Chương 4
‘Dù thế giới có nhỏ bé đến đâu... Thì liệu nó có thể bé đến mức này không?’
‘Giữa hàng triệu con người, vô số địa điểm có thể xuất hiện… Sao lại là Lee Si-hyun, và sao lại đúng lúc, đúng nơi đến vậy?’
Seo Joohwan nhìn trân trân vào khoảng không trước mắt, sắc mặt anh tái nhợt, như thể máu trong người vừa rút sạch khỏi người anh. Giọng hét từ đầu dây bên kia của Giám đốc điều hành Choi vang lên đanh thép, kéo anh khỏi cơn choáng váng:
— Cái gì? Cậu đang nói cái quái gì vậy? Sao cậu lại nghĩ dự án này sẽ thất bại?
Không phải lúc để chết lặng trước những suy nghĩ rối bời. Joohwan đưa tay day thái dương đang đau như búa bổ, anh khẽ thở dài, chậm rãi lên tiếng:
“Phản hồi với kịch bản phân cảnh… Có vẻ không khả quan lắm.”
— Không khả quan là thế nào? Cái đó cậu đã chuẩn bị cả mấy tuần trời rồi! Cậu thuyết trình có vấn đề gì à? Về công ty ngay lập tức, tôi cần một báo cáo đầy đủ về chuyện này!
Cuộc gọi bị ngắt gọn, không một chút khoan nhượng, khiến không gian xung quanh lặng im… Có thể nghe thấy cả tiếng tặc lưỡi của anh.
Joohwan bình thản cất điện thoại, như thể vừa chỉ nhận một cú gọi công việc bình thường. Nhưng rõ ràng, những người còn lại trong phòng họp đều đã nghe thấy tiếng quát của Giám đốc Choi.
Trợ lý quản lý Park Yosep, người vừa âm thầm cầu nguyện nãy giờ, bước lại gần Joohwan với vẻ e dè lúng túng.
Cao một mét chín mươi mốt, nặng chín mươi tám ký, ngoại hình của Yosep khiến người ta liên tưởng đến một linh mục có thể cầm thánh giá thật mà trừ tà. Ấy vậy mà giọng anh ta lại nhỏ như tiếng muỗi:
“Anh Seo… Anh vẫn ổn chứ? Chắc chắn không phải lỗi của anh đâu. Khách hàng lần này quá khó tính rồi… Giám đốc Choi lần này có vẻ hơi căng thẳng quá mức.”
‘Xin lỗi, nhưng có lẽ đó thật sự là lỗi của tôi thật.’
Joohwan không nói ra suy nghĩ đó, vẻ mặt anh có chút đăm chiêu nhìn lên trời suy nghĩ gì đó.
Ngay lúc ấy, Yosep lại ngờ nghệch lên tiếng:
“Không ngờ cậu ấy lại là người phụ trách dự án, trông trẻ thật. Đúng là khó tính cỡ đó mới leo được lên vị trí như vậy ở độ tuổi này…”
“Ừm… Tôi không nghĩ cậu ta đạt được vị trí đó chỉ nhờ năng lực...”
Cô trợ lý quản lý Lim Yoon-hee cũng chen vào bằng một giọng đều đều, khuôn mặt cô không chút cảm xúc.
“Nhưng trông cậu ấy cũng khá giỏi mà?”
Yosep vẫn giữ nụ cười lạc quan, giọng Yoon-hee vang lên đầy chắc nịch trả lời.
“Có những thứ còn quan trọng hơn cả năng lực.”
Yosep bắt chước giọng điệu của cô một cách hài hước, nhưng chỉ nhận lại ánh nhìn lạnh như băng từ Yoon-hee.
“À, tôi hiểu rồi! Là một trái tim ấm áp!”
Anh ta vỗ tay cái bốp, cười khoái chí, vẻ mặt bừng sáng như vừa phát hiện ra chân lý.
Nếu trong tay có thật một cái thìa, có lẽ Yoon-hee đã dùng nó để nện thẳng vào trán Yosep. Giọng cô đanh lại:
“Đây đâu phải là một bộ phim tình cảm công sở đâu? Không, cái mà tôi nói ở đây là hoàn cảnh của cậu ấy. Người sinh ra đã ngậm thìa vàng!”
“Ồ vậy sao!”
Kẹt giữa hai đồng nghiệp, Joohwan chỉ có thể thở dài. Điều khiến anh thấy mệt mỏi nhất là… Yoon-hee hoàn toàn không nói sai.
“Anh Seo, hôm nay anh đã làm rất tốt rồi. Phần hỏi và vấn đáp chắc vất vả lắm nhỉ?”
“Haha, cũng không đến mức. Chỉ tiếc là không biết người phụ trách sẽ trực tiếp tham dự. Nếu biết, hẳn là chúng ta đã chuẩn bị kỹ hơn cho phần thuyết trình.”
“Tôi cũng không biết cậu ấy sẽ đến. Nếu biết, tôi đã báo trước rồi. Trưởng nhóm bên tôi vốn thất thường lắm, muốn đến là đến thôi.”
Không giống hai anh chị học kinh tế ở nước ngoài về làm giám đốc, cậu út vẫn luôn trầm lặng, kín đáo… Cho đến khi cậu ta đột ngột xuất hiện như sét đánh giữa trời quang.
Khoảnh khắc khi trưởng phòng Lee tiết lộ thân phận thực sự của Lee Si-hyun, Joohwan sốc đến suýt nữa ngã khuỵu.
‘Thật lòng mà nói, cảm giác khi ấy không chỉ là sốc... Mà còn là bất công.’
‘Chẳng phải trên phim người ta vẫn tìm đủ cách để né tránh nghĩa vụ hay trách nhiệm sao? Nhập quốc tịch nước ngoài, hay luồn lách bằng mọi giá.’
Khi cơn phẫn uất nguôi ngoai, thứ còn lại trong lòng anh là cảm giác bị trêu ngươi: Tất cả những gì anh từng nỗ lực, phút chốc hóa thành trò cười.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn phải chấp nhận hiện thực nghiệt ngã. Nếu Lee Si-hyun là người toàn quyền phụ trách dự án, thì hợp đồng lần này… Đã hoàn toàn vô vọng.
Bởi vì Lee Si-hyun, chính là vì người con trai đẹp mã đó.
‘Cậu ấy chắc chắn ghét mình lắm rồi.’
“Hừ… Chết tiệt thật…”
Cái quai hàm bên trái của Joohwan vẫn còn ê ẩm mỗi khi trời chuyển mưa… Vết tích của cú đấm năm xưa từ Lee Si-hyun. Dĩ nhiên, bụng của Lee Si-hyun cũng chẳng khá hơn gì mỗi khi trái gió trở trời. Hồi đó, cái thằng Joohwan ngông cuồng nào có ngờ trước mặt mình lại là “vị thần quảng cáo tương lai”, nên đã tung cú phản đòn không chút nương tay.
Joohwan thở dài nặng nề, đầu anh giờ đau như búa bổ, khuôn mặt anh bây giờ viết rõ hai chữ hối hận.
“Sao lúc đó mình lại làm vậy chứ…”
Khi bị giám đốc Choi mắng như tát nước vào mặt sau buổi họp, giờ đây anh chỉ biết ôm đầu hối hận.
—
Nếu được quay lại quá khứ, Joohwan nhất định sẽ tát cho bản thân một cái để tỉnh. Mơ thấy bản thân với Lee Si-hyun còn chưa đủ, lại còn dám đem cảm xúc thật vào ngoài đời? Thời điểm nhạy cảm thì anh cũng cần phải biết giữ giới hạn. Làm thế xong, giờ bảo anh xử lý hậu quả kiểu gì?
Lẽ ra, thay vì gây ra không khí gượng gạo, anh chỉ cần đơn giản mua cây kem ở PX rồi đưa cậu ta, như một lời xin lỗi. Dù có nhiều tiền đến đâu, cũng chẳng thể mua lại một kỷ niệm chân thành. Ngay cả khi một cậu ấm từng bị bắt vì gây rối trên máy bay cũng phải rơi nước mắt vì bạn tù chia phần cơm chan tương ớt… Thứ quý giá hơn mọi món xa hoa.
Hay là vì người đó là Lee Si-hyun, nên mọi chuyện mới rối tinh lên như vậy? Nếu ngày ấy anh đưa cây kem, đối xử tử tế hơn một chút…
—
“Ây gu…!”
‘Giờ có uống bao nhiêu rượu, chơi bao nhiêu ván golf cũng vô ích. Giá như mình giữ cậu ta lại từ khi ấy.’
Kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của hai chữ “giá như”, Joohwan chỉ biết vò đầu bứt tóc, sức lực anh giờ đây như bị rút cạn.
Dù tiếc nuối hay tự trách thế nào, thì lỗi lầm đã gây ra cũng chẳng thể xóa sạch. Cuối cùng, chỉ còn lại chữ "nghiệp".
‘Gieo nhân nào gặt quả đó…’
‘Thôi, bỏ đi. Tập trung vào dự án kế tiếp thì hơn.’
Joohwan phả ra một hơi dài, khói thuốc tan dần trong làn gió nhẹ. Khi tâm trạng dần lắng xuống, anh lặng lẽ rời khỏi tầng thượng.
—
Nhưng ba ngày sau…
Giám đốc điều hành, Choi Min Guk với vẻ mặt hớn hở và một nụ cười lộ cả nếp nhăn.
“Trưởng nhóm Seo, khiêm tốn là tốt nhưng cũng đừng quá mức như vậy. Cậu làm tốt như vậy rồi, lại còn phải nghe mấy lời khó nghe từ tôi.”
‘…Hôm nay giám đốc cư xử lạ thật.’
Sáng hôm ấy, sau khi kết thúc một đợt đấu thầu lớn, trong lúc thong thả đến công ty, Joohwan lại nhớ đến tin nhắn mà anh đã đọc đi đọc lại suốt từ sáng sớm.
Khi vừa nhìn thấy tin trong hệ thống nội bộ, anh đã chau mày, không hiểu vì sao Giám đốc Choi lại cứ bận tâm mãi mấy chuyện vụn vặt suốt ba ngày liền. Thế nhưng đến văn phòng, nghe thấy kết quả đấu thầu khu nghỉ dưỡng, Joohwan tưởng mình nghe lầm. Anh lập tức đứng bật dậy, hít một hơi thật sâu rồi vội vàng kiểm tra lại.
“Trời ơi! Trưởng nhóm Seo! Chúng ta trúng thầu rồi!”
“Anh tới rồi à? Nghe tin chưa? Họ đang đàm phán các điều khoản hợp đồng đấy!”
Khoảnh khắc kinh ngạc qua đi, Joohwan chẳng kìm được mà ôm lấy hai người trợ lý đã cùng anh lăn lộn suốt thời gian qua.
Người ta thường day dứt vì thất bại suốt ngày đêm, nhưng khi thành công đến, họ lại đón nhận như một điều đương nhiên.
Joohwan cũng vậy, trong thâm tâm giờ đây đã bắn pháo hoa ăn mừng cho việc nhóm anh đã trúng thầu.
‘Xem ra Lee Si-hyun đã thay đổi thật rồi. Người từng không ngại ra tay sau vài chén rượu, nay lại biết đặt lợi ích chung lên trước hiềm khích cá nhân. Dù gì thì cũng không thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy chỉ vì chuyện cũ. Mà đúng thôi, năng lực sáng tạo là thứ không thể thay thế.’
Nghĩ đến đó, anh thấy những đêm thức trắng vừa qua rốt cuộc cũng không phí hoài.
Vừa tươi cười phát cà phê và bánh cho những đồng nghiệp đã cùng mình vượt qua giai đoạn khó khăn, Joohwan chưa kịp nghỉ ngơi thì Giám đốc Choi, người khi ấy vừa dùng bữa trưa xong với Giám đốc Kim bên Khối Sản xuất, đã đến gần, buông một lời chúc mừng ngắn gọn:
“Cậu đã vất vả nhiều rồi. Cậu đã làm rất tốt trong đợt thầu vừa rồi.”
Ngay sau đó, trước khi kịp để mọi người kịp hiểu tình hình, thì ông ta thản nhiên ném ra một câu khiến tất cả mọi người sững sờ:
“Trong quá trình chốt hợp đồng, phía Hanseong có đưa thêm một yêu cầu. Cậu còn nhớ đoạn phim thương hiệu mà bên mình chuẩn bị không?”
“Tất cả bản nháp trước đều bị loại. Họ muốn ở lại khu nghỉ dưỡng và tự tham gia vào giai đoạn phát triển cuối cùng. Mục tiêu là nâng chất lượng quảng cáo lên mức cao nhất. Cách làm có phần khác thường, nhưng họ đã kiên quyết như vậy thì chúng ta cũng phải theo thôi.”
Joohwan chết lặng, gương mặt anh giờ đây nứt toác, như muốn vỡ vụn nụ cười tươi vừa khoác lên.
Không chỉ đơn thuần là những bản nháp mà anh đã dồn hết tâm sức thực hiện bị loại bỏ.
Trong ngành này, chỉ một lời của khách hàng cũng đủ khiến cả kế hoạch bị lật ngược. Những gì tưởng đã được chốt chỉ là bước đầu. Thường thì bản đề xuất khi đấu thầu chỉ dùng để đánh giá năng lực của công ty. Sau khi ký hợp đồng, làm lại từ đầu là chuyện quá đỗi quen thuộc.
Nhưng điều khiến Joohwan thực sự choáng chính là vế sau.
Trong thời đại mà việc đến văn phòng đều đặn cũng bị xem là lỗi thời, giờ họ lại muốn anh đến tận khu nghỉ dưỡng để phát triển nội dung? Còn là tháng Hai… Là lúc cao điểm mùa du lịch?
‘Thời gian đâu ra?’
‘Ngay cả lúc lựa chọn kịch bản còn phải tranh thủ từng bữa ăn, nói gì đến việc xách đồ chuyển chỗ làm?’
Thế nên, Joohwan khẽ thở dài, lời anh buột miệng thốt ra cũng chẳng lấy gì làm nhẹ nhàng:
“Lịch của nhóm chúng tôi đã dày đặc, giờ lại còn yêu cầu kiểu này… Thật sự không hiểu sao phải đến tận nơi đó. Vừa bất tiện, vừa không cần thiết.”
‘Chẳng lẽ Hanseong là khách hàng duy nhất công ty này có sao?’
“Tôi hiểu, nhưng giờ cũng đành chịu. Với lại, tổng chi phí sau cùng cao hơn dự kiến ban đầu rất nhiều. Chưa kể đến khoản thưởng nếu chiến dịch thành công.”
‘Thưởng sao?’
‘Vậy thì, họ muốn gì mình cũng phải chiều.’
Sự bực bội ban đầu nhanh chóng tan đi khi nghe tới chữ “thưởng”. Joohwan lại nhớ ra, rốt cuộc thì bản thân anh cũng chỉ là một mắt xích nhỏ trong guồng quay khổng lồ của thực tế.
‘Nếu sắp xếp ổn thỏa, chưa chắc đã không làm được. Họp trực tuyến chắc là được, mà nếu cần họp gấp thì từ Jeju về Seoul cũng chỉ mất một tiếng bay.’
“Ngủ thì có thể thiếu, nhưng cơ hội kiếm tiền thì không thể bỏ lỡ.”
Trong lúc Joohwan đang lẩm nhẩm câu phương châm sống của mình, Giám đốc Choi lại lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của anh:
“Tôi nói vậy là có lý do, cậu đừng hiểu lầm. Vì toàn bộ bản nháp cũ đã bị loại, công ty đang cân nhắc thành lập một nhóm chuyên trách riêng cho dự án Hanseong. Phần lập kế hoạch tạm thời sẽ giao cho đội 3 đảm nhiệm. Cậu thấy sao? Dù gì thì… như chính cậu từng nói, lịch trình của đội 2 dạo này cũng quá tải rồi.”
Joohwan sững người, khuôn mặt anh cứng đờ, đầu ốc trống rỗng.
‘Bên mình là người thắng thầu mà, sao giờ lại giao hạng mục chính cho đội Ba?’
Yêu cầu này phi lý đến mức anh phải xác nhận lại lần nữa.
“Giám đốc đang nói thật sao? Bọn tôi là đơn vị trúng thầu, mà giờ lại định để đội 3 tiếp quản? Tôi có thể tự điều chỉnh lịch công tác. Dù thế nào thì bên chúng tôi cũng phải là người tiếp tục dự án này.”
Giám đốc Choi chỉ khẽ tặc lưỡi, như thể anh đang làm loạn, nghiêm giọng nói:
"Biết một mà không biết mười".
“Nếu lịch công tác của cậu trùng với lịch làm việc của khách hàng thì sao? Cậu tính xoay xở thế nào? Biết chia việc hợp lý cũng là một kỹ năng đấy.”
Rồi ông tiếp tục:
“Cả công ty đều biết đội Hai là bên thắng thầu. Tổng giám đốc cũng rất hài lòng. Nhưng vì lịch trình hiện tại của đội Hai quá chặt, để đội Ba hỗ trợ thì tốt hơn. Tôi không có ý chiếm công lao của cậu, nhưng thật lòng mà nói thì tôi cũng hơi thất vọng.”
“Không, tôi không có ý đó đâu, giám đốc à. Anh nghe tôi giải thích đã…”
“Cậu có ý đó đấy. À, mà cậu biết Hanseong muốn chỉnh sửa gì không? Họ muốn thể hiện màu sắc của khu nghỉ dưỡng Helio thông qua tình yêu và sự lãng mạn. Không phải kiểu cứng nhắc, khô khan như một tờ giới thiệu thông thường.”
Giám đốc Choi nheo mắt nhìn anh, ông ta vẫn chưa dừng lại:
“Tôi vốn không định nói, nhưng cậu có nghĩ mình thật sự phù hợp với thể loại này không? Thành thật mà nói, với những đề tài như thế… Cậu lại thường trở thành điểm yếu lớn nhất.”
“…”
Sau đó, cuộc trò chuyện giữa những người còn lại vẫn tiếp diễn trong sự yên ắng.
“Lịch đội Ba ổn chứ? Trợ lý trưởng Park, cậu thấy sao?”
“Bọn tôi không có vấn đề gì.”
“Vậy thì tốt. Giao cho Jin đi cùng mấy người nữa là được.”
Giữa tất cả những lời bàn bạc ấy, Joohwan vẫn đứng bất động như tượng, lặng thinh giữa cuộc họp.
—
Hôm ấy, trời trong xanh không một đám mây nào, ánh nắng lại dịu nhẹ một cách kỳ lạ.
‘Thế này thì mình chỉ muốn hút vài hơi cho xong chuyện…’
Ngửa mặt nhìn bầu trời không một gợn mây từ sân thượng, Joohwan chỉ thấy cơn thèm thuốc dâng lên từng đợt. Nhưng trước mặt người không hút thì chẳng tiện hút vài hơi cho thỏa stress, đành phải nhai đại vài viên kẹo vitamin cho đỡ sốt ruột.
Bên cạnh anh, trợ lý trưởng Lim Yoon-hee như đang phát điên.
“Chuyện này nghe có chấp nhận nổi không? Cả đội mình là người bỏ công từ đầu tới cuối, thế mà kết quả lại đưa cho đội khác hưởng? Cứ như vậy hoài, có ngày cả đội tan rã cũng chẳng lạ.”
Yoon-hee gằn giọng, còn trợ lý trưởng Park Yosep, người từ nãy giờ đang lặng lẽ làm dấu thánh, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh ta ánh lên vẻ nghiêm trang như thể vừa được khai sáng điều gì hệ trọng.
“Lạy Chúa… Con tin rằng, giờ là lúc Ngài nên ra tay.”
Trước lời khấn nguyện đầy thiêng liêng ấy, Yoon-hee, người vốn đã chực bùng nổ, cô không thể nhịn được nữa.
“Ra tay cái gì chứ?! Anh Park, ít nhất cũng nhìn xem tình hình ra sao rồi hãy nói!”
“Tôi … Tôi không có ý đó… Chỉ là thấy tình hình căng quá, nên định mời mọi người làm vài ly sau giờ làm…”
“…Anh vừa nói gì cơ?”
Lim Yoon-hee nhìn anh ta không chớp mắt, vẻ không tin nổi vào tai bản thân. Park Yosep đáp lại bằng động tác mô phỏng rót rượu rất nhẹ nhàng. Dù khuôn mặt của anh ta đầy vẻ mỏi mệt và dè chừng, nhưng từng cử chỉ lại chuẩn xác và cẩn trọng như một người có nghề.
Ngay cả trong cơn tức giận bốc hỏa, Lim Yoon-hee cũng không khỏi sững người vài giây. Thấy biểu cảm của cô, Joohwan bật ra một tiếng cười khô khốc. Chính khoảnh khắc đó khiến cơn bức bối trong anh vơi đi phần nào.
Phải rồi. Người đứng sau mọi chuyện… Giám đốc Choi, thì lại không có mặt ở đây. Giận dỗi với mấy trợ lý trưởng cũng chẳng giải quyết được gì. Anh nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
“Nghĩ lại thì, từ lúc cô về đội tới giờ, chúng ta vẫn chưa có dịp ăn uống đúng nghĩa. Trợ lý trưởng Park mà chủ động pha rượu thì hiếm lắm đấy. Hay mình tranh thủ dịp này đi ăn một bữa cho khuây khỏa?”
Dù biết chẳng thể thay đổi được gì, ít nhất anh vẫn có thể vực dậy tinh thần của cả đội đang rệu rã. Với suy nghĩ đó, Joohwan nở một nụ cười nhẹ, có chút vụng về, rồi đưa ra lời đề nghị. Lim Yoon-hee chớp mắt, có vẻ bất ngờ.
“Nhưng… trợ lý trưởng Park được uống rượu thật à?”
“Hở? Tại sao lại không?”
“Tôi tưởng… Anh ấy không được uống?”
“Tôi không hiểu cô đang nói gì. Uống hay không là chuyện cá nhân. Mà nói thật, tửu lượng của anh Park là vô đối đấy. Hồi mới vào công ty, một mình anh ấy làm gục bảy người trong một tối đấy thôi.”
“Không, không phải chuyện tửu lượng! Ý tôi là, chẳng phải anh ấy theo Công giáo à? Suốt ngày ‘Chúa ơi, Chúa ơi’… Tôi cứ nghĩ là sùng đạo đến mức kiêng cả rượu bia chứ!”
Park Yosep nghe vậy thì quay sang, mắt mở to như thể vừa bị oan uổng.
“Đúng là tôi theo Công giáo. Nhưng Chúa ở quanh ta, dưới nhiều hình thức khác nhau.”
“…Câu đó của anh nghe… Giống giáo phái cực đoan quá đấy.”
“Trời ơi không phải đâu! Cô hiểu lầm rồi! Tôi là tín hữu Công giáo từ nhỏ, giáo xứ tôi thuộc Tổng giáo phận Seoul, đàng hoàng chính thống luôn…”
Cuộc trò chuyện đã đi chệch khỏi chủ đề chính quá xa. Cuối cùng, Joohwan phải xen vào để kéo lại.
“Thôi thì đúng như cậu Park nói, dạo này ai cũng xuống tinh thần. Chúng ta tổ chức một buổi ăn uống cho cả đội Hai đi. Làm việc miệt mài mấy tháng rồi, ít nhất cũng nên có bữa nào đó công ty chi trả chứ. Còn vụ dự án vừa rồi…”
“Tôi xin lỗi… Tôi đã cố giữ lại cho đội mình, nhưng giám đốc Choi đã quyết rồi. Lần tới, tôi sẽ không để chuyện này tái diễn.”
Lim Yoon-hee khẽ nhíu mày khi nghe những lời đó, trong lòng cô cảm thấy không cam tâm.
“Anh là người gánh cả đội nhiều nhất đấy, vậy mà còn phải cúi đầu xin lỗi sao? Thật ra, người bị tổn thương nhiều nhất có khi lại là anh đấy.”
“Biết sao được. Còn giữ được tinh thần lạc quan là còn giữ được đội. Ít ra thì tôi vẫn chưa để tuột tay “quả trứng vàng” cho đối thủ bên ngoài.”
Dù có phần tự an ủi, nhưng đôi khi chỉ có vậy mới không để bản thân suy sụp. Có vẻ như Lim Yoon-hee cũng hiểu điều đó.
Cô cắn nhẹ môi, vẻ mặt mang đầy vẻ không cam tâm, son môi hơi bị nhòe ra khi cô ngẩng lên nhìn anh.
“Còn đội Ba thì sao? Nãy suýt chút nữa tôi không nhịn được, chỉ vì nghe Jin nói mấy câu khó nghe.”
“Sao cơ? Cậu ta nói gì?”
“Nghe như thể đội mình yếu kém, không kham nổi nên mới mất dự án. Rồi lại khoe khoang đã lên lịch họp với Hanseong, đi lại khệnh khạng như thể mọi công lao là của đội họ vậy.”
Lim Yoon-hee chưa nói dứt câu, Joohwan đã để tâm tới một chi tiết khác.
“…Họ đã lên lịch họp rồi à?”
“Vâng, đúng vậy. Nghe nói bên Hanseong giục tiến độ.”
‘Việc kế hoạch cũ bị hủy bỏ và kèm thêm tiến trình phát triển mới khiến lịch trình trở nên gấp gáp là điều dễ hiểu. Nhưng chuyện lịch họp đã được chốt sao?…’
Đúng lúc đó, khi Joohwan vẫn còn đang trò chuyện cùng Yoon-hee, thì đột nhiên.
“Vậy... Nhóm chúng ta định ăn ở đâu đây?”
Một giọng nói chen ngang như tạt một gáo nước lạnh vào mạch suy nghĩ của anh. Là Kim Jin-young, cậu ta người mới nhất trong đội Hai của anh.
‘À…phải rồi. Người mới.’
Với bao nhiêu rối ren quanh chuyện đấu thầu gần đây, anh vẫn chưa có dịp nào ra hồn để để ý đến cậu ta. Joohwan mỉm cười nhẹ theo bản năng, cố tạo bầu không khí thoải mái nhất có thể giữa tình cảnh căng như dây đàn.
“Tôi quên chưa nói địa điểm. Mình sẽ sang quán rượu đối diện phòng khám chỉnh hình. Cậu còn nhớ không? Hôm đón cậu vào công ty, cả nhóm mình đã ăn ở đó.”
“Là cái quán có xiên nướng và bia tươi ấy hả?”
“Ừ, đúng chỗ đó. Chắc là nổi tiếng nhất khu này rồi…”
Không rõ có phải nhờ nụ cười lịch thiệp của tôi không, mà Kim Jin-young cũng khẽ mỉm cười. Một nụ cười trong vắt, rất thật, khiến tôi vô thức chờ một câu kiểu như: “Nghe được đấy, tôi mong chờ lắm đó!”
“Nhưng tôi không đi đâu.”
Câu nói buông ra nhẹ bẫng. Nụ cười vẫn nguyên vẹn, nhưng lại làm bầu không khí trở nên gượng gạo.
“…Cậu không đi?”
“Không. Quán đó đồ ăn không ngon.”
“Gì cơ? Đó là quán được đánh giá cao nhất quanh đây mà.”
“Không có đậu hũ dẻo, mà còn nướng cháy cả xiên. Chán thật sự.”
‘...Chán thật sự?’
Joohwan vô thức liếc sang Lim Yoon-hee. Vẻ mặt cô ấy giờ đây hiện rõ cả suy nghĩ của cả ba người:
"Tôi có nghe nhầm không đấy?"
Nhưng anh thì không đến mức hoảng loạn như cô.
Đầu óc Joohwan đã được rèn luyện qua bao nhiêu lần đọc sách quản trị, học hỏi kỹ năng lãnh đạo, kể cả mấy quyển kiểu "Người đứng đầu thế hệ mới không cần quát to vẫn khiến người ta nghe theo"... Nên vẫn bình tĩnh đối mặt với tình huống kiểu này.
“Vậy cậu thích quán nào? Có phải là... Những quán có món đậu hũ gì đó?”
“Không phải đậu hũ thường, là đậu hũ dẻo! Tôi biết một chỗ làm rất ngon. Mình có thể… Ừ ừm, khoan đã!”
Vừa cúi xuống kiểm tra điện thoại, vẻ hớn hở Jin-young lập tức ỉu xìu như quả bóng xì hơi.
“Sao thế?”
“…Tôi quên mất là tối nay có bữa cơm gia đình. Ngại thật. Chắc tôi phải từ chối lần này rồi. Nhưng tôi hứa sẽ tham gia lần sau!”
—
Nhóm dịch Bunz Zm
Edit: Lynx
Trans: Sẻ
—
Có một số đoạn liên quan đến các tín ngưỡng tôn giáo mà trong nhóm thì mắm nào cũng vô đạo nên nếu có gì sai sót, mọi người cứ nhắn ở dưới để tụi tớ sửa nhé. ꒰⑅ᵕ༚ᵕ꒱˖♡