21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
Một câu trả lời gần như chẳng ai nghĩ đến, thế nhưng cũng không ai đủ can đảm để phủ nhận sự vô lý ấy. Chỉ có sự bất an đè nén trong tầng tầng lớp lớp không khí, bóp nghẹn lấy hơi thở. Kỳ lạ thay, dù khó tin tới đâu cũng không ai nghi ngờ lời nói ấy.
“Anh ơi…”
“Lại đây nào, Jae-young. Không sao đâu…”
Lee Jae-young đứng cạnh siết chặt lấy tay Se-hyun. Cảm nhận được những ngón tay đang run rẩy ấy, Se-hyun kéo cậu nhóc lại gần hơn, như muốn trấn an.
“Anh có thể giải thích rõ hơn được không?”
Giọng Agatha vẫn bình tĩnh đến lạ, phần nào kìm hãm làn sóng bất an đang lan rộng. Hàng chục ánh mắt lo lắng đổ dồn về phía Agatha và Bill Will.
[Đáng tiếc thay, trong số các hành tinh còn tồn tại sự sống, nơi gần với Elix nhất chính là Trái Đất thuộc Khu vực 481. Hơn nữa, Trái Đất lại là vùng đất ngập tràn oán hận, thứ mà Beusbriehel luôn truy lùng. Xác suất rất cao điểm đến tiếp theo của nó sẽ là Trái Đất.]
“Nếu mỗi lần kết giới sụp đổ, các anh đều sẽ thay ‘Người chơi’ để phục hồi, vậy tức là kết giới có thể được khôi phục. Chẳng lẽ không thể duy trì nó vĩnh viễn sao?”
[‘Tái tạo’ là một dạng năng lực dùng để triệu hồi thực thể ngoại lai. Dù hiện tại chúng tôi có thể kích hoạt được nó nhưng cũng không thể duy trì lâu dài, bởi đó là một loại sức mạnh hoàn toàn khác biệt. Hơn nữa, lượng năng lượng cần thiết để thực hiện được một lần ‘Tái tạo’ là vô cùng lớn. Những người dẫn đường chúng tôi đã tiêu tốn gần như toàn bộ sức mạnh qua vô số lần thực hiện ở các hành tinh khác. Nói thẳng ra thì những gì còn sót lại chỉ đủ cho duy nhất một lần ‘Tái tạo’.]
Bill Will nhắm chặt mắt, thốt ra một sự thật kinh khủng với vẻ mặt đầy tiếc nuối.
[Nếu dồn tất cả sức mạnh còn sót lại, đó sẽ là lần ‘Tái tạo’ cuối cùng.]
Chỉ một lần. Chỉ còn duy nhất một cơ hội để thay thế các Vị Vua hiện tại. Nghĩa là, ngay tại đây, không ai còn lựa chọn. Không có cơ hội để lựa chọn. Cũng không còn đường lui.
“Nh-Nhưng… Không phải vẫn còn một cơ hội sao? Anh có thể đưa chúng tôi quay... rồi để nhóm tiếp theo xử lý việc này mà đúng không?”
“Nếu vẫn còn một lần ‘Tái tạo’, tức là họ có thể đưa chúng ta về mà, đúng không?!”
[Vậy tôi xin hỏi, nếu tất cả được ‘Tái tạo’ và thế hệ ‘Người chơi’ thứ 43 được triệu hồi đến Elix, ai trong số các vị dám khẳng định họ có thể đạt được ‘Thành tựu’ đó?]
Không ai dám lên tiếng.
Đó không phải là câu hỏi, mà là một lời phán quyết. Trong bốn mươi hai hành tinh trước đó, chỉ có một, duy nhất một hành tinh chạm được đến tầng 90. Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Ai cũng hiểu điều ấy, và chẳng ai dám hé răng nửa lời. Bởi tất cả đều rõ câu trả lời đáng sợ đến nhường nào.
[Hơn nữa, với kết giới đã rạn nứt như hiện nay, kể cả khi tiến hành ‘Tái tạo’ cũng không ai có thể đảm bảo rằng nó sẽ tiếp tục ổn định. Thế hệ sau chắc chắn sẽ không nhiều thời gian như các vị hiện tại. Đương nhiên là chúng tôi không đổ lỗi cho bất kỳ ai. Mọi thứ đều có lý do của nó.]
Những lời lẽ khiến người ra không rét mà run lại được thốt ra bằng một giọng bình thản đến lạ. Từng câu từng chữ khiến người ta phải nghẹt thở.
Đôi mắt đỏ sẫm của Bill Will quét qua toàn bộ ‘Người chơi’. Khi ánh mắt ấy dừng lại trên người Se-hyun, anh ta trầm giọng tiếp lời.
[Vì vậy, chúng tôi tin rằng đây là cơ hội cuối cùng để đi đến bước hạ màn.]
“... Vậy tức là, mọi thứ đã được an bài.”
[Lựa chọn là ở các vị. Nếu quyết định từ chối, chúng tôi sẽ kích hoạt ‘Tái tạo’ ngay lập tức. Còn không, một khi đã bước lên tầng 90, chúng tôi sẽ không thể can thiệp thêm nữa. Và ‘Tái tạo’ lúc đó chỉ còn có thể thực hiện khi kết giới hoàn toàn sụp đổ, tức là ‘thất bại toàn diện’.]
“V-vậy nếu từ chối… chúng tôi vẫn có thể sống sót sao?!”
[Có lẽ tôi đã chưa nói rõ. ‘Tái tạo’ đồng nghĩa với việc chết tại đây. Một khi ‘Tái tạo’ diễn ra, tất cả ‘Người chơi’ hiện tại sẽ bị xóa sổ.]
Giọng nói của anh vẫn bình thản như cũ, nhưng sự thật ấy lại như một lưỡi dao đâm sâu vào trái tim mỗi người. Vài người ngã quỵ xuống, choáng váng đến mức hơi thở tắt ghẽn nơi lòng ngực. Se-hyun cúi xuống nhìn Lee Jae-young. Cậu nhóc ấy lúc này trông chẳng khác nào một đứa trẻ đang vô cùng tuyệt vọng.
“Anh ơi... đừng chết. Ở lại với em đi mà...”
Mất đi Se-hyun chính là thứ mà Jae-young sợ nhất. Se-hyun không nói lời nào, cậu chỉ lặng lẽ siết chặt lấy bàn tay đang run rẩy của cậu nhóc.
Ánh mắt cậu lướt sang các Thiên Nhân tộc đứng bên cạnh Jae-young. Đôi mắt họ ngập tràn nỗi sợ hãi, hoang mang và tuyệt vọng, nhưng không ai thốt lên lời nào.
Họ chỉ nắm chặt tay nhau để tìm chút điểm tựa, cùng nhau chịu đựng.
Những người khác cũng không ngoại lệ. Baek Do-hyun và Kwak Jeong-han, Aul và Kim Gap-jun… tất cả vẫn đứng vững, không chút dao động.
Thực chất, chẳng còn sự lựa chọn nào nữa. Tất cả những người đang đứng tại đây, cùng với Agatha dẫn đầu, đều đã sớm quyết định xong. Người duy nhất còn lại để đưa ra lựa chọn chính là Se-hyun.
“Bill Will.”
[Xin mời.]
“Nếu chúng tôi chạm được đến tầng 100, anh nói sẽ có cơ hội tiêu diệt con quái vật đó. Vậy thì, rốt cuộc trên đấy đang chứa thứ gì?”
Không trực tiếp trả lời, Bill Will khẽ búng ngón tay. Tấm gương từng phản chiếu hình ảnh quái dị của con quái vật bị thay thế bởi một bóng đen khổng lồ, chính là ‘Tháp Thử Thách’.
[Các vị thấy gì?]
Thứ đó trông như một thực thể đang đứng. Bề mặt tối đen khiến hình dáng cụ thể của nó trở nên không rõ ràng, dù rất mờ nhạt nhưng chắc chắn nó là một vật thể đứng vững mọc lên từ mặt đất, tựa như một cái cây mọc trên mặt đất.
“Một… con người sao…?”
Ai đó thầm thì. Khi mọi người bắt đầu nhận ra dáng người ẩn hiện trong bóng tối, tiếng xôn xao dần lan ra. Và khi một tia sáng xuyên qua tầng mây đen đặc quánh, sự thật cũng lộ diện.
Tòa Tháp mang hình dáng của một con người. Đó là một người phụ nữ, đứng bất động với hai tay chắp lại trong tư thế cầu nguyện.
[Đó là vị Nữ thần vĩ đại của chúng tôi, ‘Luzevua’. ‘Tháp Thử Thách’ chính là chìa khóa và hy vọng cuối cùng được tạo nên từ sự hy sinh của Người. Và ở trên tầng 100 của tòa Tháp, tồn tại một ‘Tạo vật’ mang theo ý chí cao cả của Người. ‘Tạo vật’ chính là chìa khóa cuối cùng có thể tiêu diệt Beusbriehel.]
“Đó là… Nữ thần sao…?”
Nữ thần ấy đã bị thiêu cháy đến đen sạm, mang hình hài như một thân cây khô héo cắm rễ nơi nền đất khô cằn. Làn da héo mòn, nứt nẻ bong tróc mỗi khi gió thổi qua. Trông nàng như có thể đổ sụp bất cứ lúc nào, khác xa với hình ảnh tòa tháp vững chắc mà họ từng biết.
Một vị Nữ thần... khổ sở và tàn tạ. Đây mới là chân dung thật sự của ‘Tháp thử Thách’.
[Rất lâu về trước, Nữ thần đã tự hy sinh bản thân để làm nền móng vững chắc cho kết giới phong ấn Beusbriehel. Người triệu hồi tất cả các oan hồn bị hy sinhh tới nơi đây, chính là các Đại Công tước và gia thần mà các vị quen biết. Beusbriehel đã lần theo oán niệm ấy mà bám lấy nơi này, không ngừng tìm cách phá vỡ kết giới giới để nuốt chửng nó.]
[Những gì chúng tôi có thể làm, chỉ là triệu hồi những người có khả năng chống lại vận mệnh.]
[Đó chính là các người, những thực thể đến từ các hành tinh sống khác.]
[Vì thế, chúng tôi đã tạo ra một hệ thống hỗ trợ ‘Người chơi’ rồi lan truyền nó đến mọi thế giới. Trong số đó, những cá nhân có tiềm năng sẽ được chọn để thử sức với hệ thống 'Thành tựu' của Elix.]
[Qua vô số lần thất bại, cuối cùng chúng tôi cũng đã chạm đến hồi kết.]
Những âm thanh cứ nặng nhọc chồng chéo vang lên trong tâm trí. Người cuối cùng cất lời là Bill Will.
[Để sử dụng ‘Tạo vật’ của Nữ thần, các vị phải có đủ tư cách và sức mạnh. ‘Tháp Thử Thách’ tồn tại là để duy trì kết giới trong thời gian các ‘Người chơi’ tăng cấp.]
“... Vậy còn anh, rốt cuộc anh là ai?”
Se-hyun buộc phải lên tiếng. Đó cũng là câu hỏi mà tất cả đều khao khát muốn biết từ lâu.
Mỗi lần những người dẫn đường cất lời, những cảm xúc tuôn như dòng thác cuốn ra từ họ đều khiến trái tim người nghe như ngừng đập, sức nặng của nấm mồ quá khứ đã đè nặng lên từng câu chữ.
Gánh nặng mà họ đã mang vẫn chưa ai hiểu hết, nhưng chắc chắn rằng từng việc họ làm đều mang theo sức nặng không thể phủ nhận của thời gian và nỗ lực. Những khổ đấu và sự kiên cường ấy đã hằn sâu vào chính sự tồn tại của họ. Những mất mát không thể đo đếm bằng năm tháng đã khắc sâu vào tận xương tủy.
[Từng có một thời, chúng tôi được gọi là Thần.]
[Đã lâu lắm rồi.]
[Vậy à... Giờ nghĩ lại thì hình như có vụ đấy thật.]
[Nhưng giờ đây... Chúng tôi chỉ còn là những người dẫn đường của lịch sử cổ đại.]
Giọng họ chất chứa hoài niệm lẫn tiếc nuối. Và rồi, những cảm xúc ấy biến mất như chưa từng tồn tại. Khi mọi dấu vết đã được đè nặng xuống một cách chuyên nghiệp, Bill Will khẽ mỉm cười. Đó là một nụ cười trống rỗng vô hồn.
[Chúng tôi chỉ là những người dẫn đường.]
Họ vẫn luôn ở rất xa, nhưng hôm nay lại trở nên xa lạ hơn bao giờ hết. Se-hyun cuối cùng cũng nặng nề gật đầu. Cậu đã nghe đủ. Phía trước chỉ còn một sự thật duy nhất đang chờ đợi họ nơi tầng 90.
“Chúng tôi đã thề rằng sẽ chiến đấu đến cùng. Vậy nên chúng tôi sẽ không bỏ cuộc tại đây. Liên minh Choun sẽ tiếp tục đối mặt với ‘Thành tựu’. Không điều gì có thể cản được chúng tôi.”
Kwaang-!
Agatha đâm mạnh mũi thương xuống mặt đất. Một cơn chấn động mờ nhạt lan ra trong không khí.
Từng người một bắt đầu gật đầu. Những ánh mắt trống rỗng của những kẻ từng gục ngã trong tuyệt vọng, giờ lại hướng về Agatha. Tấm lưng thẳng tắp không hề lung lay của cô ta khơi dậy một quyết tâm rực cháy trong lòng họ.
Người thì lau nước mắt, người thì siết chặt vũ khí. Từng người một từ từ đứng lên.
Agatha vẫn nắm chặt cây thương đến mức các khớp tay nõn nà dần trắng bệc.
Se-hyun cũng vậy, tay cậu vẫn nắm lấy tay Lee Jae-young không rời.
Cái siết tay của Jae-young chặt đến mức các đốt ngón cũng tái trắng, khiến Se-hyun không còn cách nào khác ngoài nắm chặt lại tay cậu nhóc.
Hôm ấy là ngày mà tất cả bọn họ đều bị nghiền nát dưới sức nặng của sự thật.