21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
“Tìm chỗ nghỉ ngơi trước đã.”
“Vâng.”
“Thần sẽ đi xem xét một vòng rồi quay lại, thưa Bệ hạ.”
Vì toàn bộ nhu yếu phẩm cho ‘cuộc chinh phạt’ đều do kinh đô cung cấp nên các lính đánh thuê hầu như không cần chuẩn bị gì ngoài vũ khí, giáp trụ, các loại thuốc hoặc một vài vật dụng cá nhân.
Trước khi rời đi, Se-hyun ngẩng đầu nhìn về phía tòa tháp sừng sững của kinh đô lần cuối. Khác hẳn lúc nãy, giờ nó đã quá xa để có thể thấy rõ như trước, chỉ còn lại lâu đài uy nga nhuốm màu hoàng hôn rực rỡ.
Nếu Se-hyun đã nhìn thấy, vậy chắc chắn Luhak cũng đã thấy. Thế nhưng hắn lại không hé nửa lời, như thể hắn thực sự chưa từng thấy hắn vậy. Lúc lâu sau, Se-hyun mới lắc đầu, xua tan những suy nghĩ vương vấn và quay bước, hưng trước khi kịp nhấc chân, cậu bất chợt khựng lại.
Một âm thanh kỳ lạ vang lên bên tai.
[Xẹt—]
“!”
Ánh mắt Se-hyun lập tức dừng lại trên chiếc nhẫn. Viên đá ma thuật đính trên đó đang chớp sáng, ai đó đang cố kết nối với cậu. Sau khi đảo mắt liếc quanh đảm bảo không ai ở gần, cậu thì thầm từ kích hoạt vào mặt nhẫn.
“Elix.”
[Roẹt—Se-hyun… rè— Cậu Se-hyun, cậu có nghe thấy tôi không?!]
Giọng nói lẫn trong tạp âm nhiễu sống dần trở nên rõ ràng. Người ở đầu dây bên kia chính là Kwak Jeong-han. Se-hyun bất ngờ mở to mắt.
“Anh Kwak... Jeong-han? Là anh thật sao?”
[Phải, là tôi đây. Cậu Se-hyun, cậu có đang ở cùng ai trong đội không? Cậu có bị thương không? Cậu đang ở đâu vậy?]
“Anh Jeong-han, anh bình tĩnh trước đã. Không phải tất cả mọi người, nhưng tôi đang ở cùng các anh hùng. Không ai bị thương cả. Hôm nay bọn tôi vừa đến kinh thành.”
[Xin lỗi cậu… Không thể liên lạc với cậu suốt thời gian qua nên mọi người lo lắng lắm. Haah, biết cậu vẫn an toàn tôi thấy nhẹ cả người.]
“Còn anh thì sao? Anh ổn chứ? Có ai đi cùng không?”
[Có. Tôi đang ở cùng Jae-young, Aul, Lak-win và Basil, tổng cộng năm người. Cậu Se-hyun, tôi không có nhiều thời gian để giải thích, có chuyện khẩn cấp.]
Dù giọng Jeong-han vẫn bình tĩnh, nhưng ẩn bên dưới là sự gấp gáp không thể che giấu. Se-hyun nuốt khan chờ đợi lời tiếp theo.
[Cậu Se-hyun, cậu đã thấy thứ đó trên trời chưa?]
“Có… tôi thấy rồi.”
[Vậy thì sẽ dễ nói hơn. Bọn tôi hiện đang ở một nơi gọi là Đế quốc Annus, nằm ở khu vực phía Bắc. Hoàng tử của Đế quốc này cũng là một nhà tiên tri, ‘As’, anh ta nói rằng từ rất lâu về trước, thế giới này đã nhận được sấm truyền hủy diệt từ Nữ thần.]
““Lâu” là bao lâu?”
[Hơn mười năm rồi. Rồi khoảng hai tháng trước, bàn tay khổng lồ kia bất ngờ xuất hiện giữa bầu trời, chỉ những người có thần lực hoặc ma lực bẩm sinh mới nhìn thấy nó. Cùng lúc đó, một sấm truyền khác cũng được ban xuống, nhưng là lần này sấm truyền được ban thông qua giấc mơ, và cả thế giới lúc ấy chìm trong sắc đỏ như máu.]
Đỏ như máu.
Se-hyun vô thức quay đầu nhìn mặt trời đang lặn. Thế giới dưới ánh hoàng hôn cũng đỏ rực đến sởn gai óc. Nhưng cảm giác lại không giống nhau. Đột nhiên, một cuộc trò chuyện trước khi đến kinh đô hiện lên trong đầu cậu, lời đồn về điềm gở khi Huyết Nguyệt xuất hiện.
“… Huyết Nguyệt.”
[Phải. Sấm truyền nói rằng thế giới sẽ bị nhấn chìm trong sắc đỏ của Huyết Nguyệt. Và… kể từ lúc đó, thế giới sẽ bị nhuốm đỏ theo một cách khác.]
“Họ có biết Huyết Nguyệt sẽ xuất hiện khi nào không?”
[Không có sấm truyền nào nói rõ thời điểm, nhưng dấu hiệu thì có. Vào ngày trước khi Huyết Nguyệt mọc lên, thế giới sẽ bị bao phủ trong thứ như tro, là tro đỏ. Đó là cảnh được thấy trong lời tiên tri.]
“Có bao nhiêu người biết lời sấm này?”
Một khoảng lặng ngắn. Những gì Jeong-han nói đều đúng với suy đoán của Se-hyun.
[… Tất cả nhà tiên tri, nhà sấm truyền, và tín đồ của các vị Thần trên khắp đại lục đều đã nhận được sấm truyền này.]
Tức là những kẻ cần biết thì đều đã biết cả. Ngay khoảnh khắc ấy, Se-hyun đã hiểu rõ bản chất thật sự của cái gọi là “cuộc chinh phạt” mà Đế quốc đang tuyển mộ dưới vỏ bọc chính nghĩa.
[Còn nữa, cậu Se-hyun, cùng với sấm truyền, Nữ thần đã để lại một bản phân thân của mình trong thế giới này. As gọi đó là “thánh tích của Nữ thần’. Anh ta tin rằng đó là thứ duy nhất có thể ngăn cản diệt vong. Hiện giờ, Thánh tích ấy đang nằm trong tay chúng tôi.]
Se-hyun đã từng nghe điều này. “Thánh tích.”
[Ở tầng 100 của tháp, thánh tích mang ý chí của Nữ thần Ruzevia đang ngủ yên. Nó chính là chìa khóa cuối cùng để tiêu diệt Beusbriehel.]
Đó là những gì Bill Will đã nói khi tất cả ‘Người chơi’ bước vào ‘không gian trắng’. Bill Will cũng từng nói rằng ở tận cùng của Tháp, mỗi người sẽ tìm thấy thứ mà họ “khao khát” nhất.
Vào thời điểm này, chỉ có một thứ phù hợp với lời nói ấy - vũ khí có thể giết được con quái vật đó. Vậy là nó đang hiện hữu đâu đó trong thế giới này.
“… Anh Jeong-han, anh đã tận mắt thấy thánh tích chưa? Chắc chắn đó là một thứ vũ khí chứ?”
[Phải, tôi chắc chắn.]
Không một chút do dự.
[Nó từng bị phong ấn dưới hồ băng nên cũng mất kha khá thời gian để lấy lên. Giờ chúng tôi sẽ cố đến chỗ cậu Se-hyun nhanh nhất có thể, nhưng vì không biết Huyết Nguyệt khi nào sẽ mọc... Tôi không thể hứa sẽ đến kịp.]
Đến cả Se-hyun chẳng thể đoán được những gì họ sắp phải đối mặt. Có thể Huyết Nguyệt sẽ hiện lên ngay ngày mai, nhưng đương nhiên là cậu sẽ không chịu ngồi yên chịu trói.
“Tôi sẽ cố cầm cự hết mức, nên các anh nhất định phải đến đấy.”
[Chúng tôi sẽ đến, dù có chuyện gì xảy ra.]
“Anh biết đường đến chứ?”
[Sấm truyền nói rằng sự hủy diệt sẽ giáng xuống nơi “chất chứa oán niệm sâu nhất”. Trên khắp lục địa này, chỉ có duy nhất một nơi có khả năng.]
Có lẽ đó chính là nơi Se-hyun sẽ được phái đến trong hai ngày sắp tới. Cậu đã nghe nói rằng những lính đánh thuê gia nhập lực lượng chinh phạt từ sớm đang được điều động theo từng đợt đến khu vực chiến tuyến, họ sẽ đóng quân tại đó.
[Nó được gọi là ‘Chiến trường Cổ đại’, nơi nhuốm máu từ đại chiến vạn quốc một ngàn năm trước. Rất có thể cả quân đội của hai Đế quốc phía Tây và phía Đông đều sẽ hội tụ ở đó. Nghe nói Đế quốc phía Tây đang gấp gáp chiêu mộ lính đánh thuê và điều quân tới đó.]
“Anh Jeong-han, nhóm tôi đã gia nhập lực lượng chinh phạt. Nếu những gì anh nói là đúng, thì bốn ngày nữa tôi sẽ có mặt ở đó. Anh có liên lạc được với ai khác không?”
[Chưa, không một ai.]
“Vậy sao anh lại kết nối được với tôi?”
[Có lẽ là do cậu đang ở gần một viên đá ma thuật. Đó là dạng kết tinh của ma lực cơ mà, hẳn phải có một viên được lắp đặt đâu đó gần đây.]
Se-hyun đảo mắt quan sát. Nhìn về hướng ngón tay Eun-cheong đang chỉ, cậu há hốc miệng vì kinh ngạc. Trên đài phun nước giữa quảng trường rộng lớn nổi lên một viên thạch anh tím khổng lồ, to bằng cả căn nhà.
“… À. Tôi nghĩ là tôi thấy nó rồi.”
[Chỉ những nơi đông dân cư mới có ma thạch lớn như vậy, nên khi rời khỏi đây có thể chúng ta sẽ khó liên lạc hơn. Tôi sẽ cố gọi lại bất cứ khi nào có thể, cậu Se-hyun.]
Giọng Jeong-han nghe như một lời từ biệt. Thời gian không còn nhiều. Ngay từ đầu, từng câu chữ của anh ấy đều mang theo sự khẩn trương.
“… Cẩn thận đấy. Nhờ anh nhắn lại với Jae-young, Aul và những người còn lại nữa nhé.”
[Cậu Se-hyun.]
“Sao vậy?”
[Mọi người nhớ cậu lắm.]
Không hiểu sao, lồng ngực cậu bất giác nhói lên. Cậu biết, bởi cậu cũng rất nhớ mọi người.
[Vậy nên hãy sống sót.]
“… Anh cũng vậy, anh Jeong-han .”
[Ừ. Có vẻ chúng tôi phải đi rồi, tôi sẽ liên lạc lại sớm thôi.]
Giọng anh ấy mang theo chút ý cười mơ hồ trước khi kết nối chấm dứt. Se-hyun nhắm mắt lại.
Khoảnh khắc cậu đáp lời, kết nối cũng biến mất, để lại một khoảng lặng trống rỗng. Khi mở mắt ra lần nữa, ánh sáng chớp nháy trên nhẫn cũng đã tắt nghiền.
Với lượng thông tin khổng lồ cậu vừa tiếp nhận, cuộc trò chuyện ấy lại quá ngắn ngủi.
***
Thứ đầu tiên Baek Do-hyun nhìn thấy khi mở mắt là khu rừng u tối và rậm rạp bao quanh, văng vẳng trong gió là tiếng sói tru xa xa đến ớn lạnh. Không có lấy một tia sáng len lỏi qua tán lá. Tầng tầng lớp lớp không khí ẩm ướt, ngột ngạt và mang theo mùi hương lạ lẫm.
Bên cạnh là Roxy, Kyle, Renshis và Gael, Baek Do-hyun hít một hơi thật sâu, cảm nhận bầu không khí khác biệt nơi vùng đất xa lạ này. Mãi đến khi ánh sáng hửng lên từ phía chân trời, họ mới có thể lấy lại tầm nhìn để bắt đầu di chuyển.
“Không liên lạc được gì cả.”
Giọng ai đó lẩm bẩm. Vẻ mặt mọi người đều hiện rõ vẻ khó chịu bực dọc. Không cảm nhận được bóng người nào khác xung quanh, khả năng cao họ đã bị tách khỏi nhóm và bị chia cắt ở rất xa.
“… Bệ hạ sẽ không sao chứ?”
“Chậc, nếu biết trước thế này, ta đã bám chặt lấy áo choàng của người rồi.”
Nếu có ai bên cạnh, chắc chắn người đó sẽ bảo vệ và chăm sóc cho Bệ hạ, nhưng khi chẳng biết được gì, lo lắng chỉ càng lớn dần. Đến cuối cùng, tất cả đành ép mình nuốt xuống bất an rồi tiếp tục tiến bước.
Baek Do-hyun chỉ lặng lẽ lắng nghe, không đáp lại gì. Hắn ta tập trung nhìn về phía trước, dò xét từng chi tiết trong khu rừng. Họ đi mãi, vòng quanh giữa những thân cây khổng lồ như thể không có điểm dừng,cũng chẳng rõ phương hướng.
Cho đến khi Baek Do-hyun đang đi đầu bỗng vô tình giẫm lên một cành cây gãy, khu rừng im ắng khiến tiếng răng rắc khô khốc vang lên rõ ràng, Gael nãy giờ vẫn đang im lặng quan sát xung quanh, bỗng cất tiếng.
“Đợi đã.”
Cậu ấy cúi thấp người, bốc một nắm đất lên đưa sát mũi. Đôi mắt sắc lạnh lướt qua từng tấc địa hình và hình dạng những nhánh cây đổ rạp dưới đất. Một lúc sau, giọng cậu ấy vang lên, chắc nịch, không thể nghi ngờ.
“… Đây là mê cung.”