21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, Se-hyun tiến vào khoang tàu, nơi Tyra của Đế quốc Bạch Y đang chờ sẵn.
Lần này chỉ có ba người. Bao gồm Se-hyun, Huen và Baek Do-hyun, trong đó Se-hyun sẽ là người đối mặt trực tiếp với Tyra. Lee Jae-young bị loại khỏi danh sách theo gợi ý của Huen. Xét đến quan hệ căng thẳng giữa các chủng tộc, việc xuất hiện một người không phù hợp có thể khiến Tyra cảnh giác và im lặng.
Nhất là khi các Đại Công Tước cũng vắng mặt. Bởi điều họ sắp bàn tới chính là “Giấc mơ của Đại Công Tước”, ranh giới cấm kỵ mà đến cả các vị đứng đầu cũng không dám vượt qua.
“Anh Baek Do-hyun, anh vẫn chia sẻ tầm nhìn với Isis hả? Không sợ bị ảnh hưởng sao?”
“Còn hơn là người đến rồi mới phản ứng. Gì vậy, cậu lo cho tôi à?”
“Ấm đầu. Nói linh tinh gì thế.”
“Tôi đã cắt kết nối với Isis rồi. Đừng lo.”
“Anh nên nói thế từ đầu chứ.”
Không một Đại Công Tước nào được phép chia sẻ hay lên kế hoạch về những giấc mơ của họ. Nó giống như một luật lệ bất khả xâm phạm cho các Đại Công tước, ít nhất là theo những gì Se-hyun biết.
Tyra đang bị giam trong một khoang trên chiến hạm bay của Huen. Khi họ bước vào, cô ta đã ngồi sẵn bên bàn như thể đã biết trước họ sẽ đến. Trên bàn đặt đúng bốn tách trà, không thừa không thiếu.
“Trông cô cứ như đã biết trước chúng tôi sẽ đến.”
“Biết thì sao?”
Giọng cô ta nhẹ như gió. Cô ta không cười nhưng thái độ lại vô cùng điềm đạm. Đôi cánh phía sau lưng được nhuộm đỏ bởi ánh chiều tà.
“Trà sẽ nguội đấy. Sao chúng ta không cùng ngồi xuống trước đã?”
Và rồi, tất cả ngồi vào chỗ, đối diện tách trà, như lời Tyra gợi ý. Se-hyun ngồi đối diện cô, mắt nhìn thẳng không chớp.
“Cậu đến vì có chuyện muốn nói, đúng không?”
“Cô sẽ trả lời chứ?”
“Nếu nằm trong khả năng của tôi thì tôi sẽ hết lòng.”
“Vậy tôi hỏi. Mục đích của cô, rốt cuộc là gì?”
Đôi mắt trắng của Tyra khẽ dao động, rồi dừng lại ở mặt bàn. Gương mặt vô cảm, cô ta bắt đầu tuôn một tràng dài:
“Như tôi đã nói với Đế quốc Công nghệ, lý tưởng của tôi cần có sự hy sinh. Kế hoạch vừa rồi chỉ là một trong số đó. Và tôi cũng rất biết ơn họ. Sự hi sinh của họ làm nên thành công hôm nay, nhưng không có nghĩa là tôi không cảm thấy tội lỗi. Nhưng nếu được quay lại… tôi vẫn sẽ chọn như vậy.”
“Cô Tyra. Tôi hỏi lý tưởng đó để làm gì cơ mà.”
“Lý tưởng đó à? Giống như điều các cậu đang theo đuổi thôi...”
“Vậy trong lúc chúng tôi chiến đấu sống chết, cô làm gì, ngồi nhìn à?”
Tyra không trả lời ngay. Không phải vì cô ta không có gì để nói, cũng không phải vì xấu hổ hay hối hận.
“Tôi buộc phải làm vậy. Những gì tôi làm chỉ là từng bước nhỏ trong cả quá trình dài. Các người chỉ nhìn thấy kết quả, nhưng kết quả cuối cùng thì chúng ta đều có mong muốn giống nhau. Chỉ là con đường để đi đến đó khác nhau thôi.”
Cô nói bằng giọng điệu bình tĩnh đến lạnh lùng. Những lời đó… lý trí thì hiểu, nhưng không thể đồng tình được.
“Tôi sẽ chiến đấu cùng các người cho đến phút cuối. Và vì điều đó, tôi sẵn sàng đánh đổi mọi hi sinh. Còn một sự hi sinh cuối cùng nữa. Cho đến khi nhiệm vụ đó hoàn thành, tôi không thể dừng lại.”
“Cô Tyra, cô đã từng nghĩ rằng… nhỡ đâu người phải hy sinh có thể là chính cô chưa?”
“Đáng tiếc là tôi không phải. Cả cậu cũng vậy.”
Câu trả lời như một một cái kết được chiếu trước. Cô ta nói như thể đã biết chắc kết cục. Không chút do dự. Không chút nghi ngờ.
“Cô thấy được chuyện đó từ Giấc mơ của Đại Công Tước?”
Đáng lẽ cô ta không nên biết. Không ai có thể. Bởi kể lại giấc mơ ấy đồng nghĩa với cái chết, Luhak đã nói rõ điều đó với Se-hyun.
Nhưng Tyra nhắc đến nó lại vô cùng nhẹ nhàng, cứ như cô ta đã được nghe toàn bộ câu chuyện.
Không thể.
“Không. Tôi không nghe kể. Tôi nhìn thấy.”
Ánh mắt cô ta hướng ra cửa sổ, nơi hoàng hôn rực rỡ đang nhuộm trời đất thành một biển đỏ. Và ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt cô ta, nơi cảm xúc lấp ló như sóng ngầm.
“Tôi không thể nói nhiều. Nhưng có một điều chắc chắn, tất cả những gì tôi làm đều vì các người. Kể cả ‘thành công’ lần này cũng vậy.”
“Nếu chúng tôi chết vì kế hoạch ấy thì sao?”
“Thì tất cả đã thất bại. Hoàn toàn.”
Dưới góc nhìn của Liên minh Bạch Y, kế hoạch của Tyra rõ ràng là một thất bại. Người người bị hiến tế, vậy mà tình hình vẫn chẳng thể ‘duy trì’ được thêm nữa.
Kết giới bị xé toạc, thời gian chinh phục Tháp ngày càng rút ngắn. Với tốc độ này, mọi người sẽ nhanh chóng lên đến tầng 100 của tòa Tháp, khi ấy, tất cả vẫn chưa mạnh.
Nhưng Tyra vẫn gọi đó là thành công, như thể đó chính là kết quả cô ta mong đợi.
“Tyra, cô biết tôi đạt được gì trong tòa tháp không?”
Cô ta mỉm cười. Mắt cô lướt qua từng người, đầy ẩn ý.
“Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải hiến tế.”
Se-hyun đã nhận được hai kỹ năng trong toà tháp. Nếu Tyra thực sự ám chỉ điều đó… thì cũng được thôi. Bỏ qua những mất mát, Se-hyun có lẽ nên cảm ơn cô. Bởi nếu không, làm sao cậu có được [Đồng nhất Ý chí].
“Anh Baek Do-hyun.”
Se-hyun nhìn sang Baek Do-hyun. Mắt Baek Do-hyun chuyển sang màu xanh lục đậm, chỉ một thoáng rồi lại trở về bình thường.
“… Là thật.”
Baek Do-hyun có khả năng nhìn thấu lời nói dối. Và khi hắn ta xác nhận mọi thứ là thật, Se-hyun đứng dậy. Không cần nói thêm.
Tyra sẽ không thay đổi. Không thể thuyết phục được cô ta. Cô ta sẽ tiếp tục đi trên con đường đó. Nếu không thể thuyết phục, vậy chỉ còn một lựa chọn.
“Cô Tyra, ngày mai cô sẽ bị đưa trở về Đế quốc Bạch Y. Từ lúc đó trở đi, cô sẽ không được phép rời khỏi Đế quốc.”
Các Đế quốc đã thống nhất: Tyra sẽ bị giám sát. Chiến hạm bay và thiết bị liên lạc cũng sẽ bị tịch thu. Đế quốc Bạch Y sẽ hoàn toàn bị cô lập.
“Cậu không thể ngăn điều đó. Hi sinh là chuyện không thể tránh. Kẻ hiến tế cuối cùng chắc chắn sẽ xuất hiện.”
“Nhưng ít nhất, tôi sẽ không để nó xảy ra theo cách tàn nhẫn như cô đã làm.”
Se-hyun lạnh lùng quay lưng lại, bước đi không chút do dự. Nhưng một giọng nói nhẹ vang lên sau lưng:
“Hãy đến Đế quốc Phòng hộ và Đế quốc Thiết Cung. Họ vẫn trong sạch. Cậu có thể tìm được sự giúp đỡ.”
Nếu đó là sự đạo đức giả, thì cũng được. Cô ta đã đưa ra một lựa chọn đúng. Se-hyun vẫn không đáp lại, chỉ tiếp tục bước đi. Nhưng khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa, Tyra lại lên tiếng, ném ra một câu hỏi đầy ẩn ý.
“Có vẻ như cậu không tò mò vì sao tôi có thể mơ thấy Giấc mơ của Đại Công Tước nhỉ.”
Se-hyun khựng lại, quay đầu nhìn cô. Ánh mắt Tyra vẫn đặt trên tách trà nguội. Khi cô ta ngẩng lên, dường như ánh mắt ấy muốn hỏi ngược lại: tại sao cậu lại không hỏi?
“Tôi có lý do để biết sao?”
“Không. Chỉ là tôi tò mò thôi. Tôi muốn cậu biết tôi không phải người duy nhất mơ thấy nó.”
Ngay lúc đó, cả Huen và Baek Do-hyun đều trở nên căng thẳng. Đặc biệt là Huen, ánh mắt chú ta sắc bén đến đáng sợ.
“Cô… ý cô là gì?”
“Ý tôi là… Đại Công tước có thể trao giấc mơ đó cho nhà Vua của mình, với cái giá phải trả là mạng sống của họ. Các anh đã từng thấy Đại Công Tước của tôi bao giờ chưa?”
Tyra chưa bao giờ nói rằng Đại Công Tước của cô ta đã chết, chỉ thông báo rằng người ấy vắng mặt.
Không ai trả lời được.
Từ khi đặt chân tới Elix, chưa một ai từng thấy Đại Công Tước của cô ta.
Tyra quay lại nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ.
“… Vậy thôi, đó là tất cả những gì tôi có thể nói. Tôi sẽ chấp hành lệnh giam giữ. Nếu cần gì, cứ tìm tôi. Tôi sẽ giúp, bất kể là chuyện gì.”
Cuộc trò chuyện kết thúc. Nhưng ánh mắt Tyra… vẫn dõi theo ánh tà dương nhuộm trời đỏ như lửa, ngay cả khi tất cả rời khỏi phòng.
***
“Thêm chút nữa thôi, thưa Bệ hạ…!”
“Bệ hạ cố lên ạ!”
Se-hyun vỗ cánh hết sức, cơ thể rung lên dữ dội giữa tiếng reo hò. Nhưng chỉ năm giây sau, đôi cánh yếu ớt buộc cậu phải hạ xuống. Trước khi gối chạm đất, Zenon đang đứng ngay bên cạnh đã nhanh chóng đỡ lấy cậu.
“Ha… mệt chết được.”
Cậu kiệt sức mà lẩm bẩm. Xung quanh là ánh mắt tiếc nuối của các gia thần, những người đã bỏ cả buổi luyện tập chỉ để xem “buổi trình diễn” này.
Ngay cả cửa sổ các tòa nhà cũng kín người hóng hớt.
“Cánh của người vẫn còn yếu lắm. Xin đừng gắng sức quá, thưa Bệ hạ.”
Nghe lời Zenon, Se-hyun kéo đôi cánh ra trước mặt, nhìn như muốn xuyên thủng nó bằng ánh mắt.
Yoo Si-woon từng nói,chỉ một tuần là đủ để học bay. Nhưng đã mười lăm ngày, và Se-hyun vẫn không thể bay.
“Người có muốn nghỉ chút không?”
“Không. Cho ta thử lại lần nữa.”
Đám gia thần đang thất vọng nghe vậy thì lập tức reo lên, không giấu nổi sự hưng phấn. Nhưng chỉ cần nhìn thấy Luhak xuất hiện cách đó 100 mét là họ lại biến mất không dấu vết.
Họ thích xem… nhưng chẳng ai muốn bị bắt gặp.
Se-hyun lại đứng giữa bãi cỏ, hít sâu lấy đà. Xa xa, cậu thấy Kim Gap-jun đứng khoanh tay, tay cầm một cái vỉ đập ruồi quen thuộc. Bên cạnh là Hui đang siết chặt nắm tay, cổ vũ.
Cái vỉ đập ruồi kia… không phải tầm thường.
Nó đã được nâng cấp” dần theo thời gian. Se-hyun chỉ mới biết gần đây rằng nó được Yoon Je-ha thiết kế riêng, khiến cậu chỉ biết câm nín. Trong cây vỉ nhỏ xinh đó… chứa đến 4 viên đá ma thuật cấp SS.
Nghĩa là với cấp bậc hiện tại của Se-hyun, nếu bị đập trúng dù chỉ một lần, cậu sẽ chết ngay tại chỗ.