21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
Se-hyun chậm rãi chớp mắt, ánh mắt cậu dán chặt vào trần nhà đen kịt. Từ khi trở về, cậu chỉ nằm bất động trên giường, lặng lẽ nhìn lên khoảng không vô định trên trần. Mặt trời đã lặng, ánh trăng cũng le lói ẩn mình sau màn đêm dày đặc.
Luhak và các vị anh hùng đều im lặng, Ngày thường thì giờ này hắn đã đến tìm cậu từ lâu, nhưng hôm nay lại tuyệt nhiên không có lấy một lời.
Có lẽ hắn đã biết hết những gì vừa được tiết lộ.
[Từ tầng 89 trở xuống, mỗi Đế quốc đều có không gian riêng trong Tháp. Tuy nhiên, bắt đầu từ tầng 90, tất cả các Đế quốc sẽ dùng chung một khu vực. Nói cách khác, chỉ cần một Đế quốc đã vượt qua tầng 90 thì các Đế quốc khác sẽ có thể tiếp tục thử thách các tầng cao hơn. Dĩ nhiên vẫn có điều kiện nhất định, chỉ những Đế quốc đã hoàn thành tầng 89 mới đủ tư cách tiến vào tầng 90. Vì vậy, các Đế quốc có mặt trong Tháp từ tầng này trở đi sẽ là mười Đế quốc xếp hạng cao nhất, bởi họ là những người có khả năng vượt qua tầng 90 lớn nhất.]
Từ tầng 90 trở đi, Tháp sẽ không còn là nơi bị chia cắt theo từng Đế quốc. Cho đến tầng 89, mỗi Đế quốc đều có một khu vực riêng biệt làm người ta tưởng rằng họ thật sự có không gian riêng ở đây.
Đó là lý do vì sao khi Se-hyun đã ở tầng 84, Huen mới chỉ đến được tầng 74, các Đế quốc khác không thể đi đến tầng mà họ chưa chinh phục. Tầng sau vẫn sẽ bị phong ấn cho đến khi tầng trước được chinh phục.
Nhưng giờ đây, ranh giới đó đã bị phá vỡ.
[Vì lý do đó, điều duy nhất chúng tôi có thể hỗ trợ là cung cấp thông tin về việc phân bố các Đế quốc ở các tầng.]
“Kịch bản tái hiện” sẽ bắt đầu từ tầng 90.
[Đế quốc được phân bố đầu tiên tại tầng 90 là “Đế quốc Hắc Y.”]
Chính là Đế quốc của Se-hyun, Đế quốc xếp hạng cao nhất trên bảng xếp hạng sẽ mở đầu cho kịch bản.
[Mỗi Đế quốc đều phải do chính Vị Vua của mình trực tiếp chinh phục tầng được phân công. Dĩ nhiên, họ được phép hợp tác với Vua và gia thần từ các Đế quốc khác.]
Số người tham gia tối đa là hai mươi người. Trong đó, Vị Vua của Đế quốc được triển khai bắt buộc phải có mặt. Nói cách khác, nếu muốn chinh phục tầng 90, Se-hyun bắt buộc phải tự mình bước vào Tháp. Vấn đề là thời gian bị giới hạn.
[Một khi đã bước vào tầng 90, mọi kết nối ra vào Tháp sẽ bị cắt đứt cho đến khi kịch bản được hoàn thành. Nếu Vị Vua trị vì của Đế quốc được phân công tử trận trong quá trình chinh phục, Tháp sẽ được tái phân công cho Đế quốc xếp hạng kế tiếp. Tuy nhiên, điều này chỉ áp dụng khi vẫn còn thời gian trong giới hạn chinh phục. Do kết giới đã suy yếu nghiêm trọng, thời gian chinh phục hiện tại rất ngắn, nên quy tắc này có khả năng sẽ không còn hiệu lực.
Hơn nữa, nếu tầng không được chinh phục trong thời gian quy định, toàn bộ người bên trong sẽ bị chôn vùi trong Tháp và xét là tử trận. Theo mức độ suy yếu hiện tại của kết giới, thời gian chinh phục mỗi tầng chỉ còn khoảng 30 ngày.]
Một khi đã lựa chọn bước vào, sẽ không còn đường lui. Chỉ có một cơ hội.
Và nếu Se-hyun tử trận khi vẫn còn thời gian, cuộc chinh phục sẽ thất bại. Khi đó, Đế quốc đứng thứ hai trên bảng xếp hạng sẽ được triển khai lại, trở thành bên tiếp theo bước vào kịch bản tầng 90.
Một thử thách đầy rủi ro.
[Người dẫn đường chúng tôi sẽ không hề biết chuyện gì sẽ xảy ra bên trong Tháp. Chúng tôi không thể quan sát, cũng không thể can thiệp. Các vị phải tự mình vượt qua kịch bản ấy.]
Họ sẽ phải tiến vào Tháp mà không biết điều gì đang chờ đợi mình, không có thông tin, không có sự chuẩn bị cụ thể, một đánh cược vô cùng mờ mịt. Thời gian bên trong Tháp trôi qua giống như ngoài đời thực, chỉ vỏn vẹn 30 ngày, nên khởi hành càng sớm càng tốt.
“... Việc đầu tiên là chọn ra những người sẽ tham gia.”
Hay là tạm biệt mọi người trước nhỉ?
Đang nhìn trân trân vào trần nhà, Se-hyun bất giác cảm thấy một sự hiện diện bên ngoài cửa phòng. Cậu bật dậy khỏi giường, mọi thứ lại trở nên im bặt. Khi vừa nghĩ rằng mình đã nghe nhầm, cánh cửa bỗng nhẹ rung lên.
Tiếng động này quá lớn để có thể coi là tiếng gió.
Se-hyun thận trọng, nhón nhẹ gót rón rén bước đến bên cửa, áp tai lắng nghe. Vẫn rất yên tĩnh.
Cậu do dự một chút, sau đó sử dụng một vật phẩm phòng thủ, rồi từ từ đưa tay nắm lấy tay nắm cửa.
Két-
Tiếng mở cửa kẽo kẹt vang lên khiến người ta sởn gai óc. Trong ánh trăng yếu ớt hắt vào từ hành lang, một thứ gì đó nhỏ bé lướt qua, trườn sát mặt đất. Sau đó, cậu nghe thấy một âm thanh quen thuộc.
Kyaak.
Chính là con thú mà Lee Jae-young thường mang theo, một sinh vật nhỏ bé đang cuộn tròn bên ngoài cửa phòng cậu. Không biết rằng Se-hyun đang quan sát mình, sinh vật nhỏ ấy liên tục đập người vào cửa.
“… Aga hả?”
Nghe thấy giọng Se-hyun, con thú nhỏ ngẩng đầu lên. Khi bắt gặp ánh mắt của cậu, nó gầm gừ như một con mèo xù lông rồi ré lên một tiếng sắc lẻm.
Se-hyun luồn tay xuống bụng nó, cẩn thận nhấc lên. Dù trông khá nhỏ con nhưng nó cũng không hề nhẹ. Lúc đầu nó còn ra sức giãy giụa, nhe nanh múa vuốt với cậu. Nhưng rồi nó bỗng như nhớ ra gì đó, thế là lập tức dừng lại, kêu lên một tiếng ai oán chịu đựng dài, lặng lẽ buông thõng trong vòng tay cậu. Móng vuốt và răng nanh sắc nhọn đều đã thu lại.
“Không phải chứ, mày đi một mình đấy à...?”
Se-hyun ôm con thú nhỏ trên tay, bước ra khỏi phòng. Đập vào mắt cậu là Luhak đang đứng khoanh tay, lưng hờ hững tựa vào lan can hành lang.
Se-hyun thở dài một hơi rồi tiến đến gần hắn.
“... Lần này anh lại bày trò gì nữa đây?”
“Em nói như thể ta luôn là người làm loạn vậy.”
“Đặt tay lên tim anh và thành tâm suy nghĩ đi. Jae-young đâu rồi?”
Luhak liếc nhìn cậu bằng ánh mắt hờ hững, rồi khẽ nghiêng đầu về một phía. Se-hyun nhìn về phía hướng hắn chỉ. Nơi cuối hành lang là một nhóm người đang quỳ trang nghiêm.
Cậu cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên.
Dẫn đầu là Eun-cheong và mười một vị anh hùng đang quỳ ngay ngắn trên nền đá lạnh, ánh mắt đồng loạt hướng về phía Se-hyun. Nhìn kỹ hơn có thể thấy Kwak Jeong-han và Aul cũng đang ngồi trong hàng, nét mặt trầm tĩnh như thể đã sẵn sàng cho một điều vô cùng trịnh trọng
Ngồi cuối hàng là Lee Jae-young. Trên miệng cậu nhóc còn bị dán lên một vật gì đó.
Ngay bên cạnh cậu nhóc là Baek Do-hyun đang tựa lưng vào lan can, tạo dáng y hệt Luhak.
Se-hyun có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cậu chỉ nhẹ nhàng bước về phía Eun-cheong.
“Sao các ngươi lại quỳ thế này? Lần sau nhớ bắt cả các Đại Công tước quỳ luôn nhé?”
“... Có hơi đường đột, nhưng chúng thần thấy người có vẻ trăn trở nên mạo muội chờ ở đây.”
“Thế à? Lần sau thì cứ vào phòng mà ngồi. Đừng ngồi dưới đất. Giờ thì đứng dậy đi.”
“Vâng.”
Khi Eun-cheong và các anh hùng đồng loạt đứng dậy, Se-hyun bế theo sinh vật nhỏ đang vùng vẫy đi về phía Jae-young. Vừa được thả xuống, con vật như tìm thấy tự do, lập tức lao về phía Jae-young.
“Muan, gỡ [Câm lặng] ra được chưa?”
“... Vâng.”
Sau tiếng đáp ủ rũ của Muan, vật đang dán trên miệng Jae-young lập tức rơi xuống. Có vẻ ai đó đã thi triển kỹ năng ngăn không cho Jae-young ồn ào gây náo loạn. Nhìn biểu cảm đầy phẫn uất trên gương mặt Jae-young cũng biết cậu nhóc chẳng hề vui vẻ gì.
“Trời ơi, sao lần nào cũng nhắm vào tôi mà bỏ qua cái tên hạng 8 kia vậy chứ? Này, này! Đừng trèo lên nữa, rách áo bây giờ!”
Grừ!
Jae-young đỡ phần hông con thú nhỏ, đặt nó lên vai mình. Lúc này nó mới chịu yên vị, rúc vào cổ cậu nhóc rồi phát ra tiếng grừ grừ mãn nguyện.
“Jae-young à, sao em lại để nó trước cửa phòng anh?”
“Anh ơi, nó có phải con nít đâu. Em cử nó đến gọi anh... Nó không cắn anh đúng không ạ? Em đã dặn nó rồi... Anh cho em xem tay nào.”
“Nó không cắn anh. Anh ổn. Em thì sao?”
“Em ạ? Em khỏe re mà.”
Jae-young nở nụ cười cười rạng rỡ, có phần lạc quẻ so với hoàn cảnh hiện tại. Cậu nhóc bật dậy, bất ngờ bám lấy cánh tay Se-hyun, cả người cậu nhóc bỗng căng thẳng xù gai như nhím.
Ánh mắt cậu ấy hướng về phía Luhak vẫn đang dửng dưng đứng ở hành lang, nghiêng đầu cười cợt.
Se-hyun biết rõ chuyện gì đang xảy ra. Hai người này lúc nào cũng đối đầu nhau. Nhưng giờ Se-hyun cũng lười để tâm nên chẳng nhắc gì tới, cậu quay sang Baek Do-hyun
“Anh Baek Do-hyun, nửa đêm rồi sao anh lại đến?”
“Có lý do gì khiến tôi không thể đến à?”
“Chú Huen cũng nói thế. Mấy người đến tuổi này rồi là không cần ngủ nữa hả?”
“Ít ra tôi vẫn còn tỉnh táo hơn một số người ấy chứ.”
“Trời ạ, anh già, nói thẳng đi.”
“Sao không hỏi cái đứa cứ dính chặt vào cậu như keo?”
Baek Do-hyun liếc Jae-young bằng ánh mắt bắn ra tia lửa, rồi quay lưng tựa vào lan can, nhắm mắt tỏ vẻ từ chối tiếp tục giao tiếp. Se-hyun chỉ còn cách quay lại nói với Jae-young.
“Jae-young à, em đến vì có chuyện muốn nói sao? Trễ rồi, mai đến cũng được mà.”
“À... Thực ra em định đến sớm hơn rồi... Nhưng chị Jenka không cho… Hôm nay em có xin phép chị ấy đàng hoàng rồi đấy ạ! Em đến vì sợ mai anh đi sớm mất.”
Các ngón tay trắng nõn của Se-hyun đang xoa đầu Jae-young bỗng khựng lại. Cậu ước mình không hiểu, nhưng tiếc rằng cậu lại không phải kiểu người chậm hiểu. Cậu lập tức nhận ra ý nghĩa sau xa ẩn sau lời Jae-young.
Chính vì thế, nụ cười có phần tinh nghịch của Jae-young khiến ngực cậu càng thêm nặng trĩu.
“… Jae-young à, em biết nơi đó nguy hiểm thế nào mà.”
“Nếu anh đi, em cũng sẽ đi. Chị Jenka đã đồng ý rồi. Dù sao thì em cũng sẽ phải đến đó, nên chi bằng đi luôn từ bây giờ. Em sẽ đi cùng anh. Anh đừng lo, giờ em mạnh lắm rồi. Em sẽ bảo vệ anh.”
Se-hyun cũng chẳng hiểu niềm tin mù quáng ấy đến từ đâu. Cậu có thể hỏi, nhưng lại chưa từng hỏi. Vì cậu đã nhìn thấy quá nhiều vết thương chi chít trên gương mặt Jae-young. Mà những vết thương đó... đều vì cậu mà có.
Lần nào cũng vậy, Jae-young đều liều mạng.
“Jae-young này, anh—”
“Không sao đâu. Em không tin anh sẽ thất bại.”
“Đồng ý. Cậu mà thất bại thì chẳng có Đế quốc nào có cửa đâu. Nếu được, tôi cũng sẽ đi cùng. Isis nói chúng ta cần thông tin về những gì diễn ra bên trong Tháp.”
Nụ cười nhếch lên đầu môi của hắn ta chứa đựng cả một quá khứ không nói thành lời, một quá khứ chẳng thể đo đạc bằng năm tháng. Việc Isis chấp thuận đúng là điều bất ngờ, nhưng bất ngờ hơn cả là Baek Do-hyun nói chuyện rời khỏi Đế quốc mà không mấy lưỡng lự.
Có rất nhiều điều ẩn sau nét mặt của cả Jae-young lẫn Baek Do-hyun. Mãi đến lúc này, Se-hyun mới nhận ra đôi mắt đã hoe đỏ từ bao giờ của Jae-young, lo lắng và sợ hãi.
“... Đi cùng nhau nha, anh.”