Bản dịch Cải Trang Thành Người Hầu, Tôi Làm Việc Tại Dinh Thự Nhà Bá Tước của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.
Chương 18
Tác giả: 탕쥐
Dịch: TMai
Nếu có gì sai sót, xin hãy bình luận nha.
Nhưng ngay sau đó, cậu choàng tỉnh như bị giật khỏi giấc mơ, giật mình bởi câu hỏi của Elliot.
“Hả? Ơ… dạ?”
“Có thứ gì đó dính trên môi ngươi. Đây này.”
Hắn ta cau mày sâu hơn nữa, rồi nhanh chóng chỉ ngón tay vào khóe môi mình như ra hiệu. Mặt cậu Louis càng đỏ bừng hơn khi hiểu ra ý hắn.
“À, vâng… tôi xin lỗi. Lúc nãy bọn tôi có ăn sôcôla sữa, ngon lắm… à… tức là… tôi xin lỗi!”
Cậu ấp úng đưa ra một lời giải thích mà ngài còn chưa hỏi tới, rồi vội vã rời khỏi bàn làm việc. Mặt nóng ran như bị thiêu đốt, cậu cảm thấy tai mình như ong ong vì xấu hổ.
Vội vàng lau miệng bằng tay áo, Louis cố gắng quay lại dọn dẹp, nhưng đầu óc rối bời khiến tay chân cứ lóng ngóng chẳng nghe theo mình.
‘Mình bị sao vậy chứ? Lơ ngơ như thằng ngốc, còn để vết bẩn trên mặt… Ngài ấy ghét sự luộm thuộm mà, trông mình chắc thảm hại lắm ha? Sao lại còn đến gần mặt ngài ấy như vậy, chỉ vì mấy cái chuyện đó chứ?’
Bá tước vẫn đang ở đó, Louis không dám thở mạnh, càng không dám than lên một tiếng. Cậu chỉ có thể cố gắng kìm nén cảm giác xấu hổ đang trào dâng trong lòng, mắt bắt đầu ươn ướt như sắp khóc.
Cậu cố gắng tập trung, nhưng chỉ lật đi lật lại mấy quyển sách mà không đọc nổi chữ nào, đầu óc cứ lởn vởn suy nghĩ. Khi đang phân vân không biết có nên chào tạm biệt Bá tước trước khi rời khỏi phòng hay không, thì chính hắn lại đứng dậy trước.
‘…Ngài ấy rời đi trước vì không muốn gặp mình sao...?’
Lần đầu tiên cậu thấy Elliot kết thúc công việc trước mình, nên không khỏi lo lắng. Khi hắn thu dọn bàn làm việc và đi về phía cửa phòng, một câu nói nhẹ nhàng được để lại.
“Những cuốn sách khác của tác giả đó được xếp ở cùng một khu.”
Lúc đầu, Louis không hiểu ý hắn là gì, nhưng sau khi suy nghĩ, cậu đoán có lẽ hắn muốn nói là cậu có thể mượn thêm một cuốn nữa. Mặt vẫn còn đỏ bừng, cậu ngập ngừng chọn lấy một quyển khác. Lần này, cũng lại là một chuyện tình yêu.
Ngày lĩnh lương thật sự là một dịp lễ hội đối với nhân viên trong dinh thự. Bà Thompson cố gắng giữ trật tự, nhưng các cô hầu gái vẫn mải mê bàn tán xem sẽ tiêu tiền vào việc gì.
Louis cũng rất háo hức. Cậu không dám tin những tờ tiền và đồng xu trong phong bì là thật, cứ phải hé ra nhìn mãi.
Khi đang lâng lâng vì vui sướng, Dmitri gọi cậu. Người đàn ông luôn giao cho cậu những nhiệm vụ mới lần này lại bất ngờ đưa ra một lời nhờ vả khác.
“Louis. Cậu cầm giúp tôi danh sách sách mà ngài Bá tước đã đặt, đến hiệu sách trong thị trấn lấy nhé. Hôm nay ông Irving ho nhiều quá nên không đi được. Tiền đã thanh toán rồi, chỉ cần đưa danh sách đặt hàng là được.”
“Là hiệu sách ở quảng trường trung tâm ạ? Vâng, tôi sẽ đi ngay.”
Dmitri liếc nhìn bà Thompson, người đang cằn nhằn đám hầu gái, rồi hạ thấp giọng thì thầm.
“Chỉ cần nhớ quay về trước bữa tối là được. Nhớ đợt nghỉ trước cậu làm việc cả ngày rồi còn gì?”
Louis khẽ gật đầu, nhìn mấy cô hầu đang thở dài thườn thượt, rồi cũng đáp lại bằng giọng khẽ:
“Vậy để cháu đi luôn bây giờ nhé?”
“Mặc thế kia ra ngoài thì cậu sẽ gây chú ý đấy, Louis.”
Suýt nữa thì cậu đã chạy một mạch xuống thị trấn với bộ váy hầu gái trên người. Đó là thứ cậu mặc hằng ngày trong nhà này, trừ lúc ngủ, nên giờ đã không còn thấy lạ lẫm nữa.
“Vậy, để cháu lên lầu thay đồ.”
“À, khoan đã.”
Dmitri biến mất một lúc rồi quay lại với một chiếc sơ mi, quần dài và áo khoác kẻ ca rô trông cũ nhưng vẫn còn giữ rất tốt.
“Đây là mấy bộ đồ cũ của tôi. Cậu có thể mặc nếu cần. Còn nếu thấy không thích vì là đồ của một ông già thì tôi cũng chịu thôi.”
Đó là một cử chỉ tử tế khiến cậu thấy ấm lòng. Dù đã lựa chọn cẩn thận từ những gì có sẵn, tất cả những bộ quần áo mà Louis từng mặc hay mang theo đều là đồ cũ được người trong nhà nhường lại.
Louis gật đầu cảm ơn rồi lên lầu thay đồ. Tuy là đồ cũ, nhưng mặc vào lại rất thoải mái. Khi nhìn vào gương, thấy mình trong bộ đồ ấy, cậu chợt cảm thấy có chút xa lạ.
‘Nếu mẹ mà thấy mình bây giờ, chắc sẽ ngạc nhiên lắm. Cả Ben nữa. Và cả ngài Bá tước…’
Không hiểu sao, Louis lại nghĩ đến nElliot, rồi bất giác rùng mình nổi da gà. Người đàn ông đã bắt cậu mặc váy hầu chỉ vì ghét đàn ông mà thấy cậu trong bộ đồ này thì chắc sẽ kinh hãi lắm.
‘....Mình chắc chắn sẽ không để ngài Bá Tước nhìn thấy bộ dạng này của mình.’
Để tránh bị ngài Elliot phát hiện, Louis lặng lẽ lẻn ra khỏi dinh thự như một tên trộm. Dù không làm gì sai, cậu vẫn cảm thấy cắn rứt và tội lỗi vì phải lén lút như vậy. Nhưng khi đến gần khu trung tâm, tâm trạng cậu dần phấn chấn hơn...
Có lẽ là nhờ bộ quần áo đẹp đang mặc, ánh mắt của người qua đường dành cho cậu cũng khác trước. Như Marsha từng nói, trung tâm Woodville đúng là một nơi thú vị.
Hơn nữa, cậu còn mang theo kha khá tiền. Ngoài số tiền phải gửi cho Burke, cậu còn đem theo tiền để mua sô-cô-la. Dmitri thậm chí còn đưa thêm tiền để cậu đi xe ngựa về, vì sách sẽ khá nặng.
‘Mình nên tới bưu điện trước. Dù ghét việc phải gửi tiền cho Burke, nhưng... có thể gửi thư cho Ben nữa. Đi nhà sách và cửa hàng tạp hóa cũng sẽ vui lắm đây.’
Khi cậu đang định bước đi thì bất ngờ có ai đó nắm lấy tay áo.
“Này, chẳng phải Louis sao?”
Louis quay sang ngạc nhiên, rồi nở nụ cười rạng rỡ. Là một trong những đứa trẻ ở trại mồ côi đã gọi cậu.
“Danny! Lâu quá rồi nhỉ.”
“Sao cậu lại ở đây? Tớ nghe nói cậu làm việc ở dinh thự của Bá tước mà.”
“Tớ ra ngoài làm chút việc. Mọi người sao rồi? Còn Ben thì sao? Hồi tớ rời đi em ấy còn bệnh nặng lắm.”
“Ồ, thằng nhóc đó hả? Giờ khỏe hẳn rồi. Cái loại thuốc mà Burke đưa cho nó hình như hiệu nghiệm lắm. Từ tuần trước nó đã chạy nhảy khắp nơi rồi đấy. Cậu tin nổi không?”
Đó là một tin khiến cậu nhẹ cả người. Ngạc nhiên thay, Burke đã thực sự giữ lời hứa chăm sóc cho Ben. Khi Louis thở phào nhẹ nhõm, Danny nhìn cậu với ánh mắt ngưỡng mộ.
“Mà này, Louis. Cậu trông bảnh bao hẳn lên từ khi vào sống ở cái nhà sang trọng đó đấy... Suýt nữa tớ không nhận ra.”
Dù đây chỉ là bộ quần áo cũ được vội vàng mượn để ra ngoài, phản ứng có lẽ sẽ rất khác nếu Danny biết rằng bình thường Louis mặc đồng phục hầu gái với ren và diềm xếp. Nhưng Danny có vẻ thực sự ghen tị với cậu.
Đôi tay cậu bé loang lổ xi đánh giày và thô ráp vì lạnh. Cái túi nặng trĩu trên vai khiến ai nhìn vào cũng hiểu được vất vả. Với vẻ mặt lo lắng, Louis nhẹ nhàng hỏi.
“Danny. Hôm nay cậu đã ăn gì chưa?”
“Chưa, làm gì có thời gian mà ăn. Nhưng hôm qua tớ gặp may, ăn được ít cháo. Hình như bếp nấu nhiều quá vì chỗ ngô đó sắp hỏng rồi.”
Louis vốn đang hào hứng với ý định đi mua sô-cô-la, nhưng khi nhìn người bạn đói lả trước mặt, cậu không thể ích kỷ được. Cậu lấy hết tiền lẻ trong túi ra, chỉ giữ lại vừa đủ để đến bưu điện.
“Cầm lấy này.”
“Này, cậu cho tớ nhiều thế này thật hả?”
“Tớ mới nhận lương hôm nay. Nếu cậu không dùng hết được thì chia cho những đứa khác cũng được.”
“Nhưng thế này nhiều quá.”
“Không sao đâu. Ở nhà tớ vẫn còn tiền. Tớ đi làm việc đây. Gặp lại sau nhé!”
Louis vội vã rời đi, túi tiền lại nhẹ bẫng lần nữa. Sau khi trả tiền và gửi thư ở bưu điện, cậu đã thật sự hết sạch. Dù không hối hận, nhưng cậu vẫn không khỏi có chút tiếc nuối.
‘Dù sao thì mình cũng chưa nhận hết lương. Tháng sau còn có thể lấy tiếp mà…’
Tự an ủi bản thân như vậy, Louis ghé qua hiệu sách để nhận sách mà ngài Bá tước đã đặt. Gói sách nặng đúng như Dmitri đã nói trước đó.
‘Mà vác thế này đi bộ về dinh thự thì mệt thật. Hay là quay về luôn nhỉ…?’
Thế nhưng nghĩ đến chuyện ra ngoài rồi, Louis lại bắt đầu nhớ đến con phố mà Marsha từng nhắc. Sự tò mò về cửa hàng tạp hóa ấy dấy lên trong cậu.
Quẹo vào một góc phố, cậu nhìn thấy một cửa hàng tạp hóa với mái hiên màu xanh dương và cánh cửa sơn vàng. Louis đứng trước cửa hàng, áp sát mặt vào ô kính để ngó vào trong.
Những xâu xúc xích, thịt khô và trái cây sấy đầy màu sắc trông thật hấp dẫn, nhưng thứ khiến ánh mắt Louis dừng lại chính là những thanh sô-cô-la. Những thanh sô-cô-la lớn và viên tròn được gói như những viên ngọc, đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn nhìn mãi.
Cậu mãi mê dán mắt vào tủ kính đến mức không hề nhận ra có người đã tiến lại đứng ngay bên cạnh mình.
“Cậu Louis…? Là cậu đúng không?”
Danh xưng “Cậu Louis” nghe thật lạ tai, nên dù đã nghe thấy giọng nói, Louis vẫn tiếp tục ngẩn người nhìn tủ kính một lúc. Mãi đến khi bất chợt quay đầu sang, cậu mới ngạc nhiên thốt lên:
“Ngài Maximilian…!”
“Đúng vậy, là ta đây. Thật vui mừng khi tình cờ gặp cậu thế này.”
“Xin lỗi. Tôi vừa mải suy nghĩ một chút.”
“Lúc đầu ta suýt không nhận ra cậu vì bộ đồ mới đấy, nhưng thật sự rất hợp với cậu.”
Maximilian mỉm cười dịu dàng như thường lệ khi nói vậy. Louis cảm thấy ngượng vì lời khen, liền lùi lại một bước.
“Cảm ơn ngài. Tôi chỉ ra ngoài làm chút việc…”
“Cậu đang ôm nhiều thứ quá. Có muốn ta cầm giúp không?”
“Không sao đâu ạ.”
“Ta vốn đang định tới gặp ngài Bá tước hôm nay. Đang tính mua gì đó trong cửa hàng này làm quà.”
Nghe Maximilian nói vậy, Louis bắt đầu cảm thấy lo lắng. Trước đó, Bá tước từng vô cùng tức giận khi trò chuyện với Maximilian, thậm chí Elliot còn không thèm nhìn món quà mà Maximilian gửi tặng mà đã từ chối luôn.
“Nếu cậu không vội, cậu có phiền chọn cùng ta không?”
Khác với Louis đang căng thẳng, Maximilian vẫn mỉm cười điềm tĩnh. Anh đề nghị cùng vào cửa hàng, khiến Louis thấy nhẹ nhõm hơn là khó xử, vì thật ra cậu cũng đang mải mê ngắm cửa hàng này.
“Tôi không biết liệu mình có giúp được gì không… Tôi không rành mấy chuyện này.”
“Ta cũng vậy thôi. Nhưng nếu không biết thì chỉ cần hỏi chủ tiệm là được mà. Nào, vào thôi.”
Maximilian đẩy cửa tiệm tạp hóa và ra hiệu cho Louis. Chủ cửa hàng vừa thấy Maximilian liền tất tả chạy ra chào.
“Ngài Maximilian! Mời ngài vào trong. Hôm nay chúng tôi có nhiều món hàng tốt lắm đấy ạ.”
Bản dịch Cải Trang Thành Người Hầu, Tôi Làm Việc Tại Dinh Thự Nhà Bá Tước của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.