Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 178: Tôi là Bill Will, người dẫn đường của các vị

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

Mặc cho Ryoma đã vùng vẫy đến gần như kiệt sức nhưng chỉ cần Numan hơi siết tay lại, thế trận lại lập tức nghiêng hẳn về một phía. Một tiếng rầm vang lên, tay Ryoma bị đập thẳng xuống mặt bàn dưới uy lực của Numan, mặt bàn gần như lõm xuống.

 

“Thế nào? Như vậy đã rõ chưa?”

 

Ryoma cau mặt nhăn nhó, hất tay Numan ra. Dù ánh mắt vẫn đầy vẻ ngờ vực, hắn ta cũng miễn cưỡng chấp nhận số phận của mình. Cực kỳ miễn cưỡng.

 

“Nếu đúng là nhờ kỹ năng của tên Thiên Nhân tộc kia… Được thôi. Tôi công nhận.”

 

“Hừ, không tin thì thử lại lần nữa xem? Lần này không cần kỹ năng. Vật tay đôi.”

 

“Đúng ý tôi đấy.”

 

Numan giơ tay ra hiệu cho Se-hyun ngừng dùng kỹ năng. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ hủy kỹ năng.

 

Hai người đàn ông đặt tay lên chiếc bàn giờ đã vài phần móp méo một lần nữa.

 

Agatha lại ra hiệu bắt đầu. Kết quả chung cuộc lần này đến rất nhanh.

 

Tay Ryoma hơi rung nhẹ, còn Numan thì căng hết sức bình sinh, mặt đỏ bừng vì cố chịu đựng, tưởng chừng sắp ọc máu tới nơi.

 

Vành tai gã ta ửng hồng, cơ thể gồng căng cứng như thể muốn hy sinh từng tất máu trong người. Gã nghiến răng, rướn cả người, đôi mắt ẩn hiện những tia máu đỏ ngầu.

 

Thế nhưng… Cánh tay gã ta lại gần như không nhúc nhích.

 

Dù dồn toàn lực, bàn tay gã cũng chỉ nghiêng chút ít. Không thể giả vờ được. Chính Ryoma là người hiểu rõ nhất.

 

“Cái... Quái gì thế này... Chết tiệt... Sao lại... Không... động đậy được...?”

 

Tiếng Numan vang lên hòa vào trong hơi thở đứt quãng, một cảm xúc hỗn tạp xen lẫn tức giận và bối rối. Gã thở dốc, toàn thân rịn đầy mồ hôi. Chỉ cần Ryoma dồn thêm một chút sức lực lên tay Numan, tình thế chắc chắn liền bị lật ngược hoàn toàn.

 

Rầm!

 

Tiếng động vang dội khi tay Numan bị nện xuống bàn, khiến mặt gỗ nứt toác.

 

“Giờ thì chú em hài lòng rồi chứ?”

 

Numan xoa xoa cổ tay, nhếch mép đầy đắc ý, trông chẳng giống một kẻ vừa thua cuộc chút nào.

 

Còn Ryoma thì chỉ lặng lẽ nhìn bàn tay mình, như thể cảm nhận được gì đó không đúng lắm. Ánh mắt hắn ta từ từ chuyển sang Se-hyun.

 

Se-hyun vẫn thản nhiên chống cằm, mỉm cười một cách chẳng có chút thiện ý.

 

“… Được. Xem như đúng với lời đồn.”

 

Ryoma siết nắm tay, xoay người rồi lặng lẽ quay lại chỗ ngồi. Trong khi đó, Numan vẫn đứng yên, khoanh tay ưỡn ngực, không có ý che giấu sự kiêu ngạo.

 

“Trước khi ngồi xuống, tôi muốn nói vài lời. Agatha, tôi được phép chứ?”

 

“Cứ nói đi.”

 

“Chắc mọi người đều quên cả rồi, tôi sẽ nhắc lại, nên hãy nghe cho rõ đây. Liên minh Choun từng thề sẽ bảo vệ và đào tạo Thiên Nhân tộc, thế mà giờ phần lớn các người đều tiện tay quăng lời hứa ấy đi mất rồi. Đã hứa thì phải làm cho ra hồn. Các người nghĩ tôi thích phải dây dưa với mấy cậu mặt trắng mặt xanh đó chắc? Đương nhiên là không. Nhưng tôi tuân theo quyết định của Liên minh. Đó là lý do duy nhất khiến tôi không thể ngồi yên!”

 

Trên tầng hai quan sát của phòng họp, Yoo Si-woon và các Thiên Nhân tộc khác đều đang dõi theo từng chi tiết.

 

Lý do để Numan có thể nói thẳng thắn như vậy là vì gã ta đã nhận ra rằng, rất nhiều Đế quốc đang nhìn Thiên Nhân tộc với ánh mắt không hề đơn giản.

 

Những ánh mắt tràn đầy ham muốn, tham vộng lôi kéo Thiên Nhân tộc về làm của riêng, vặt lông rồi phục vụ cho lợi ích của Đế quốc mình.

 

“Từ hôm nay, chỉ cần tôi nghe thấy có Thiên Nhân tộc nào bị bắt nạt hay chèn ép, tôi sẽ đích thân ra tay. Các người nghĩ tôi thích mấy đứa đó à? Không. Nhìn bọn họ như mấy con cá mù bơi ngược ấy. Nhưng cứ để họ được yên ổn. Còn chuyện về giá trị,  tôi cũng đã chứng minh rồi. Từ giờ nếu ai còn ý kiến về Thiên Nhân tộc thì cứ tìm tôi, tôi đây sẵn lòng trò chuyện tới bến.”

 

“Chậc. Gã này từng là người chống đối Thiên Nhân tộc hăng nhất, giờ lại la lối bảo vệ. Lố bịch.”

 

“Câm mồm đi, đồ sâu róm. Tôi thấy rõ ràng lúc nãy cậu còn gầm gừ với họ. Giờ thì nổi điên lên vì mấy cọng cỏ trắng nhão nhoét làm gì? Muốn thuốc hả? Tự đi mà bào chế, thằng nhãi ranh.”

 

“Cái-cái gì?! Lão già dê khốn kiếp này vừa nói cái quái gì đấy-”

 

“Đủ rồi, cả hai người, trật tự.”

 

ẦM-!

 

Ngọn giáo của Agatha nện ầm xuống đất. Tiếng vang chấn động cả gian phòng lập tức dập tắt mọi hỗn loạn.

 

“Chúng tôi đã tiếp nhận quan điểm cả rồi. Numan, mời bác về chỗ.”

 

“Được rồi, tôi quay về đây. Nhưng nhớ cho kỹ, lũ cá chết trôi ấy-khụ, ý tôi là, Thiên Nhân tộc đang ở cùng tôi. Ai muốn kiếm chuyện thì bước qua xác tôi trước rồi hẵng tính. Chỉ cần một người trong số họ chết, các người đều phải trả giá. Nhắc lại lần cuối, tôi không thích họ.”

 

“Numan, tôi hiểu rồi. Về chỗ đi.”

 

Agatha khẽ thở dài. Numan gật đầu hiểu ý, nhấc bàn lên nhẹ như không rồi quay về chỗ ngồi.

 

Sau này, Se-hyun mới biết, kể từ khi Liên minh chính thức cam kết bảo vệ và đào tạo Thiên Nhân tộc, chính Numan là người đã đổ tiền và nguyên liệu điều chế trợ giúp họ thông qua Huen và Agatha.

 

Gã ta luôn coi trọng những người có tiềm năng và chí cầu tiến. Với gã, sứ mệnh của Liên minh quan trọng không kém gì mạng sống của mình. Chỉ cần nhìn gã ta xem Thiên Nhân tộc là một nhân tố quan trọng là biết.

 

Vậy nên Numan mới giúp đỡ và bảo vệ họ.

 

“Nếu không còn ai có ý kiến, chúng ta sẽ bắt đầu di chuyển. Còn Đế quốc nào muốn phát biểu không?”

 

Có lẽ vì màn kịch của Numan đã gây náo loạn quá mức nên lần này không một cánh tay nào giơ lên. Chỉ riêng sự im lặng ấy đã đủ nhắc họ nhớ thứ mà mình đang phải đối mặt.



Agatha khẽ nhắm mắt, rồi từ từ mở ra.

 

“Vậy, tất cả đứng dậy. Chúng ta lên đường.”

 

Từng người một đứng dậy. Những bóng đổ trải dài tăm tối, nét mặt ai nấy đều nặng nề vì căng thẳng khiến bầu không khí ảm đạm đến bức người.

 

Se-hyun vẫn chỉ ngồi im, cho đến khi hai giọng nói vang lên hai bên tai.

 

“Không đi à?”

 

“Anh ơi, sao anh không đi ạ?”

 

“Đi đây, đi đây.”

 

Phía sau Baek Do-hyun và Lee Jae-young là hàng dài những gương mặt quen thuộc- Kwak Jeong-han, Aul, Kim Gap-jun, Yoon Je-ha và cả Huey. Tất cả đều là người chơi với tư cách nhà Vua.

 

Phía bên kia, các Thiên Nhân tộc từ tầng hai cũng đầy ngập ngừng bước xuống. Ngoài ra còn có những Đế quốc hạng thấp không thuộc Liên minh, họ cũng đã đến khi hay tin.

 

Dẫn đầu đoàn là Agatha, toàn bộ thẳng tiến về phía trạm kiểm soát, nơi cổng không gian đang chờ để sẵn sàng nuốt chửng tất cả.

 

Se-hyun ngoái nhìn về phía tầng hai lần cuối. Ánh mắt cậu chạm phải ánh mắt của Luhak. Chỉ thế thôi. Luhak không đi theo, các Đại công tước khác cũng vậy.

 

“Anh ơi, mình đi thôi.”

 

Cánh tay cậu bị kéo nhẹ. Se-hyun cuối cùng cũng tiếp tục bước lên, hòa vào dòng người đang tiến bước.

 

Không ai biết điều gì đang chờ họ phía trước.

 

***

 

Trước mắt họ là một khung cảnh quen thuộc.

 

Đám đông chen chúc, cổng không gian khổng lồ bao quanh, một vùng không gian vô thực, không màu, không mùi, không cảm giác. Nơi mà mọi giác quan đều trở nên mơ hồ. Trong số vô vàn cánh cổng liên minh đang lơ lửng, một nửa đã bị mất sắc và ngừng hoạt động. Dù vậy, hầu hết những người có mặt đều chỉ nhìn cảnh tượng ấy bằng ánh mắt dửng dưng.

 

Se-hyun cũng không ngoại lệ.

 

Vẫn là nơi ấy. Nhưng cũng đã khác.

 

So với lần đầu tiên họ đứng tại đây, khi ai nấy vẫn còn run rẩy bất lực. Mọi thứ giờ đã khác. Họ không còn bỏ mặc cho nỗi sợ chiếm lĩnh tâm trí lần nữa.

 

Cộp-

 

Tiếng bước chân Agatha vang lên trong không gian lặng như tờ. Giữa cõi trắng xóa, một đám người đã đến trước họ. Không thể xác định tất cả người chơi đã có mặt hay chưa. Rất nhiều người thích sống ẩn mình trong lòng Elix nên tên họ không có trong bảng xếp hạng, vậy nên không thể xác định rõ số lượng.

 

Nhưng chỉ cần nhìn dòng người ngày một đông đúc đổ về, cũng đủ hiểu rằng mối đe dọa này đã buộc cả thế giới phải chuyển mình.

 

Ai có thể làm ngơ được đây?

 

Con số đỏ rực như máu đang đếm ngược, như một hạn chót tử thần khiến mọi sự do dự trở nên vô nghĩa. Và giờ, chỉ còn lại ba tiếng.

 

Không ai quay đầu lại.

 

Những kẻ bước vào không hề rời đi. Chỉ có thêm người tiếp tục tiến vào. Và rồi, khi con số cuối cùng chạm về 0, một âm thanh khe khẽ quét qua tai họ.

 

Ban đầu chỉ như một làn gió, mơ hồ và xa xăm nhưng càng lúc âm thanh ấy càng gần hơn. Khi nó chạm tới, Se-hyun ngẩng đầu nhìn lên chiếc gương khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung.

 

Một tấm gương vô vị ảm đạm chẳng phản chiếu chút tia sáng nào. Mặt gương vốn im lìm, giờ bỗng gợn sóng như đá phá mặt hồ.

 

“Đến rồi.”

 

Có ai đó nói. Âm thanh rợn người khi nãy đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, ánh sáng bắt đầu tuôn ra từ trong gương.

 

[Có mặt đông hơn dự tính nhỉ.]


[Phải vậy chứ.]


[Không ít.]


[Đây là bọn họ sao?]

 

Luồng sáng ấy không đơn lẻ, mà lên đến hàng chục, rồi hàng trăm tia sáng-trôi lơ lửng giữa không trung.

 

Mỗi giọng nói vang lên đều mang đến một sắc thái khác nhau, như từng âm thanh cắt xẻo vào ý thức mỗi người. Những ánh sáng ấy dần mang hình dáng con người.

 

Người đầu tiên hiện rõ nét là Bill Will. Ung dung đứng chắp tay sau lưng, anh ta quan sát đám đông bên dưới. Sau lưng anh ta, vô số luồng sáng khác cũng dần thành hình.

 

Đủ loại hình dạng và kích cỡ khác nhau, nhưng họ có một điểm chung. Tất cả bọn họ đều khoác lên mình những chiếc áo choàng giống hệt nhau.

 

[Đã lâu không gặp, Người chơi ‘Vua’ của tôi. Tôi là Bill Will, người dẫn đường của các vị. Và những người đứng sau tôi, họ cũng là các Người Dẫn Đường, những người đã đồng hành cùng tôi suốt chiều dài lịch sử Elix.]

 

Bill Will đưa tay chỉ về hàng dài nhân ảnh đang trôi nổi trên bầu trời, giới thiệu họ như những "người dẫn đường", rồi cúi người trước những người chơi.

 

Chiếc kính đơn làm người ta chói mắt là dấu hiệu duy nhất giúp anh ta nổi bật giữa đám đông vô tận.

 

Giữa vô số bóng người lờ mờ trong những chiếc áo choàng giống hệt nhau, chỉ có duy nhất Bill Will đeo nó.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo