Bản dịch Cẩm Nang Sống Còn Của NPC của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.
Chương 12
Tác giả: 낱말
Dịch: Yui
Nếu có gì sai sót, xin hãy bình luận nha.
[Phần thưởng]
Mảnh giấy nhỏ xinh x 5
——————————————————
Một mảnh giấy nhỏ ư, đó là một món vật phẩm chưa từng nghe đến, cũng chẳng ai từng thấy qua.
Với hy vọng tìm được chút manh mối, cậu đã thử tra cứu tên vật phẩm trong khu chợ đấu giá nơi người chơi thường lui tới để thu thập thông tin, thế nhưng kết quả trả về chỉ toàn những món đồ vặt nhặt được khi làm nhiệm vụ thường như “Mảnh giấy của Gremlin” hay “Tờ ghi chú bí mật của Maril”. Vật phẩm hoàn toàn trùng khớp thì lại chẳng thấy xuất hiện ở đâu.
“Ít nhất thì cũng hãy cho biết món vật phẩm này dùng ở đâu, và bằng cách nào chứ…”
Tất cả đều chất chứa những điều không thể lý giải. Trong cơn bức bối nghẹn ngào, So Geum dán chặt ánh mắt vào khung nhiệm vụ. Hwin Dung, vẫn dõi theo cậu từ nãy đến giờ, bất ngờ dùng chiếc mỏ nhỏ chọc chọc vào ngón tay nàng rồi cất tiếng gọi vang.
<So Geum!>
“Hả?”
<Ngươi đang coi thường ta đấy à? Đừng có mãi suy nghĩ nữa, mau cho ta xem đi! Ngay cả một chú chim như ta cũng có quyền được biết sự thật đó!>
Đó là một giọng nói đầy giận dỗi. Đôi mắt mở to, So Geum nhìn thẳng vào ánh mắt của Hwin Dung. Rồi cậu chỉ tay về khung cửa sổ hệ thống, thứ đã được mở ra từ lâu nhưng vẫn còn hiện trên không trung, khẽ hỏi:
“Hwin Dung à. Ngươi thấy không, cửa sổ ấy?”
<Hả?>
Đó là một giọng nói tràn đầy phẫn nộ. Đôi mắt mở to, So Geum hướng ánh nhìn theo Hwin Dung, còn ánh mắt của Hwin Dung thì lại dõi theo đầu ngón tay cậu, xuyên qua khoảng không vô định.
“Cái kia ấy à? À phải rồi, có thể là ngươi chưa từng thấy bao giờ. Đó chính là khung nhiệm vụ.”
Nơi đầu ngón tay của So Geum chỉ tới, ngoài vài đốm bụi nhỏ đang lơ lửng, Hwin Dung chẳng thấy gì cả. Chú chim hoảng hốt, lông xù cả lên, cất tiếng kêu thất thanh.
<Chẳng có gì cả, rốt cuộc ngươi muốn ta nhìn cái gì chứ!>
“Ngươi không thấy sao?”
<Đ-Đừng có giỡn mặt coi!>
“Ta đâu có giỡn làm gì. Ngươi thật sự không nhìn thấy sao?”
Không thể nào là không thấy được. Từ khoảnh khắc mở mắt tại nơi này, Hwin Dung đã luôn ở bên cạnh, cùng chia sẻ với cậu mọi thứ từ thông báo hệ thống, khung trò chuyện của người chơi, cho đến giao diện của nhà đấu giá tuyệt nhiên không sót một thứ gì.
<Hơ! Thật là!>
“Không thể nào như vậy được.”
<Không nhìn thấy, ta nói không nhìn thấy rồi mà!>
Chú chim trở nên hung hăng cắn chặt vào ngón tay của So Geum. Nhưng cậu lại lặng lẽ đưa tay ra, để mặc cho nó cắn tùy ý, rồi một lần nữa đắm mình vào dòng suy nghĩ.
Hwin Dung là một người có thể nhìn thấy hết thảy mọi thứ trong tầm mắt của một NPC như cậu, lại chẳng tài nào nhìn thấy bảng nhiệm vụ. Kể từ lúc trở thành NPC, bảng nhiệm vụ vẫn luôn ở trạng thái vô hiệu. Thế nhưng, cậu lại vừa nhận được một nhiệm vụ vào hôm qua. Phần thưởng là năm mảnh giấy nhỏ. Những mảnh giấy như thế, thường chỉ dùng để nhắn gửi lời đến ai đó.
Lẽ nào…
Từ đôi môi khẽ hé mở, một giọng nói mảnh như tơ khẽ khàng tuôn ra, nhẹ đến mức tưởng như có thể tan biến theo gió.
“…Ý là vầy nè.”
Ngay khi nghe thấy giọng của So Geum, Hwin Dung đang cắn nhẹ ngón tay cậu liền ngẩng đầu lên, đáp lời một cách lanh lẹ.
<Ừ!>
“Có thể ngươi….”
<Ừa! Nói nhanh lên nào!>
Hwin Dung ra sức gật gù, đôi mắt lấp lánh ánh lên niềm phấn khích khi ngước nhìn gương mặt nghiêng của So Geum.
“…Chẳng lẽ họ đang muốn đưa ta ra ngoài sao?”
<Hả?>
Trời ơi! So Geum vươn cả hai tay, phóng Hwin Dung bay lên không rồi bật dậy khỏi chỗ, bắt đầu nhảy nhót tưng bừng trên giường, không thể kìm nén nỗi niềm phấn khích đang dâng trào.
“Cuối cùng rồi, cuối cùng thì cũng có thể rời khỏi nơi này! Hwin Dung à, có vẻ như phía RISE rốt cuộc cũng nhận ra rồi! Mà phải thôi, giao một phần hướng dẫn quan trọng đến vậy cho ta rồi lại bỏ mặc bấy lâu, thế mới là vô lý chứ. Vậy là… vậy là…”
Dẫu không phải do họ tạo ra nhân vật này, việc bấy lâu nay họ chỉ im lặng làm ngơ, chưa từng một lần liên lạc, So Geum vẫn chẳng thể hiểu nổi. Nhưng cũng không sao cả.
Chỉ cần giờ đây họ chịu đưa cậu ra khỏi chốn ngục tù này, thì mọi sự tắc trách, mọi lỗi lầm trong công việc của họ, cậu đều có thể tha thứ. Thật lòng đấy. Thật sự là vậy.
“A! Cuối cùng cũng thoát được rồi, thoát thật rồi! Hwin Dung à, lần này là thật đúng không? Chúng ta thật sự có thể rời khỏi nơi này, đúng không chứ? Phải vậy chứ, phải là như thế mới được. Bởi nếu không, nếu còn bị kẹt lại đây thêm nữa thì…!”
<…….>
“...Hwin Dung à?”
Ánh mắt của So Geum lặng lẽ lướt qua gian phòng, rồi khẽ dừng lại tại một góc.
Bên cạnh khung cửa sổ, trong chiếc bát gỗ nhỏ, là một chiếc tổ đan từ cành khô và rơm rạ. Hwin Dung, kẻ vốn chẳng mấy khi ngó ngàng tới chiếc tổ ngoài lúc ngủ, giờ đây lại đang ngồi co mình lại trong đó, dáng vẻ thu mình tròn trĩnh, bình lặng.
So Geum khẽ cúi người xuống, giọng nói cất lên dịu dàng như làn gió thoảng, hướng về phía sau gáy tròn trịa của con chim nhỏ.
“Hwin Dung à, bị sao vậy ? Ngươi bất ngờ lắm phải không, khi đột nhiên đẩy ngươi đi như thế?”
<…….>
Chờ mãi vẫn chẳng thấy hồi âm. So Geum muốn ít ra cũng nhìn thấy nét mặt của Hwin Dung, nhưng vì đang quay lưng lại nên dáng vẻ kia mờ mịt, không tài nào trông rõ. Hàng chân mày của So Geum dần trĩu xuống, chầm chậm lún vào đáy của một nỗi buồn không tên.
“Xin lỗi, xin lỗi mà.”
<…….>
“Chỉ vì vui mừng quá mà thành ra như vậy thôi. Ta đã khiến ngươi giật mình, phải không? Ta xin lỗi. Có thể với ngươi chuyện này thật vô lý, khó lòng tin được, nhưng nếu mọi việc suôn sẻ, rất có thể chúng ta sẽ có cơ hội thoát ra khỏi nơi này…!”
<Chúng ta?>
Hwin Dung quay đầu lại, hướng ánh mắt sắc bén về phía So Geum, giọng gằn lên như lưỡi dao mỏng cắt ngang bầu không khí.
<Vừa rồi ngươi vừa nói “chúng ta” ư?>
“…Ừ?”
<Làm sao có thể là “chúng ta” được chứ?>
“Đương nhiên là chúng ta phải ra ngoài cùng nhau rồi!”
Khi So Geum đặt hai tay lên bậu cửa sổ và khẽ nghiêng người về phía Hwin Dung, cất lời, chú chim khẽ vỗ cánh phấp phới, như phản ứng lại hơi thở gần kề ấy.
<Một lời lẽ nực cười hết sức!>
“…Gì cơ?”
<Ngươi là ngươi, còn ta là ta. Ngươi là con người, ngươi sẽ quay về thế giới thực của mình, còn ta, chỉ tồn tại trong cõi này làm sao có thể…!>
Hwin Dung, đang nói năng lộn xộn, khựng lại trong chốc lát để lấy lại nhịp thở, rồi tiếp tục cất lời.
<Chẳng phải người từng nói, ra ngoài cũng chẳng có ai tìm, tất cả chỉ là lời dối trá thôi sao? Vậy cớ gì lại muốn rời khỏi đây? Ở lại, sống bên ta chẳng phải cũng được đó sao? Hay là vì ta cứ hay càm ràm nên người mới chán ghét?>
Trước dáng vẻ xa lạ ấy của Hwin Dung mà cậu chưa từng thấy bao giờ, khóe mắt của So Geum dần ửng đỏ vì sợ hãi.
“Sao tự nhiên ngươi lại vậy thế. Đừng có như vậy mà, ta sợ đấy.”
Hwin Dung thở dài một tiếng thật nặng nề khi thấy giọt lệ lặng lẽ lăn dài trên má So Geum. Với những cử động chậm rãi, lại quay lưng về phía cậu và ngồi xuống, giọng trầm hẳn đi, cất lời.
<…Ra ngoài rồi thì sẽ không quay lại nữa, đúng không? Ngươi sẽ không trở lại, phải không?>
“Không, không hẳn thế.”
<Không phải thế ư? Rõ ràng là ngươi định bỏ ta lại mà đi.>
“Hwin Dung à, nghe ta nói nè. Ta…!”
Ngay khoảnh khắc khi So Geum tiến lại gần cửa sổ, định cất lời nói điều gì đó
[System: Đã đến thời gian có thể tiến vào “Nhà trưởng làng”!】
Chỉ trong một cái chớp mắt, So Geum đã đứng yên nơi quen thuộc, nơi đôi chân cậu vẫn luôn thuộc về.
“Phải đi tìm Hwin Dung thôi.”
Ngay lập tức, So Geum quay người, bước thẳng về phía căn phòng của mình. Khi không có người chơi đăng nhập, cậu có thể tự do di chuyển, nên định bụng sẽ tìm đến Hwin Dung để nói nốt những điều còn dang dở.
Keng–
Đúng lúc ấy, cánh cửa nhà trưởng làng bất ngờ bật mở, chuông gió treo trên khung cửa vang lên khẽ khàng mà rền rĩ. Hôm nay là ngày thường. Vào khoảng 10 giờ sáng, ngay khi trò chơi vừa khởi động thường chẳng có người chơi nào ghé đến cả…
Thân thể So Geum lập tức quay trở lại vị trí cũ, đúng khoảnh khắc một bóng người cao lớn hiện ra trước túp lều nhỏ.
[‘[Người chơi] Jinon đăng nhập vào game.]
“Wow, nếu hôm nay vẫn đóng cửa nữa thì thật là.”
Người chơi tìm đến cậu từ sớm tinh mơ không ai khác ngoài Jinon. Tên đàn ông với gương mặt cau có, đầy hầm hầm, sải bước lớn về phía So Geum.
“Anh đã xin nghỉ phép chỉ để chờ ngày này, suýt nữa thì nổi giận đến mức định đốt trụ sở của bọn họ rồi.”
Sao hắn lại, vào giờ này…
Đang định vội vã chuyển lại cài đặt trò chuyện, nhưng cơ thể So Geum khựng lại, không nhúc nhích nổi một ngón tay. Bởi vì, cài đặt trò chuyện vốn dĩ đã được chuyển sang chế độ văn bản từ trước.
Thế nhưng vì cớ gì lại nghe thấy giọng nói?
Mỗi bước chân hắn tiến lại gần, So Geum như hóa đá giữa gian phòng lặng im, chẳng thể động đậy. Trong khi đó, khóe môi Jinon dần dần nhếch lên, như thể thưởng thức niềm thích thú từ chính sự cứng đờ của cậu.
“Vì sợ em lại mong ngóng anh, nên hôm nay anh đến sớm một chút.”
“…….”
“Hôm qua đột nhiên bị văng ra làm anh giật cả mình đấy. Thật đấy, anh cũng, à không, hoảng hồn luôn. Cái lũ chết tiệt đó, giữa lúc đang chào hỏi lại tự dưng bắt hai bên chia cắt, đúng là điên thật. Quá thể đáng rồi.”
“…….”
“Dù sao thì, về nhiệm vụ anh nhận được hôm qua ấy.”
“…….”
“Anh không có ngủ được, suốt cả một ngày chỉ để nghĩ về chuyện ấy.”
Nhiệm vụ. So Geum, đang thu mình trong lớp vỏ cứng, khẽ gật đầu. Jinon kéo dài giọng nói, ánh mắt lặng lẽ lướt qua khuôn mặt cậu như đang đọc một câu chuyện dài, rồi chậm rãi tiếp lời.
“Vậy tức là, bây giờ em đang bảo anh phải giành lấy lòng tin của trưởng làng này, đúng không?”
“…….”
“Chuyện này là lần đầu tiên anh thú thật với người yêu, vì thật lòng mà nói anh vốn chẳng theo tôn giáo nào cả. Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ như vậy lại là điều may. Trước khi đi ngủ mỗi đêm, anh đều cầu nguyện, hết thảy các đấng thần linh, Chúa Trời, Đức Phật, hay bất kỳ vị thần nào tồn tại chỉ mong một điều: người đầu tiên nhận được tin tức về em, xin hãy để đó là anh. Thậm chí đến ngày giỗ năm ngoái, anh còn lặn lội lên núi, rót thứ rượu đắt nhất dâng lên tổ tiên. Anh đã nói thẳng với họ rồi, nếu sang năm còn muốn nhận lễ vật, thì tốt nhất nên làm cho ra hồn.”
“…….”
“Thần thánh, ma quỷ? Cả đời chưa từng tin vào điều đó, nhưng không biết ai đã nghe thấy. Hóa ra câu nói, nếu khao khát đủ sâu, vũ trụ sẽ giúp, không phải dối trá. Chết tiệt, anh thật sự đã cảm động rồi.”
Mỗi một âm tiết trào ra từ môi Jinon trong cơn xúc động nghẹn ngào, sắc mặt của So Geum lại càng thêm u ám. So với điều này, một nhiệm vụ thiếu thông tin có lẽ còn dễ chịu hơn nhiều.
“So với bao nỗ lực đã dốc cạn cho đến giờ, phần thưởng của nhiệm vụ này có phần nghèo nàn quá chăng.”
Phần thưởng?
“Ha, rốt cuộc thì định làm gì cho anh mà phải vất vả thế này? Đây chắc là nhiệm vụ chuỗi, đúng không? Không thể nào chỉ có từng ấy mà coi như xong chuyện được.”
“…….”
“Nhưng mà, thưa trưởng làng. Thật lòng mà nói, anh đã buông bỏ rất nhiều thứ rồi đấy ạ. Kết hôn ư? Hay chuyện trưởng làng đột nhiên ‘tèn ten’ xuất hiện ở thế giới thực? Dĩ nhiên, nếu điều đó thật sự xảy ra thì chẳng còn gì tuyệt vời hơn, anh chắc chắn sẽ rất hạnh phúc… Nhưng giờ đây, thật sự là anh không còn tham vọng gì nữa. Anh chỉ…”
Ực. Chờ đợi từng lời nơi hắn, So Geum nuốt khan một ngụm nước bọt nơi cổ họng khô khốc.
“Nếu chỉ cho chạm vào thôi, chỉ thế thôi cũng đủ khiến anh sống mãn nguyện cả đời rồi. Ở đây, đôi môi à không, hủy, hủy câu đó đi. Chỉ cần được cọ mình lại gần một chút thôi là anh thật sự thấy đủ rồi đấy. Anh không mong gì thêm đâu. Anh thừa nhận, đúng là anh đã thành một thằng otaku dở người mất rồi, nhưng ít nhất hãy để anh được vui sống ở đây. Đồ khốn nhà mấy người.”
Cái, cái gì cơ. Bảo là muốn cọ xát cái gì vậy hả!
“Điểm thiện cảm á? Chuyện đó chỉ là chuyện nhỏ thôi mà. Cưng à, mở túi ra coi nào. Anh sẽ nhét cho đầy ngay tức khắc.”
Ngay khoảnh khắc ấy, So Geum chỉ muốn ngất đi cho xong, thoát thân hay gì đó giờ chẳng còn quan trọng nữa.
TIP! DNA tuỳ chỉnh mang đặc tính riêng biệt của từng người chơi. Hãy tận dụng DNA sao cho phù hợp với nghề nghiệp bạn đã chọn nhé!
Bản dịch Cẩm Nang Sống Còn Của NPC của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.