Bản dịch Cải Trang Thành Người Hầu, Tôi Làm Việc Tại Dinh Thự Nhà Bá Tước của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.
Chương 11
Tác giả: 탕쥐
Dịch: TMai
Nếu có gì sai sót, xin hãy bình luận nha.
Bà Thompson đã mất chồng và con trong một vụ tai nạn xe hơi từ khi còn trẻ, và đã làm người đỡ đầu cho ngài bá tước suốt hai mươi năm nay. Ngoài chiếc nhẫn cưới bà luôn đeo như một dấu tích của quá khứ, thì từ khi đến sống trong ngôi nhà này, không có điều gì quan trọng hơn sức khỏe của ngài bá tước.
“Cậu biết nếu đưa nhầm thuốc cho ngài bá tước thì sẽ gặp rắc rối lớn như thế nào chứ?”
“Đây không phải loại thuốc kỳ lạ gì đâu ạ. Cả Alpha cũng dùng được ạ.”
Cha của cậu, cũng là một Alpha, từng uống loại thuốc này. Mẹ cậu thường kể lại câu chuyện lúc lần đầu tiên gặp cha cậu, người đàn ông đang ngã gục giữa rừng vì cơn sốt phát tình.
<Ban đầu, mẹ tưởng ông ấy chết rồi cơ. Nhưng khi mẹ nghiền thảo dược và đút cho ông uống, sắc mặt ông dần hồng trở lại. Ôi, lúc đó mẹ mừng đến mức muốn khóc…>
Dù mới hai tuổi khi cha ra trận và không còn nhớ được gương mặt ông, cậu vẫn luôn thích nghe những câu chuyện về ông.
Dù là chuyện cha kiên trì đi tìm mẹ sau khi được cứu nhờ thảo dược, hay lúc họ tổ chức đám cưới nhỏ và cùng nuôi cậu lớn lên trong một căn nhà gỗ, thì câu chuyện lần đầu gặp nhau vẫn luôn là chuyện cậu thích nhất.
Nghe mẹ kể về sự sợ hãi, lo lắng, và cả niềm vui lúc đó, cậu biết rằng mình đã được sinh ra từ tình yêu của họ.
“Được rồi, vào đi.”
Khi bà Thompson cầm lấy thuốc và định quay đi, bà khẽ liếc nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau của cậu một cách lịch sự.
“...Hôm nay chắc cậu cũng vất vả lắm rồi.”
Trên cổ tay cậu vẫn còn hằn rõ vết đỏ do Bá tước nắm quá chặt. Đến lúc đó cậu mới chợt nhận ra, má đỏ bừng lên. Dù đã trở về phòng, cảm giác nóng bừng ấy trên má vẫn không dịu đi.
Cậu nhớ lại hơi ấm từ cơ thể hắn, cảm giác lúc ấy lại trào dâng. Nhịp thở dồn dập, bầu không khí căng thẳng, và trái tim đập thình thịch như ngựa phi.
Khoảnh khắc Bá tước nắm tay cậu khi trời còn sáng cứ lặp lại trong đầu, trùng khớp kỳ lạ với câu chuyện về lần đầu gặp gỡ của cha mẹ mà cậu vừa nhớ lại lúc nãy.
“Là do pheromone thôi. Cả căn nhà ngập mùi của ngài Bá tước như vậy, không bị ảnh hưởng mới là lạ.”
Dù đã đóng cửa, mùi hương ngọt ngào ấy vẫn vương lại. Khi nghĩ đến chuyện uống thêm thuốc, ánh mắt cậu chợt dừng lại ở chiếc áo choàng của Bá tước trong ngăn tủ. Mùi hương cậu cố tránh suốt cả ngày, vẫn còn đó.
"...Mình nên trả lại cho ngài ấy sau vào một lúc nào đó."
Cậu đã luôn né tránh việc đối mặt với Elliot vì sợ hãi, nhưng đây là món đồ không thể giữ mãi được. Nói đúng hơn, việc giữ lại một thứ không thuộc về mình quá lâu dường như là điều không nên.
Khi Louis thức dậy vào sáng hôm sau, mùi pheromone từng lan khắp căn nhà gần như đã biến mất. Có vẻ như thảo dược của cậu đã có tác dụng tốt với Bá tước.
Bà Thompson thông báo rằng bà sẽ huy động tất cả các hầu gái trong nhà để hái quả tầm gửi và rễ khế trong vườn. Bà tiến đến chỗ Louis, trông tươi tắn hơn hẳn hôm qua, và hỏi cách làm thuốc.
“Louis. Loại thuốc hôm qua ấy. Có phải chỉ cần nghiền nguyên liệu rồi phơi khô thôi không? Có cần theo tỷ lệ nào không?”
“Đều giống nhau hết ạ, chỉ cần dùng mỗi thứ một nắm rồi nghiền ra thôi, nhưng phải để khô trong vài tháng ạ.”
“Vậy thì chắc không kịp cho kỳ phát tình tiếp theo của ngài bá tước rồi.”
“Cháu vẫn còn một ít thuốc nữa, cháu sẽ đưa cho bà.”
Tự hỏi liệu mình lo xa có là vô lễ không, cậu dè dặt hỏi:
“Ờm… Ngài bá tước… ngài ấy ổn chứ ạ? Giờ ngài đã tỉnh chưa?”
“Ngài vẫn đang ngủ. Chắc phải hai ngày nữa mới tỉnh…”
“Hai ngày ư...? Ngài ấy không khỏe sao ạ?”
“Ngài đang hồi phục, nên chắc hai ngày nữa sẽ tỉnh thôi. Bình thường ngài phải chịu đựng hơn một tuần cơ.”
Louis ngạc nhiên thầm trước lời bà Thompson nói. Có vẻ như kỳ phát tình của một Alpha khổ sở hơn cậu từng nghĩ rất nhiều. Dù vẫn lo cho tình trạng của Bá tước, nhưng một ý nghĩ tích cực chợt vụt qua đầu cậu.
“Trong lúc ngài còn ngủ, mình có thể lén mang áo choàng trả lại phòng ngài…”
Quyết tâm trả lại áo choàng nhưng lại không đủ can đảm nói chuyện trực tiếp với Bá tước, Louis nghĩ ra một kế hoạch khôn khéo. Cậu muốn trả lại áo trong tình trạng thật chỉnh tề, nên đã hỏi các hầu gái xung quanh cách giặt vải len và là phẳng.
Hôm đó, sau khi hoàn tất công việc, Louis cặm cụi là áo đến tận bình minh. Chiếc áo choàng của hắn đã trở lại trạng thái mềm mại và mịn màng như lần đầu tiên cậu nhìn thấy nó.
Khi nghĩ đến hình ảnh Bá tước khoác chiếc áo ấy rồi vuốt phẳng mép vải đầy vui vẻ, Louis bỗng khựng lại, tự kinh ngạc với chính mình.
‘...Mình bị sao vậy trời...? Không được. Phải trả lại vào ngày mai thôi.”’* * *
Tuy nhiên, với Louis – người chủ yếu đảm nhận việc nhà, cơ hội để lén vào phòng của Bá tước không hề dễ dàng. Ngày hôm sau, Dmitri, đã về nhà, quay lại cùng với những con ngựa và chiếc xe ngựa, khiến Louis bận rộn dỡ hàng từ xe xuống.
Phải đến khi các gia nhân nghỉ giải lao để uống trà, Louis mới tìm được một cơ hội. Thấy bà Thompson đang kiểm tra hàng hóa mới trong kho, Louis lặng lẽ lấy áo choàng của Bá tước từ phòng mình.
‘Phòng của ngài Bá tước... chắc là hướng này…’
Biết rằng nếu bỏ lỡ lần này thì sẽ không còn cơ hội trả lại áo nữa, Louis chạy dọc hành lang dài với tốc độ đều đặn. Cậu dừng lại trước cửa phòng của Bá tước, nín thở đầy căng thẳng. Bất ngờ, một cái bóng xuất hiện ở cuối hành lang.
“Louis.”
“Ơ, à, ông Dmitri.”
Louis suýt nữa thì hét lên hoặc ngã khỏi chỗ đứng. Tim cậu đập thình thịch như thể vừa bị bắt quả tang đang ăn trộm. Cậu giấu chiếc áo choàng sau lưng và cúi chào một cách lúng túng.
“Lâu rồi không gặp. Ông có chuyến đi vui vẻ ở thủ đô chứ ạ?”
“Nhờ cậu cả đấy. Bà Thompson rất hài lòng vì mọi việc suôn sẻ trong lúc tôi vắng mặt. Bà ấy nói kỳ phát tình của ngài bá tước từ giờ sẽ dễ chịu hơn nhiều.”
“Su-suôn sẻ ạ? Cháu đâu có làm gì...”
Dmitri đưa ánh mắt dịu dàng nhưng sắc sảo lướt qua Louis, người đang lúng túng. Điều đó đủ khiến cậu tự hỏi vì sao ông ấy lại có mặt ở đây, nhưng Dmitri không hỏi gì cả.
“À mà Louis. Cậu có phiền mang tờ báo này vào phòng ngài bá tước không?”
“Tờ báo ạ?”
“Ừ. Ngài ấy sẽ muốn xem ngay khi tỉnh dậy. Cậu có thể đặt nó lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Tôi phải đi kiểm tra lại mấy con ngựa vì có một con trông có vẻ không ổn.”
Như thể đọc được suy nghĩ trong đầu Louis, Dmitri đưa tờ báo cho cậu rồi rời khỏi hành lang. Dù còn bối rối, Louis giờ đã có cái cớ để bước vào phòng Bá tước.
Cậu lấy hết can đảm mở cửa phòng ngủ của Bá tước. Dù kỳ phát tình gần như đã qua, trong phòng vẫn nồng mùi pheromone. Nếu sáng nay cậu chưa uống thuốc, có lẽ chân đã khuỵu xuống lần nữa rồi.
‘Mình chỉ cần đặt tờ báo và áo choàng rồi rời đi nhanh thôi.’
Dù đã tự nhủ phải nhanh chóng rời khỏi, Louis vừa bước vào phòng đã vội vàng đảo mắt nhìn quanh. Đây là căn phòng đẹp nhất trong dinh thự. Những chiếc đèn chùm, tường đá cẩm thạch và tấm thảm đỏ đều toát lên vẻ trang nhã và xa hoa.
Nhìn thấy chiếc bàn nhỏ cạnh giường mà Dmitri đã nhắc đến, Louis bước lại gần. Cậu đặt tờ báo xuống và đang tìm chỗ để áo choàng thì ánh mắt chợt dừng lại ở Bá tước, người đang ngủ say.
“À…”
Louis nuốt chửng tiếng thốt lên suýt thoát khỏi miệng. Như cậu đã đoán, Bá tước trông rực rỡ đến choáng ngợp khi ngủ. Là một người bình thường còn không dám nhìn thẳng vào mắt hắn ta, giờ đây Louis lại không thể rời mắt khỏi gương mặt ấy.
Nếu Elliot tỉnh dậy, cậu sẽ gặp rắc rối, nhưng có vẻ hắn đang ngủ rất sâu. Hơi thở đều đặn, cơ thể bất động. Louis cúi người lại gần hơn.
‘Ngài ấy sẽ ổn chứ? Nếu tỉnh lại, hẳn ngài ấy đã quát mình ra ngoài ngay khi mình bước vào rồi.’
Dù luôn mang vẻ đẹp nổi bật, lần này Elliot trông có phần khác lạ. Có lẽ vì bệnh, hắn trông mong manh và yếu ớt hơn thường ngày. Má vẫn ửng đỏ vì dư âm của kỳ phát tình, và môi khẽ mấp máy như một đứa trẻ đang ngủ trưa.
Dù biết điều đó không thích hợp, Louis vẫn nhẹ nhàng vươn tay về phía hắn. Cậu không rõ bản thân đang nghĩ gì. Có lẽ cậu muốn lau mồ hôi trên trán hắn, hoặc chỉ đơn giản là chạm vào đôi má trong suốt kia.
“Á…!”
Đột nhiên, cánh tay của Bá tước vòng qua lưng cậu. Louis, người đang nghiêng về phía bá tước, ngã ngửa xuống giường với một tiếng bịch.
Cậu choáng váng đến mức không thể hét lên. Tim đập thình thịch, tưởng chừng như có thể ngừng bất cứ lúc nào.
‘Chết rồi…’
Mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng đến kỳ lạ. Hơi ấm từ cơ thể Bá tước, sự mềm mại của ga giường, ánh nắng xuyên qua rèm cửa.
Nhưng rõ ràng nhất là hương thơm của lá quế... Cậu có cảm giác như mình không còn nằm trên giường của Bá tước nữa, mà đang đắm chìm trong tầng sâu không đáy của mùi hương ấy.
Cậu cố gắng ngồi dậy, nhưng không hiểu sao lại không thể thoát khỏi vòng tay của Bá tước. Cơ thể mềm nhũn, còn đầu óc thì xoay vần với vô vàn suy nghĩ.
‘Tại sao ngài ấy làm vậy? Có giận mình không? Làm vậy để mắng mình à? Hay là định đuổi mình? Không, có khi nào… ngài ấy đã nhận ra mùi hôm đó rồi.’
Cậu nhớ lại đêm Bá tước nhặt cây thánh giá lên. Chỉ cần nghĩ đến việc mình vô tình để lộ pheromone trước mặt Bá tước, một cơn nóng bừng liền bốc lên trong người.
Toàn thân cậu đỏ bừng lên trong cơn nóng, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, nhưng kỳ lạ thay, đầu óc lại trở nên tỉnh táo. Cậu dồn hết sức đứng dậy.
“T-Tôi xin lỗi, thưa ngài. Tôi không có ý đó…”
Louis tự nhiên nghĩ rằng Bá tước sẽ trừng mắt nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng như mọi khi. Sau khi lắp bắp lời xin lỗi, cậu cúi đầu thật sâu, chỉ còn chờ bị trừng phạt.
Giữa lúc căng thẳng và lo lắng tột độ, cậu đợi rất lâu, nhưng không hiểu sao Bá tước vẫn im lặng. Cảm thấy có điều gì đó bất thường, Louis nhận ra nhịp thở của bá tước giờ đây đều đặn và yên bình, không như trước.
‘Không thể nào…’
Cậu rụt rè ngẩng đầu lên và thấy đôi mắt của Elliot vẫn nhắm nghiền. Gương mặt hắn bình thản, như thể chưa từng tỉnh lại.
‘Chẳng lẽ ngài ấy ôm mình trong lúc ngủ?’
Cảm thấy xấu hổ với tất cả những tưởng tượng và hỗn loạn vừa rồi chỉ vì một người đang ngủ, mặt cậu đỏ ửng lên. Không chịu nổi thêm nữa, cậu vội vàng rời khỏi phòng.
Đứng một mình trong hành lang tối cho đến khi nhịp tim bình tĩnh trở lại, cậu càng lúc càng thấy ngượng hơn.
‘Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy chứ?’
Mãi sau cậu mới nhận ra rằng mình vẫn đang cầm chiếc áo choàng của Bá tước trong tay, nhưng cậu không đủ can đảm để quay lại phòng. Chiếc áo choàng được gấp gọn gàng lặng lẽ trở lại tủ đồ của Louis.
Bản dịch Cải Trang Thành Người Hầu, Tôi Làm Việc Tại Dinh Thự Nhà Bá Tước của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.