21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu
[Người có thể dành cho thần một chút thời gian vào một ngày nào đó không?]
Eun-cheong từng hỏi như thế. Và Se-hyun đã gật đầu đồng ý.
Đó là một mảnh ký ức rõ ràng, chai lì trong tâm trí Se-hyun, bởi từ trước đến nay Eun-cheong chưa từng cầu xin cậu điều gì.
“Ta nhớ.”
“Thần muốn thực hiện thỉnh cầu đó, ngay lúc này.”
“Chúng ta... sẽ đi đâu?”
“Sẽ không mất nhiều thời gian của người đâu.”
Sự hiện diện của Eun-cheong lúc này dường như mang theo một nỗi mong manh chưa từng thấy. Cậu không biết nên diễn tả ánh mắt anh ấy lúc này trông thế nào, nhưng cậu cảm nhận được một nỗi buồn chất chứa nơi khóe mắt. Nhất định là có liên quan đến chuyện xảy ra tối qua.
Se-hyun muốn hỏi rất nhiều điều. Nhưng rồi, cậu bấm bụng nuốt những câu hỏi vào lòng, khẽ gật đầu.
“Được rồi. Đi thôi.”
Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi Eun-cheong.
Anh ấy đứng dậy, bước một bước đến gần Se-hyun. Những ngón tay mạnh mẽ mang chút lạnh lẽo phong sương khẽ nâng bàn tay cậu lên.
“Thần cảm tạ ân huệ của người, thưa Bệ hạ.”
Lời thì thầm vang lên thật khẽ. Mu bàn tay Se-hyun chạm vào đôi môi khô khốc của Eun-cheong. Ánh sáng đầu tiên của bình minh vừa vặn trải xuống đôi vai anh ấy.
Trời chỉ mới tờ mờ sáng. Chỉ là khoảnh khắc mờ nhạt trước khi mặt trời vươn mình ló rạng. Se-hyun thoáng nghĩ đến việc gọi Luhak. Nhưng rồi lại lắc đầu gạt đi suy nghĩ ấy.
Luhak đã biết, nên hắn mới rời đi từ sớm. Sự vắng mặt của các anh hùng khác cũng đủ để chứng minh điều ấy. Trên những tấm chăn của Pen và Muan giờ cũng đã trống trơn.
Se-hyun ngoảnh đầu nhìn lại doanh trại một lần cuối, rồi lặng lẽ theo bước Eun-cheong vào rừng. Họ đi sâu đến một khoảng rừng trống, cách xa doanh trại gần hai mươi phút đi bộ.
Ở giữa khu đất là một căn chồi đổ nát phủ đầy rêu xanh, tường vách xiêu vẹo trông đến đáng thương. Có lẽ là dấu tích còn sót lại của ai đó từng sống ở đây.
Eun-cheong để Se-hyun đứng lại phía sau, lặng lẽ bước về phía tàn tích đổ nát.
Căn chòi hoang nay đã không còn mái, tường thì lụp xụp xiêu vẹo chỉ còn lát đát vài vách. Ban đầu Se-hyun chẳng cảm thấy có gì lạ, cho đến khi Eun-cheong thò tay vào túi da bên hông, một thứ gì đó lao vụt ra từ trong bóng tối.
“Chết đi…!”
Một đứa trẻ, nắm chặt con dao rỉ sét trên tay.
Nó giơ dao lên, nhào về phía Eun-cheong. Nhưng chưa kịp vung tay thì bị một cú đá phang ngang sườn, văng mạnh vào vách căn chòi tồi tàn khiến nó phát ra tiếng rầm nặng nề. Thằng bé ôm ngực khó khăn ho sặc sụa, thân thể nhỏ bé run lên vì không thở nổi.
Se-hyun chỉ đứng từ xa quan sát.
Thằng bé kia, không nghi ngờ gì nữa… chính là Eun-cheong.
Giờ thì Se-hyun đã hiểu vì sao anh ấy lại vội vã chạy đi vào tối qua. Eun-cheong muốn cứu lấy chính mình trong quá khứ.
Toàn thân thằng bé bầm dập đến không thể nhận ra. Chắc hẳn nó đã dốc hết sức bình sinh chạy trốn, vấp ngã hết lần này đến lần khác đến mức chẳng còn chỗ nào trên người lành lặn.
Đôi chân trần lấm lem bùn đất chi chít vết thương. Cơ thể gầy guộc đến trơ cả xương chỉ được che tạm bằng vài mảnh vải rách nát. Thế nhưng, trong ánh mắt nhỏ bé ấy lại bừng lên một sự phản kháng dữ dội. Một ánh nhìn sắc như dao phóng ra một tầng sát ý. Dù hơi thở thoi thóp, ánh mắt ấy như thể nó sẵn sàng liều chết nếu có ai dám tiến lại gần.
Đứa trẻ mà đám thương nhân nói đã mất tích, không ai khác chính là bản thể thời thơ ấu của Eun-cheong.
Cạch.
Không nói một lời, Eun-cheong ném túi da xuống trước mặt thằng bé. Nó vẫn thở dốc, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Trong đó có khẩu phần đủ dùng trong một tháng, mỗi ngày một viên. Cầm lấy rồi đến dãy núi Harwin ở phía Đông Bắc. Trên đỉnh núi có một căn lều. Sẽ có người giúp ngươi.”
Chỉ vừa nghe nhắc đến đồ ăn, ánh mắt trần trụi của thằng bé đã tối sầm lại vì tuyệt vọng.
Nó run rẩy giật lấy túi da, xé toạc miệng túi, nhưng thứ bên trong không phải lương thực, mà chỉ là những viên thuốc đen ngòm kì lạ. Gương mặt nó lập tức trở nên trống rỗng vô hồn, vai trĩu xuống đầy thất vọng, vhưng nó vẫn không ném cái túi đi.
Trái lại, nó như thể sợ bị cướp mất mà gắng sức ôm chặt lấy túi vùi vào trong lòng.
“Eun-cheong.”
Người từng mang dáng dấp của biển cả và ánh trăng sáng.
“Đó là tên của ngươi.”
Cái tên mà Se-hyun đã đặt cho anh ấy.
“Cho đến khi ngươi chấp nhận cái tên đó, sẽ không có cái tên nào khác thuộc về ngươi. Phải sống. Và trở nên đủ mạnh mẽ để không bao giờ phải nghi ngờ người.”
Một thông điệp gửi về tương lai. Với thằng bé, câu nói ấy có lẽ quá mơ hồ nghe chẳng thể hiểu nổi. Thế nhưng nó không hề chớp mắt. Nó lắng nghe. Từng sợi tóc dính bết vì đất cát bắt đầu phản chiếu ánh bình minh. Ánh sáng chói mắt ấy soi rọi một chút linh lực làm “người” cho thằng bé.
Eun-cheong trưởng thành và cậu bé trước mặt trông chẳng giống nhau mấy. Nhưng Se-hyun vẫn thấy trong nó là vệt bóng của người kia.
Một khát khao không thể nguôi. Một ý chí sống sót đầy tuyệt vọng.
“Hãy gắng sức để trở thành hiệp sĩ. Ngươi không có thiên phú, nhưng nỗ lực sẽ không bao giờ phản bội ngươi. Hãy mạnh đến mức có thể tự bảo vệ bản thân-và bảo vệ người khác.”
Phải mạnh lên.
Nghe đến đó, thằng bé òa khóc, những giọt nước mắt thầm lặng chảy dài trong tim.
Nó cắn chặt môi, dùng cánh tay lau nước mắt một cách dữ dội đến hoe cả mắt, nó không cho phép mình yếu đuối.
Không có tiếng nấc. Chỉ có lớp áo rách tả tơi dần thấm ướt vì nước mắt mặn chát.
Trông nó chừng mười tuổi. Những dấu vết bạo hành hiện rõ mồn một. Có phải chính đoàn thương nhân đã đánh đập nó không? Se-hyun không chắc. Nhưng lòng cậu không khỏi dấy lên nghi ngờ.
Một cuộc đời quá sức tàn nhẫn với một đứa trẻ.
Eun-cheong nhìn nó một lúc lâu, rồi mới quay bước khi những tia sáng nơi lưng chừng núi rọi thẳng vào mắt.
Anh ấy tiến bước nặng nề về phía Se-hyun.
Eun-cheong muốn cho Se-hyun thấy điểm xuất phát điểm của mình. Khởi đầu của con đường dài đằng đẵng đầy thương tích đã dẫn lối cho anh ấy đến được hiện tại.
“… Lại đây nào.”
Se-hyun không nói gì, chỉ dang tay ôm lấy anh ấy.
Cậu siết chặt vai Eun-cheong, ép anh ấy sát vào lòng, dịu dàng luồn tay qua mái tóc rối an ủi trong im lặng. Eun-cheong bám chặt lấy Se-hyun, chân cậu phải kiểng lên gần như không chạm đất. Ngay khoảnh khắc ấy, Se-hyun bắt gặp ánh mắt của thằng bé qua bờ vai Eun-cheong .
Đôi mắt đẫm lệ, thất thần nhưng lại giống hệt Eun-cheong. Thằng bé nhìn chằm chằm vào Se-hyun, không chớp mắt.. Cả hai chạm mắt nhau, cho đến khi một tia khao khát le lói trong ánh mắt nhỏ bé ấy, rồi dần hóa thành điều gì đó không thể lay chuyển.
Vẫn ôm chặt lấy Eun-cheong, Se-hyun đã tận mắt chứng kiến ý chí ấy thành hình.
“… Bệ hạ, chúng ta đi nhé?”
“Khoan đã.”
Ngay khi Eun-cheong vừa buông ra, Se-hyun lập tức lục tung kho chứa của mình tìm bất kỳ thứ gì còn dùng được. Cậu lấy ra thuốc trị thương, lương khô, một con dao găm, vài đôi giày của chính mình, xếp đống đồ gọn trước mặt đứa trẻ rồi bước đến gần nó.
Như cái cách cậu từng hỏi Pen.
“Này nhóc, bao nhiêu tuổi rồi?”
Thằng bé không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn Se-hyun. Cậu định đưa tay xoa đầu nó, nhưng nó giật mình né tránh như một con thú hoang sợ hãi mọi thứ. Se-hyun để tay rơi xuống trong không trung. Rồi cậu mở nắp bình thuốc, đổ lên đôi chân bê bết máu thê thảm của nó.
Âm thanh lách tách vang lên khẽ khàng. Chỉ trong chốc lát, các vết thương biến mất. Không nói thêm lời nào, Se-hyun đặt đôi giày, thức ăn và dao găm xuống trước mặt nó. Rồi một lần nữa, cậu đối diện ánh mắt của thằng bé.
“… Cùng nhau sống nhé.”
Đó là một lời tạm biệt.
Còn rất nhiều điều Se-hyun muốn nói, nhưng chẳng hiểu sao những lời ấy cứ mắc lại trong cổ. Thằng bé không rời mắt khỏi cậu. Khi Se-hyun đứng dậy, mặt trời đã lên hẳn. Rừng rậm dày đặc, nhưng hoang vu đến lạ.
Chỉ có những tán cây cao vút chẻ mây xanh. Nơi này chẳng hề thích hợp để một đứa trẻ lang thang một mình. Nhưng kể từ giây phút này, nó sẽ phải tự bước tiếp bằng chính đôi chân của mình.
Không ngựa, không người đồng hành, chỉ có những viên thuốc đen Eun-cheong để lại làm lương thực. Nó sẽ phải một mình tìm đến ngọn núi phía Đông Bắc. Cũng giống như Pen. Một hành trình gian khổ mà nó buộc phải tự mình vượt qua.
Nhưng nó sẽ sống sót.
Giống như Eun-cheong đã từng.
Luhak từng nói chỉ có Renshis là người duy nhất trở nên “thật.” Nhưng Se-hyun không chắc.
Lần đầu gặp Eun-cheong ở Elix, đứa trẻ ấy chưa có tên. Và cái tên Eun-cheong là do Se-hyun đặt. Khi đó cậu chẳng nghĩ gì nhiều. Nhưng về sau, cậu cứ trăn trở mãi.
Eun-cheong thật sự không có tên dù đã từng phục vụ vô số Vị Vua sao?
Không.
Có lẽ anh ấy từng có tên, nhưng đã tự mình khước từ nó. Từ rất lâu trước khi Eun-cheong gặp Se-hyun, anh ấy đã mang theo phần ký ức về khoảnh khắc này, về cuộc gặp gỡ với Se-hyun, ngay tại nơi này, theo cách này.
Làm sao anh ấy có thể nhớ được điều mà mình còn chưa từng trải qua cơ chứ?
Có thể…
Cũng giống như “Giấc mơ của Đại Công tước” của Luhak, các gia thần cũng mang trong mình những giấc mơ tiên tri về chính cuộc đời mình.
Những giấc mơ chân thật đến mức buộc họ phải chấp nhận chúng như một phần của hiện thực. Dĩ nhiên, đó chỉ là một giả thuyết. Se-hyun không có bằng chứng, chỉ là rất có khả năng.
Cậu quay lại nhìn Eun-cheong và đưa tay ra. Một bàn tay to lớn vững chãi, ấm áp, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu. Cả hai cứ thế rời khỏi khu rừng, không ai ngoảnh đầu lại.
Đó là lần thứ hai Se-hyun nói lời từ biệt với gia thần của mình.
“Năm đó thần mới mười tuổi, thưa Bệ hạ.”
Câu trả lời vang lên, không phải từ đứa trẻ, mà là từ chính miệng Eun-cheong.
Mười tuổi.
Còn quá nhỏ.
Khoảnh khắc ấy, Se-hyun chợt hiểu vì sao các anh hùng lại ám ảnh với tình thương đến thế. Cũng như cậu, Pen và Eun-cheong đều lớn lên trong một thế giới mà tình thương là một thứ gì đó rất xa xỉ. Những gia thần không có gì trong tay và cả Se-hyun, người cũng chẳng mấy trọn vẹn.
Họ giống nhau hơn cậu từng nghĩ.
“Eun-cheong.”
“Vâng Bệ hạ.”
“…Cảm ơn ngươi vì đã sống sót.”
Eun-cheong không trả lời. Nụ cười khẽ nở trên môi.
Câu nói ấy đáng lẽ ra phải được thốt lên từ rất lâu mới phải. Một câu nói mà anh ấy chưa từng được nghe trên suốt quãng đường gian nan đơn độc này.
Se-hyun ngẩng lên nhìn bầu trời đang dần hửng sáng. Có lẽ giờ này mọi người đã thức dậy, chuẩn bị lên đường. Cậu và đứa trẻ ấy không đi cùng đường, hai người hai lối cứ thế xa dần.
Gió sớm lướt qua má, mang theo hình ảnh đứa trẻ dần nhòe mờ trong ký ức. Se-hyun níu giữ lấy hình ảnh cơ cực nhưng kiên cường ấy cho đến khi quay về tới doanh trại.
Chỉ khi đã giữ đủ lâu để khắc sâu nó vào một phần hồn thức, cậu mới chịu buông bỏ.