21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
Chương 188: “Muốn nữa…?”
[Thanh Tẩy Sa Ngã LV.8]
Một luồng hào quang chói lọi bắt đầu tụ lại nơi đầu mũi tên hướng về phía tấm bia. Ánh sáng rực rỡ ấy như vệt bình minh, nhuộm trắng một góc Trung tâm huấn luyện Đế quốc.
[Thanh Tẩy Sa Ngã] là kỹ năng có hiệu ứng "suy yếu theo cấp độ". Càng lên cấp, sức mạnh của kỹ năng này lại càng suy giảm rõ rệt, khiến cho ‘Sức tấn công’ thua xa những kỹ năng hay quái thú cùng cấp. Thường thì đây là kỹ năng đáng bị xua đuổi. Thông thường là vậy.
[Cõi Ân sủng LV.7]
[Kỹ năng hỗ trợ diện rộng ‘Cõi Ân sủng LV.7’ dành cho ‘đồng minh’ được kích hoạt.]
[Chỉ số gia tăng sức mạnh hiện tại của ‘Cõi Ân sủng’: 84%.]
Se-hyun đã dùng [Cõi Ân sủng] để bù đắp cho phần thiếu hụt ấy. Buff lên đến 84%, một con số đáng kinh ngạc. Hơn nữa, nếu nằm trong phạm vi thực hiện của [Cõi Ân sủng] thì Se-hyun cũng được xem là một ‘đồng minh’.
Vút—!
Mũi tên tỏa sáng bay vút nhanh như tia chớp, găm thẳng vào giữa hồng tâm. Âm thanh vỡ nát sắc lạnh vang lên, tiếp đó là một tiếng nổ lớn rung trời.
Đoàng—!!
Khói bụi dày đặc cuồn cuộn bốc lên, che khuất toàn bộ tầm nhìn. Ngoài tiếng gạch đá đổ nát rơi ra từ các bức tường, những âm thanh khác đều bị lấn át. Cả Trung tâm huấn luyện Đế quốc chìm trong một màn khói đen nghịt, cho đến khi làn gió mát lạnh thổi qua, từ từ cuốn sạch bụi cát bay đi.
Hai lính đánh thuê giám sát buổi kiểm tra đứng sững người trong giây lát. Se-hyun đưa lại cây cung cho một nhân viên đang cứng đơ vì sốc, rồi bước đến gần và hỏi.
“Qua chưa?”
“… Cầm cái này rồi đi đi.”
“Ra ngoài, rẽ trái...”
“Lần sau… nhớ báo trước ngươi là cung thủ ma thuật nhá.”
Sự sững sờ trong ánh mắt họ lập tức chuyển sang nét bực bội. Tờ giấy được đưa cho cậu có đóng dấu đỏ với một ký hiệu kỳ lạ. Đây hẳn là giấy chứng nhận đã được duyệt. Se-hyun khẽ gật đầu, cầm lấy rồi quay về phía tòa nhà chính.
Ngày hôm đó, thật không may là ý định “giấu nghề” của Se-hyun hoàn toàn phá sản khi bốn tiếng nổ khác vang rền lên khắp Trung tâm huấn luyện Đế quốc. Tiếng kêu gào đầy giận dữ bắt cậu bồi thường tiền sửa chữa vang lên khắp cả sân tập.
Dù có hơi hỗn loạn nhưng Se-hyun cùng những người khác cũng đã nhận được giấy chứng nhận, đủ điều kiện nộp đơn gia nhập lực lượng chinh phạt.
Còn bốn ngày nữa là cánh cổng dịch chuyển đến Đế quốc sẽ mở. Trong thời gian đó, cậu phải xác nhận xem những người khác có an toàn không, hoặc chí ít là liệu họ có đến được nơi này hay chưa.
Ngước mắt nhìn bầu trời, bàn tay khổng lồ của quái vậy đang chầm chậm cử động từ sáng, giờ đây đã co lại rõ rệt hơn. Thời hạn cho cuộc chinh phục là một tháng, nhưng nhìn hình dạng đang dần hoàn thiện ấy, Se-hyun nghĩ...
Không còn nhiều thời gian nữa.
Dường như Se-hyun không phải là người duy nhất nghĩ vậy. Khi cậu nhận ra, ba người xung quanh cũng đang đồng loạt ngước nhìn lên trời. Cậu đứng lặng ở đó rất lâu, sau đó cất bước rời đi.
***
Soạt.
Se-hyun lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đang ngày một sẫm lại đến bất an. Hơi nước bốc lên từ bồn tắm ấm nóng làm tấm kính mờ đi. Tựa người ra sau, cậu nhìn cảnh vật bị che khuất trong màn sương, lời của Luhak ban sáng cứ lẩn quẩn trong tâm trí cậu.
“Thảm họa cần phải ngăn chặn trong Tháp được các Đại Công Tước gọi là ‘Diệt Mộng’. Nhưng ngay cả giấc mơ ấy… cũng có thể trở thành hiện thực.”
Một thế giới giả lập, nhưng lại trở thành sự thật.
Đó là cách Se-hyun định nghĩa nơi này. Một thế giới nơi Luhak, Eun-cheong, các anh hùng và gia thần từng từng sống. Chính là cố hương đã dần chìm vào quên lãng, tan biến cùng với cái chết của họ.
“Vậy mà… mọi chuyện ở đây lại trở thành hiện thực.”
‘Renshis’ không tồn tại trong thế giới của Luhak, nhưng cậu ấy lại xuất hiện ở Elix và sống như một anh hùng thực thụ.
Trước khi Se-hyun xuất hiện, chưa từng có Vị Vua nào đọc được lá thư mà Renshis luôn mang theo như một di vật từ thế giới cũ. Khi ấy, cậu đã không hiểu tại sao.
Ở Elix, mọi loại chữ viết đều được dịch tự động. Bất kể chủng tộc hay quốc tịch nào, cả Đế quốc cùng dùng chung một loại ngôn ngữ. Dù Se-hyun có thể giao tiếp ở đây, nhưng cậu lại không đọc được chữ viết. Một mâu thuẫn khó lý giải.
Chỉ có một khả năng duy nhất.
Tháp đã can thiệp và phần nào vô hiệu hóa chức năng của Elix. Nếu đúng là vậy thì hạn chế của Luhak bị suy yếu và các nhẫn liên lạc gặp trục trặc cũng có thể lý giải được.
“Nếu bức thư cũng bị ảnh hưởng bởi Tháp… có lẽ chuyện đó là hoàn toàn khả thi.”
Nếu Renshis là một ‘thực thể’ được tạo nên bởi Tháp, và nếu bức thư kia đã được tạo ra dưới ảnh hưởng trực tiếp của Tháp, đến mức các quy luật vận hành tự nhiên của Elix không còn tác dụng, thì việc các Vị Vua trước đó không thể đọc được nó cũng là điều hợp lý.
Tuy nói vậy, nhưng nếu đó là sự thật thì văn tự bên trong bức thư lẽ ra phải là một loại ngôn ngữ đặc biệt, thứ chỉ một mình Se-hyun có thể hiểu.
Và trong thế giới này, ngôn ngữ duy nhất mà Se-hyun có thể thực sự đọc hiểu… chỉ có tiếng Hàn.
Nói cách khác, có thể chính Se-hyun là người đã viết bức thư ấy.
Làm sao có thể chứ?
“… Chậc, thôi kệ đi.”
Se-hyun từ bỏ mớ bồng bông trong đầu, tựa người vào thành bồn tắm. Dòng nước ấm lan đến tận cổ giúp xoa dịu phần nào sự mệt mỏi trong cậu suốt mấy ngày qua.
“Có lẽ… bọn họ cũng còn nhỏ như Pen.”
Hình ảnh đứa trẻ Pen gầy gò nhỏ bé trong đoàn người lang thang kia chồng chất lên những người mà cậu từng gặp. Phải chăng tất cả anh hùng kia cũng trẻ như thế? Cả Luhak cũng vậy?
Ý nghĩ ấy cứ xoáy mãi trong đầu cậu không dứt.
Suốt một thời gian dài, những dòng suy nghĩ nối đuôi nhau trôi dạt trong tâm trí cậu, cho đến khi mí mắt cậu nặng trĩu dần khép lại, tầm nhìn cậu mờ dần rồi chìm hẳn vào bóng tối. Làn nước mát lạnh vẫn không đủ để giữ cậu tỉnh táo. Phòng tắm từng vang vọng tiếng nước róc rách nhỏ giọt, giờ đây chỉ còn lại nhịp thở đều đặn của cậu.
Khi Se-hyun tỉnh dậy sau một giấc mơ ngắn, tiếng nước vỗ nhẹ vâng lên bên tai cậu.
Mí mắt run run hé mở, Se-hyun lờ mờ thấy ai đó đang nắm lấy tay mình, nhẹ nhàng lau rửa.
Bàn tay to lớn, những đầu ngón tay rắn chắc với đốt xương rõ ràng, một cảm giác vô cùng quen thuộc. Đôi cánh trắng thấm ướt nặng nề nằm yên nơi làn nước vẫn còn ấm nóng.
Khoảnh khắc Se-hyun tỉnh táo lại, mọi giác quan lập tức bừng tỉnh. Cảm giác ẩm lạnh của lớp áo dính sát vào lưng, hơi thở ấm nóng nhè nhẹ phả vào gáy. Cậu đang nằm gọn trong một vòng tay rộng lớn, lặng lẽ tựa sát nơi lồng ngực quen thuộc.
“... Anh tới khi nào vậy...?”
“Lúc em ngủ ngáy ngon lành đấy.”
“… Đừng có bịa chuyện.”
“Nghe có giống nói dối không chứ?”
Giọng nói trầm khẽ vang bên tai, pha chút ý cười. Hơi thở ấm áp chậm rãi lướt qua da thịt rồi dừng lại nơi gáy.
Se-hyun khẽ rùng mình vì cảm giác nóng ran len lỏi, theo phản xạ siết chặt lấy tay Luhak. Những ngón tay thô ráp đan vào tay cậu, nhẹ nhàng bóp chặt. Sự ma sát giữa những đường vân chai sần và da thịt mịn màng tạo nên cảm giác khó chịu miên man không thể dứt.
Khi Se-hyun khẽ cong tay lại vì không chịu nổi cảm giác ngột ngạt ngứa ngáy ấy, một cơn đau nhói bất chợt chiếm trọn lấy gáy cậu.
“Ah…!”
Tầm nhìn của cậu thoáng nhòe đi, cơ thể theo phản xạ khẽ lao về phía trước. Đôi môi ấy vẫn ngoan cố áp chặt nơi gáy cậu không buông. Tấm áo ướt sũng dính vào lưng và đôi cánh thấm nước khiến từng hơi thở trở nên nặng nề. Cánh tay rắn rỏi siết chặt lấy eo cậu, giữ cậu lại trong lòng dịu dàng ôm lấy, quấn quýt không rời.
“Nhẹ thôi… h-ha, làm nhẹ thôi mà….”
Đôi cánh ngập trong nước run rẩy. Mắt Se-hyun dần nhòe đi. Hơi thở ấm nóng trở nên ướt át nặng nề, Se-hyun khó nhọc bấu vào tay Luhak.
“Muốn nữa…?”
Chất giọng trầm thấp kìm nén đến tột độ, căng thẳng như thể chỉ cần chệch đi một chút thôi là sợi dây lí trí mong manh ấy sẽ đứt ngay lập tức.
Khi Se-hyun ngoảnh đầu lại, ánh mắt cậu chạm vào Luhak. Vầng trán hắn nhíu chặt, cả gương mặt chất chứa cảm xúc đang bị dồn nén đến mức gần như sắp nổ tung.
Giờ Se-hyun mới nhận ra, Luhak đã giữ khó nhọc giữ lấy thứ ranh giới mong manh ấy đến nhường nào. Những lần chạm khẽ, đôi khi có phần thô bạo bỗng trở nên dễ hiểu đến lạ. Chỉ là vì hắn đang cố gắng không vượt quá ranh giới.
“…Nel… haa, nhìn em đi….”
Đôi mắt dị sắc nóng bỏng kia lập tức hướng về phía cậu. Se-hyun đưa tay chạm nhẹ vào má Luhak, cậu nghiêng người, đặt một nụ hôn khẽ mềm mại như lông tơ lên môi hắn.
Chỉ là cái chạm thoáng qua, vừa đủ để hơi thở hai người hòa quyện. Ấy vậy mà cảm giác mang theo lại hoàn toàn khác lạ so với trước đây.
“Như vậy… như vậy là được rồi. Không, một chút nữa cũng không sao. Thật đấy.”
Dần dần, cơn đau nhói mỗi lần bị cắn vào cổ cũng dịu đi. Đúng vậy, theo thời gian, mọi thứ rồi sẽ ổn. Mà dù không thì cũng chẳng sao cả. Chừng này thì cậu vẫn chịu đựng được. Không có lý do gì mà cậu không thể.
Từ giây phút đối mặt với sự kiềm nén của Luhak, mọi do dự cũ rích trong lòng Se-hyun cũng dần tan biến.
Nụ hôn thoáng qua ấy chỉ tồn tại trong chốc lát.
Ngay khi Luhak nghiêng đầu tiến sâu hơn, môi họ lập tức áp chặt vào nhau. Cằm Se-hyun khẽ run lên trước sự mãnh liệt như muốn ăn tươi nuốt sống ấy.
Đôi tay ôm rắn rỏi lấy vòng eo thon gọn của Se-hyun dần ướt át trượt xuống, lướt qua lớp lông vũ ướt sũng bị nước ôm trọn. Những ngón tay đan vào giữa những sợi lông mềm mại ấy, đôi tay thô sần to lớn cẩn trọng lần theo từng gốc lông vũ mềm mại.
Soạt-
Đôi cánh đen phía sau Luhak bật tung ra, như xé toạc tầng không gian.
Tầm nhìn của cậu cũng mờ dần đi. Chỉ còn lại tiếng thở gấp nặng nề len lỏi vào nhau, tiếng rên trầm khàn phát ra nơi lồng ngực. Môi họ vẫn ghì chặt lấy nhau, ướt át quấn quýt không nỡ xa, chỉ đủ để lưỡi Luhak mạnh mẽ len lỏi tiến vào, lấp đầy khoang miệng Se-hyun.
Cảm giác bỏng rát ập đến, Se-hyun theo phản xạ đưa tay định đẩy vai hắn ra.
Nhưng chưa kịp làm gì, cổ tay cậu đã bị siết chặt lại, Chiếc răng sắc nhọn cắm thẳng vào cổ tay. Cơn đau nhói khiến cậu cắng chặt răng, môi mím chặt.
“Haa… haa…”
Trời đất quay cuồng, tâm trí bị mê hoặc đến dại đi.