21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
Se-hyun dang rộng đôi cánh một lần nữa. Thế nhưng, ngay khi cậu vừa thử bay lên thêm lần nữa thì một âm thanh lạ vang lên từ chiếc nhẫn trên tay. Theo phản xạ, cậu lập tức thu cánh lại, tập trung lắng nghe.
Xẹt…
[Thưa… Bệ hạ. Chhh— Đây là… Eun-cheong.]”
Tín hiệu nhiễu sóng nhanh chóng ổn định. Người đang liên lạc là vị anh hùng Eun-cheong, hiện đang cùng Đế quốc Công nghệ chinh phục tầng 89 của tòa tháp.
“Eun-cheong hả, hôm nay thế nào rồi?”
[Rất thuận lợi, thưa Bệ hạ, bởi mọi người đều đã mạnh hơn rất nhiều.]
“Hiện giờ các người đang làm gì?”
[Chúng thần đang chuẩn bị nghỉ ngơi. Mọi người đều an toàn — cả tộc nhân Người Cá và cậu Ếch cũng vậy. Xin Bệ hạ cứ yên tâm.]
Theo kế hoạch ban đầu, Đế quốc Công nghệ Zeman sẽ tự mình vượt qua tầng 89, đúng theo thỏa thuận với Huen. Tuy nhiên, chỉ trong ngày đầu tiên, tin dữ đã lan đi khắp nơi: đội hiệp sĩ và anh hùng của Đế quốc Công nghệ Zeman bị xóa sổ chỉ trong chưa đầy một giờ, vậy là độ khó đã hoàn toàn khác với tầng thứ 88.
Không còn cách nào khác, Se-hyun đành phải phái người đến kiểm tra độ khó. Và kết luận nhận được là: tầng 89 đã trở nên nguy hiểm một cách bất thường.
Cuối cùng, cậu đành phải cử Eun-cheong, Kwak Jeong-han và Aul đến hỗ trợ Đế quốc Công nghệ.
Đã mười lăm ngày trôi qua, vậy mà bọn họ vẫn chưa thể chinh phục được tầng Tháp đó.
“Đừng gắng sức quá, nhớ phải cẩn thận đấy. Nhắn lại cho Kwak Jeong-han và Aul giúp ta nhé.”
[Tuân lệnh. Chúng thần luôn ghi khắc lời dạy của Bệ hạ, xin Người đừng lo lắng.]
[Ôi cha, kia chẳng phải là đồng minh thân thiết của tôi đó sao—]
“Eun-cheong ag, ta ngắt liên lạc đây. Hẹn nói chuyện sau.”
[Vâng, Bệ hạ.]
Ngay khi giọng của Huen vang lên, chờ Eun-cheong đáp lại, Se-hyun đã thẳng tay cắt tín hiệu, chấm dứt cuộc hội thoại.
Gần đây, chẳng hiểu sao cậu và Huen lại có nhiều chuyện để nói đến thế. Nếu chẳng may hai người sa vào một cuộc tranh luận nữa, cả đêm đó có khi sẽ mất sạch. Với Se-hyun, thà dành thời gian ấy để luyện bay còn hơn.
Cậu thở dài, xoay xoay đôi vai tê cứng rồi ngẩng đầu. Lúc nào chẳng rõ, những gia thần quanh cậu đã lặng lẽ rút lui. Ngay cả nhóm người tụ tập bên cửa sổ cũng biến mất không dấu vết.
Se-hyun cảm nhận được có người sau lưng mình, thế là cậu quay đầu lại, quả nhiên, một bàn tay khẽ nâng cằm cậu lên từ phía sau.
“Em vẫn chưa từ bỏ à?”
Giọng nói quen thuộc ấy khiến Se-hyun ngước lên, chạm phải ánh mắt nửa dịu dàng nửa trách móc của Luhak. Cậu bật cười, trả lời bằng giọng không biết ngượng.
“Vậy dạy em tử tế đi rồi hẵng nói câu đó.”
“Ta nghĩ là ta đã dạy đủ rồi.”
“Không, em nói là thực hành cơ. Anh dạy em thế nào? ‘Bay đi’?”
“Ta đã bảo rằng đôi cánh của em vẫn quá yếu. Em tưởng một con chim non vừa chào đời có thể bay ngay sao?”
Lại nữa rồi.
Se-hyun gạt nhẹ bàn tay của Luhak đang vỗ vỗ má mình. Câu nói ấy cậu đã nghe đến phát ngán. Nghe từ Luhak cho đến các vị anh hùng.
“Vậy anh đến tìm em làm gì?”
Luhak không trả lời ngay. Hắn lặng lẽ lướt đầu ngón tay qua gáy cậu, rồi vuốt tóc cậu, xoắn nhẹ vài lọn. Mãi đến khi cơn gió làm đám cỏ xung quanh xào xạc, hắn mới cất lời:
“Đế quốc Kỵ binh xin được diện kiến.”
Một âm thanh lạch cạch nhẹ vang lên theo chiều gió. Se-hyun nghiêng đầu, nhìn về hướng phát ra tiếng động.
Từ xa, một thân hình nửa người nửa ngựa đang đứng sừng sững, lặng lẽ quan sát cậu.
Đó là Agatha, Nữ vương của Đế quốc Kỵ binh Adin.
Bộ giáp sáng chói lấp lánh dưới ánh mắt trời, cô ta đến một mình. Không lính hầu, không tùy tùng.
Se-hyun bước qua Luhak, chậm rãi tiến về phía Agatha. Hôm nay, một ý nghĩ mà trước giờ cậu chẳng mấy bận tâm bỗng đè nặng lên ngực. Trong tất cả những lần gặp mặt, cậu cũng chưa từng một lần thấy vị Đại Công tước của Agatha.
Ý nghĩ đó chưa tan, giọng nói của Tyra lại vang vọng trong tâm trí, những lời chưa từng có câu trả lời:
“Tôi không phải người duy nhất nhìn thấy Giấc Mơ của Đại Công Tước.”
Khi Se-hyun và Agatha sóng bước đến tận đỉnh tháp lâu đài, chỉ còn hai người giữa gió lộng và trời cao. Đứng trên sân thượng gió vờn qua sống mũi, cậu lên tiếng trước:
“Cô Agatha, cô đến đây có chuyện gì vậy?”
“Tôi chợt nhận ra mình chưa từng đích thân gửi lời chào đến cậu.”
Gió lồng lộng thổi, nhìn từ trên cao, vạn vật thu nhỏ dưới chân. Se-hyun đứng đối diện với Agatha, còn Agatha thì khẽ cúi đầu, như để bày tỏ tấm lòng biết ơn vì tất cả những gì đã qua.
“Cô không đến đây chỉ để nói điều đó, đúng không?”
“Có lẽ vậy. Cảm ơn chỉ là một phần. Tôi đến để nói một việc quan trọng.”
Giọng cô ta dõng dạc nhưng cũng đầy trầm lặng. Đôi mắt ấm áp mà buồn bã kia liếc nhìn Đế quốc bên dưới, gió vẫn thổi, ánh nắng vẫn rọi. Một buổi trưa yên bình.
“Đế quốc của cậu… thật ấm áp.”
“Không hẳn là nhờ tôi đâu.”
Agatha quay lại, nhìn Se-hyun với ánh mắt có chút ngạc nhiên. Rồi cô ta khẽ mỉm cười, dịu dàng.
“Cậu cũng thật khiêm nhường.”
“Không đâu. Mọi người đều tự mình phát triển. Tôi chỉ… cổ vũ họ rất nhiều thôi.”
Ban đầu, đúng là Se-hyun phải tốn không ít công sức để quản lý. Nhưng từ khi các anh hùng xuất hiện, mọi thứ gần như tự vận hành.
Bọn họ thích phát triển theo cách riêng, đến mức Se-hyun còn chẳng cần khuyên nhủ gì thêm. Còn chuyện của Đế quốc đã có Luhak lo cả trong lẫn ngoài, gánh vác gần hết công việc.
Với Se-hyun, mọi người đều trưởng thành theo cách riêng của họ. Thứ duy nhất họ cần ở cậu rất đơn giản: sự quan tâm, cổ vũ, và đôi ba cuộc trò chuyện.
“Vai trò của một vị Vua… đôi khi chỉ là những điều giản dị đến thế.”
“…Phải rồi. Nghe cậu nói, tôi lại càng thấy rõ. Có lẽ vai trò của tôi… Vốn đã được an bài từ đầu.”
Ánh mắt Agatha rời khỏi khoảng trời xa xăm, dịu dàng trở lại với Se-hyun. Ánh nhìn ấy nặng trĩu thời gian, không khác Huen là bao.
“Vậy việc quan trọng mà cô muốn nói là gì?”
Se-hyun hỏi thẳng. Cảm giác mơ hồ và nghi hoặc trong lòng cậu đã trở nên chắc chắn. Agatha gật đầu xác nhận.
“Hẳn là cậu đã nghe về ‘Giấc Mơ của Đại Công Tước’ rồi nhỉ.”
“Đúng thế. Và tôi cũng bắt đầu nghi ngờ… có phải cô Agatha cũng đã nhìn thấy nó rồi không?”
“Huen nói với tôi rằng nếu có điều gì cần phải nói thì nên nói với cậu đầu tiên. Anh ta cho rằng đó là điều đúng đắn.”
“Cũng biết nghĩ đấy chứ.”
Agatha bật cười khẽ nhưng đôi mắt vẫn xa xăm. Một hơi thở thật dài thoát khỏi ngực cô ta, như trút bỏ nỗi niềm đã giấu suốt bao năm.
Và rồi, câu chuyện bắt đầu.
“Tyra từng là người bạn thân thiết nhất của tôi. Chúng tôi đã cùng dành rất nhiều thời gian cho Elix, dựng xây Đế quốc bên nhau, sát cánh, nâng đỡ nhau qua từng biến cố. Lúc màn sương tan đi, phơi bày những con quái vật ẩn giấu bên dưới, cô ấy không phải người duy nhất ở bên cạnh tôi.”
“Ý cô là còn có những người từ các Đế quốc khác?”
“Không. Nhưng có những người lẽ ra không nên chứng kiến điều đó. Hồi ấy, bên cạnh chúng ta còn có các Đại Công Tước.”
Một cơn gai lạnh vụt qua sống lưng Se-hyun. Vào cái ngày những con quái vật bị vạch trần, khi cả các đế quốc đều thừa nhận sự tồn tại của chúng, không một Đại Công Tước nào xuất hiện.
Chỉ đến lúc này, cậu mới hiểu ra lý do.
“Các Đại Công Tước… không được phép thấy con quái vật kia, đúng không?”
“Đúng vậy. Chính xác hơn, họ không được phép nhìn thấy cho đến Ngày Cuối Cùng. Họ bị ràng buộc bởi vô số quy tắc, và những quy tắc đó tồn tại để giữ trật tự. Một khi phá vỡ, họ chỉ còn một lựa chọn duy nhất, chính là cái chết.”
“Tại sao? Tại sao phải là cách đó…?”
“Vì đó là luật lệ duy trì sự cân bằng cho thế giới này. Và cũng vì thế, vào ngày màn sương tan biến, các Đại Công Tước buộc phải tuân theo định mệnh, rời bỏ chúng tôi.”
“… Vậy còn giấc mơ đó?”
“Là món quà cuối cùng mà họ để lại cho tôi và Tyra trước khi rời đi.”
Ánh nhìn Agatha mang theo một nỗi buồn không tên. Se-hyun không nói nên lời.
“Tyra và tôi… là hai người duy nhất từng nhìn thấy Giấc Mơ của Đại Công Tước. Và giấc mơ ấy đêm nào cũng tìm đến chúng tôi. Không ngừng. Nó gọi chúng tôi, thông báo, thúc giục chúng tôi phải đến Ngày Cuối Cùng”
“…Vậy… Tyra cũng đang mơ giấc mơ ấy sao?”
“Không. Đó chính là lý do chúng tôi tách biệt. Dù có chung mục đích nhưng mỗi người chọn một con đường riêng. Dẫu vậy, tôi có thể khẳng định một điều… mục tiêu của Tyra quả thật giống với chúng ta.”
Tất cả mọi thứ, giờ đây đã sáng tỏ. Từ việc cô ta tự mình tổ chức hội nghị, đến việc lập nên liên minh các đế quốc, rồi đặt ra những cột mốc cụ thể cho từng giai đoạn. Agatha biết mình cần phải làm gì thông qua giấc mơ ấy.
Giấc mơ ấy là một lời tiên tri, một bản dự báo không thể tránh khỏi của tương lai. Khi một giấc mơ trở thành hiện thực, vậy nó chính là sự thật.
“Vậy những người thuộc Liên minh Bạch Y cũng là một phần trong giấc mơ của cô sao? Đó là lý do cô không ngăn cản họ?”
Se-hyun đã luôn thắc mắc về điều đó. Agatha dư sức kiềm chế Liên minh Bạch Y, nhưng cô ta đã không làm thế. Cô ta chỉ lặng lẽ để mặc họ hành động.
Không phải vì muốn tránh xung đột. Cũng chẳng phải để giảm thương vong. Không, không phải vậy.
Agatha đã nhìn thấy trước tất cả qua giấc mơ, và cô ta hiểu, những hành động của họ là cần thiết cho sự trưởng thành của toàn bộ các Đế quốc.
Tất cả những hy sinh cho đến hôm nay đều nằm trong sự cho phép thầm lặng của cô ta.