩ, Kwak Jeong-han và Aul chỉ kịp trở về trước ba ngày khi thời gian gia hạn chinh phục tầng tiếp theo kết thúc.


***


Là một người thường xuyên gửi tin dồn dập cho Se-hyun, không biết vì lí do gì mà hôm nay Huen lại đích thân lái chiến hạm bay tới để gặp mặt. Vì thế mới có khung cảnh Se-hyun ngồi đối diện với hắn ta trong một buổi chiều nhàn nhã thế này.


“Kết giới ổn định lại kha khá rồi. Tất nhiên, như vậy cũng không có nghĩa là thời hạn chinh phục các tầng được tăng lên. Chỉ một chút thôi. Dựa trên cuộc khảo sát hôm nay, thời gian chỉ tăng thêm khoảng mười ngày, nên tầng 88 hiện tại có tổng cộng khoảng bốn mươi ngày để chinh phục.


Se-hyun vừa nghe, vừa nhấm nháp miếng bánh quy do Aul làm. Huen nhìn cậu từ trên xuống dưới với vẻ thích thú.


“Chú nói là chú đã lên đến tầng 85 rồi đúng không?”


“Ừ, đúng vậy.”


“Vậy cùng nhau lên tầng 88 đi. Lần này tôi cũng sẽ tham gia.”


Thay vì trả lời ngay, Huen chỉ nở một nụ cười nham hiểm khó lường. Hắn ta vẫn giữ thói quen bắt chéo chân mỗi khi thấy hứng thú với điều gì đó.


“Tôi muốn nghe lý do cho quyết định đột ngột này.”


“Chú có [Kháng sợ hãi] không, chú Huen?”


“Có chứ. Tôi học được nó khá sớm.”


“Tôi vẫn chưa có.”


“Gì cơ? Tôi tưởng cậu phải là người đầu tiên có mới đúng, cậu lúc nào trông cũng ung dung thế mà.”


“Không đâu. Gần đây tôi đang cố chinh phục Tháp để học được nó, nhưng mãi vẫn chưa xuất hiện. Lần này tôi định thử leo tầng cao hơn xem sao.”


“Người ta nói kỹ năng đó thường sẽ xuất hiện sau khi trải qua nỗi sợ mất vía. Không quá khó đâu, ráng thử vài lần là có thôi.”


Nhìn vẻ mặt nhởn nhơ của Huen khiến Se-hyun có cảm giác như mình đã nuôi nhầm hổ con.


Cậu cầm thêm một chiếc bánh quy, đi thẳng vào vấn đề.


“Vậy chú tham gia chứ?”


“Dĩ nhiên rồi. Không có cậu thì tôi đã không đi xa được đến thế. Chỉ cần cậu gọi, tôi sẽ đến ngay.”


“Được. À mà, lên đến tầng 88 thì tầng 89 chú tự lo đi nhé.”


“… Tôi lại chọc giận cậu lúc nào à?”


Bỏ qua lời cằn nhằn của Huen, Se-hyun chuyển hướng sang chuyện khiến cậu bận tâm mấy hôm nay.


“Các Đế quốc khác sao rồi?”


Cậu đang nhắc đến các Đế quốc đã bày tỏ ý định trở thành chư hầu.


Trong 77 Đế quốc gia tham gia hội nghị Liên minh, 47 Đế quốc đã tuyên bố nguyện trở thành chư hầu. Trong số còn lại, 12 Đế quốc rút khỏi Liên minh, 18 Đế quốc không trở thành chư hầu nhưng vẫn ở lại cùng với Liên minh Choun để chiến đấu.


Đổi lại, 18 Đế quốc này bắt buộc phải ký cam kết không thể phá vỡ với Liên minh Choun.


Nói tóm lại, Liên minh Choun hiện tại gồm 47 Đế quốc chư hầu và 18 Đế quốc Liên minh độc lập, tổng cộng có 65 Đế quốc.


Hầu hết các Đế quốc đã dần chấp nhận thực tại rằng họ không còn lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu.


“Nhìn chung rất khả quan. Như cậu đề xuất, mười Đế quốc hàng đầu đã bắt đầu cử anh hùng hỗ trợ các Đế quốc trung và hạ cấp. Tốc độ phát triển vượt xa kỳ vọng. Có điều, khoảng cách vẫn còn quá xa để san lấp toàn bộ chỉ trong thời gian ngắn.”



Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo