21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
Mọi người lập tức đứng lại, tìm kiếm nguồn âm phát ra, chỉ có Se-hyun vẫn ung dung tiếp tục bước lên. Lúc sau, cậu cũng quay đầu dõi theo ánh mắt của họ.
Trong ánh sáng lờ mờ của bình minh, những ngọn đuốc chập chờn di chuyển xuyên qua cánh rừng. Không chỉ một hai chiếc, mà là một đoàn dài không đếm xuể. Tiếng bánh xe lạo xạo vang lên theo sau.
Se-hyun nheo mắt nhìn, dần nhận ra những bóng người mờ mịt giữa ánh lửa. Xen lẫn giữa hàng đuốc dài là một đoàn xe rách nát nối đuôi nhau. Quá tồi tàn để gọi là đoàn buôn, nhưng lại quá đông so với đoàn hộ tống.
“... Vô gia cư à.”
Người đứng ra phá tan bầu không khí nghi hoặc này là Pen. Chẳng biết vì sao, bàn tay cậu ấy siết chặt thành nắm đấm. Ngay khi nhận ra Se-hyun đang nhìn mình, cậu ấy đã vội vàng giấu tay ra sau lưng.
“Chúng ta có thể xin họ đi nhờ xe ngựa đến làng.”
Se-hyun quay lại nhìn đoàn xe đang chậm rãi lướt qua chân núi. Không còn thời gian để lưỡng lự nữa.
“Luhak.”
Họ cần nhanh chóng tiếp cận và thu thập thông tin. Ngay khi Se-hyun cất tiếng gọi, một cánh tay rắn chắc siết lấy eo cậu. Phía sau tấm lưng trải rộng đôi cánh đen tuyền, lộng lẫy dưới ánh mặt trời đang dần nhô lên. Đôi cánh mạnh mẽ phiêu bạt, tạo nên những đợt gió cuộn dữ dội khi cả hai bay vút lên không trung.
***
Cùng lúc đó, bên phía Lee Jae-young, cậu nhóc siết chặt chiếc nhẫn trong tay, gào lên như điên. Trước mặt cậu ấy là một hồ nước đóng băng trải dài, phía sau là tòa thành uy nghiêm bị tuyết phủ trắng xóa.
Vùng đất này là cực Bắc, nơi cái lạnh không hề khoan nhượng, bão tuyết kéo nhau gào thét quanh năm.
“Anh ơi! Anhhh! Chết tiệt, sao ông chú khốn khiếp kia dám đưa thứ đồ vô dụng này cho anh chứ?! Elix!! Anh ơi!!”
Tiếng hét thất thanh trong vô vọng của Jae-young tan vào làn không khí lạnh buốt. Cậu ấy không chịu nổi nữa, quăng mình xuống nền băng rồi lăn lộn trong cơn bực dọc. Những người còn lại chỉ biết thở dài trước cảnh tượng ấy.
“Jae-young à, đứng dậy đi.”
“Biến đi, đồ cá thu chết tiệt!”
“Ộp.”
“Cái gì hả, con ếch ngu ngốc kia?!”
“Bệ hạ mà thấy cảnh này thì tốt quá. Trời ạ, còn tệ hơn cả ta ngày trước. Lần đầu ta cầm lưỡi hái còn không điên đến mức này. Đây là vượt ngưỡng cuồng chiến rồi đấy.”
“Ngươi vừa nói cái gì hả, đồ đầu gà rách kia?”
Ánh mắt sắc lẹm của Jae-young quay ngoắt về phía Basil, kẻ đang đeo lưỡi hái sau lưng. Thấy Basil nhún vai tỉnh bơ, Jae-young lại đập người xuống tuyết, vùng vẫy còn dữ dội hơn trước. Người duy nhất đứng im lặng là Lak-win, cậu ấy trông to lớn gấp đôi những người còn lại.
“Có vẻ không liên lạc được với cậu Se-hyun. Chúng ta nên bắt đầu di chuyển thôi. Có ai ở đây biết về địa hình vùng này không?”
“Chỉ có thủ lĩnh của bọn ta là người phương Bắc, những còn lại đều từ thủ đô phía Đông hoặc Tây, cho nên hầu như không có ai rõ khu vực này.”
Basil thở dài, ngẩng đầu nhìn bầu trời mù mịt tuyết. Phản chiếu trong mắt cậu ấy là bàn tay đen nhánh khổng lồ đang bao trùm cả bầu trời. Bàn tay quái vật đủ lớn để nuốt chửng toàn bộ khu vực phía Bắc kia cứ lơ lửng trên không trung như một điềm gở.
“Ưu tiên hàng đầu là tìm nơi để thu thập thông tin. Nếu bão tuyết trở nên mạnh hơn, đến nhìn còn không được chứ đừng nói đến chuyện đi đâu cả.”
“Có thể ở quanh đây sẽ có khu ổ chuột hoặc một ngôi làng nào đó đấy, ta từng nghe vùng phía Bắc có nhiều chỗ như vậy. Phía sau còn có lâu đài, khả năng cao gần đây sẽ có một ngôi làng hoặc khu ổ chuột nào đó đấy.”
Basil xoay xoay bả vai, đảo mắt nhìn quanh. Nhưng tất cả những gì cậu ấy thấy chỉ là những hồ băng lạnh lẽo và tuyết phủ dày đặt khắp nơi.
“Ếch sợ lạnh mà nhỉ. Ngươi ổn chứ, ộp?”
“Ộp.”
“Cậu ấy bảo cậu ấy có thể tự điều hòa nhiệt độ nên vẫn ổn.”
“Vậy thì tốt. Được rồi, di chuyển thôi. Nhưng còn tên nhóc này thì...?”
Basil liếc nhìn Jae-young đang nằm bẹp dưới đất, giãy giụa hết nổi nên giờ chỉ còn cực nhọc thở dốc. Để cậu ấy lại thì chắc chắn sẽ bị Bệ hạ xử đẹp, mà kéo theo thì chỉ tổ vướng víu. Basil chỉ muốn quay lưng đi giả vờ như chưa từng thấy gì.
Nhưng sau một lúc đắn đo, rốt cuộc Basil cũng cúi người xuống, lôi Jae-young theo. Dù gì thì Bệ hạ của họ cũng quý cậu nhóc này.
“Trước tiên, chúng ta cứ—”
Basil đang định nói gì đó thì Lakwin nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên ra hiệu.
“Có người tới.”
Sắc mặt ai nấy lập tức thay đổi.
“Đến rồi.”
Bàn tay khổng lồ của Lakwin đưa lên nắm chặt lấy chiếc rìu sau lưng. Ánh mắt sắc bén dán chặt vào khu rừng dày đặc phía trước. Từng bước chân nghiền nát tuyết trắng vang lên nhịp nhàng.
Âm thanh nhịp bước đều đặn của một kẻ lạ mặt. Tất cả đồng loạt nín thở, nhìn chằm chằm vào bụi rậm. Ngay cả Jae-young vừa mới nằm vật ra đất cũng bật dậy đầy cảnh giác.
Rắc.
Kẻ bước ra từ lớp cây phủ băng dày mặc một bộ đồ trắng từ đầu đến chân. Cả khí chất của người ấy cũng như bị rút hết sinh khí. Đôi mắt lạnh ngắt sâu hoáy như mặt hồ đóng băng lướt qua từng người, anh ta mỉm cười, nhe hàm răng lởm chởm sắc nhọn.
“Cuối cùng cũng tới rồi.”
Khi người ấy bước ra để ánh sáng soi rọi, gương mặt hoàn toàn lộ diện. Khi thấy đôi cánh trắng sau lưng anh ta, ánh mắt của Basil và Lakwin khẽ dao động.
Ở vùng đất này, đôi cánh chính là biểu tượng của hoàng tộc. Những ai không thuộc hoàng tộc không được phép phô bày cánh trước công chúng. Kwak Jeong-han, Aul và Jae-young không biết điều đó, nên họ vẫn thản nhiên. Nhưng Basil và Lakwin thì không.
Điều đó có nghĩa, người đàn ông này chính là một hoàng tộc thực thụ của phương Bắc.
“Ngươi là ai?”
Jae-young đang ngồi xổm lập tức đứng bật dậy, tư thế như dã thú. Mắt đen nheo hẹp lại, răng nanh kéo dài.
Người đàn ông vẫn mỉm cười dịu dàng, bước đều qua nền tuyết bất chấp sự đe dọa của cậu nhóc.
“Ta là Alaunus. Ta là người được truyền thánh chỉ, ta đã ở đây chờ đợi rất lâu để trao thánh tích của Nữ thần cho các người. Cứ gọi ta là As.”
Cơn bão tuyết cuốn lên dữ dội, nhưng nụ cười kia vẫn ấm áp, xua đi cái lạnh lẽo trong lòng họ. Những năm tháng chờ đợi dài đằng đẵng hiện rõ trên nét mặt anh ta. Có lẽ vì thế mà ngay cả Jae-young đang nhe nanh múa vuốt, cùng với các anh hùng phía sau cũng dần hạ cảnh giác .
Mặt trời nhẹ nhàng nhô lên soi bóng cả mặt hồ. Trong một thế giới nơi sự lạ lẫm và thân quen giao hòa, thứ chào đón họ là nụ cười sáng như ánh ban mai kia.
***
Đúng như Pen dự đoán, đoàn xe kia đúng là đám người vô gia cư, không quê hương, lang bạt từ làng này sang làng khác, sống qua ngày bằng việc vặt, ăn rau thừa cơm cặn và đồ cứu tế.
Se-hyun đề nghị làm hộ vệ để đổi lấy một chỗ trên xe, và lão già dẫn đầu đã đồng ý. Giờ đây, họ đang chen chúc cùng đám dân lang thang rong ruổi trên những chiếc xe ọp ẹp.
Lộp cộp-
Xe ngựa xóc liên tục khiến người ta khó mà ngồi vững. Đoàn xe kéo dài tít tắp, chiếc xe Se-hyun lên ngồi à một cỗ xe thô sơ vốn được dùng để chở hàng, nằm ở cuối cùng.
Se-hyun, Luhak cùng các anh hùng đều im lặng từ lúc đặt chân đến thế giới này, ai nấy đều chìm đắm trong những suy tư riêng của mình. Cũng dễ hiểu thôi.
Bởi vì ngoài họ ra thì chẳng còn ai khác nhìn thấy bàn tay quái vật đang treo lơ lửng trên bầu trời kia.
“Ý cậu là trên trời ư? Hôm nay quang đãng lắm mà... Khà khà, chắc là mắt lão mờ rồi, có gì bay qua chắc cũng chẳng thấy. Có thứ gì trên đó sao?”
Se-hyun thử hỏi thêm vài người, nhưng câu trả lời đều tương tự.
“Trên trời? Ý cậu là chim hả?”
“Tôi chẳng thấy gì cả... Có gì trên đó sao?”
Không ai ngoài họ nhìn thấy thứ đó. Se-hyun đành phải ngừng hỏi rồi lảng sang chuyện khác. Trước mắt, việc thu thập thông tin từ ngôi làng vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Lộc cộc.
“… Chết mất.”
Se-hyun khẽ rên một tiếng khi xe xóc mạnh. Hiện giờ cả cậu và Luhak đều cảm thấy bức bối vì không thể dùng cánh. Họ đã cố tình giấu đi để tránh lộ thân phận với đám người lang thang này.
“Cố chịu thêm chút nữa.”
Ngón tay Luhak khẽ lướt qua vành tai Se-hyun rồi nhẹ nhàng men xuống sau gáy. Cảm giác ngứa ran thoáng qua nhưng cũng nhanh chóng biến mất.
Đúng lúc ấy, một bóng đen bất ngờ đổ xuống trong khoang xe. Cửa xe mở toang, Pen nãy giờ vẫn đang bám trên nóc xe để quan sát tình hình xung quanh bống thò đầu xuống trong tư thế treo ngược.
“Bệ hạ, với tốc độ này, chúng ta sẽ đến làng trong ba hoặc bốn ngày tới. Cứ giữ nhịp độ như này thì vẫn ổn.”
Pen am hiểu khu vực này không kém gì dân bản địa. Cậu ấy có thể nhận biết luồng gió và mùi hương lạ trong không khí một cách chính xác. Nhờ vậy mà cả đoàn có thể tránh được vùng có dã thú.
“Pen, đừng ở trên đó nữa, xuống đây mà ngồi. Xe xóc mạnh thì nguy hiểm lắm.”
“Người không cần lo đâu, thưa Bệ hạ.”
Một lần nữa, Pen lại từ chối ngồi vào trong xe. Lúc nào cũng vậy. Kể từ khi gia nhập đoàn dân này, cậu ấy luôn tự đẩy mình vào thế bận rộn, làm hết việc này đến việc khác. Có lẽ đó là cách cậu ấy cố gắng dìm đi những suy nghĩ cuộn trào trong lòng.
Cuối cùng, trong toa xe chỉ còn lại tiếng lộc cộc của bánh sắt lăn dài trên nền đất cứng. Họ tiếp tục di chuyển cho đến khi mặt trời lên cao, lơ lửng trên đỉnh đầu, ánh nắng oi bức giữa trưa như thiêu đốt cả đồng bằng.
Ngay khi đoàn xe dừng lại, Se-hyun lập tức vươn vai, giãn cơ thể đã tê cứng rồi bước xuống khỏi toa.
Xung quanh, mọi người đang tất bật chuẩn bị bữa trưa. Vài người lặng lẽ đi ngang qua cỗ xe chở hàng, trên tay ôm những củ khoai tây xù xì còn dính bùn đất.
Vài ánh mắt lén lút nhìn về phía Se-hyun.
Phần lớn là nhìn vào gương mặt và mái tóc cậu như thể đang muốn xác nhận điều gì đó.
Giữa những ánh mắt dè dặt ấy, một ông lão chống gậy từ từ tiến lại gần Se-hyun.