Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 176: Thời gian còn lại - 99 giờ 53 giây

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

“À, còn… thứ bên ngoài kia là vũ khí ma thuật mà Baluk tặng để bảo vệ chúng tôi… Tôi không ngờ lại là thứ đó…”


“Đó không phải là thứ bình thường đâu. Đó là kiệt tác lớn nhất của Đế quốc Ma thuật Shulan đấy, một Ma binh.”


“Nhưng… nó chỉ đang nhắm mắt nằm bất động ở đó thôi mà.”


“Ha ha, cậu đừng lo. Ma binh là thiết bị cơ giới phản ứng cực kì nhạy với âm thanh và sát khí. Phạm vi cảm ứng của nó trải dài tới tận những dãy núi cao quanh đây nên rất lý tưởng để làm vũ khí phòng thủ. Nó còn có thể ngăn lở tuyết và hỗ trợ phòng không, chỉ cần để nó yên, đừng tấy mấy là được, nó sẽ tự lo liệu. Tất nhiên cậu đã truyền ma lực vào nó nên từ giờ chỉ nghe lệnh cậu thôi.”


Trước lời giải thích của Baluk, ánh mắt Yoo Si-woon hướng ra cửa sổ. Qua ô kính nhỏ lất phất tuyết, bóng dáng đồ sộ của Ma binh hiện rõ dưới chân núi phủ tuyết trắng. Cậu ấy vô thức nhìn nó thật nó lâu, rồi mới chầm chậm quay lại, cúi đầu cảm ơn Baluk như vừa sực tỉnh khỏi cơn mơ màng.


“Cảm ơn anh… Tôi sẽ sử dụng nó thật cẩn thận.”


“Cậu chịu nhận là vinh hạnh cho tôi rồi.”


Đôi mắt màu đỏ đang phát sáng của Baluk khẽ nheo lại như đang mỉm cười. Yoo Si-woon không hề hay biết, vũ khí ma thuật ấy từng là tài nguyên chiến tranh quý giá mà vô số Đế quốc ao ước, muốn săn đón đến cùng. Từng có một thời, các Đế quốc phải vật lộn chỉ để giành lấy một con Ma binh kia khiến cho bảng xếp hạng bị đảo lộn dữ dội.


Giờ đây, ai nấy đều cảm thấy kính sợ trước uy lực của Ma binh nhưng trước khi sức mạnh ấy thực sự được công nhận, các Đế quốc đã phải trải qua một thời kỳ hỗn loạn kéo dài sau chiến tranh.

Vậy mà Baluk đã trao thứ vũ khí tối thượng ấy cho Yoo Si-woon. Một món quà cấp cao nhất đến từ Đế quốc Ma thuật Shulan. Một món quà đủ sức làm lung lay vị thế của cả Thiên Nhân tộc.


“Nhân tiện, cơn gió nào đưa ngài đến đây vậy?”


“Tôi đã bảo anh đừng gọi tôi là ‘ngài’ rồi mà.”


“Vậy... vì sao cậu đến đây?”


Trước câu hỏi ấy, Se-hyun không đáp, chỉ đưa tay về phía Luhak đang đứng phía sau. Hắn đang cầm một chiếc hộp nhỏ trong tay. Đó là thứ Se-hyun đã chuẩn bị trước khi ra khỏi Đế quốc.


Cậu mở nắp hộp, đưa nó cho Yoo Si-woon.


“Đây là thiết bị liên lạc tôi đặt riêng từ Đế quốc Công nghệ Zeman. Có thể hoạt động được ngay cả ở trong Tháp, tôi đã nâng cấp thêm tính năng định vị.”


Bên trong hộp là một chiếc nhẫn bạc, giống hệt với chiếc Se-hyun đang đeo. Không chỉ riêng Se-hyun mà Lee Jae-young, Baek Do-hyun, toàn bộ gia thần của Se-hyun và cả Luhak đều có một chiếc như vậy.


Tất cả đều do Gong Jae-woo chế tạo, cậu ấy hiện tại là người của Đế quốc Công nghệ Zeman.


“Sắp tới không biết chuyện gì có thể xảy ra, nên cậu Yoo Si-woon nhất định phải đeo mọi lúc đấy. Cho cả Đại Công tước của cậu nữa.”


“Vâng! Tôi sẽ luôn mang theo bên người. Cảm ơn cậu nhiều lắm!”


“Còn tôi thì sao, không có phần tôi à?”


“Sao không tự nhờ bạn thân của anh ở Đế quốc Công nghệ đi?”


“Hừm… Có lẽ chúng tôi không thân đến mức đó đâu.”


Chuyện Đế quốc Ma thuật Shulan và Đế quốc Công nghệ Zeman đối đầu với nhau từ xưa tới giờ đã chẳng phải là chuyện gì lạ. Nguyên nhân cũng bởi vì món vũ khí Ma binh kia và các “chiến hạm bay” có sức mạnh quân sự gần như tương đồng.


Cả hai loại “vũ khí” này từng giữ thế cân bằng mong manh giữa hai phía. Và ở vị trí hạng 4, Đế quốc Ma thuật Shulan khiến Huen không thể không dè chừng.


Chỉ là, chẳng biết vì lý do gì mà Huen lại chẳng mấy để mắt đến Lee Jae-young, cậu nhóc đang ngồi ở hạng 3.


“Nếu xong chuyện chính rồi thì giờ tôi đi kiểm tra vài nơi đây.”


“À phải rồi. Xém nữa thì quên mất mình đến đây làm gì!”


“Heh, để ta đi dạo quanh xem chỗ nào cần sửa. Lúc nãy ta thấy nhiều chỗ bê bết thê thảm thật sự.”


Baek Do-hyun chỉ đứng khoanh tay từ đầu đến cuối lại là người lên tiếng trước. Ngay sau đó, Lee Jae-young và Kim Gap-jun cũng lần lượt nhớ ra mục đích của riêng mình.


Nhờ vậy mà Yoo Si-woon nãy giờ chỉ ngồi im lặng cũng choàng tỉnh, bất ngờ bật dậy khỏi ghế.


“X-xin lỗi! Tôi biết mọi người ai cũng bận rộn… Anh Baek Do-hyun, anh từng nói có chuyện cần hỏi Đại công tước của tôi về việc phát triển dược liệu đúng không ạ?”


“Việc đó tôi sẽ lo liệu. Si-woon, cậu dẫn các vị đây đến phòng dành riêng cho khách đi.”


“Vậy để tôi đưa Jae-young đến khu thử nghiệm. Tôi cũng có vài chuyện muốn báo cáo với thầy… Ừm.., có lẽ các vị nên di chuyển khỏi đây rồi.”


Se-hyun chỉ lặng lẽ nhìn Yoo Si-woon đang xoay vòng vòng bận rộn với mớ công việc. Đôi cánh vốn nhỏ xíu của cậu ấy giờ đã mọc dài và vững chắc hơn. Trông rất mượt mà và gọn gàng, như thể đã được chăm sóc kỹ lưỡng. Không khác gì cánh của Se-hyun là mấy.


Thật đẹp.


“Anh ơi, anh ở lại đây nhé. Em đi chút rồi quay lại ngay. Này, chào đi.”


Kkiak—


Con thú nhỏ bám trên vai Lee Jae-young lười biếng mở miệng phát ra tiếng kêu cụt lủn. Se-hyun khẽ phất tay, tiễn Jae-young và Kim Gap-jun rời đi.


“Đi thong thả. Anh sẽ ở lại đây.”


Lý do hôm nay Lee Jae-young đến đây là để cung cấp mẫu da cho quá trình phát triển thuốc.  Chủng loài của con thú Lee Jae-young nuôi có khả năng hồi phục đáng kinh ngạc, kể cả khi bị cắt lìa tay chân cũng có thể mọc lại chỉ trong vài phút. Sau khi tận mắt chứng kiến điều đó, Đại Công tước của Yoo Si-woon đã đề nghị Jae-young hỗ trợ nghiên cứu dược liệu giúp tái tạo mô.


Jae-young đã vui vẻ nhận lời. Đó cũng là lý do hôm nay cậu nhóc đến khu thử nghiệm. Còn Kim Gap-jun thì đến để kiểm tra tiến độ xây dựng và vận hành tại Đế quốc của Yoo Si-woon.


“Này, đồ hạng 4. Đừng có quấy rầy anh tôi nữa, không thì anh hối cũng không kịp đấy.”


“Không sao. Tôi cũng tính đi đây. Đi chung chứ?”


Baluk đứng dậy, Se-hyun trở thành người duy nhất còn ngồi lại bàn tròn. Baek Do-hyun đi cùng Rewel, Jae-young và Gap-jun đi theo Yoo Si-woon, mọi người đều đã tản đi.


Nhưng ngay lúc Yoo Si-woon vừa chạm vào tay nắm cửa, tiếng bước chân đột ngột dừng lại.


Không, không phải dừng lại. Là đông cứng. Cả thế giới đang đóng băng.


“Si-woon, bịt tai lại!”


Giọng của Rewel vang lên đầy khẩn trương. Âm thanh ấy khiến Se-hyun hồi thần lại một điều suýt nữa đã bị cậu lãng quên. Ngay khi Yoo Si-woon bịt tai và khom người xuống, một tiếng động nặng nề như sấm rền vang lên như muốn xé toạc cả thế giới.


Ai cũng hiểu rõ ý nghĩa đằng sau âm thanh đó. Làm sao mà không biết được chứ?


Dòng chữ thông báo hiện lên trước mắt, không còn nghi ngờ gì nữa.


[Đã chinh phục thành công tầng 89 của 'Tháp Thử Thách'.]


Kieeeeeek—!


Tiếng rung chuyển nhanh chóng hóa thành tiếng gào xé rách tâm trí. Tiếng hét thất thanh của Yoo Si-woon bị nuốt trọn trong làn sóng âm kỳ dị. Se-hyun cũng run rẩy theo bản năng, vội nhắm chặt mắt lại, nhìn về phía Yoo Si-woon qua tầm nhìn nhập nhòe của mình.


Hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, một luồng áp lực khủng khiếp đè lên lồng ngực. Ngay cả đầu ngón tay cậu dần cũng tê buốt. Dù vậy, so với trước kia, nỗi sợ này đã nằm trong ngưỡng tạm chịu đựng được.


[Bạn đã kích hoạt kỹ năng ‘Kháng nỗi sợ LV.1'.]


Một bàn tay ấm áp khẽ luồn xuống rồi nâng cằm cậu, áp lên má, buộc cậu phải há miệng để hít thở. 


Một giọng nói lờ mờ bên tai vang lên: “Thả lỏng nào.”


Tiếng gào của con quái vật từng rung chuyển cả thế giới cuối cùng cũng lặng xuống, để lại dư chấn khủng khiếp vẫn còn âm ỉ từ vực sâu. Trong khoảng lặng nặng nề ấy, chỉ còn tiếng thở dốc không rõ là của ai vang lên. 


Ngay cả mọi người đã bình tĩnh lại, cũng chẳng ai thốt nên lời. Không phải vì không biết nói gì, mà bởi tất cả đều đang giương mắt nhìn chằm chằm vào một thứ.


Ánh mắt của mọi người trống rỗng nhưng thực ra lại đồng nhất đến kì dị. Hay đúng hơn, tất cả đều đang dán mắt vào cùng một điểm, thứ gì đó đang hiện ra ngay trước mặt, xé toạc làn khói mờ bước ra.


Phản chiếu trong tầm nhìn của mọi người là một màn hình lớn màu lam sáng rực, to như một khung cửa sổ.


[Bắt đầu bước chuẩn bị cuối cùng cho  'Trận chiến Cuối cùng'. Tất cả các người chơi ‘Vua’ hãy đến gặp Người Dẫn Đường của mình. Thời gian còn lại: 99 giờ 53 giây.]


Trận chiến cuối cùng. Và bước chuẩn bị cuối cùng.


Khi tất cả cuối cùng cũng nhận thức được ý nghĩa thật sự của dòng chữ ấy, ánh mắt họ dán chặt vào từ “cuối cùng”, cho đến khi màn hình lớn từ từ biến mất.


Bước chuẩn bị cuối cùng mà Bill Will từng nhắc nhở... đã đến sớm hơn dự tính.


***


Đó là một đêm tĩnh mịch đến lạ thường. Mặt hồ lắng đọng, sâu hoáy đen như mực, rừng già phủ tối bao quanh càng khiến không gian trở nên im ắng đến nghẹt thở. 


Se-hyun đang ngước nhìn mặt trăng tròn sáng vằng vặc lơ lửng trên mặt hồ, bất chợt cảm nhận có thứ gì đang tiến lại từ phía bến tàu. Cậu ngẩng đầu lên.


Hai bóng người đang nhẹ lướt trên mặt nước, là Kwak Jeong-han và Aul.


Ssshhh-


“Cậu Se-hyun, có chuyện gì khiến cậu bận lòng sao?”


“Ộp ộp.”


“… Có vẻ như hai người lại làm việc quá sức rồi đấy.”


Se-hyun khẽ bật cười chua chát. Như thể đã bàn bạc từ trước, cả Kwak Jeong-han lẫn Aul đều tránh né ánh mắt cậu.


Từ lúc vượt qua tầng 89 đến giờ cũng chưa được mấy tiếng, đáng lẽ giờ Kwak Jeong-han và Aul phải ở trong phòng để hồi sức, vậy mà hai người họ vẫn tiếp tục ra hồ như mọi khi. Đến nước này, Se-hyun cũng chẳng còn hơi sức để ngăn cản nữa. Nhưng vẫn phải thừa nhận rằng sức bền của hai người họ đúng là phi thường. 


May mà lần này cậu đã giúp Eun-cheong ngủ trước khi rời đi. Nếu không chắc anh ấy cũng ra đây cùng hai người này rồi.


“Cậu Se-hyun, nếu hôm nay tôi thăng cấp tiếp thì có ổn không?”


“Tôi không thích nên hôm nay tôi sẽ không duyệt cho hai người đâu.”


“... Tôi hiểu rồi.”


“Ô-ộp...”


Gương mặt Kwak Jeong-han và Aul chùng xuống như thể vừa bị cả thế giới quay lưng. Se-hyun im lặng nhìn họ một lúc, rồi đưa tay chạm nhẹ vào má và xoa đầu của hai người. Má Kwak Jeong-han rắn rỏi, đầu Aul thì mềm mại như bông, mỗi người đều chứa đựng hơi ấm của riêng mình.


Cậu dịu dàng vuốt ve hai bên, nhịp thở của cả hai cũng dần ổn định lại.


“Chắc là hai người… cũng đã thấy màn hình xanh hôm nay rồi, đúng không?”


Từ lúc trở về từ Đế quốc Tự sinh, Se-hyun vẫn không ngừng trăn trở, cảm giác như mắc một tảng đá trước ngực. Không phải vì dòng thông báo “bước chuẩn bị cuối cùng” quá xa lạ, mà bởi còn quá nhiều việc chưa được giải quyết triệt để.


“Chẳng bao lâu nữa… chúng ta sẽ phải quay lại không gian trống kia, để gặp Người Dẫn Đường của mình.”


“Chúng tôi đã lường trước được điều đó rồi.”


“Ộp ộp.”


Kwak Jeong-han và Aul đã gần chạm đến cấp độ Hiệp sĩ. Chính khát khao trở nên mạnh mẽ hơn đã đưa họ đến thành quả vượt trội ấy, điều đó xứng đáng với công sức họ bỏ ra. Thế nhưng dù là vậy... cả hai vẫn chưa muốn dừng lại, khao khát của họ vẫn mãnh liệt như vậy. Họ đã bắt đầu nhìn xa hơn, hướng đến những đỉnh cao chưa ai từng chạm tới. Mong muốn trưởng thành thật nhanh của họ vẫn luôn cháy bỏng trong lòng. 


Giá mà mọi người đều có được sự kiên định như Kwak Jeong-han và Aul. Nhưng thực tế đáng buồn rằng vẫn còn rất nhiều Đế quốc chưa vượt qua nổi tầng 70 của Tháp.


Dĩ nhiên, so với trước đây, đó đã là một bước tiến vượt bậc. Nhưng… chừng đó vẫn chưa đủ để tiến vào giai đoạn “chuẩn bị cuối cùng”.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo