Cách Tồn Tại Như Một Người Chơi - Chương 196

21h - Thứ Ba và thứ Bảy hàng tuần nhe cả nhà iu

Đội chinh phạt của Lữ đoàn số 7 đến được Chiến trường Cổ đại đúng vào lúc nửa đêm, khi cả thế giới ngủ yên trong bóng tối. Sau hai ngày hành quân, họ đặt chân đến một vùng đất không có lấy một cọng cỏ, một vùng hoang mạc khô cằn với lớp đất đen đặc sệt, trong như từng bị thấm đẫm bởi máu tươi.


Nơi oán khí sâu nặng nhất.


Đây chính là địa điểm được tiên tri nhắc đến, một chiến trường nơi vô số sinh mạng đã bỏ lại trong những cuộc chiến tranh trên lục địa. Máu thịt và xương cốt của họ tan chảy hòa vào lòng đất khiến nơi đây trở nên đen đặc như hiện tại. 


Bên kia màn đêm dày đặc, những ánh sáng mờ nhạt vắt ngang đường chân trời, như những rặng núi xa xăm.


“Kia là quân đội của Đế quốc phía Đông.” Luhak khẽ lẩm bẩm, nheo mắt nhìn về phía ánh sáng. Dải sáng kéo dài vượt khỏi tầm mắt, có thể thấy rõ quy mô khổng lồ của lực lượng địch.


“Chắc họ cũng đã chiêu mộ lính đánh thuê rồi.”


“Cũng rất có thể họ đã liên minh với Đế quốc phía Tây.”


Lực lượng của hai Đế quốc phía Đông và Đế quốc phía Tây chia nhau đóng quân ở hai đầu chiến tuyến, chờ đợi thời cơ chín mùi. Chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng đủ cảm thấy một cuộc chiến tranh lục địa khác sắp sửa bùng nổ.


Ở tuyến đầu, Nellus ngồi trên lưng ngựa, lặng lẽ dõi theo những đốm sáng lập lòe trong khoảng tối đặc quánh trước mặt. Khi hắn khẽ giật cương và thúc ngựa tiến lên, cả đội quân cũng lập tức di chuyển, nhập vào hàng ngũ những lực lượng đã đến từ trước.


Thứ đầu tiên đập vào mắt là một biển lều trại quân sự trải dài bất tận. Những đống lửa trại lập lòe khắp nơi, ánh sáng hắt ra lác đác giữa màn đêm. Phía sau khu trại là bức tường thành đồ sộ đứng sừng sững, và bên kia tường thành chính là vùng đất chết của chiến trường.


“Cung nghênh Thái tử Điện hạ!”


Một hiệp sĩ với gương mặt đầy sẹo bước ra, đặt nắm tay lên ngực cung kính hành lễ. Sau lưng anh ta là tòa thành cao sừng sững, như thể đâm thẳng lên cứa rách bầu trời, chằng chịt những dấu tích của chiến tranh và năm tháng. Thế nhưng toàn bộ nơi này lại được bố trí một cách chiến lược, tối ưu cho các đợt phòng thủ liên hoàn, với hệ thống công sự gần như hoàn hảo cả về độ vững chắc lẫn cấu trúc.


“Đã nhận được tin từ Đế quốc phía Đông chưa?”


“Rồi ạ. Đế quốc phía Đông gửi tin báo sẽ hoàn tất việc chuẩn bị quân đội nhanh nhất trong vòng ba ngày tới.”


Ánh mắt của Nellus lặng lẽ hướng lên bầu trời đen đặc như mực.


Se-hyun đang đứng lặng lẽ đang dõi theo tấm lưng ấy thì bất chợt nghiêng đầu, nghe thấy tiếng nước chảy mơ hồ vang lên bên tai. Một khi đã nhận ra, âm thanh ấy cứ lẩn quẩn trong đầu cậu không ngừng.


“Luhak, anh có nghe thấy tiếng nước không?”


“Phía bên trái có một con đập.”


Se-hyun chậm rãi bước đi, dò xét không gian tăm tối xung quanh.


Mắt thường chẳng nhìn thấy gì. Bóng đêm dày đặc đến mức như thể có thể nuốt chửng cả thế gian bất cứ lúc nào. Bất chợt một cảm giác ấm áp dựa sát lưng, một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu.


Luhak nắm lấy tay cậu, từng bước dẫn cậu bước về phía nào đó bên kia bóng tối.


“Con đập ở đó.”


Một con đập nằm yên lặng ở đó, nhưng tiếng nước vọng lại quá khẽ, có lẽ mực nước đang xuống thấp hoặc dòng chảy đã bị chặn lại.


Vẫn chưa có tin gì từ Baek Do-hyun, Huen, Yoon Je-ha hay các anh hùng còn lại. Kwak Jeong-han cũng bặt vô âm tín từ hôm ấy. Mỗi lần nỗi bất an dâng lên, Se-hyun lại đưa tay chạm vào chiếc nhẫn như một cách tự trấn an. Nhưng đến hôm nay, ngay cả cách đó dường như trở nên vô ích.


“Bệ hạ, đội hậu cần đang được triệu tập.”


Đúng như Eun-cheong nói, tiếng hét của các hiệp sĩ vang vọng từ phía xa. Có vẻ họ đang cần người hỗ trợ dỡ hàng. Đến cũng đã đến, nên không còn cách nào khác ngoài việc làm theo lệnh cấp trên.


Se-hyun khẽ gật đầu rồi quay bước đến điểm tập kết. Nhưng ngay khoảnh khắc cậu bước về phía pháo đài...


Xẹt—


Một âm thanh quen thuộc vang lên bên tai. Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tay Se-hyun. Một tia sáng nhấp nháy le lói phát ra từ chiếc nhẫn.


Se-hyun dừng lại quan sát trong chốc lát, rồi lùi một bước về sau. Tiếng động lập tức biến mất. Cậu lại bước lên một lần nữa. Và lần này, một tiếng rè rè lẫn tạp âm cơ học vang lên từ thiết bị liên lạc trên người.


Có đá ma thuật ở gần đây. Ngay lập tức, Se-hyun bắt đầu tia mắt quan sát xung quanh pháo đài.


Và rồi, ngay trên tường thành, cậu trông thấy một viên đá ma thuật phát ra ánh sáng xanh nhạt. Phạm vi sóng năng lượng từ đó chỉ vừa đủ chạm đến vị trí cậu đang đứng. Nhưng giữa chốn đông ánh mặt qua lại như này cậu không thể nào sử dụng thiết bị liên lạc được. 


“Muan, ngươi có thể lẻn đi mà không bị phát hiện không?”


“Vâng. Cứ để thần, thần làm được.”


Ánh mắt Muan ánh lên một tia quyết tâm sắc lạnh. Kể từ khi đến chiến trường, cậu ấy luôn tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Cả lúc này cũng vậy, giọng nói của cậu ấy vẫn luôn toát lên sự vững vàng đáng kinh ngạc.


“Vậy đến chổ đá ma thuật đi.”


“Vâng.”


Sau khi xác nhận không có ai để ý, cả hai lặng lẽ hòa vào màn đêm. Ngay khi chắc chắn không có tai mắt dõi theo, Se-hyun chui tọt vào trong áo choàng của Muan rồi biến mất.


Một cái tên kỹ năng khẽ lướt qua bên tai, tiếp theo đó là cảm giác mặt đất dưới chân đột ngột biến mất. Khi cậu cảm nhận được vòng tay rắn chắc ôm lấy mình từ phía sau, Se-hyun và Muan đã đứng trên đỉnh pháo đài, ngay tại nơi viên đá ma thuật phát sáng.


“Bệ hạ, xin người cẩn thận bước chân và đứng vững.”


Se-hyun chầm chậm đặt chân xuống khoảng không trống rỗng. Thế nhưng bên dưới lại có thứ gì đó vô hình nhưng vững chắc nâng đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể cậu.


Khi đã đứng vững, thế giới đen đặc bên dưới dần hiện ra rõ ràng. Một vùng hoang mạc mênh mông, kéo dài bất tận dưới chân.


Và rồi, một âm thanh quen thuộc vang lên.


Xẹt—rẹt—


[…Se…hyun… Se-hyun, cậu nghe thấy… roẹt—]


Muan lập tức kích hoạt kỹ năng [Cách âm]. Tiếng máy móc lách cách vang lên giữa màn đêm sắc lạnh. Se-hyun áp sát môi vào chiếc nhẫn, chờ tín hiệu ổn định rồi mới cất tiếng.


“Chú Huen, là chú sao?”


[Xoẹt— Cuối cùng cũng kết nối được. Tôi cảm động muốn khóc luôn đấy, cứ tưởng mình bị bỏ rơi rồi cơ.]


Một tiếng cười nhẹ vang lên, hình ảnh nụ cười thong dong quen thuộc hiện ra trước mắt. Dù còn lẫn tạp âm, Se-hyun nhận ra Huen vẫn bình an vô sự.


“Chú hiện giờ đang ở đâu? Khoan đã, chú có vào được Tháp không?”


[Có, nhưng tôi bị tách khỏi mọi người.]


“Bên tôi cũng không tập hợp đủ. Chú không đi một mình đấy chứ?”


[Không, tôi đi với cậu Yoon Je-ha, Hediman, Zeron và Uls. Tôi chỉ mới liên lạc được với mình cậu. Mà này, bên tôi xảy ra kha khá chuyện rồi đấy.]


Cái giọng kia rõ ràng đang mong chờ Se-hyun hỏi tiếp.


Se-hyun thở dài bất lực.


“Chú nói đi. Tôi đang nghe đây. Nhanh gọn thôi.”


[Haha, tôi đến một nơi tên là pháo đài Nikman. Nơi đó chuyên xử lý khử mặn và cung cấp nước cho Đế quốc cùng các vùng lân cận, nhưng do hầu hết mấy tên pháp sư đều bỏ trốn nên không ai duy trì hệ thống nữa. Thế là tôi và Yoon Je-ha đành ra tay cứu giúp một chút.]


“Ồ? Vậy chú thiết kế rồi tặng luôn hệ thống lọc nước cho họ?”


[Tặng? Xin lỗi nhé, là giao dịch đàng hoàng đấy. Cậu Yoon Je-ha tội nghiệp mới cực nhất đấy. Tôi chỉ phải lắp ráp và thiết kế, còn cậu ấy à? Chỉ cần đưa nguyên liệu là chế ra thứ gì cũng được, nhờ vậy mà chúng tôi hoàn tất một hệ thống khử mặn hoành tráng. Kiệt tác đấy, tiếc là không thể cho cậu xem được-]


“Già rồi mà lắm chuyện. Vào vấn đề chính đi ông chú.”


[Cậu thấy thứ đó trên trời rồi nhỉ?]


Chủ đề chính cuối cùng cũng lộ diện. Huen hạ thấp giọng, trở nên nghiêm túc bàn bạc. Se-hyun ngẩng đầu nhìn lên bầu trời tối đen như mực.


“Tôi thấy rồi.”


[Các pháp sư ở đây đã giải thích tình hình với tôi. Họ nói đã nhận được sấm truyền về ngày tận thế. Dấu hiệu là gì à? Là khi Huyết Nguyệt mọc lên. Và có ba thánh tích được Nữ thần ban xuống để ngăn chặn thảm họa. Đó là những gì tôi biết.]


Ba cái?


Se-hyun hơi nhíu mày. Cậu đã nghe Kwak Jeong-han nhắc đến thánh tích, nhưng anh ấy không hề đề cập đến con số cụ thể.


“Tôi biết có thánh tích, nhưng chưa tận mắt thấy. Anh Kwak Jeong-han đang đưa chúng đến chỗ tôi.”


[Ra vậy… Theo pháp sư ở đây, Nữ thần đã để lại ba món thánh tích-một cái ở Đế quốc phía Tây, một ở Đế quốc phía Đông, cái còn lại thất lạc ở vùng băng tuyết phía Bắc. Chỉ ba món đó mới đủ sức tiêu diệt con quái vật tởm lợm trên trời ấy. Theo thông tin nhận được thì cả hai Đế quốc hiện đều đang huy động quân đội.]


“Hiện tại tôi đang trà trộn trong quân đội của Đế quốc phía Tây. Chúng tôi vừa đến điểm được tiên tri.”


[Quả nhiên, cậu đi nhanh thật. Hay là do ăn may đấy?]


“Chú già rồi thì đừng lắm lời. Mau nói đi, chú đang ở đâu?”


[Đừng lo. Bọn tôi đang đến chỗ cậu.]


“Chú biết chỗ này là chỗ nào không đã?”


[Biết chứ. Gần đó có một con đập. Sáng mai dậy thì đi kiểm tra mực nước đi, trước khi đập đầy, bọn tôi sẽ có mặt.]


“Chú đang cho nước từ pháo đài Nikman đổ về đập à?”


[Đấy, đó là lý do tôi bảo cậu Yoon Je-ha cực nhất đấy. Pháo đài Nikman cung cấp nước cho sông ngòi, kênh rạch và đập. Và tôi… có chỉnh sửa đôi chút trước khi rời đi.]


Một tràng cười lớn vang lên. Cái tính đắc ý tự mãn ấy của hắn ta đúng là không thể sửa được. 


Se-hyun định buông vài lời mỉa mai, nhưng rồi lại thôi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo