Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 191: Renshiss

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

“Mê cung à?”


“Chúng ta hẳn đã đi qua chỗ này ít nhất hai lần rồi.”


Gael là người thuộc bộ tộc Gaia, một tộc người sinh sống sâu trong rừng rậm. Cậu ấy rất am hiểu về rừng và có kinh nghiệm sinh tồn vượt trội. Như thả hổ về rừng, các giác quan của cậu ấy cũng trở nên sắc bén đến mức đáng sợ. 


“Ý ngươi là nãy giờ chúng ta đang đi vòng tròn?”


“Có dấu vết của ma lực quanh đây, có thể là ai đó đã cố tình thiết lập mê cung khóa chân chúng ta lại.”


Ánh mắt của Baek Do-hyun nhìn xuống nhánh cây hắn ta vừa dẫm lên ở dưới chân. Ngay bên cạnh nó là một cành cây khác cũng gãy theo cách y hệt. Đúng như Gael nói, họ đã từng đi qua chỗ này.


“Này Gael, ngươi có thể tìm ra mắt trận không?”


“Tường ma lực bao phủ khu vực khá rộng, sẽ mất kha khá thời gian để định vị.”


Baek Do-hyun vẫn chỉ im lặng quan sát tình hình bỗng chìa tay ra, bước tới vài bước. Sau đúng ba bước, một luồng ma lực mờ nhạt lướt qua đầu ngón tay hắn ta, nhạt nhòa đến mức cần phải tập trung cao độ mới có thể cảm nhận được.


Những sợi ma thuật rối rắm trải dài khoảng bốn mươi mét về phía trước, lan rộng tứ phía. Lần theo dòng chảy, Baek Do-hyun rút tay lại và thay đổi tư thế, hắn ta thì thầm.


“[Độc Nhãn LV.6]”


Ngay khi ánh sáng trắng lóe lên trong đôi mắt đen láy, tầm nhìn của hắn ta tràn ngập một thế giới mờ đục như sữa. Những sợi chỉ đỏ dày mỏng đủ loại quấn chặt, tạo thành một kết cấu khổng lồ bao trùm cả cảnh quan tựa như một mái vòm.


Baek Do-hyun cẩn trọng lần theo sợi dày nhất mà bước về phía trước.


[Độc Nhãn] là kỹ năng giúp hắn ta nhìn thấu vạn vật, phân biệt thật giả. Dù rất hữu ích nhưng nó tiêu tốn một lượng ma lực khổng lồ.


“Ở đây.”


Ngay khi hắn ta chỉ điểm, Gael lập tức hiểu ý, rút dao găm được gia cường bằng ma lực và đâm thẳng xuống đất. Một tiếng rắc giòn vang lên, cả khu rừng ảo ảnh bắt đầu rung chuyển dữ dội.


“Ở đây.”


Baek Do-huyn chỉ thêm một điểm nữa. Lại một con dao bay đến, găm đúng vào nơi hắn ta chỉ. Thế giới trước mắt họ lại rung lắc dữ dội hơn.


“Ở đây.”


Ba điểm tất cả.


Khi con dao cuối cùng găm trúng, cả thế giới run lên từng hồi rồi vỡ vụn như bị nghiền nát. Những sợi ma thuật tan biến như tơ vụn, để lộ ra đống tàn tích bơ vơ bên dưới.


“Có ám khí...”


Họ cảm nhận được vô số sự hiện diện lờ mờ bám lấy, những luồng khí sắc bén khiến da họ rợn lên. Đống tàn tích hư hỏng nặng nề đến mức khó nhận ra hình dáng ban đầu. Rêu dày đặc và cỏ dại mọc cao ngất chứng tỏ nơi đây đã bị bỏ hoang rất lâu, có thể lên đến hàng thế kỷ.


Từng người lặng lẽ tiến sâu vào đống đổ nát. Không khí u ám bao phủ, một màn sương mờ dày đặc khiến mọi thứ trở nên nhòe nhạt. Không khí đột nhiên dao động, một làn sóng nhiệt trên đầu họ tràn xuống . Khi tất cả ngẩng lên, đập vào mắt họ là một quả cầu lửa khổng lồ đang lao xuống.


“Để ta.”


Renshis nhảy vọt ra. Cậu ấy đấm thẳng vào quả cầu lửa với chiếc găng tay sắt.


ĐÙNG—!!


Tiếng nổ vang dội khắp tàn tích làm tai họ ù đi. Ngọn lửa tan biến giữa không trung, để lại tầng không khí nóng rực rồi lặng đi. Baek Do-hyun lập tức quay đầu nhìn về phía đống đổ nát nằm trơ trọi.


Ở đó, một người đàn ông cầm trượng đang run rẩy lùi lại. Áo choàng trùm lấy thân, tình huống vừa rồi… Một pháp sư. 


“L-Làm sao các ngươi…?”


Ngay khi ánh mắt gã chạm vào Baek Do-hyun, nét mặt hắn liền méo mó vì sợ hãi. Gã quay đầu bỏ chạy thục mạng, nhưng chưa kịp đi được ba bước thì Gael đã bắn ra một mũi tên cắm thẳng vào mắt cá chân, gã ngã dúi dụi.


Tiếng rên rỉ thất thanh của gã vang vọng giữa đống tàn tích, cả đội từ từ áp sát.


“Nữ thần Ruzevia…! Xin ban ơn! Làm ơn, t-tha cho kẻ hèn này, Nữ thần Ruzevia ơi!”


Người đàn ông kia khẩn thiết van xin trời cao tha mạng, giọng lạc đi trong tuyệt vọng, khát khao sống sót mãnh liệt đến mức khiến người ta phải rùng mình. Nhưng ngay khi ánh mắt gã chạm phải Baek Do-hyun, khí chất như có gì thay đổi. Vẻ mặt biến dạng đến khó coi vì oán hận, gã bắt đầu phun ra những lời độc địa đầy căm phẫn, như thể gã và người vừa nãy là hai người khác nhau.

“Các ngươi là người Đế quốc phái đến phải không?! Lần theo dấu bọn ta tới tận đây chỉ để tàn sát sao! Các ngươi chỉ là lũ con rối ngu ngốc, chết chìm trong đống ảo vọng của Đế quốc! Các người không tự hỏi tại sao Nữ thần lại ban sấm truyền ấy sao? Người đâu ban cho chúng ta lời tiên tri không phải để chúng ta chết trong một cuộc nổi dậy vô nghĩa này! Người đang chỉ đường sống cho chúng ta đấy!!”


Gã đàn ông gào lên trong cơn thịnh nộ, tiếng hét vang vọng len lỏi khắp tàn tích. Dù miệng không ngừng chửi rủa, nhưng ánh mắt gã thỉnh thoảng vẫn liếc lên bầu trời, nét mặt ngập tràn căm hận sôi sục.


“Sẽ sớm thôi, rồi các ngươi sẽ sớm biết cái chết thảm khốc là gì! Tai ương sẽ sớm giáng xuống đầu các người, và không một mảnh xương nào còn sót lại! Sự kháng cự ngu ngốc của các ngươi sẽ bị nuốt chửng-!”


Lời hắn lẫn lộn giữa nguyền rủa và điên loạn. Nhưng khi bóng đen lao vụt qua mắt hắn, cả đội đều ngẩng lên theo phản xạ.


Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.


Trên bầu trời rộng lớn.


Ẩn mình sau tán rừng rậm rạp, một bóng tối khổng lồ, mơ hồ bao trùm lấy họ. Phải mất một lúc họ mới nhận ra đó là gì. Ló ra giữa những ngọn cây um tùm là bàn tay của một con quái thú khổng lồ.


“Lũ khờ khạo đáng thương, các ngươi chỉ đang nhảy múa trong tay Hoàng Đế, tự chui đầu tìm chỗ chết! Các ngươi không hề hiểu thảm họa thực sự là gì! Đến cả khi chết mục xương rồi, các ngươi vẫn ngu ngốc không biết gì!”


Ánh mắt Baek Do-hyun lại phán xét liếc nhìn gã, chẳng rõ cơn căm hận cháy bỏng trong mắt gã rốt cuộc nhắm vào ai. Không nói một lời, hắn ta chậm rãi vươn tay về phía gã pháp sư. Cánh tay ấy kéo dài một cách kỳ lạ, tựa như nhánh cây rùng rợn trườn tới gần hắn.


“Vậy tại sao ngươi không kể cho ta tất cả những gì ngươi biết?”


‘[Cộng hưởng Tâm trí LV.8]’


[Kích hoạt kỹ năng khống chế ‘Cộng Hưởng Tâm Trí LV.8’.]


Thân thể tên pháp sư bắt đầu co giật dữ dội khi ánh mắt chạm vào phải Baek Do-hyun. Hắn run rẩy kịch liệt cho đến khi hai mắt trắng dã trợn ngược.


“Nói đi. Kể hết cho ta nghe.”


“K-Kgh…”


“Hay để ta chọn người khác?”


Ánh mắt Baek Do-hyun lướt qua gã, nhìn về những bóng người đang dần hiện ra từ các mái vòm đổ nát. Ngày càng nhiều. Lên đến hàng chục, tất cả đều ăn vận y chang nhau, ánh mắt chứa đầy sự thù địch pha chút kiêng dè.


Tất cả đều là pháp sư.


Những ánh mắt sắc lạnh chứa đầy địch ý kia mang theo sức nặng rõ rệt của sự khước từ. Nếu một trận chiến nổ ra, ắt sẽ có một bên bị xóa sổ hoàn toàn. Dĩ nhiên vẫn còn một lựa chọn khác, nhưng liệu hắn ta có thể kiểm soát được bao nhiêu?


Chỉ một cái liếc mắt cũng đủ để thấy số lượng trên năm mươi người. Bao nhiêu đó là quá sức với kỹ năng chi phối của hắn ta, không gì đảm bảo nó có thể áp dụng lên tất cả. Năng lực nào cũng có giới hạn. Baek Do-hyun chưa từng thử vượt qua nó.


Sức mạnh lớn nhất của hắn ta cũng chính là điểm yếu chí tử. Trước những kẻ miễn nhiễm với sự thống trị, Baek Do-hyun chẳng khác gì cái bóng mong manh dưới ánh mặt trời. Đại Công tước của hắn ta, Isis, đã chấp nhận chuyện đó như một điều hiển nhiên. Nhưng với Baek Do-hyun, đó là vết tích của sự bất lực và thất bại do chính mình tạo ra.


‘Ta cần một kỹ năng khống chế tuyệt đối.’


Một kỹ năng đủ mạnh để điều khiển cả con quái vật khổng lồ gớm ghiếc trên trời kia. Đó chính là thứ hắn ra cần đạt được trong hành trình này.


“… Liều thôi.”


Đây mới chỉ là bước đầu tiên. Mỗi lần tiến thêm một bước, cánh tay hắn ta lại kéo dài ra, vặn vẹo một cách bất thường. Như một cành cây nhuốm đen đang cắm rễ và lan rộng, bóng dáng hắn ta dần bị bao phủ bởi một thứ chất lỏng đặc quánh như nhựa đường, chảy tràn và thấm đẫm toàn thân, nuốt chửng từng chút một.


Những anh hùng khác lặng lẽ lùi lại một bước, im lặng dõi theo.


Và thế là, dấu chân đầu tiên đã in xuống khu rừng phương Đông tăm tối.


***


Se-hyun tay cầm bút ngồi trước tờ giấy trắng.


Cậu vẫn chưa quyết định được sẽ viết gì. Không, nói vậy cũng không hẳn. Kỳ thực, cậu đã biết rõ điều mình muốn viết. Chính là những lời được viết trong bức thư của Renshis.


[Dù thế nào cũng phải sống... và gặp lại nhau. Gửi đến vị anh hùng yêu quý của ta, Ren.]


Dù vậy, cậu vẫn hơi do dự. Lỡ như đó không phải là Renshis tự tay viết thì sao?


“…”


Sau một hồi trầm ngâm, Se-hyun chấm chấm mực lên ngòi bút lông rồi viết lên tờ giấy da.


Chỉ vỏn vẹn vài chữ. Cậu lặng lẽ nhìn chúng hồi lâu trước khi cẩn thận gấp lá thư lại và đặt vào chiếc hộp gỗ cậu đã mua khi đi dạo xung quanh chợ.


Sau đó, lẫn trong những món vũ khí dự phòng mà các anh hùng để lại, cậu tìm thấy chiếc bao tay của Renshis và cẩn thận đặt nó vào trong hộp, rồi khóa chặt nó lại. Chiếc hộp thô ráp, mấy phần sần sùi méo mó vì chưa được mài giũa kỹ lượng. Cậu chọn nó để tránh thu hút sự chú ý của người khác.


Se-hyun ôm chiếc hộp vào lòng, rời quán trọ cùng Muan, bước đi giữa dòng người tấp nập hướng về cung điện.


‘Renshis’ là vị anh hùng từng kể với cậu rất nhiều chuyện.


Ban đầu, như những người khác, cậu ấy mất lòng tin vào Se-hyun khi cậu thay đổi chủng tộc. Việc lấy lại lòng tin không hề dễ dàng. Một quá trình gian nan.


Mọi thứ chỉ bắt đầu thay đổi kể từ ngày Se-hyun đọc to những bức thư cậu ấy gửi. Từ hôm đó, Renshis mới dần mở lòng, bắt đầu kể cho Se-hyun nghe về quá khứ của mình. Về người lính vô danh từng canh gác cổng hoàng đô, về người đã cứu mạng cậu ấy trong đêm Huyết Nguyệt.


Về khoảng thời gian họ ở bên nhau, những tháng ngày gian khổ sau đó, những năm dài đau đớn mà cậu ấy phải gánh chịu một mình sau khi mất đi người ấy. Renshis được sinh ra vào đêm Huyết Nguyệt, vì thế mà cậu ấy đã bị chính dòng tộc của mình ruồng bỏ không thương tiếc.


Đó là thứ mà Se-hyun nhớ rõ nhất về cậu ấy. Chính vì thế mà cậu biết mình cần làm gì ngay lúc này.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo