21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
Se-hyun ngồi trong phòng chờ, nơi tập trung những lính đánh thuê trượt thăng hạng đang đợi đến lượt thi lại.
Trong tay cậu là một mảnh giấy nhỏ có ghi số 128. Người vừa được gọi đi mang số báo danh hơn 110, nghĩa là còn khoảng mười người nữa mới đến lượt cậu.
Sáng nay, khi ngẩng nhìn bầu trời, cậu thấy bàn tay quái vật kia lại gần thêm một đoạn so với hôm qua. Màu sắc từng mờ nhạt của nó giờ đây cũng dần rõ rệt hơn.
Vậy mà những người ở đây lại chẳng hay biết gì. Số lính đánh thuê tình nguyện gia nhập đội chinh phạt của Đế quốc lại ngày càng tăng. Chính là ‘cuộc chinh phạt’ mà nhân viên công hội đã từng nhắc đến.
Khả năng rất cao là Đế quốc biết đến sự tồn tại của bàn tay đó. Nếu không, chẳng có lý do gì mà Đế quốc phải lấy danh nghĩa một nhiệm vụ chinh phạt thông thường để phát động chiến dịch tuyển lính quy mô lớn như thế.
Nếu suy đoán của cậu là đúng… Thì những tên lính đánh thuê kia đang bị đẩy thẳng vào chỗ chết.
“Số 120, chuẩn bị!”
Một giọng nói từ quầy vọng lên. Tên lính đánh thuê ngồi trước Se-hyun siết chặt mảnh giấy trong tay rồi đứng dậy đi tới.
Phòng chờ giờ đã vắng hơn nhiều. Se-hyun lúc này mới liếc nhìn Luhak, vẫn là bộ dạng thường ngày của hắn với hai tay khoanh trước ngực, ung dung đứng tựa vào tường.
“Luhak, anh có biết gì về Huyết Nguyệt không?”
“Nó được ghi chép trong sách cổ của Đế quốc như một biểu tượng của đại họa. Theo các ghi chép, mỗi lần Huyết Nguyệt xuất hiện là một lần lục địa bị tàn phá bởi lũ lụt, động đất, dịch bệnh lạ hoặc quái vật tràn lan.
Có giả thuyết cho rằng nó xuất hiện theo chu kỳ một nghìn năm một lần. Nhưng vì đã ba nghìn năm trôi qua mà không thấy bóng dáng nó đâu, nên người ta cho rằng tất cả chỉ là mê tín.”
Ngay trước khi Luhak lên tiếng, Muan vẫn như thường lệ, đã niệm một ma pháp cách âm để cuộc trò chuyện không bị người ngoài nghe thấy.
“Vốn dĩ, Huyết Nguyệt không bao giờ xuất hiện.”
Se-hyun khẽ nhíu mày. Vậy là trong thế giới nguyên bản của Luhak, Huyết Nguyệt chưa từng xuất hiện.
“Ý anh là Huyết Nguyệt không liên quan gì đến những chuyện đang xảy ra?”
“Không hẳn.”
Luhak đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi bầu trời hiện ra mờ đục như mực loang. Một bóng tối kỳ dị lặng lẽ phản chiếu trong đôi mắt hắn.
“Nơi này thực sự là cố hương của bọn ta, nhưng là một bản sao được tái tạo. Nên không có gì lạ nếu mọi chuyện diễn ra không giống với ký ức của ta.
Ví như trong thế giới thật, tận thế xảy ra khoảng năm mươi năm sau. Nhưng ở đây chỉ còn lại đúng một tháng.”
“Có nghĩa là…”
“Lần thảm họa diệt vong này không giống những gì bọn ta từng trải qua. Và nó đã đến rất gần rồi.”
Một tận diệt khác. Nghĩa là những gì đang xảy ra bây giờ, có lẽ chính Luhak cũng chưa từng chứng kiến.
“Các Đại Công tước gọi thảm họa cần ngăn chặn bên trong Tháp là ‘Diệt Mộng’. Nó không liên quan đến sự diệt vong của hiện thực. Ngay cả các Đại Công tước cũng chưa từng trải qua, nhưng cũng không có nghĩa nó không có thật.”
“Ý anh… ‘thật’ nghĩa là sao?”
“Chính là nghĩa đen. Nếu chúng ta ngăn chặn được thảm họa này thì những gì xảy ra trong thế giới này sẽ được áp dụng lên hiện thực của các gia thần. Nó sẽ in sâu vào cuộc đời họ, như thể từ đầu đó mới là cuộc sống của họ. Một số sự kiện thậm chí đã trở thành hiện thực và được chuyển sang Elix. Ví dụ rõ ràng nhất… là trường hợp của Renshis.”
Cái tên ấy, khi thốt ra từ miệng Luhak lại khiến Se-hyun có cảm giác xa lạ đến khó tả.
Renshis là anh hùng thứ bảy của Se-hyun, người luôn mang đôi găng tay sắt. Mỗi lần kiểm tra lòng trung thành, Renshis luôn trao bức thư nhỏ mình cất giữ cẩn thận và nài nỉ Se-hyun đọc to lên.
Trong thư viết:
“Ngươi nhất định phải sống... và chúng ta sẽ gặp lại. Gửi đến vị anh hùng yêu quý của ta, Ren.”
Se-hyun chưa bao giờ hỏi rõ về chuyện đó, nhưng trong lòng cậu luôn có một cảm giác lạc lõng kỳ lạ. Ở đời trước, đã từng có ai yêu thương vị anh hùng của cậu sâu đậm đến thế sao?
“Ban đầu, Renshis không tồn tại trong thế giới thật của bọn ta. Nói đúng hơn, cậu ta chưa từng tồn tại.”
“… Không chừng anh nhầm thôi. Ý em là, sao anh biết được? Có khi cậu ấy sống quá xa nên hai người chưa bao giờ gặp nhau thì sao. Sao anh dám chắc như thế?”
“Nếu chỉ là hiểu lầm thì lại tốt. Vì điều đó có nghĩa là sống chết của cậu ta sẽ phụ thuộc vào những gì em làm tại đây.”
“Mạng sống của cậu ấy… phụ thuộc vào em?”
“Rồi em sẽ hiểu. Ta không biết cậu ta đã trở thành ‘thực thể’ và xuất hiện tại Elix bằng cách nào. Nhưng chắc chắn là do em đã làm một điều gì đó ở đây, và thế là cậu ta đã trở thành ‘thật’.”
Các Đại Công tước có một quyền năng đặc biệt, là có thể đọc toàn bộ quá khứ của những người cùng chủng tộc. Ngay khi một gia thần được triệu hồi qua cổng không gian, toàn bộ cuộc đời họ sẽ được ghi lại thành văn bản.
Nhưng có một ngoại lệ duy nhất, một uộc đời hoàn toàn trống rỗng và trắng tinh.
Đó chính là Renshis.
Không tuổi tác. Không quốc tịch. Không quê quán. Không có một dấu vết nào về nơi cậu ấy từng sinh ra hay đã ở.
Luhak mất một khoảng thời gian để để hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một thực thể có thật nhưng chưa từng tồn tại.
Renshis không phải người từ thế giới thật của Luhak, mà lại đến từ một nhánh khác, được tạo ra ở một thế giới nào đó, chẳng rõ lý do vì sao bị đưa đến đây.
Cậu ấy vốn dĩ chẳng khác gì mọi người, nhưng rồi đã bị tách nhánh, trở thành một tồn tại hoàn toàn khác biệt.
Và ở thế giới này, chỉ có duy nhất một nơi khiến điều đó có thể xảy ra, đó chính là ‘Giấc Mơ của Đại Công tước’, thứ làm cho một ngày nào đó có thể hóa thành hiện thực.
Luhak nói.
Và khi truy ngược lại người đã can thiệp vào sự tồn tại của cậu ấy, Luhak nghĩ ngay đến các Vị Vua.
Từ Vị Vua đầu tiên cho đến Se-hyun.
Nhưng giờ đây, đứng trước ranh giới mong manh của ‘Giấc Mơ của Đại Công tước’ ấy, Luhak đã có thể chắc chắn rằng n gười tạo ra Renshis, không ai khác mà chính là Se-hyun.
“… Nếu em không bảo vệ được Ren ở đây, thì cậu ấy sẽ thế nào?”
Luhak không đáp, nhưng chính sự im lặng đó đã nói lên tất cả.
Chết.
Se-hyun khẽ nhắm chặt mắt, vẻ mặt cậu u ám. Ngay từ đầu, Luhak đã nhắc đến hai cuộc diệt vong. Một là lần diệt vong thực sự đã xảy ra, và một là ‘Diệt Mộng’ mà Se-hyun phải ngăn chặn.
Mãi đến lúc này, cậu mới thật sự hiểu ý của câu “Khi đạt được, nó sẽ trở thành sự thật.”
Tất cả những gì Se-hyun làm tại đây… sẽ trở thành thực tại mà các anh hùng của cậu phải đối mặt, không, phải là tất cả gia thần của cậu. Từng hành động, từng lựa chọn của cậu. Tất cả.
Một thực tại vừa nặng nề vừa đáng sợ.
“… Anh còn biết gì về Huyết Nguyệt nữa không?”
Nghe Se-hyun hỏi, Luhak chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lắc đầu, có vẻ đó là tất cả những gì hắn biết.
“Cứ kể cho em thế này có sao không? Còn giới hạn thì sao, Luhak?”
“Kể từ khi bước vào nơi này, ảnh hưởng của Tháp đã khiến phần nào sức ép từ giới hạn của ta suy yếu. Nói đúng hơn thì dường như sợi dây đó đã bị cắt đứt, như thể chúng ta đã hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài. Không biết có phải là cố ý không. Nhưng miễn là ta không nói thẳng ra, chừng này hẳn là vẫn ổn.”
“Nếu đã bị cắt đứt… có phải vì vậy mà không thể liên lạc ra ngoài không?”
Trước đây Se-hyun từng nghĩ những giới hạn của Đại Công tước là do Tháp kiểm soát. Nhưng lời của Luhak cho thấy Tháp và thứ đặt ra những hạn chế kia lại là từ hai thế lực khác nhau. Một suy nghĩ nhẹ thoáng qua Se-hyun, chẳng lẽ chính những Người Dẫn Đường mới là kẻ đứng sau những hạn chế?
“… Bệ hạ.”
Khi bầu không khí trầm xuồng, khoảng lặng kéo dài tưởng chừng vô tận, bỏ lại cuộc trò chuyện phía sau. Muan đột nhiên lên tiếng. Đôi mắt ánh lên dưới lớp mũ trùm khẽ chớp vài lần, rồi cuối cùng cũng cất lời.
“Thần từng nghe một chuyện trong lần ghé qua Tháp Ma Thuật hồi nhỏ… Có một pháp sư lập dị chuyên đi truy dấu thảm họa để nghiên cứu phép thuật hắc ám. Ông ta nói rằng có một quy luật trong các khu vực bị ảnh hưởng bởi Huyết Nguyệt.”
“Quy luật?”
“Ông ta bảo Huyết Nguyệt luôn giáng xuống những nơi chứa oán niệm sâu nhất.”
Câu nói ấy khiến tất cả cùng ngoảnh sang nhìn Muan. Cậu ấy như đang lục lại ký ức, ngập ngừng một chút rồi tiếp tục.
“Pháp sư đó tin rằng Huyết Nguyệt tìm đến những nơi đầy rẫy oán niệm… rồi mang theo thảm họa. Những vùng bị ảnh hưởng thường có lịch sử chiến tranh, thảm sát, hay tận diệt, đó toàn là những vùng đất máu chảy thành sông. Ông ta còn nói, nếu oán khí tích tụ đủ lâu nó sẽ biến thành ác năng và hóa thành ma lực. Nhưng lúc đó thần còn quá nhỏ nên không tài nào hiểu hết được.”
Nơi oán niệm ăn sâu nhất.
Nếu lời Muan nói là thật, vậy thì thảm họa này hẳn phải có một điểm khởi đầu cụ thể. Ít nhất thì vị trí của nó không phải ngẫu nhiên.
“Đế quốc chắc chắn biết nơi đó ở đâu-”
“Số 128, chuẩn bị!”
Tiếng gọi vang lên. Se-hyun cúi xuống nhìn mảnh giấy trong tay. Số 128. Đã đến lượt cậu.
Cậu đứng dậy, phủi phủi áo choàng. Luhak sẽ là người tiếp theo.
“Lát nữa ta quay lại chúng ta nói tiếp. Còn bây giờ, nhớ đừng để lộ ra ngoài, cẩn thận chút.”
Dứt lời, Se-hyun bước theo nhân viên dẫn đường đến nơi kiểm tra. Cuối hành lang dài là một Trung tâm huấn luyện Đế quốc ngoài trời. Hai lính đánh thuê cấp cao đang đứng đợi, họ chính là người chịu trách nhiệm kiểm tra và đánh giá.
Nhân viên trao hồ sơ của Se-hyun rồi nhanh chóng rời khỏi.
“Hạng D à?”
“Theo bản ghi chép này thì… chưa từng làm nhiệm vụ nào. Chắc mới lấy thẻ gần đây.”
Hai người nhíu mày, chán ngấy lẩm bẩm vài câu.
Đối với họ, Se-hyun chỉ là một tên lính mới non nớt lại đến vì tiền.
Gần đây, số lượng lính hạng D đổ vào văn phòng công hội tăng vọt, khiến cả nhân sự lẫn hệ thống bị quá tải. Ai nấy cũng chán chường mệt mỏi.
Nhìn Se-hyun với dáng vẻ mảnh khảnh, mái tóc vàng ló ra dưới mũ trùm khiến họ càng thêm ngứa mắt. Trông chẳng khác gì một công tử ẻo lả nhà quý tộc nào đó rỗi hơi đi chơi trò lính đánh thuê.
“Thôi được rồi... làm nhanh đi còn nghỉ. Vũ khí chính của ngươi là… cung à?”
“Ta nói trước, chỉ cần không đạt chuẩn là sẽ bị loại không thương tiếc đấy.”
Se-hyun chỉ im lặng bước đến trước bia bắn. Mục tiêu cách chừng 80 mét, ngắn hơn so với khoảng cách cậu thường thực .Cậu cầm lấy cây cung và bộ tên được phát rồi thong thả đứng vào vị trí quy định.
“Bắt đầu.”
Se-hyun dứt khoát kéo dây cung chỉ với một động tác .
Dây cung rõ ràng là quá lỏng lẻo. Dù có phải cố tình hay không, chất lượng của nó cũng thuộc hàng tệ hại. Thêm nữa, thân cung quá to so với vóc dáng cậu, khiến lực kéo bị giảm đáng kể.
Với cây cung tệ hại này thì bất kỳ xạ thủ bình thường nào cũng sẽ trượt.
Mũi tên sẽ bay lệch, mất lực giữa chừng rồi cắm thẳng vào nền đất trước tấm bia.
Lúc đầu, Se-hyun cũng định bắn đại cho xong chuyện. Nhưng nhìn thái độ của họ…
Cậu đổi ý rồi.