Bản dịch Cải Trang Thành Người Hầu, Tôi Làm Việc Tại Dinh Thự Nhà Bá Tước của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.
Chương 27
Tác giả: 탕쥐
Dịch: TMai
Nếu có gì sai sót, xin hãy bình luận nha.
Louis chợt nhận ra mùi rượu ngọt ngào tỏa ra từ người mình. Thêm vào đó, má cậu cũng đang nóng bừng — nếu hắn không nhận ra mới là lạ. Mặt cậu lại càng đỏ hơn.
“Hôm nay là Quốc khánh. Marsha cho tôi uống một ít rượu quả mâm xôi, ngọt lắm. Ngọt đến nỗi tôi cứ uống mãi, rồi lúc nhận ra thì…”
Bối rối, Louis lắp bắp biện minh. Elliot im lặng lắng nghe, rồi thở dài cắt lời cậu.
“Được rồi, nếu xong rồi thì ra ngoài.”
“Không, không phải vậy, tôi còn chuyện muốn nói…”
“Vậy thì nói nhanh rồi đi đi.”
“Dạ, là… ừm… tôi quên mất rồi…”
Louis đỏ mặt, bật cười ngượng nghịu rồi cúi đầu, suýt nữa thì loạng choạng ngã. Elliot giật mình đưa tay ra nhưng lại do dự, rồi chỉ vào chiếc ghế gần cửa.
“Cẩn thận kẻo ngã. Ngồi đó đi.”
Cảm thấy chóng mặt, Louis biết ơn và ngồi xuống ghế. Cậu không thấy lạ khi mình, một người hầu, lại ngồi trong khi Bá tước đứng.
Cậu mạnh dạn đảo mắt quanh phòng, tò mò quan sát phòng ngủ của Bá tước. Đây là lần đầu tiên cậu vào lại nơi này kể từ kỳ phát tình.
Căn phòng vẫn đẹp như trước. Ánh sáng từ ngọn đèn đêm hoà với bóng tối mang đến một không khí huyền bí. Ánh mắt Louis lướt khắp căn phòng rồi dừng lại nơi cổ tay Bá tước, rồi đến bàn tay hắn.
Ngay cả lúc này, hắn vẫn đeo găng tay. Đôi găng thường ngày trông tao nhã và đẹp đẽ, hôm nay lại có vẻ như đang che giấu điều gì đó.
‘Tay của ngài Bá tước trông thế nào nhỉ?’
Louis nhớ lại hình dáng bàn tay của Elliot khi hắn nắm lấy cổ tay cậu lúc cậu ngã từ trên cây xuống. Cậu nhớ bàn tay đó trắng trẻo, những ngón tay dài và thẳng, móng được cắt gọn gàng.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Cậu muốn nhớ kỹ đến từng chi tiết nhỏ hơn nữa. Louis thấy tiếc vì khi đó mình đã không nhìn kỹ bàn tay ấy hơn.
‘Ngài ấy sẽ nổi giận nếu mình bảo tháo găng tay ra cho xem mất…’
Chìm trong ý nghĩ ngớ ngẩn đó, Louis nhìn chằm chằm vào bàn tay quá lâu. Khi cậu tỉnh táo lại, vẻ mặt của Elliot đã trở nên khá khó chịu.
“Cái mũ của ngươi bị lệch rồi.”
Bị lời nhắc bất ngờ làm giật mình, Louis vội vàng chỉnh lại mũ và cố buộc lại dải ruy băng dưới cằm, nhưng ngón tay cậu, do ảnh hưởng của rượu, lại không nghe lời.
Vật lộn mãi không buộc được, cuối cùng Louis đành tháo hẳn mũ ra. Khi cậu cởi ruy băng, mái tóc đen xõa xuống che cả tai.
“Hehe…”
Cảm thấy nhẹ nhõm, Louis bật cười, nhưng khi ánh mắt chạm phải Elliot, cậu lập tức ngừng lại. Bá tước đang nhìn cậu chằm chằm bằng ánh mắt sắc bén.
“Ơ, xin lỗi, tôi nên đội mũ lại không…?”
“......”
“Á… Sao cái này cứ không chịu nghe lời thế…”
Trước bầu không khí nghiêm túc, Louis đâm ra căng thẳng. Sau một hồi vật lộn với dải ruy băng rối tung, cậu thấy mình nên đổi chủ đề.
Cậu cảm thấy mình cần nói gì đó để xua tan không khí nặng nề, nhưng dù cố gắng đến đâu, cũng không nhớ nổi vì sao mình lại đến đây. Louis bắt đầu lẩm bẩm bất cứ điều gì nảy ra trong đầu.
“À, ngài biết không… Ngài bá tước lúc nào cũng thơm cả.”
“.....”
“Và chiếc áo choàng đó… thực sự rất hợp với ngài.”
“Ha.”
Elliot thở ra một hơi ngắn đầy khó tin. Hắn từng trải qua tình huống kiểu này rồi. Khi đó cũng phát ra tiếng tương tự, khi Louis nói điều gì đó ngớ ngẩn trong xe ngựa trên đường về từ buổi vũ hội. Và sau đó...
“Sao vậy? Ngài không thắc mắc vì sao một người như tôi lại làm việc cho gia đình Bá tước sao…?”
Bám lấy lời của Bá tước khi ấy, Louis hỏi một câu khá hỗn xược. Bị men rượu lấn át, cậu tiếp tục nói như thể đã quên cả nỗi sợ.
“Tôi không ngốc đến vậy đâu. Ở nơi tôi từng sống, người ta bảo tôi cũng giỏi lắm, và ở đây, cả ngài Irving với ngài Dmitri cũng hay khen tôi.”
“.....”
“Tôi bình thường không hay vấp ngã hay làm đổ đồ như vậy đâu. Và tôi cũng không… hay khóc đến thế này nữa.”
Elliot, đang khoanh tay nghe Louis lải nhải, đột nhiên hỏi:
“Vậy… ý cậu là cậu khóc vì ta sao?”
Bây giờ nghĩ lại thì đúng là vậy thật. Louis lúc nào cũng khóc vì hắn. Hôm Bá tước nhặt cây thánh giá giúp cậu, cậu khóc vì biết ơn, rồi sau đó lại khóc vì bị mắng oan.
Từ khi mới đến đây, Bá tước lúc nào cũng nhìn Louis bằng ánh mắt sắc lạnh. Dù Louis có mắc nhiều lỗi, nhưng khi những người hầu khác mắc lỗi, Bá tước lại chẳng hề bận tâm.
Đôi khi, Bá tước nổi giận quá mức vì những lý do không thể hiểu nổi. Louis vẫn chẳng hiểu sao hắn lại giận đến vậy vào hôm cậu ngồi xe ngựa của Maximilian. Có vẻ chẳng phải vì địa vị, vì sau đó Bá tước cũng tốt bụng cho cậu đi nhờ xe của mình.
Cảm giác tủi thân và buồn bã vừa bị lãng quên bất chợt lại tràn về khi nghĩ rằng Bá tước có vẻ ghét cậu.
“Xin ngài đừng ghét tôi quá...”
Louis cắn chặt môi dưới nhô ra và khẽ cầu xin. Đôi mắt to ngân ngấn nước, đôi môi đỏ ửng như máu.
Khi Louis ngước nhìn hắn với ánh mắt tuyệt vọng, mắt Bá tước nheo lại. Hắn khẽ tặc lưỡi, như thể đã bắt đầu bực bội, rồi lẩm bẩm gần như không thành tiếng.
“Ngươi đúng là…”
Như thể để kiềm chế cơn giận, Bá tước đưa tay đặt lên trán Louis. Sau đó, bằng giọng nói ghìm lại khó hiểu, hắn cất lời:
“Ra khỏi đây ngay. Trừ khi ngươi muốn rước lấy rắc rối nghiêm trọng.”
“Hả…?”
“Ngươi nói là có chuyện muốn nói đúng không? Thì nói luôn đi, rồi mau rời khỏi đây.”
Hắn dứt khoát chỉ tay về phía cửa. Louis sững người trước cuộc trò chuyện đột ngột ấy, rồi chợt nhớ ra lý do cậu đến đây.
“C-cuốn sách…”
“Sách?”
“Tôi đã đọc xong hết mấy cuốn ngài cho mượn lần trước rồi. Hôm qua tôi định mượn thêm cuốn mới, nhưng không thấy ngài ở thư viện. Sao ngài không đến? Tôi đã chờ mãi, nếu ngài không đến thì tôi…”
Louis kéo dài câu nói như thể đang hờn dỗi. Bá tước thở dài gắt gỏng rồi tiến lại gần, túm lấy tay cậu và mạnh mẽ kéo dậy.
“Ngươi muốn mượn sách hay gì cũng được. Nhưng giờ thì đi đi.”
“Hả? Nhưng mà, ngài bá tước—”
“Ra ngoài ngay!”
“…Tôi còn chuyện khác muốn nói!”
Louis kêu lên tuyệt vọng. Đó là một sự bùng nổ đầy bốc đồng, nhưng thực ra từ lâu Louis đã có điều muốn nói với Elliot. Có lẽ là từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy hắn, trái tim cậu đã xao xuyến bởi khao khát được thổ lộ những lời ấy.
“Còn chuyện gì nữa?”
Bá tước gắt gỏng nhại lại lời cậu. Hắn là người đàn ông luôn chỉnh chu đến từng chi tiết, ngay cả biểu cảm bực bội cũng đẹp như một bức tượng điêu khắc.
Đứng gần hắn như vậy, Louis bỗng thấy đặc biệt để tâm đến bộ dạng lôi thôi thường ngày của mình. Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, Louis rụt rè hé môi.
***
Giây tiếp theo, Louis tỉnh dậy trên chiếc giường tầng hai. Ánh nắng ban mai rực rỡ đang tràn qua rèm cửa. Đầu cậu nhức như búa bổ vì dư âm của cơn say — một cảm giác cậu chưa từng trải qua bao giờ.
“Sao đầu mình lại đau thế này…? Mình đã làm gì... À, là do rượu sao?”
Rên rỉ, Louis nhớ lại việc mình đã uống rất nhiều rượu trái cây vào tối qua. Ngay cả khi nhớ lại lúc rời khỏi phòng ăn để đến thư viện, cậu cũng không thấy có gì bất thường. Vấn đề là những chuyện xảy ra sau đó.
‘Gì cơ, mình đã vào phòng ngủ của ngài Bá tước sao... Mình thực sự đã làm thế sao...?’
Khoảnh khắc cậu xông vào phòng ngài Bá tước, và những lời linh tinh mà cậu đã nói trước mặt hắn cứ lần lượt hiện về trong đầu. Mặt Louis lúc thì đỏ bừng, lúc thì tái nhợt, rồi cuối cùng chuyển sang xanh lét.
Và khi nhớ đến câu cuối cùng mà mình đã van xin với Bá tước — người đang cố gắng đuổi cậu ra ngoài — Louis hét lên kinh hoàng dưới lớp chăn:
“Áaaaah!”
Cậu không thể tin nổi. Louis đã nói với Bá tước với hai má đỏ hồng như một cô gái đang yêu:
<Ngài là người đẹp nhất mà tôi từng thấy.>
Louis đạp chân liên tục trên giường. Mỗi lần làm vậy, cái đầu đang đau càng nhức hơn, nhưng sự xấu hổ và hoảng loạn còn đau đớn hơn cả cơn đau đầu ấy.
Dù cậu tha thiết mong tất cả chỉ là một giấc mơ, thì nó vẫn hoàn toàn là sự thật. Cậu nhớ rõ cảm giác tấm thảm trong phòng ngủ của Bá tước dưới đế giày mình, và cả cái bóng đèn đổ lên khuôn mặt hắn.
‘Mình điên rồi. Sao lại có thể nói ra những lời như thế được...? Chắc lúc đó mình không còn tỉnh táo nữa!!’
Một nỗi xấu hổ không thể diễn tả tràn ngập trong lòng cậu. Khi đang quằn quại trong đau đớn, cậu nghe thấy tiếng các hầu gái thức dậy ngoài hành lang. Đã muộn hơn thường ngày, nên họ vội vã chuẩn bị cho một ngày mới.
Louis đứng dậy, cảm thấy cơ thể nặng nề. Dù đã rửa mặt và thay đồ, sự lo lắng trong cậu vẫn không hề biến mất. May mắn — hoặc bất hạnh thay — mọi người khác trông cũng ủ rũ chẳng kém gì Louis.
“Chết mất thôi. Tôi uống nhiều quá.”
“Đừng lại gần tôi. Hơi rượu của cậu khiến tôi buồn nôn.”
“Cậu tưởng cậu không có mùi à? Ugh. Louis, cậu ổn chứ? Tối qua cậu có uống quá nhiều không đấy?”
Trước câu hỏi của Marsha, Louis khẽ giật mình.
“Tôi cũng đang đau đầu đây.”
“Uống nhiều trà vào, nó tốt cho việc giải rượu đấy. Mà này, cậu về phòng lúc nào tối qua vậy?”
“Ừm… Tôi nhớ là cậu đến thư viện khi đang say, nhưng sau đó… cậu có quay lại phòng ăn không?”
“À… tôi cũng không nhớ rõ nữa.”
Khi câu chuyện chuyển sang việc cậu đã ở đâu, Louis bắt đầu hoảng loạn. Hơn nữa, nếu nghĩ kỹ lại thì ký ức của cậu về đêm qua đã bị cắt đứt ngay sau khi nói ra cái điều ngớ ngẩn đó với Elliot.
Cậu thậm chí còn không nhớ nổi Bá tước đã phản ứng thế nào. Chắc hẳn là với cái vẻ mặt “lạnh lùng phát ngán nhất thế giới”, như mọi khi.
Có thể lắm. Có lẽ với hắn, những lời như thế chẳng có gì to tát. Chắc ngài đã nghe chúng nhiều lần từ những người khác, không chỉ mình mình.
Cậu cố tự an ủi bản thân, nhưng sự thật rằng cậu đã làm một điều ngớ ngẩn thì vẫn không thay đổi. Điều khiến cậu khó chịu hơn là việc mình không thể nhớ được đã quay về phòng bằng cách nào và lúc nào.
‘Mình không nên uống rượu nữa. Và mình nên tránh xa Bá tước một thời gian.’
Cậu đưa ra quyết tâm cứng rắn, nhưng đáng buồn thay, đối với một người hầu, công việc được giao mỗi ngày còn quan trọng hơn cả những quyết tâm cá nhân.
Hôm nay, Louis được giao nhiệm vụ sắp xếp ly và đĩa vào tủ trong phòng ăn. Thật không may, cũng sắp đến giờ Elliot đến ăn sáng rồi.
“Mong là mình kịp làm xong trước khi ngài Bá tước tới.”
Tuy nhiên, vì buổi tiệc rượu tối qua, tất cả chén đĩa trong tủ đều bị lấy ra ngoài. Louis làm việc cật lực, nhưng đống chén đĩa vừa rửa xong vẫn được liên tục chuyển đến trước tủ.
Cuối cùng, khi cậu đang sắp xếp được nửa chừng thì Bá tước bước vào phòng ăn. Louis cố gắng tập trung vào công việc, tránh nhìn về phía hắn. Nhưng vì tủ chén không cách xa bàn của Bá tước là bao, nên cậu vẫn nghe rõ cuộc trò chuyện giữa hắn và Dmitri.
“Thưa ngài, đây là tờ báo hôm nay. Có tin rằng giá bông sẽ tạm thời tăng do vụ cháy ở cảng vùng duyên hải phía đông.”
“Vậy à? Thật may là chúng ta đã kịp dự trữ nguyên liệu cho nhà máy dệt.”
“Nhắc đến mới nhớ, quản lý nhà máy dạo này cứ liên tục xin ngài đến thăm đấy ạ.”
Thật phiền phức. Có lý do gì khiến ta phải đích thân đến đó kiểm tra không?”
“Có vẻ họ muốn giới thiệu một đối tác làm ăn mới. Họ đang lên kế hoạch cho một dự án sản xuất quần áo quy mô lớn.”
“Hmm, nếu vậy thì…”
Elliot có vẻ hứng thú. Hắn đang điều hành một nhà máy dệt ở Dempsey Hill. Có tin đồn rằng nhà máy này thành công đến mức doanh thu còn vượt cả những điền trang rộng lớn của gia tộc Gladstone.
“Vậy thì sắp xếp đi.”
“Họ hy vọng ngài có thể đến sớm nhất là vào ngày mai.”
“Ừm, sẽ tốt hơn nếu đi trước khi thời tiết trở lạnh hơn. Khi nào thì tiện cho ông?”
Lúc cuộc trò chuyện đến đoạn đó, Louis bỗng cảm thấy ánh mắt của Dmitri nhìn về phía mình. Rồi, bằng giọng điệu gian xảo, Dmitri lên tiếng:
“Ở tuổi tôi, đi đến Dempsey Hill vào mùa này thì vất vả quá.”
“Ông có thể đi tàu và về trong ngày mà.”
“Ngay cả chuyến đi gần đây đến thủ đô cũng khiến tôi kiệt sức rồi. Hơn nữa, ngoài tôi ra thì vẫn còn một người hầu xuất sắc khác đấy.”
Bản dịch Cải Trang Thành Người Hầu, Tôi Làm Việc Tại Dinh Thự Nhà Bá Tước của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.