21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
[Tôi đã triệu tập đông đảo mọi người đến đây là để đưa ra chỉ dẫn cho giai đoạn “bước chuẩn bị cuối cùng.” Sau khi vượt qua vô vàn thử thách, cuối cùng các vị đã đạt được tư cách đặt chân đến tầng 90. Đây là sự kiện chưa từng có trong lịch sử Elix.]
“… Lịch sử Elix? Ý anh là sao?”
Một ai đó chau mày lên tiếng. Nghe thấy vậy, Bill Will lặng lẽ đưa mắt nhìn xuống. Trong tròng kính đơn phản chiếu hàng ngàn gương mặt với vô vàn loại biểu cảm. Người thì như đã biết trước điều gì đó, kẻ thì như lần đầu tiên nghe một sự thật xa lạ, hàng loạt thứ biểu cảm kì thú ngước nhìn lên Bill Will.
[À, tôi hiểu rồi. Xem ra trước hết tôi cần phải giải thích điều này.]
Tách-
Ngay khi Bill Will búng tay, một tấm gương khổng lồ nghiêng xuống, bản lẽ bằng sắt đã gỉ kêu kẽo kẹt. Khi đã chạm đến một góc nhất định, nó dừng lại và sáng lên.
Trong gương dần hiện lên một tàn ảnh.
[Các vị là thế hệ Người chơi tham gia với tư cách là một nhà Vua thế hệ thứ 42 đến nơi này kể từ khi Elix hiện tại được kiến tạo. Xin hãy nhìn vào chiếc gương. Nó lưu giữ toàn bộ “dòng chảy” của lịch sử, từ thế hệ đầu tiên đến thế hệ thứ 42.]
Ảo ảnh trong gương dần trở nên rõ nét. Một thế giới nhấp nhô như sóng nước, và bên trong lớp ánh sáng chập chờn, bóng lưng của một ai đó hiện lên. Khi hình ảnh ấy cũng dần ổn định, Se-hyun nhìn thấy một Elix bao la trải dài sau lưng người ấy.
Không ai biết những người kia, nhưng chủng tộc thì Se-hyun nhận ra ngay. Những ngón tay có màng, làn da như nước biển, mang ở vai và vây cá mập khổng lồ nhô ra sau lưng.
Là chủng tộc của Kwak Jeong-han. Se-hyun khẽ cảm nhận người bên cạnh mình có chút khựng lại.
Từ hình ảnh ấy, các chủng tộc và Đế quốc lần lượt hiện ra.
Những cảnh tượng suy tàn rồi diệt vong xuất hiện liên tục. Các Đế quốc từng hưng thịnh rồi lụi tàn, dần bị xóa sổ, biến mất khỏi Elix.
Sự sụp đổ của thế hệ đầu tiên, nối tiếp đó là chuỗi luân hồi bất tận. Trong số đó có cả chủng tộc của Lee Jae-young và Baek Do-hyun, Thiên Nhân tộc, cùng vô số chủng tộc khác mà họ từng gặp qua, tất cả đều từng tồn tại dưới sự trì vì của những Vị Vua khác nhau.
“… Chị Jenka.”
“Rewel? Sao anh ấy lại…?”
“Đó là… Isis.”
Tất cả Đại công tước đều xuất hiện, trong đó có cả Luhak. Dáng người cao gầy, ánh mắt chất chứa nỗi buồn thương da diết ấy chẳng đổi thay qua bao kiếp.
Họ từng phục vụ vô số nhà Vua, từng sát cánh bên các gia thần của mình trong một Đế quốc lạ lẫm. Nhưng kết cục luôn như nhau, bị xóa sổ khỏi thế giới này. Bao nhiêu lần đi qua cái chết và thất bại là bấy nhiêu lần Đại công tước thất vọng. Họ vùng vẫy trong tuyệt vọng, giận dữ, quằn quại trong bi thương tưởng chừng như vĩnh hằng.
Và rồi, vòng quay thứ 42 bắt đầu.
Những người chơi hiện tại lần lượt xuất hiện trong gương-Se-hyun, Lee Jae-young, Baek Do-hyun, Kwak Jeong-han, Kim Gap-jun, Yoo Si-woon, Yoon Je-ha, Aul, Huen, Agatha, Baluk, và vô số những người chưa rõ tên.
[Elix đã tồn tại rất lâu, đi qua vô vàn hành tinh, và vô vàn người chơi từng thách thức Tháp Thử Thách đã để lại hàng ngàn dấu ấn trong lịch sử. Thế nhưng, chưa từng có hành tinh nào đặt chân được đến tầng 90. Tất cả đều biến mất khỏi lịch sử trước khi có cơ hội bước đến nơi đó. Bây giờ, ngay trước mắt các vị, ngưỡng cửa đầu tiên đã mở ra.]
“Vì sao những hành tinh khác không thể đặt chân đến tầng 90?”
Agatha cất lời giữa bầu không khí nặng nề. Đến lúc ấy, tàn ảnh trong gương đã tan biến.
“Và rốt cuộc thì thực thể mà chúng tôi sắp phải đối mặt là gì? Vai trò và nghĩa vụ của chúng tôi là gì? Ý nghĩa thật sự của một Người chơi là gì?”
Hàng trăm ánh mắt từ các người dẫn đường đổ xuống người bọn họ, mang theo một loại sức nặng vô hình khiến người ta không rét mà run. Người trả lời vẫn là Bill Will.
[Lý do các hành tinh khác thất bại rất đơn giản. Họ không đủ trưởng thành để đạt đến ‘Thành tựu’. Thời gian không còn nhiều, tôi sẽ nói ngắn gọn. Mỗi Đại công tước đều mang trong mình một “nguyện vọng.” Và chỉ có những người chơi mới có thể thực hiện nguyện vọng đó.]
“Là nguyện vọng gì?”
[Tiêu diệt Beusbriehel. Không, nói đúng hơn là chấm dứt mối hận không thể tiêu tan đó.]
“… Beusbriehel?”
Tách.
Bill Will lại búng tay. Một tàn ảnh khác hiện ra trong gương. Một thực thể đen kịt đang co mình, không ngừng vặn vẹo. Ngay khi nó giãn thân hình khổng lồ ra, cả căn phòng đồng loạt vang lên tiếng hít thở dồn dập. Một cơn lạnh buốt lan khắp sống lưng.
Một con quái vật.
Với khuôn mặt dị dạng, xương cốt lởm chởm. Nó hung dữ, đáng sợ, cả cơ thể nó như được tạo thành từ đủ loại tà ác. Nó đang gào thét, điên cuồng cào cấu thứ gì đó, nhưng luôn bị đẩy lùi, để rồi các ngón tay bị nghiền nát.
“M-Một con quái vật! Là quái vật...!!”
“Cái… cái quái gì thế kia?!”
Những người chưa từng thấy nó gào thét lên trong run rẩy. Có người ngã sụp xuống đất, miệng ú ớ, răng va vào nhau lập cập.
Chỉ có thành viên của Liên minh Choun và Liên minh Bạch Y vẫn còn giữ được bình tĩnh, bởi tất cả đã biết về sự tồn tại của nó.
[Chúng tôi đặt cho nó một cái tên, gọi là “Sinh vật nuốt chửng oán hận” hoặc “Kẻ nuốt chén đắng”. Tên thật của nó là Beusbriehel. Một thực thể dị giáo sinh ra từ nỗi oán hận. Nó chính là kẻ địch cuối cùng mà các vị phải đối mặt để đạt được ‘Thành tựu’.]
“L-Làm sao chúng tôi... giết được thứ đó?!”
“Khônggg! T-tôi không làm đâu! Cứ để nó giết chết chúng tôi còn hơn!!”
Những tiếng la hét tuyệt vọng vang vọng khắp nơi. Se-hyun lặng lẽ quan sát tất cả. Dù đã lường trước phần nào nhưng những phản ứng ấy vẫn khiến người ta cảm thấy không hề dễ chịu.
[Không ai biết sự tồn tại của nó bắt nguồn từ đâu, cũng chẳng ai rõ nó sinh ra thế nào. Chỉ biết rằng nó lớn lên bằng cách nuốt chửng những hành tinh tràn ngập oán hận, mãi lang thang tìm kiếm những nơi như thế. Nó chính là một ác quỷ.]
Ác quỷ truy tìm oán hận.
[Hơn nữa, các Đế quốc đang tồn tại ở Elix hiện tại vốn dĩ cũng là những thực thể đã từng bị Beusbriehel nuốt chửng. Chính xác hơn, tất cả đều từng là những hành tinh riêng biệt.]
Khi Bill Will dứt lời, cả căn phòng rơi vào một cõi tĩnh lặng chết chóc, ngơ ngác trưng ra bộ mặt không thể hiểu nổi.
Bị nuốt chửng…?
[Các Đại công tước chính là những Vị Vua cuối cùng của những hành tinh đã bị Beusbriehel hủy diệt, cũng là những kẻ ôm mối hận sâu đậm hơn bất kỳ ai. Đó là lý do họ cầu cứu các người, những người có thể can thiệp vào vận mệnh và cùng nhau chống lại sự tồn tại ấy. Khát khao tái thiết Đế quốc của họ cũng bắt nguồn từ đó. Họ muốn đưa thần dân của mình trở lại.]
“… Các Đại công tước từng là một vị Vua thật sự sao?”
“Nếu họ đã chết... thì... C-chẳng lẽ... các Đại công tước hiện tại, cùng toàn bộ gia thần, đều đã chết sao? Chỉ là những linh hồn vất vưởng?”
Cho đến nay, nhiều người vẫn luôn sống trong sự phủ nhận. Họ tự nhủ rằng nơi này chỉ là một “trò chơi” vô thực, rằng chỉ có các Người chơi là thật. Còn các Đại công tước, các gia thần, chỉ là hư cấu.
Đó là một niềm tin ăn sâu bén rễ, sinh ra từ sự khước từ sự thật. Thế nhưng hôm nay, niềm tin ấy đã hoàn toàn sụp đổ. Những Đại công tước và gia thần mà họ từng sát cánh chiến đấu hóa ra đều là những sinh mệnh từng thực sự tồn tại. Giờ đây, họ chỉ còn là những linh hồn của người đã khuất vẫn còn vương vấn thế sự trần gian, rồi cứ vất vưởng lang thang mãi. Nhận thức ấy đã lật đổ tất cả những gì họ từng cho là đúng.
[Beusbriehel đã nuốt hàng trăm, hàng ngàn, thậm chí hàng vạn hành tinh trong vũ trụ. Và giờ… Mục tiêu kế tiếp của nó là Elix. Trước mắt, các vị chỉ còn một con đường, chinh phục tầng 100 của Tháp Thử Thách, và tiến đến đích cuối cùng. Đó là điều những người dẫn đường như chúng tôi khẩn cầu.]
Se-hyun hiểu rằng đây chính là “bước chuẩn bị cuối cùng”, bắt đầu sau tầng 90.
Dù mọi người xung quanh vẫn còn chìm trong sự hoang mang, lẩm bẩm những mảnh suy nghĩ rời rạc, Bill Will vẫn tiếp tục cất lời.
[Bắt đầu từ tầng 90, quá trình chinh phục Tháp Thử Thách sẽ diễn ra theo hình thức ‘kịch bản.’ Từ tầng 90 đến tầng 99, một ‘Kịch bản Tái hiện’ sẽ được triển khai, dựa trên bảng xếp hạng mười Đế quốc hàng đầu tại Elix. Các vị phải ngăn chặn sự hủy diệt được định sẵn tại nơi ấy.]
“Ý anh là từ tầng 90 bọn tôi sẽ phải chiến với con quái đó sao?”
[Tất nhiên, độ khó sẽ được điều chỉnh phù hợp. Những gì các ngươi đối mặt không phải là nguyên bản của Beusbriehel, mà chỉ là một ‘mảnh vỡ’ của nó. Mọi chuyện xảy ra bên trong Tháp đều vừa là thật, vừa là ảo. Xin hãy nhớ kỹ điều đó.]
Mọi thứ thật mơ hồ. Chẳng ai hiểu trọn được bức tranh toàn cảnh hỗn loạn này. Hàng trăm câu hỏi cuộn xoáy trong đầu họ, nhưng không một câu nào trồi lên thành hình hài cụ thể.
“Hah, nhảm nhí. Sao chúng tôi phải làm chuyện này chứ? Sao mấy người không tự đi mà làm? Bắt chúng tôi đến đây chỉ để bảo đi giết cái thứ quái quỷ đó á? Mắc mớ gì chúng tôi phải gánh trách nhiệm cho hành tinh của người khác? Bị kéo tới đây đã đủ khốn nạn rồi, giờ lại còn bắt liều mạng đi giết cái quỷ gì đó? Biến đi.”
Một người đàn ông bước lên, nhổ nước bọt xuống đất. Hắn không thuộc bất kỳ Liên minh nào, ánh mắt hắn rực lửa căm phẫn khi nhìn thẳng vào Bill Will.
Nhưng người đáp lại không phải Bill Will, mà là vô số người dẫn đường đang đứng quanh họ.
[Các vị phải làm.]
[Sinh vật đó không chỉ là kẻ thù của chúng tôi, mà là kẻ thù của tất cả.]
[Để đến được thời điểm này, chúng tôi đã bỏ ra vô vàn nỗ lực nhằm chống lại Beusbriehel. Chúng tôi đã lặn lội khắp nơi, tìm kiếm những cá thể tiềm năng từ các hành tinh đủ năng lực và trao cho họ cơ hội thử sức với Tháp. Chúng tôi đã dốc cạn sức duy trì phong ấn giam giữ nó rồi.]
[Thế nhưng, chưa từng có hành tinh nào tiến gần được tới bước chuẩn bị cuối cùng. Với họ, Tháp quá mức tàn khốc. Cuối cùng thì chẳng hành tinh nào đủ sức giữ vững phong ấn, và chúng tôi buộc phải triệu hồi người từ những thế giới khác, hết lần này đến lần khác. Đây là lần thứ 42.]
“Và chuyện đó thì liên quan quái gì đến chúng tôi, hả?!”
Người đàn ông khạc nhổ xuống đất lần nữa. Một khoảng lặng ngắn bao trùm những người dẫn đường.
Có lẽ vì bị vành mũ phủ bóng nên khuôn mặt ấy trông đặc biệt tối tăm, bầu không khí trở nên nặng nề, u ám hơn bao giờ hết. Và rồi, cảm giác u ám ấy đã trở thành sự thật. Sự chết chóc âm ỉ quấn quanh phát ra cùng giọng nói trầm thấp và nặng nề của Bill Will đã dội thẳng vào tâm trí của họ.
[Nếu tôi nói với các vị rằng điểm đến tiếp theo của Beusbriehel là Trái Đất, các vị sẽ nghĩ sao?]