21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
“Tất cả ra ngoài..”
Luhak ra lệnh, toàn bộ các anh hùng đồng loạt đứng dậy, đi ra ngoài. Kwak Jeong-han và Aul cũng đứng dậy theo. Nếu không có lý do đặc biệt, các gia thần không bao giờ được làm phép trái lệnh Đại công tước.
Se-hyun quay đầu nhìn Lee Jae-young đang bồn chồn đứng đó, bên cạnh là Baek Do-hyun với vẻ mặt không chút biểu cảm.
“Anh ơi… Có chuyện gì thế ạ?”
“Không có gì đâu, Jae-young à. Ngày mai mình nói chuyện tiếp nhé? Hôm nay gia thần của anh đang không ổn.”
“Thế tôi về trước. Mai tôi sẽ tới, nào mọi chuyện ổn rồi thì gọi. Tôi sẽ cùng cậu đến gặp Đế quốc Bạch Y.”
“Vậy em cũng về đây ạ… Có chuyện gì thì cứ gọi em nha.”
“Được rồi, anh sẽ gọi, Jae-young. Cảm ơn anh Baek Do-hyun luôn nhé.”
Lee Jae-young và Baek Do-hyun nhanh chóng đi theo sau các anh hùng. Jae-young cứ đi được ba bước thì ngoái lại nhìn một lần, cho đến khi tất cả mọi người đã rời đi, trong phòng lúc này chỉ còn lại Luhak.
“Anh cũng ra ngoài đi.”
Quá trình thăng cấp thường kèm theo đau đớn tột độ, vậy nên các gia thần đều cố tránh để người khác nhìn thấy khoảnh khắc yếu đuối ấy của mình. Thứ họ phải chịu đựng, vốn dĩ quá tàn khốc để lộ ra.
Ít nhất hiện tại, Luhak nên ra ngoài.
“Nhớ lấy, nếu có bất cứ chuyện gì đe dọa đến sự an toàn của em, Eun-cheong sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.”
“… Được rồi.”
“Ta chờ em ngoài cửa.”
Tiếng bước chân chậm rãi nhỏ dần theo tiếng cánh cửa khép lại. Giờ trong phòng chỉ còn Se-hyun và Eun-cheong. Anh ấy đang nghiến răng chịu đựng, đầu tựa vào vai Se-hyun, chỉ là nỗi đau đó thật ra mới chỉ là khởi đầu.
“Eun-cheong, ngẩng đầu lên một chút nào.”
Se-hyun lấy ra một viên thuốc [Dung Hợp Thuộc Tính] từ kho chưa, cầm trong tay. Đây không phải là loại trước đây, mà là một loại thuốc mới có thêm thành phần đá cộng sinh, được sản xuất từ Đế quốc của Yoo Si-woon.
Một trong những lý do lớn nhất khiến Se-hyun đầu tư mạnh vào Đế quốc của Yoo Si-woon, xây dựng các cơ sở, chính là để tạo ra loại thuốc hỗ trợ cho quá trình thăng cấp của Luhak và các anh hùng. Không, phải nói là ưu tiên hàng đầu của cậu.
Và đúng một tháng sau, Đại công tước của Yoo Si-woon đã đưa kết quả tới tay Sehyun, chính là viên thuốc cậu đang cầm trên tay.
“Ổn thôi… thử uống cái này đi, Eun-cheong.”
Cậu đưa viên thuốc tới gần môi Eun-cheong. Đôi môi mím chặt của anh ấy từ từ hé mở, phả ra những hơi thở nóng hổi. Se-hyun tranh thủ nhét viên thuốc vào, Eun-cheong khẽ căn viên thuốc rồi nuốt xuống.
Thật ra đến tận bây giờ, Se-hyun vẫn không chắc việc ở lại bên anh ấy lúc này có phải lựa chọn đúng. Bởi mọi vết thương Eun-cheong nhận lấy, cuối cùng đều sẽ phản hồi về cậu, kèm theo sự tự trách.
Có lẽ tốt hơn hết là nên dừng lại ngay bây giờ. Biết đâu Eun-cheong cũng muốn thế thì sao?
“… Eun-cheong này, ngươi có chịu được không?”
Eun-cheong không trả lời, chỉ siết chặt vòng tay ôm lấy Se-hyun. Gương mặt anh ấy vùi sâu vào vai Se-hyun, đôi tay giữ chặt lấy cậu, tựa như một lời trả lời im lặng, xin người hãy ở lại.
“… Ta hiểu rồi.”
Se-hyun nhìn vào cửa sổ hệ thống hiện lên trước mắt. Đầu ngón tay cậu run rẩy chạm vào dòng hiển thị tên của Eun-cheong, và rồi, dòng chữ xanh lam rực rỡ hiện ra.
[Bạn có muốn bắt đầu quá trình thăng cấp Huyền thoại của 'Vị Anh hùng - Eun-cheong' không?]
Đầu ngón tay cậu khựng lại trước lựa chọn [Có] một lúc. Cậu siết chặt tay một lần, rồi cuối cùng nhấn xuống.
Nhịp thở của Eun-cheong bắt đầu hỗn loạn. Đôi cánh đen khổng lồ sau lưng anh ấy bung ra, bóng đen bao phủ cả căn phòng.
Rắc—
Áo giáp bị ép bật ra khi đôi cánh khổng lồ bung ra từ lưng Eun-cheong. Chúng đen tuyền, đen đến mức giống như màn đêm trước lúc bình minh, nhuộm bóng lên từng ngóc ngách căn phòng. Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào khẽ tràn ra từ môi của Eun-cheong, bị vai Se-hyun chặn lại.
“Eun-cheong à, cứ kêu lên đi… Không sao đâu. Ngươi không cần phải nghiến răng chịu đựng vậy đâu.”
Giọng Se-hyun chợt khựng lại giữa chừng. Lồng ngực cậu bỗng đập dồn dập, hơi thở nghẹn lại. Cậu quay đầu lại, cánh tay rắn chắc của Eun-cheong đã vươn ra sau vai cậu, đang duỗi về phía đôi cánh trắng run rẩy vì ngạc nhiên của cậu.
“Eun-cheong... Eun-cheong à.”
Eun-cheong bắt đầu cào vào cánh của Se-hyun. Móng tay anh ấy bấu chặt vào lông vũ, khiến Se-hyun gục đầu xuống theo phản xạ giật mạnh về phía trước.
Mùi máu tanh nồng lan tỏa trong không khí. Trong tầm mắt của Sehyun, những giọt máu đỏ sẫm bắt đầu rơi xuống. Thứ chất lỏng đỏ thẫm trào ra từ miệng Eun-cheong, chảy xuống cả cánh tay cậu.
Và từ khoảnh khắc đó, cơn đau đớn tột cùng của Eun-cheong thực sự bắt đầu.
Không một tiếng kêu, chỉ có sự giãy giụa trong câm lặng. Eun-cheong cắn mạnh vào tay mình hết lần này đến lần khác để chịu đựng. Anh ấy bấu chặt vào vai Se-hyun, móng tay cào xước da.
“Không sao đâu… không sao đâu , Eun-cheong à.”
Se-hyun ôm chặt lấy Eun-cheong đang tự cắn nát tay mình, ghì anh sát vào ngực. Tay anh run rẩy bám chặt lấy Se-hyun trong tuyệt vọng.
“Bệ… hạ”
Giọng nói anh khàn đặc, pha lẫn kiệt sức và khẩn cầu. Eun-cheong ôm chặt lấy Se-hyun, gục đầu vào bờ vai gầy của cậu, hơi thở nóng rực liên tục phả lên làn da cậu.
Cơ thể anh ấy cứ run lên không ngừng. Đôi cánh đen sắc nhọn đã nhô ra, chuyển sang hình thái sẵn sàng chiến đấu. Tuy nhiên, chúng chưa từng chĩa về phía Se-hyun, dù chỉ một lần.
“... Bệ hạ…”
Giọng nói đứt quãng khiến lồng ngực Se-hyun nhói đau. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve gáy Eun-cheong. Vai Eun-cheong run rẩy rồi dần thả lỏng, toàn thân đổ sụp vào lòng cậu.
Có vẻ thuốc đã bắt đầu có tác dụng. Nhịp thở anh ấy gấp gáp dịu xuống, gương mặt vẫn còn cau có vì đau, nhưng ít nhất máu cũng đã ngừng chảy.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, toàn thân Eun-cheong đã ướt đẫm mồ hôi, ngay cả hàng mi đang run rẩy cũng thấm đẫm nước.
Đôi mắt đang nhắm nghiền của Eun-cheong dần mở ra. Ánh nhìn mờ đục vì đau đớn đang lặng lẽ tìm Se-hyun. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, anh ấy đưa tay lên, cẩn thận vuốt ve má Se-hyun.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi. Eun-cheong vuốt nhẹ lên má Se-hyun, như thể đang tìm kiếm điều gì đã mất từ lâu. Rồi anh ấy chậm rãi nghiêng đầu, tựa trán lên vai cậu. Bàn tay vốn đang vuốt ve khuôn mặt Se-hyun từ từ trượt xuống sau lưng cậu.
“Bệ hạ…”
Giọng anh ấy run run, tay lại ấn mạnh xuống lưng Sehyun với một sức lực ngoài dự đoán.
“Đây đã là... lần cuối cùng của thần rồi.”
“Ta biết… Ta biết mà.”
Những lời tuyệt vọng ấy nghe thật đau đớn. Se-hyun gật đầu rồi thì thầm như thể cậu đã hiểu tất cả.
Cậu cảm thấy một dòng máu ấm nóng khác lại chảy xuống vai mình. Cơ thể vừa mới bình tĩnh trong giây lát lại bắt đầu run rẩy dữ dội.
Chính lúc này, cơn đau kia đã chuyển thành vòng lặp không hồi kết. Mỗi khi cảm xúc không thể kiềm chế, Eun-cheong lại cắn chặt vào bàn tay mình, dùng nỗi đau để kìm nén. Thậm chí không một tiếng gào thét. Và mỗi khi lấy lại được một chút lý trí, anh ấy lại thở hổn hển, tìm Se-hyun, gọi tên cậu.
Đến cuối cùng, không thể phân biệt được độ ẩm trên má Eun-cheong là mồ hôi hay nước mắt, mãi cho đến khi đôi cánh đen tỏa ra ánh sáng yếu ớt, dần dần bao phủ lấy thân thể, Se-hyun vẫn ôm chặt Eun-cheong, ở bên cạnh anh ấy.
Thêm một ngày nữa. Đó là khoảng thời gian Eun-cheong phải chịu đựng. Dài dằng dặc và khốc liệt.
Bàn tay đầy rẫy vết thương của anh ấy lại cắm vào đôi cánh Se-hyun. Rồi trong lúc run rẩy, những ngón tay ấy lại vuốt nhẹ lên má cậu. Một vòng lặp bất tận.
Có lẽ để Eun-cheong một mình sẽ là lựa chọn tốt hơn. Nhưng Se-hyun không thể làm vậy. Cậu không thể bỏ mặc đôi tay run rẩy đang ôm chặt lấy cậu, giọng nói đứt quãng đang gọi cậu
Cậu nhắm mắt lại, xoa dịu Eun-cheong đã kiệt sức, đang dựa vào cậu một cách bất lực. Bình minh vẫn còn xa, còn xa lắm.
Màn đêm mà Eun-cheong phải chịu đựng một mình, trôi qua chậm chạp đến mức tàn nhẫn.
Khi Se-hyun mở mắt ra, căn phòng tối đen như mực đã đón được ánh nắng ban mai. Cậu chớp mắt vài lần để xua đi cơn choáng váng, ký ức đêm qua lập tức ùa về, làm cậu phải bật dậy.
Nhưng trước khi cậu kịp đứng lên, một bàn tay đầy vết cắn, vết máu vẫn chưa được lau sạch đã ấn mạnh lên vai cậu, đẩy cậu ngã xuống.
"Người có thể nghỉ ngơi thêm một chút nữa, thưa Bệ hạ."
"Eun-cheong...?"
"Vâng."
Qua những lọn tóc bạc, một đôi mắt bình thản đang nhìn cậu. Lạ thay, ánh mắt ấy sâu thẳm và thanh thản, hoàn toàn khác biệt với đôi mắt vặn vẹo, tuyệt vọng của ngày hôm qua. Chỉ một ánh nhìn ấy cũng đủ khiến không gian im bặt.
Khi đó Se-hyun mới nhận ra, Eun-cheong đã thăng cấp thành công.
Còn sót lại trong ký ức cậu chỉ là cảm giác nghẹt thở trong vòng tay ôm siết. Cậu nhớ được bóng đêm ngập tràn khi mặt trời lặn, nhưng ngoài ra, ký ức của cậu hoàn toàn trống rỗng. Có phải cậu đã ngất đi vì không thở được? Hoặc vì bị ôm chặt quá? Mọi ký ức đều mơ hồ.
"Eun-cheong... Ngươi ổn chứ?"
"Vâng. Nhưng giờ thần lại lo cho người hơn đấy, thưa Bệ hạ."
Eun-cheong mỉm cười đáp lại. Một nụ cười dịu dàng, dường như nỗi khao khát tối qua của anh ấy cuối cùng cũng được giải tỏa. Vết cắn vẫn còn hằn rõ trên tay và cổ tay của Eun-cheong, chúng thậm chí còn chưa được chữa trị. Những vết thương khắc sâu vào da thịt, do chính anh ấy để lại để kìm nén cảm xúc.
“Có đau không? Đưa tay đây, ta sẽ trị thương cho ngươi.”
Nhưng Eun-cheong lắc đầu, nhẹ nhàng hạ tay Se-hyun xuống.
“Thần lại muốn giữ những vết sẹo này đến cuối đời đấy ạ.”
Ánh mắt Se-hyun khẽ dao động. Cậu biết, cậu đã thấy bao lần Eun-cheong với tay về phía đôi cánh của cậu. Cậu không hiểu tại sao, nhưng chắc chắn đó không phải điều tốt. Eun-cheong đã kiềm chế bản thân, tự cắn vào tay để trấn áp chính mình.
Và giờ, Eun-cheong nói rằng muốn giữ lại chúng như những vết tích.
Một thứ cảm xúc khó tả lướt qua trong lòng ngực cậu. Cậu lại lặng lẽ vươn tay ra.
Khi bàn tay cậu vuốt ve má Eun-cheong, bàn tay kia vốn đã chai sạn bởi những vết thương, cũng siết lấy tay Se-hyun.
"Ngươi làm tốt lắm."
“Tất cả là nhờ có Bệ hạ đấy.”
Eun-cheong áp môi lên lòng bàn tay Se-hyun, nhắm mắt lại. Khi anh ấy mở mắt ra, Se-hyun đã đứng dậy khỏi giường. Trước tiên, cậu cần rửa sạch máu đã thấm đẫm người Eun-cheong.
“Trước tiên thì… ta đi tắm đã nhé.”
"Vâng."
Thế là, với câu trả lời ngắn gọn ấy, đêm dài đau khổ đã kết thúc.
Đó là một buổi sáng yên bình. Nụ cười của Eun-cheong thanh thản và trắng sáng như ánh nắng chiếu rọi khắp căn phòng.
Người thứ hai…
Gia thần cấp Huyền thoại tiếp đã ra đời, theo sau Luhak.
***
Hồ sơ nhân vật -
[Agatha]
Tuổi: 36
Sinh nhật: 17/4
Chiều cao: Khoảng 2m5
Chủng tộc: nhân mã
Đế quốc: Đế quốc Kỵ binh
Mô tả: Một chủng tộc với hình dạng nửa người nửa ngựa đặc biệt. Cô ta là một người chơi với vẻ ngoài nghiêm nghị, tóc vàng mắt vàng. Cô ta khá giống với nữ thần chiến Athena, là người thông minh và chính trực cũng là thần tượng của hội chị em.
Cô ta khá nghiêm khắc, khi thể hiện ra lại càng đáng sợ. Tuy không nói gì cô ta lại khá mến cậu nhóc Lee Jae-young.