Cẩm Nang Sống Còn Của NPC - Chương 11

Bản dịch Cẩm Nang Sống Còn Của NPC của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.

Chương 11

Tác giả: 낱말

Dịch: Yui

Nếu có gì sai sót, xin hãy bình luận nha.

Trên hòn đảo cuối cùng mang tên Eure, ngoài ngôi làng khởi đầu Elce ẩn mình nơi sơn cước, còn có Torka, là một thôn làng quy mô vừa và nhỏ được dựng nên một cách khiêm nhường giữa vùng đồng bằng trung tâm đảo.

Bắt đầu từ việc săn quái vật ngoài đồng, những người chơi khởi động chuỗi nhiệm vụ chính đã nhanh chóng tiến hành tái chiếm Torka. Tiếp đến, họ quét sạch lũ tay sai của lũ ác ma đang chiếm giữ cảng Altea — nơi duy nhất có thể vượt biển sang đảo khác — qua đó mở lại tuyến đường biển từng bị phong tỏa.

Không màng giấc ngủ hay bữa ăn, sau năm ngày liền miệt mài, So Geum đã hoàn thành nhiệm vụ thanh tẩy đảo Eure và lập tức lên chuyến tàu hướng đến thành phố tiếp theo. So với những người chơi khác, tốc độ tiến triển của cậu vượt xa mức trung bình một cách đáng kể.

Trong thế giới trò chơi, So Geum chỉ đơn giản là thấy vui vẻ.

Lũ ác ma chiếm đóng hòn đảo thứ hai, Sylvian, đã bị quật ngã một cách thảm hại dưới tay của Avenger So Geum, không kịp trở mình hay chống đỡ.

Sau khi lần lượt vượt qua cả năm ngôi làng và năm hầm ngục mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, vào lúc trò chơi bước sang tuần thứ 3, So Geum đã bắt đầu lần theo manh mối của một nhiệm vụ bí mật được ẩn giấu khéo léo, kể từ đó, dần hé mở những bí ẩn sâu kín của hòn đảo Sylvian.

Trong lúc lần theo chỉ dẫn của một nhiệm vụ ẩn mà mình tình cờ phát hiện được, So Geum đã tiến bước tới hầm ngục ngầm dưới lòng đại đô thị Murcia của Sylvian. Ở nơi ấy, cậu nhận được thỉnh cầu giải phóng vị thần Phong Dụ đang bị phong ấn. Sau 3 ngày 2 đêm kiên trì chiến đấu, cậu đã đánh bại được ác ma “Dantalion” — người canh giữ nơi đó.

Khi phong ấn bị phá vỡ, từ giếng điều ước bỗng trỗi dậy một vị thần của sự sung túc. Hắn nhìn cậu bằng ánh mắt từ hòa và bảo rằng sẽ ban cho cậu một điều ước, duy nhất một điều.

Đã 28 ngày kể từ khi trò chơi bắt đầu. Vào cái ngày chỉ còn lại đúng hai hôm trước khi giai đoạn thử nghiệm beta khép lại, So Geum đã thầm mong trò chơi này sẽ không bao giờ đi đến hồi kết.

Và thế là.

“Mình chỉ nói là muốn được chơi tiếp, chứ nào có cầu bị giam cầm trong này đâu mà…”

Thở dài một hơi thật dài, So Geum chầm chậm kéo đuôi câu xuống như thể nặng trĩu tâm can, rồi đưa cả hai tay lên che lấy gương mặt mình.

Giờ phút này, dù có cố ngoái nhìn quá khứ thì được ích gì đâu. Dẫu sao thì hiện tại, cậu cũng chỉ là một NPC bất lực bị mắc kẹt trong chính trò chơi mà bản thân từng say mê tận hưởng đến vô độ không hơn, cũng chẳng kém.

“Nhưng tại sao chứ, trong muôn vàn khả năng lại phải là một NPC bị nhốt trong tòa nhà? Nếu đã thế, thà rằng cho mình làm con rùa biển ở vùng nước Altea ngoài kia còn hơn. Ít ra khi ấy, mình còn có thể tự do bơi lội trong lòng đại dương bao la…”

Ánh nắng chói chang từng khiến cậu vội vã lánh mình, cơn gió dữ dội đến nỗi chẳng thể nào mở mắt, những hạt mưa hắt thẳng vào người dù đã che ô.

Tất cả những điều xưa kia chỉ khiến cậu phiền toái ấy, nào ai ngờ lại trở thành những điều khiến lòng day dứt đến vậy.

“Phù…”

Ngay khoảnh khắc vị thần Phong Dụ khẽ gật đầu trước lời thỉnh cầu của cậu, So Geum đã bị cuốn vào bóng tối không bờ bến, như thể cả thế gian sụp đổ vào hư vô, khi cậu mở mắt ra lần nữa thì ấy chính là ngày bắt đầu đợt thử nghiệm mở cửa của trò chơi.

Ban đầu, cậu cứ ngỡ bản thân chỉ đang mơ.

Khoảnh khắc đôi mắt cậu ánh lên thích thú khi khám phá hệ thống NPC cũng nhanh chóng trôi qua, để rồi ngày qua ngày, nét mặt So Geum dần cứng lại. Bởi lẽ, không một dấu hiệu nào cho thấy cậu sẽ tỉnh dậy khỏi cơn mộng mị này.

Sau khi trải qua trọn một tuần trong nỗi hoài nghi không nguôi, cậu chợt khởi sinh một suy nghĩ rằng có lẽ nơi đây chính là cõi sau khi đã lìa khỏi thế gian.

Dù viên nang có điều chỉnh hoạt động trao đổi chất đi chăng nữa, nhưng nếu suốt 24/24 chỉ mải mê chơi game, thì cũng không tránh khỏi khả năng thân thể đã kiệt quệ mà lìa đời. Và vì thế, chỉ còn lại linh hồn này vất vưởng nơi cõi ảo vọng, chẳng thể siêu thoát khỏi thế giới này!

So Geum tin rằng suy luận của mình lần này thật ra khá hợp lý. Ít nhất là cho đến khi cậu thấy phản ứng của Hwin Dung sau khi nghe xong toàn bộ.

Trải qua thêm một tuần nữa, So Geum dần hiểu ra nơi này chỉ là thế giới trong trò chơi. Và cùng lúc ấy, nỗi kinh hoàng cuộn trào trong lòng cậu.

Cậu đã bị giam cầm nơi đây. Không thể bước ra ngoài, không thể gửi lời cầu cứu đến bất kỳ ai, và cũng chẳng thể tự mình chấm dứt trò chơi này theo ý muốn.

Nếu như cậu từng có ai đó sống cùng, hoặc chí ít là một người ngoài kia có lý do để tìm đến cậu khi chẳng thể liên lạc được suốt một thời gian dài thì hẳn đã không đến mức bị giam cầm nơi đây, trong cô độc, vô phương thoát thân đến vậy.

Hàng trăm lần tìm cách trốn thoát, tất cả đều tan thành mây khói. Ngay cả kế sách cuối cùng cậu dốc lòng giữ lại đến phút chót cũng đã được đem ra thử nhưng điều cậu nhận được chỉ là nỗi đau đớn tột cùng, mà tuyệt nhiên chẳng có chút kết quả nào đáng để gọi là thu hoạch.

Vậy nên, So Geum quyết định sẽ thử thay đổi cách nghĩ. Dù gì thì cậu cũng chẳng thể tự mình thoát ra được. Nếu đã lỡ bị giam cầm nơi đây, chi bằng hãy xem mọi sự theo chiều hướng tích cực có lẽ như thế sẽ đỡ khổ tâm hơn phần nào.

Dù có thoát khỏi trò chơi đi chăng nữa, thì so với hiện thực khắc nghiệt đang chờ đợi mình ngoài chiếc khoang mô phỏng kia, thế giới trong game vẫn tốt đẹp gấp trăm, thậm chí gấp ngàn lần.

Dẫu bão giông có cuồng nộ kéo đến, nơi này vẫn không hề lay chuyển và đối với cậu, đây là chốn nương náu bình yên. Chỉ cần ở lại nơi này, nhất định sẽ an toàn thôi.

Và cứ thế, khi thời điểm chạm ngưỡng 2 năm kể từ ngày bước chân vào thế giới trò chơi, nỗi u sầu lại len lén ngẩng đầu, rón rén len vào cõi lòng của So Geum.

Sống trong một căn chòi nhỏ khép kín, nơi không một làn gió len lỏi được vào, bị giam hãm cả thể xác lẫn ý thức ấy là điều chưa từng dễ dàng. Bởi khi bản ngã bị phong ấn, từng ngày trôi qua trong tù túng lặng lẽ cũng đủ để bào mòn một tâm hồn.

“Xin hãy dừng lại…Làm ơn đừng trừng phạt thêm nữa. Tôi sẽ không chạy trốn đâu, từ nay về sau sẽ không chạy trốn nữa. Vậy nên, xin người, xin người hãy tha cho tôi lần này…”

Kéo chăn trùm kín tới tận đỉnh đầu, So Geum lại một lần nữa cất lời nguyện cầu, chẳng biết đã là lần thứ bao nhiêu kể từ khi bắt đầu những ngày bị giam hãm này.

<Lại than khóc ỉ ôi nữa à! Lúc nào cũng than khóc, cũng thê lương!>

Trên lớp chăn phủ kín thân, vang lên một giọng the thé, lầu bầu không ngớt. Khi khẽ kéo chăn xuống, đập vào mắt là hình ảnh một chú chim đang vỗ cánh phành phạch. Cái dáng ngó nghiêng không yên của nó cho thấy dường như đang tìm chỗ đáp xuống cho yên ổn.

Để chú chim có thể yên tâm đậu xuống, So Geum tựa lưng vào đầu giường, từ tốn ngồi dậy. Hwin Dung sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng cũng chọn được chỗ vừa ý, liền rúc vào giữa bờ vai và má cậu, chui sâu vào vùng cổ trắng ngần, ấm áp như sương sớm.

“Ư, nhột quá.”

So Geum nhẹ nhàng khum hai tay lại, cẩn thận ôm lấy sinh vật bé nhỏ ấy rồi đưa lên gần mặt. Khi chiếc mỏ đen nhánh khẽ cọ vào sống mũi cậu, một thoáng dịu dàng len lỏi qua đôi mắt mỏi mệt như thể ký ức xa xăm nào đó vừa ghé qua.

“Hwin Dung à…”

<Ôi trời! Ôi trời!>

Ánh mắt lo âu của Hwin Dung khiến sống mũi cậu bỗng cay xè một cách khó hiểu. Những giọt nước mắt vẫn cố kìm nén từ lâu rốt cuộc cũng tuôn trào, lặng lẽ vỡ òa như dòng suối bất chợt tìm thấy lối ra giữa cõi lòng u uẩn.

<So Geum à, cậu là cái vòi nước hay sao hả?>

May mà vẫn còn có Hwin Dung ở bên cạnh cậu. Nếu đến cả điều đó cũng không có, e rằng cậu đã hóa điên từ lâu rồi. So Geum khẽ tách mặt khỏi sinh vật nhỏ, ánh mắt rưng rưng hướng về đôi đồng tử đen láy của Hwin Dung, run run như muốn bật khóc.

“Có cậu ở đây thật là may mắn biết bao…”

<Hừm, thật là một lời lẽ lạc lõng không đâu vào đâu!>

Chú chim vốn hay ngượng ngùng ấy làm ra vẻ chẳng biết gì, nhưng đôi cánh khẽ chạm lau ngang khóe mắt của So Geum lại dịu dàng đến lạ. Khi cậu còn đang mải nũng nịu, thì Hwin Dung, đã hắng giọng thật khẽ, bất ngờ dùng mỏ chọc chọc vào má cậu, như thúc giục điều gì đó.

<So Geum! Chính là chuyện đó đấy!>

“Hử?”

<Cái gì đó mà ngươi bảo đã nhận hôm qua ấy. Nh-Nhiệm vụ!>

“Ừm, có muốn tôi cho xem không?””

Khi Hwin Dung khẽ gật đầu, So Geum liền đưa mắt nhìn về phía giao diện nơi từng hiển thị thẻ nhiệm vụ.

Kể từ khi trở thành một NPC, thẻ nhiệm vụ vẫn luôn bất động cho đến tận bây giờ. Nhưng lần này thì khác. Vừa chạm tay vào thẻ nhiệm vụ, một khung cửa sổ trong suốt liền hiện lên trước tầm mắt. Những dòng chữ hiện ra bên trong là nội dung mà cậu đã đọc đi đọc lại đến hàng chục lần.

——————————————————

[Hidden Quest : Niềm tin vững bền của So Geum]

[Thiết yếu]

Mức độ thiện cảm đạt cực đại (999 điểm).

[Tiến trình hiện tại]

Jinon (953/999)

[Phần thưởng]

Mảnh giấy nhỏ xinh x 5

——————————————————

Đã bước sang năm thứ 2 trong kiếp sống NPC, cậu không những tưởng bản thân đã nắm rõ hầu hết mọi điều, vậy mà lại chẳng hề hay biết đến việc NPC cũng có thể được giao nhiệm vụ. Giá như sớm phát hiện ra điều này, thì chuỗi ngày giam hãm buồn tẻ nơi đây hẳn đã không còn đơn điệu đến thế.

“Nếu giờ đây đã nhận ra, thì chỉ cần yêu thích là đủ chăng?”

Suốt quãng thời gian chơi game, So Geum chưa từng một lần bỏ qua cốt truyện. Đến mức, ngay cả khi đã bị cuốn vào thế giới này, cậu vẫn kiên trì nghiền ngẫm trọn bộ bách quyển sử thi thiết lập thế giới.

Với So Geum, người từng mê mẩn truy tìm cốt truyện ẩn và những chi tiết ẩn giấu trong <Fantasy Project>, việc khám phá nhiệm vụ từ lâu đã trở thành một kỹ năng thụ động ăn sâu vào máu thịt.

“Thế nhưng chuyện này lại quá đỗi kỳ lạ.”

Chỉ vì nghĩ rằng đó là nhiệm vụ ẩn mà lướt qua cho xong ư? Với So Geum thì không dễ như thế. Cậu vốn là một người dày dạn kinh nghiệm, từng là beta tester và đã đích thân khai phá không ít nhiệm vụ ẩn trong trò chơi này.

Càng lần theo ký ức xưa mà đối chiếu, cậu lại càng chẳng thể hiểu nổi. Nhiệm vụ lần này xảy ra với cậu kỳ lạ thay lại vô cùng cộc lốc, đến mức gần như cố ý phũ phàng. Một sự thiếu thân thiện bất thường mà cậu chưa từng thấy trong bất kỳ lần chơi nào trước đó.

“Chẳng qua là có điều kiện kích hoạt đi kèm, chứ kỳ thực, nhiệm vụ ẩn cũng chẳng khác biệt là bao so với những nhiệm vụ thông thường.”

Vậy thì rất có thể đây là một loại nhiệm vụ mà bản thân chưa từng trải qua. Nếu đến cả ngôi nhà trưởng làng vốn vẫn mở cửa bình thường còn bị phong tỏa dưới danh nghĩa “kiểm tra khẩn cấp”, thì khả năng cao đây là một nhiệm vụ trọng yếu.

“Thế nhưng, để vội vàng đưa ra kết luận thì lại quá đỗi khinh suất, bởi manh mối vẫn còn quá ít ỏi…”

Giữa lúc đang lẩm bẩm, chân mày của So Geum khẽ nhíu lại, kéo sát về phía nhau. Khi dòng suy nghĩ còn đang tiếp nối, cậu bất chợt hồi tưởng đến khung cảnh bản thân đã trông thấy trước khi ngôi nhà của trưởng làng bị phong tỏa.

Nghĩ lại mới nhớ, Jinon cũng từng nói rằng hắn đã nhận được nhiệm vụ. Không rõ có phải cùng một nội dung hay không? Giá như biết được điều kiện phía bên đó thì tốt biết mấy, nhưng vì chẳng thể trò chuyện được nên cũng chẳng thể cùng nhau phá giải nhiệm vụ này…

Ánh mắt của So Geum lại một lần nữa ngẩng lên phía trên. Phải chi trong phần nội dung hay tiêu đề nhiệm vụ có ẩn giấu chút manh mối nào đó liên quan đến cốt truyện của trò chơi, hay ít ra là gợi ý về kỹ năng ẩn hoặc chức nghiệp bí mật, thì có lẽ việc suy đoán đã dễ dàng hơn nhiều. Nhưng tiếc thay, tất cả chỉ là một màn sương mờ mịt, khiến cậu không khỏi hoang mang.

Hơn nữa, việc bản thân cậu lại được trao phần thưởng cũng là điều hết sức kỳ lạ. Dẫu biết người chơi sau khi dày công bồi đắp thiện cảm thì xứng đáng nhận phần thưởng, nhưng cậu - người chẳng làm gì ngoài việc ngồi yên và nhận lấy món đồ sao lại được tưởng thưởng như thể đã cống hiến điều gì to tát?

Ánh mắt của So Geum khẽ dừng lại nơi hàng chữ nằm tận cùng dưới cùng khung nhiệm vụ.

TIP! Trong mục Thiết lập – Quản lý, bạn có thể điều chỉnh cài đặt trò chuyện giữa các người chơi.

Bản dịch Cẩm Nang Sống Còn Của NPC của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo