Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 184: "... Đợi thêm chút nữa thôi, thần sẽ tìm thấy người.”

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

“Chỗ này tuy nghèo nàn, nhưng các vị lính đánh thuê có muốn ở lại cùng chúng tôi một thời gian không?”

 

Người đàn ông già cỗi trước mặt có vẻ là trưởng làng của đám dân vô gia cư này. Bản thân ông ta cũng là kẻ lang bạt với vẻ ngoài lam lũ, lưng có hơi còng, đôi má hóp lại vì thiếu ăn, mái tóc hoa râm phủ lên gương mặt khắc khổ vì năm tháng.

 

Se-hyun không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu đáp lại.

 

“Cảm ơn ông. Vậy bọn tôi xin phép ở lại.”

 

“Khà khà, khách sáo gì chứ. Cứ tự nhiên như ở nhà nhé.”

 

Đôi mắt ông ta không mang theo thiện ý. Thứ ánh sáng lóe lên trong đó, là lòng tham. Sự hiếu khách kia không phải tự nhiên mà có.

 

Bất kỳ ai cũng có thể nhận ra, Se-hyun và các anh hùng đều mặc những bộ quần áo đắt tiền. Vải vóc tinh xảo, áo giáp cao cấp không vương chút bụi bẩn, lúc này trông bọn họ chẳng khác gì một đám quý tộc cải trang du hành.

 

Trong mắt ông ta, họ hẳn là những kẻ xa lạ mang trong mình những câu chuyện riêng, nhưng chắc chắn không phải người bình thường. Dáng vẻ khúm núm kia có lẽ cũng xuất phát từ hy vọng sẽ nhận được gì có có ích. Se-hyun quyết định cho ông ta vài thứ coi như báo đáp công đi nhờ.

 

“Đây, xin hãy nhận lấy, thưa ông.”

 

“Ôi, không...cái này thì... Ha …! Đội ơn ngài lính đánh thuê.”

 

Thứ Se-hyun đưa cho ông ta là một viên đá quý lấy từ quốc khố của Đế quốc. Sợ từ chối nưax sẽ làm cậu đổi ý, ông ta vội vàng giật lấy viên đá quý trên tay Se-hyun rồi nhét ngay vào túi.

 

“Chúng tôi nhận được lòng hiếu khách của ông, vậy đây xem như chút tấm lòng đáp lại. Tôi thấy quanh đây có khá nhiều đứa trẻ, ông dùng nó để mua cho chúng vài bộ quần áo đi.”

 

“Phải rồi, phải rồi, tất nhiên rồi. Lão già này thì cần gì tiền bạc của cải chứ? Lão không giữ làm của riêng đâu. Ngài cứ yên tâm, lão sẽ dùng cho dân làng.”

 

Ông ta cúi đầu lia lịa rồi quay lưng rời đi. Hương thơm ngào ngạt của thức ăn bắt đầu lan tỏa khắp bãi đất trống.

 

“Bệ hạ, tay người…”

 

“Hửm? À… được rồi.”

 

Ngay khi ông ta vừa đi khỏi, Eun-cheong đã đợi sẵn ở đó, lập tức đưa ra đón lấy tay Se-hyun. Se-hyun đưa tay ra, nước lạnh lập tức đổ xuống rửa sạch những nhơ nhuốc mà ông ta để lại. Cả Eun-cheong lẫn Muan đều không giấu được vẻ khó chịu, ánh mắt họ dán chặt vào chỗ tay Se-hyun vừa chạm vào ông ta.

 

Se-hyun hướng mắt về dòng người đang xếp hàng chờ nhận thức ăn. Hơn ba mươi người tay cầm những chiếc bát gỗ thô sơ mục nát, lặng lẽ chờ tới lượt mình.

 

Già có, trẻ có, phụ nữ, đàn ông khỏe mạnh… Một nhóm người tạp nham chen chúc trong dòng người khổ sở. Lẫn trong đám đông, Se-hyun trông thấy một đứa trẻ đứng ở tận cuối hàng.

 

Ngón tay đứa trẻ khẽ run lên.

 

Đứa trẻ gầy trơ xương vì đói, người chỉ khoác vài mảnh giẻ rách xộc xệch. Chân trần đen kịt vì bùn đất, mái tóc rối bù không được chải chuốt.

 

Nhưng Se-hyun nhận ra ngay lập tức.

 

Cổ họng cậu khô đắng. Dường như cảm nhận được ánh nhìn, đứa trẻ chậm rãi quay lại, đối diện với Se-hyun.

 

Đôi mắt trống rỗng kia nhìn cậu thật lâu, sau đó lại quay đi như thể chẳng có gì đáng bận tâm. Tay chân nó gầy hơn bất kỳ đứa trẻ nào ở đó, trên mặt cũng không chút biểu cảm. Nó lê đôi chân dơ bẩn tiếp tục tiến lên theo hàng.

 

Mãi cho đến lúc này cậu mới hiểu ra.

 

Vì sao Pen lại quen thuộc với nơi này đến vậy, quen thuộc địa hình nơi này đến thế. Vì sao các anh hùng lại mang gương mặt u tối đến vậy.

 

Se-hyun nhắm chặt mắt.

 

Chỉ khi thấy đứa trẻ đó, cậu mới nhận thức được, nơi này chính là quá khứ.

 

Là quá khứ.

 

Và đứa trẻ gầy guộc với tứ chi khẳng khiu ấy, không ai khác. chính là ‘Pen’, vị anh hùng đang giấu đi hình dạng thật của Se-hyun.

 

Ngay từ lúc họ nhập vào đám người vô gia cư này, Pen đã không rời mắt khỏi đứa trẻ ấy. Và từ khoảnh khắc đó, cậu ấy đã bị thôi thúc bởi một ham muốn mãnh liệt, rằng phải giết nó.

 

Nơi nào ánh mắt của Pen dừng lại, nơi đó luôn có hình bóng gầy gò kia, một đứa trẻ bẩn thỉu với đôi mắt chết, không còn vương lại chút ý chí sống.

 

Bởi vì Pen biết. Cậu ấy biết rõ hơn ai hết, đứa trẻ này rồi sẽ trở thành một sự tồn tại khủng khiếp.

 

Cạch.

 

Lý trí lạnh lẽo trong Pen chao đảo dữ dội. Nếu để nó sống tiếp, sẽ có vô số người phải chết dưới tay nó. Nó sẽ giết chóc không ngừng, rồi sa vào vòng luẩn quẩn của máu và hối hận.

 

Ngay từ bé, nó đã sở hữu bản năng sát nhân. Tai nhạy, tay nhanh và máu lạnh với một thứ cảm xúc cằn cỗi.

 

Pen muốn giết chính bản thân mình trong quá khứ. Cậu ấy đã chờ, chờ khoảnh khắc đứa trẻ đơn độc để ra tay. Nhưng trước khi kịp làm điều đó, Bệ hạ của cậu ấy đã nhận ra đứa trẻ.

 

Chỉ bằng một cái liếc mắt, Se-hyun đã biết nó chính là anh hùng của mình.

 

“Muan.”

 

“Vâng, Bệ hạ.”

 

“Ngươi có kỹ năng biến hình đúng không? Thay đổi ngoại hình cho ta đi.”

 

“Người muốn thay đổi thế nào ạ?”

 

Khi Se-hyun còn đang mải suy nghĩ, Pen đã đưa tay về phía chuôi dao bên hông. Nhưng trước khi kịp rút ra, những ánh mắt sắc lạnh phóng tới. Eun-cheong đã đặt tay lên chuôi dao, cùng với Đại Công tước đều quay sang nhìn cậu ấy, ánh mắt chứa đầy sát khí chết chóc.

 

Phải giết nó. Không thể để Bệ hạ thấy nó ở đây.

 

Tâm trí Pen đã bị luồng suy nghĩ giết chóc chiếm trọn. Khi ý thức bắt đầu trắng xóa vì bị thôi thúc, Pen bỗng nghe thấy những lời không thể tin được.

 

“Pen thích người già mà nhỉ... Vậy thì để ta hóa thành một ông già đi. Nhớ che mặt ta lại.”

 

“Đã rõ.”

 

Từ “ông già” như đánh thức mớ bồng bông trắng dã trong tâm trí cậu ấy. Cơn sóng hỗn loạn dần lặng xuống. Trong mắt cậu ấy lúc này chỉ còn hình bóng đứa trẻ đơn độc ấy và Bệ hạ, trong hình dạng một ông già lọm khọm.

 

Ngón tay Pen khẽ run. Bàn tay từng nắm chặt con dao cũng dần thả lỏng.

 

Trước mắt cậu ấy, Bệ hạ với hình dạng một ông lão chậm rãi bước đi. Mũ trùm che khuất phần lớn gương mặt, nhưng dáng đi thì đã khác hẳn.

 

Chậm rãi, có phần khập khiễng.

 

Pen nhắm mắt lại. Bệ hạ của cậu ấy đang tiến tới gần đứa trẻ bẩn thỉu ấy. 

 

Không hề do dự.

 

Pen đâu phải thích người lớn tuổi. Chỉ là, trong ký ức của đứa trẻ ấy, đôi tay từng chạm vào an ủi nó luôn là một bàn tay nhăn nheo già nua. Thứ duy nhất nó còn nhớ được chính là cái vuốt tóc nhẹ nhàng, là nụ cười ấm áp từ một ông già dịu dàng.

 

Cậu ấy chưa từng dám nghĩ, người đó lại là Bệ hạ của mình.

 

Một khung cảnh không thể tin nổi. Một thực tại không sao lý giải được. Đứa trẻ ôm chiếc bát gỗ mục nát, ngồi co lại ở góc, lặng lẽ húp phần cháo loãng của mình.

 

Bệ hạ cầm lấy phần ăn của mình rồi lặng lẽ ngồi xuống cạnh nó.

 

Pen biết điều gì sẽ xảy ra sau đó, bởi cậu ấy đã từng trải qua nó. Dòng ký ức lờ mờ ùa về, nỗi đau đớn tột cùng như ép chặt lồng ngực. Trước khi quay đầu đi, cậu ấy đã kịp thấy một bàn tay nhăn nheo chìa ra.

 

Pen lùi lại nép mình sau cỗ xe, vô lực tựa lưng vào bánh xe gỗ cứng nhắc. Mặt đất gồ ghề trải dài dưới chân cậu ấy. Mùi đất thân thuộc đã từ lâu không còn nhớ tới bỗng chốc ùa về, len lỏi vào khoang mũi. Cậu ấy lặng lẽ nấp ở đó, mặc cho bóng chiều tà dần ẩm mình, cố ghìm lại những dòng cảm xúc đang dâng trào trong tim.

 

Cậu ấy nấp ở đó, cho tới khi nghe tiếng bước chân chậm rãi vang lên. Khi ngẩng đầu lên, cậu ấy thấy một ông già với mũ trùm kín đầu, khóe môi ẩn hiện nét cười mơ hồ.

 

“Pen đẹp từ nhỏ rồi ấy chứ.”

 

Là Vị Vua kính yêu của cậu ấy. Pen chớp mắt. Tiếng bước chân ngừng lại khi Bệ hạ đứng trước mặt cậu ấy.

 

“Muốn ôm một cái không? Giờ ta trông đúng kiểu ngươi thích đấy.”

 

Bàn tay nhăn nheo có chút sần sùi chạm vào má Pen, là bàn tay của một lão già.

 

Hiểu lầm này sâu như những nếp nhăn trên bàn tay ấy, nhưng Pen không phủ nhận. Cậu ấy chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên, nắm lấy bàn tay ấy.

 

Rồi cậu ấy khẽ đáp lại.

 

“Vâng...”

 

Cánh tay gầy guộc kia siết chặt lấy cậu ấy trong một cái ôm trọn vẹn. Pen ôm chặt tấm lưng mảnh khảnh của Bệ hạ.

 

“Thêm một chút nữa thôi… Đợi thêm chút nữa thôi, thần sẽ tìm thấy người.”

 

“Ta biết.”

 

Đứa trẻ đó sẽ sống. Sẽ sống sót, để rồi gặp lại Vị Vua của mình. Rồi một ngày nào đó, nó sẽ cố giết chết người ấy nhưng không thành. Và nó sẽ hiểu, nó cũng sẽ hiểu ra.

 

Pen còn nhiều món nợ phải trả. Cả hiện tại lẫn quá khứ.

 

“Sắp đến nơi rồi. Vào trong thôi. Lần này phải vào ngồi cho đàng hoàng đấy.”

 

Không biết từ lúc nào, gương mặt của Bệ hạ đã trở lại như cũ.

 

Pen vẫn nắm chặt lấy bàn tay mịn màng không còn nếp nhăn, lặng lẽ đứng dậy. Cậu ấy để mặc cho bản thân được dắt đi. Ham muốn giết chóc trong lòng cuối cùng cũng đã hoàn toàn tan biến.

 

***

 

“Cháu bao nhiêu tuổi rồi?”

 

Đứa trẻ không đáp, chỉ cúi đầu ăn, mắt không rời khỏi chiếc bát gỗ mục nát.

 

Se-hyun lặng lẽ đẩy phần ăn của mình sang, trong đó có vài nắm cơm được Aul giấu kín trong cháo.

 

Ngày đầu tiên, đứa trẻ thậm chí không thèm liếc nhìn cậu. Sang ngày thứ hai, cuối cùng nó cũng có phản ứng. Nó nhìn chăm chăm vào bát của Se-hyun một lúc lâu, rồi im lặng đón lấy và bắt đầu ăn ngấu nghiến. Se-hyun khẽ xoa đầu nó bằng bàn tay nhăn nheo.

 

Cơ thể đứa trẻ khựng lại một thoáng, nhưng sau đó nó lại tiếp tục ăn như thể chưa từng có gì xảy ra.

 

“Cháu ăn được là tốt rồi. Như thế sẽ lớn nhanh.”

 

Bên eo đứa trẻ đeo một con dao găm nhỏ cũ kĩ, được bọc cẩn thận trong tấm vải cũ. Nó giữ vật đó như thể cả mạng sống mình nằm ở đó. Se-hyun chưa từng thấy nó sử dụng, nhưng vị trưởng lão từng kể rằng đứa trẻ này thỉnh thoảng một mình vào rừng săn thỏ. Mà khi ấy, nó chỉ mới  khoảng mười tuổi.

 

Nó không có bạn. Không ai muốn lại gần nó cả.

 

Se-hyun từng nghe thấy tiếng xì xào, lời bàn tán thì thầm rằng đứa trẻ đó rất kỳ lạ, rằng nó khiến người ta rợn tóc gáy. Nhưng mặc kệ những ánh mắt kỳ thị, vẻ mặt của đứa trẻ vẫn không hề thay đổi.

 

Từ đêm hôm đó, Pen bắt đầu gọi đứa trẻ ra vào mỗi khi trăng lên, những lúc không ai để ý, cậu ấy dạy nó cách cầm kiếm. Nói đúng hơn, không hẳn là dạy, mà là thị phạm.

 

Đứa trẻ từ từ bắt chước từng động tác của Pen. Còn Pen, mỗi đêm, cậu ấy chỉ ngồi lặng lẽ trên xe, nhìn nó lặp đi lặp lại những động tác ấy. Bốn ngày cứ thế trôi qua.

 

Cho đến khi chiếc xe lắc lư chậm rãi đi đến rìa ngôi làng.

 

“Thưa Bệ hạ, phía trước là trạm kiểm soát của làng.”

 

Pen như thường lệ, đang ngồi vắt vẻo trên nóc xe thì bất ngờ thò đầu xuống từ cửa ra vào, treo ngược người đung đưa báo tin. Se-hyun đang dựa vào vai Luhak vì say xe đến mức khổ sở rên rỉ với vẻ mặt nhăn nhó, lập tức mở bừng mắt.

 

“Đến rồi à?”

 
Bình luận
Andrea
[Mọi thứ trong Tháp vừa thật vừa giả. Xin hãy nhớ kỹ điều này.]
Trả lời·19/08/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo