Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 186: Huyết Nguyệt

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

Trước câu hỏi của Se-hyun, nhân viên công hội nhìn cậu từ đầu đến chân đầy nghi ngờ. Ánh mắt gã như muốn hỏi thẳng rằng “Sao đến cả chuyện này mà ngươi cũng không biết vậy?”.

 

Se-hyun chỉ thản nhiên gõ gõ viên đá quý lên mặt quầy.

 

“Khụ… Có lẽ ngươi vừa trở về từ vùng biên cương nên không nắm được tình hình. Đế quốc đang tuyển quân quy mô lớn, nơi này được chỉ định làm điểm tiếp nhận. Lính đánh thuê từ khắp nơi đổ về để ứng tuyển.”

 

“Có chiến tranh sao?”

 

“Ta không rõ. Đế quốc gọi đó là ‘cuộc chinh phạt’, nhưng ta có nghe nói cả Đế quốc phía Đông cũng đang âm thầm triệu quân, có khả năng sắp xảy ra chiến tranh. Tuy nói là vậy nhưng một cuộc đại chiến toàn lục địa thì khó xảy ra lắm. Phía Đế quốc phía Đông chưa đưa ra tuyên bố thù địch nào, quan hệ hai bên vẫn rất ổn định. Vài giáo sĩ thậm chí còn cho rằng điều này có liên quan đến Huyết Nguyệt.”

 

“Huyết Nguyệt?”

 

“Dạo này xuất hiện mấy mụ già điên cứ gào thét trước Đại Thánh Điện rằng Huyết Nguyệt sắp mọc trở lại. Trong các bản ghi chép cổ, người ta nói mỗi lần nó xuất hiện là kéo theo đại hồng thủy, động đất, thiên tai đủ thứ. Nhưng mà ba ngàn năm nay chưa từng có trường hợp nào như vậy, nói trắng ra thì đó cũng chỉ là chuyện mê tín thôi. Mà giả sử có thật đi nữa, Đế quốc chẳng dại gì triệu quân chỉ vì một cơn lũ, đúng không?”

 

“Thế mà người ta vẫn ùn ùn kéo đến?”

 

“Thù lao béo bở mà. Đế quốc trả công cao ngang với một năm làm việc chỉ cho một nhiệm vụ. Với bọn lính đánh thuê sống bữa nào hay bữa nấy thì còn gì hấp dẫn hơn?”

 

Gã nhún vai, nói như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình. Mà với một kẻ không có ý định nhập quân thì đúng là chẳng liên quan thật.

 

“Vậy số lính đánh thuê này sẽ được đưa về Đế quốc sao? Họ di chuyển bằng phương tiện gì?”

 

“Đế quốc ban lệnh mở cổng thông hành luân phiên giữa các thị trấn, mười lăm ngày một lần. Ở thị trấn này à… để ta xem… À, năm ngày nữa. Nhắc trước, hạng D thì không được xét đâu. Nhưng nghe đâu đợt này có ngoại lệ đấy. Những lính đánh thuê hạng D bị bỏ lại sẽ được cân nhắc nếu vượt qua bài kiểm tra. Dù vậy thì phần lớn sẽ bị điều về hậu phương thôi. Mà ai lại muốn làm hậu phương cơ chứ, vừa không được ra trận, lại chẳng có thù lao ra hồn.”

 

Gã lén chỉ về một tên lính đánh thuê đang cãi nhau ở quầy bên cạnh, nổi gân cổ gào lên đòi được điều ra tiền tuyến. Hắn ta chính là tên đã gây sự ầm ĩ lúc nãy.

 

“Ra vậy.”

 

Se-hyun chỉ liếc nhìn hắn một cái rồi khẽ gật đầu, xem như đã nắm đủ thông tin cần thiết. Không chần chừ thêm, cậu quay lưng rời đi với viên đá quý vẫn còn trong tay. Gã nhân viên mở to mắt hớt hãi lên tiếng.

 

“Khoan đã, ngươi đùa ta đấy à! Không bỏ cái kia lại sao, cứ vậy mà đi?!”

 

“Ta nói sẽ đưa nó cho ngươi khi nào chứ? Là ngươi tự nghĩ vậy thôi. Đừng tự suy diễn nữa. À, mà cảm ơn vì thông tin nhé.”

 

“C-cái gì cơ?! Tên hạng D chết tiệt đó đang giỡn mặt ta à-!”

 

Nhân viên công hội phát điên lên gần như muốn nhảy qua quầy để tóm lấy Se-hyun, nhưng khi thấy những ánh nhìn xung quanh đang đổ dồn về phía mình, gã chỉ đành nghiến răng đá mạnh vào bàn rồi hậm hực bỏ đi.

 

“Đi thôi. Chắc cũng chẳng còn gì để nghe ngóng nữa.”

 

“Ừ.”

 

Lúc nãy Luhak cũng đã nghe trọn cuộc trò chuyện và nhanh chóng nắm được tình hình. Se-hyun rời khỏi tòa nhà ồn ào và tiến về phía quảng trường. Dọc đường, những tên lính đánh thuê chen chúc khắp nơi.

 

Sự hiện diện của họ quá đỗi áp đảo, đến mức phần lớn dân thường trong thị trấn đều e ngại cúi rạp vai, rón rén bước đi như thể chỉ cần chạm mắt một cái là tai họa sẽ ập tới ngay.

 

Se-hyun ngồi trên ghế dài giữa quảng trường, khẽ xoay vai giãn gân cốt. Như một phản xạ trong vô thức, cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chớp mắt.

 

“... Luhak, anh nhìn lên đi.”

 

Giọng nói khác thường của cậu khiến Luhak ngẩng đầu không chút do dự. Đôi mắt đen láy của hắn vừa bị ánh nắng làm chói một phen liền lập tức co rút lại khi nhìn thấy thứ đó.

 

Không phải ảo giác.

 

Se-hyun chắc chắn, thứ cậu thấy không phải do tưởng tượng.

 

Bàn tay quái vật ấy đã co lại hơn nhiều so với lần đầu tiên cậu nhìn thấy. Và đến tận bây giờ, nó vẫn đang chuyển động. Thật chậm rãi.

 

***

Pháo đài Nikman.

 

Tọa lạc tại sa mạc ven biển phía Nam Đế quốc, Nikman là pháo đài trọng yếu quản lý toàn bộ hệ thống nước của Đế quốc. Nơi đây chịu trách nhiệm cung cấp nước ngọt cho các khu vực cân lận, đồng thời cũng đóng vai trò then chốt trong việc khử mặn nước biển.

 

Các pháp sư của Đế quốc đảm nhận việc vận hành. Tuy nhiên, nhưng những năm gần đây, tỉ lệ pháp sư già hóa càng tăng, trong khi lớp trẻ kế thừa lại khan hiếm nghiêm trọng. Điều này khiến pháo đài gần như không thể duy trì hoạt động. Tệ hơn nữa là phần lớn pháp sư điều tiết nước còn lại cũng đã đồng loạt đào ngũ.

 

Giờ đây, chỉ còn lại ba người giữ nhiệm vụ duy trì hệ thống khử mặn.

 

Đế quốc đương nhiên nhận thức được tầm quan trọng của tình hình, nhưng cũng chẳng thể tìm được ai thay thế. Vì vậy mà lãnh chúa của pháo đài Nikman phải sống trong nỗi lo thường trực, nhất là vào thời kỳ hạn hán khốc liệt như hiện tại, khi sự sống còn của cả một vùng đất dựa vào nguồn nước từ nơi này.

 

Và hôm nay, hai trong số ba pháp sư còn lại đã gục ngã vì cạn kiệt ma lực, kết quả là hệ thống khử mặn bị tê liệt hoàn toàn. Người dân tụ tập ở quảng trường phủ cát, tuyệt vọng nhìn những dòng dẫn nước ít ỏi đang dần cạn kiệt.

 

“... Hết thật rồi. Chúng ta tiêu rồi.”

 

“Ai mà ngờ được pháo đài Nikman trăm năm lại sụp đổ thế này cơ chứ...?”

 

“Giờ phải làm gì đây?”

 

Nơi này không thể tồn tại nếu không có nước. Năng lượng của pháo đài được duy trì nhờ hệ thống khử mặn. Giờ hệ thống đã dừng, mọi người như bị giam lỏng giữa hoang mạc cằn cỏi trong vô vọng.

 

Hàng trăm dân thường bị mắc kẹt lại tại chốn hoang tàn này, có muốn rời đi cũng chẳng ai đủ sức vượt qua biển cát dữ dội. Cuối cùng, thứ duy nhất họ có thể đối mặt chỉ còn lại cái chết.

 

“Ta sẽ dùng toàn bộ sức mạnh còn lại để kích hoạt cổng dịch chuyển.”

 

Pháp sư cuối cùng đứng ra, chống gậy lảo đảo.

 

Nếu dồn toàn bộ ma lực còn sót lại để mở cổng dịch chuyển, ông ta có thể đưa được người thoát khỏi đây. Nhưng chỉ một số ít. Vậy thì ai đi ai ở lại? Đến khi đó chắc chắn sẽ không tránh khỏi cảnh tranh giành nhau.

 

“Thưa ngài, xin đừng làm vậy. Đây là quê hương của chúng ta. Nếu phải chết, chúng tôi thà chết ở đây cùng ngài.”

 

“Chúng tôi sinh ra ở mảnh đất khắc nghiệt này, chịu khổ cả đời... Tại sao lại kết thúc vô nghĩa thế này chứ? Đế quốc đang làm gì vậy? Sao có thể để mặc cho mọi chuyện thành ra thế này…?”

 

Một người bật khóc, rồi tiếng khóc lan ra như sóng cuộn từng đợt nổi loạn. Chỉ còn tiếng nức nở u uất bao trùm cả pháo đài.

 

Mãi cho đến khi cơn bão cát dữ dội bất thường lắng xuống, một giọng nói xa lạ vang lên, cắt ngang bầu không khí.

 

“Hừm. Khử mặn hả? Vấn đề nhỏ thôi mà.”

 

Giọng nói có phần lười nhác nhưng đầy chắc chắn. Mọi người quay ngoắt về hướng phát ra âm thanh theo bản năng. Trước cổng pháo đài, giữa một lớp cát bay mù mịt, bóng người dần hiện ra.

 

Tiếng bước chân vốn bị lấn át bởi âm thanh huyên náo dần trở nên rõ ràng. Khi những bóng người tiến lại gần, dáng vẻ của họ hiện rõ trong mắt mọi người. Năm người đàn ông đứng sừng sững trước đám đông đang tụ họp.

 

Một người mỉm cười tự nhiên. Một người khác trông cao lớn nhưng lại mang vẻ lúng túng. Ba người còn lại toát ra khí chất chuẩn lính đánh thuê dày dạn kinh nghiệm.

 

Họ là Huen, Yoon Je-ha, cùng ba anh hùng là Hediman, Zernon và Uls, những người đã bị tách khỏi Se-hyun và lạc vào vùng sa mạc.

 

“Ai... Ai vậy?”

 

Một thanh niên lấy hết can đảm lên tiếng hỏi. Huen nhìn người đó một lúc rồi mỉm cười.

 

“Nói thế này đi, chúng ta đến để giúp đỡ các người. Các người có muốn làm một giao dịch không?”

 

“Giao dịch? Giao dịch gì-”

 

“Bọn ta sẽ giải quyết vấn đề khử mặn.”

 

Quảng trường lập tức náo loạn. Có người hét lên bảo họ hoang đường. Có người mừng rỡ như nắm được chiếc phao cứu sinh cuối cùng, bò lên phía trước van xin xác nhận. Những người vốn đã chấp nhận, sẵn sàng đối mặt với cái chết giờ bỗng bám lấy giọt hy vọng mong manh, tất cả tạo nên một khung cảnh cực kỳ hỗn độn.

 

“Đủ rồi.”

 

Giọng nói già nua nhưng đầy trọng lượng vang lên. Một ông lão tập tễnh bước ra khỏi đám đông.

 

Ông ta là pháp sư cuối cùng còn lại ở pháo đài Nikman, cũng là Vua của pháo đài-Geld.

 

Geld bước tới đứng trước Huen, ánh mắt mỏi mệt dò xét hắn ta thật kỹ. Rồi ông ta cất giọng hỏi.

 

“Ngươi thật sự có thể giải quyết được chuyện này sao?”

 

“Tất nhiên.”

 

“… Ngươi muốn đổi lấy điều gì từ việc đó?”

 

Huen không đáp. Thay vào đó, hắn ta giơ tay chỉ lên bầu trời.

 

Mọi người đều ngẩng đầu lên theo. Trời trong vắt không một gợn mây. Nhưng trong mắt Huen thì khác.

 

Một cái bóng khổng lồ, mơ hồ đến đáng sợ, nó đang  giăng trên trời như hút lấy linh khí cả thế giới.

 

“Ta muốn thông tin về thứ đó.”

 

Ánh mắt Huen trở nên lạnh lẽo khi nhìn quanh đám đông. Hắn ta đang tìm kiếm người biết điều gì đang thực sự xảy ra.

 

Và rồi, ánh mắt hắn ta dừng lại nơi Geld.

 

Chỉ mình ông ta không ngẩng đầu.

 

Trong mắt ông ta chứa sức nặng của kẻ nhìn thấu hồng trần, còn có cả sự hoài nghi. 

 

Và lưỡng lự.

 

Đến khi ông ta khép mắt lại, mọi cảm xúc đều tan biến như thể đã bị chôn vùi tận sâu trong tâm khảm.

 

“… Nếu các ngươi thật sự giải quyết được vấn đề khử mặn, ta sẽ nói hết tất cả những gì mình biết. Về thứ đó, và bất cứ thứ gì ngươi muốn biết. Nhưng nếu đây chỉ là trò lừa gạt... vậy thì đừng hòng sống sót rời khỏi nơi này.”

 

“Ông thấy nó?”

 

“Nếu ta nói nó có năm nhánh… thì sao?”

 

Ông ta biết chính xác thứ đó là gì.

 

Huen gật đầu, như thể đó là tất cả những gì hắn ta cần.

 

“Tốt. À mà, nếu ở đây có xưởng rèn và phòng chế tác, phiền chỉ đường giùm ta. Ta còn có việc phải làm.”

 

Huen vỗ nhẹ lên vai Yoon Je-ha đang căng thẳng đến cứng người rồi sải bước tiến lên trước. Dân làng ban đầu còn dè chừng lập tức hành động ngay khi Vị lãnh chúa già khẽ gật đầu chấp thuận.

 

Và như thế, Huen, Yoon Je-ha cùng ba vị anh hùng cùng bước vào trung tâm của một pháo đài giữa lòng sa mạc, nơi đang dần bị bóng tối và sỏi cát nhấn chìm.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo