Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
‘Nhưng vì giám đốc nói là nên cho Bok Sil đi kiểm tra nên tôi sẽ đi bệnh viện ạ. Trong lúc Bok Sil kiểm tra thì tôi cũng khám luôn. Nhưng tôi đảm bảo là l không bị chấn động não đâu. Chỉ là bị ngã rồi nổi cục thôi mà……..’
Ki Tae Yeon chỉ lên xe sau khi Seo Soo Hyun thay quần áo và cho con chó vào lồng.
Sau khi lái xe vài tiếng đồng hồ đến bệnh viện, anh bắt Seo Soo Hyun đi kiểm tra chấn động não. Khi bác sĩ kết luận rằng không có gì nghiêm trọng, anh đã nhét kem vào cái miệng đang bĩu ra của cậu. Ngay sau khi nói “tôi đã bảo là chỉ bị nổi cục thôi mà”, đôi môi bĩu ra như cá vàng mới thu lại.
“Quay đầu lại đi. Để tôi sờ thử.”
“Sờ cục u thì vui lắm ạ?”
“Ừ, vui chết mẹ luôn.”
Seo Soo Hyun nghĩ rằng anh là một người thực sự độc đáo và quay đầu lại. Cậu sớm cảm thấy những ngón tay thô ráp đang mân mê xung quanh chỗ nổi cục. Đầu cậu cảm thấy đau nhức một chút, và cảm thấy ngứa ran ở cổ bị che kín bởi lòng bàn tay, nhưng cây kem cậu đang ăn quá ngọt nên không quá bận tâm.
‘Bok Sil cũng bảo là không có gì nghiêm trọng.’
Cậu lo lắng cho Bok Sil hơn là cho bản thân, nên thật may mắn.
Soo Hyun múc một muỗng kem đậu phộng đậm đà cho vào miệng và dùng lưỡi đảo nhẹ. Cây kem mềm mại nhanh chóng tan chảy và biến mất. Tấm lòng sắc bén như dao cạo của cậu trước câu nói nhổ cỏ dại ở mảnh đất sắp thành của người khác làm gì cũng trở nên mềm nhũn như kem.
Cậu đang ăn kem đậu phộng đậm đà thì chuyển thìa sang cây kem bên cạnh và múc một muỗng đầy ắp, kéo theo một thứ gì đó trông như cục sô cô la. Cậu nhét đầy kem vào miệng và cắn phải brownie đậm đặc cùng với vị caramel đậm đà.
Thì ra là vì vậy mà nó đắt như vậy. Ki Tae Yeon bảo sẽ mua kem cho cậu nên cậu đã nhanh chóng đi theo, nhưng vì giá quá cao nên cậu đã hơi chần chừ, nhưng chắc chắn là đáng đồng tiền bát gạo.
Cậu định chia chiếc bánh kem mà cậu đã mua riêng cho giám đốc.
“Đến rồi. Xuống đi.”
Không biết từ lúc nào chiếc xe đã dừng lại trước một siêu thị quen thuộc. Seo Soo Hyun cẩn thận đặt cây kem đang ôm trong lòng xuống ghế xe, sau đó cẩn thận bế Bok Sil lên rồi mở cửa. Cậu ra khỏi xe trước, vươn tay lấy cây kem và chào Ki Tae Yeon.
“Tạm biệt chú ạ.”
Thấy anh không xuống xe, cậu nghĩ rằng anh có việc gì đó.
“Seo Soo Hyun.”
“Dạ?”
Soo Hyun đang nhìn theo người đàn ông xuống xe và mang chiếc bánh kem vào siêu thị thì giật mình cúi người xuống khi nghe thấy tiếng gọi mình. Ánh mắt họ tự nhiên chạm nhau.
“Ở yên trong nhà.”
Người đàn ông nói như ra lệnh.
“Đừng có gặp gỡ mấy thằng vớ vẩn.”
“Có tin gì không?”
“Vẫn chưa có ạ.”
Ki Tae Yeon xem xét tài liệu và khẽ nhún mũi chân. Ánh mắt anh dừng lại ở cái tên Seo Jung Kyun.
“Nếu là thằng có đầu óc thì hắn đã liên lạc với tôi trước rồi.”
“Có lẽ hắn vẫn chưa có tinh thần làm việc đó. Trước mắt chúng tôi đang xác định vị trí của hắn.”
“Tìm các bệnh viện gần đó trước đi. Nếu đầu bị vỡ thì chắc chắn hắn đã đi khâu rồi.”
“Vâng. Chúng tôi đang tìm hiểu các phòng cấp cứu trước.”
Ki Tae Yeon búng ngón trỏ. Tờ giấy bị ngón tay anh búng trúng kêu lên một tiếng rồi lại trở về vị trí cũ. Chính xác là vị trí có ghi tên Seo Jung Kyun.
“Thế này thì lúc cuối lại không giải quyết được gọn gàng rồi.”
Đương nhiên, anh biết rõ rằng ngôi nhà nơi Seo Soo Hyun đang sống và mảnh đất thuộc sở hữu của bà ngoại cậu không phải là tài sản riêng của Seo Soo Hyun. Tuy nhiên, anh không hề cho Seo Soo Hyun biết bất kỳ thông tin liên quan nào hoặc tìm kiếm người Alpha tên Seo Jung Kyun vì anh muốn giải quyết mọi việc một cách gọn gàng.
“Nếu không cẩn thận thì mọi chuyện có thể trở nên phức tạp.”
Tất nhiên, giải quyết gọn gàng chỉ là quan điểm của bên anh, nếu Seo Jung Kyun khoanh tay đứng nhìn thì mảnh đất sẽ thuộc về Ki Tae Yeon, còn tiền sẽ thuộc về Seo Soo Hyun.
–
Việc thao túng giấy tờ không phải là chuyện gì khó khăn đối với Ki Tae Yeon. Huống chi đó là một trong những người thừa kế chung không sống ở gần đó, hơn nữa việc xác định được vị trí cụ thể của người đó lại càng khó khăn hơn.
“Seo Soo Hyun nói ông ta là một “thằng ranh” làm ăn, nên nếu biết suy nghĩ thì chẳng mấy chốc cũng sẽ tìm đến thôi.”
Nếu có vấn đề thì vấn đề nằm ở chỗ có quá nhiều kẻ thèm muốn phi vụ này, nhưng hầu hết đất đai đều đã nằm trong tay bên này, nên không ai không biết rằng việc sang tay cho anh là cách tốt nhất để có được giá trị xứng đáng.
“Trước mắt cứ tìm rồi bám đuôi hắn ta. Nếu hắn không đến đây thì phải bắt trước. Còn chuyện khác thì sao?”
“Tài liệu đã được chuẩn bị sẵn trong tablet.”
Lúc này Ki Tae Yeon mới cầm lấy tablet. Khi mở file ra, thông tin lý lịch của những Alpha đang sống ở khu nhà của Seo Soo Hyun, cũng như khu vực lân cận hiện lên. Nhìn qua cũng thấy số lượng ít một cách rõ rệt.
Chắc chắn là một trong số này. Seo Soo Hyun có lẽ không gặp Alpha qua app, mà rất có thể là một Alpha sống gần đó. Ki Tae Yeon khẽ nhíu mày, chậm rãi di chuyển ngón tay.
“Đệt, toàn mấy ông già hom hem lọm khọm không vậy.”
Trong số ít ỏi đó, phần lớn đều là những ông già có dùng Viagra cũng không thể dựng nổi dương vật.
*Viagra là tên thương mại của một loại thuốc có chứa sildenafil citrate. Thuốc này được sử dụng để điều trị rối loạn cương dương (ED) ở nam giới.
Anh bật cười khan, rồi nhớ lại mùi Alpha lạ lẫm mà anh ngửi được ở siêu thị vài tiếng trước.
“Không phải là trội à.”
Tâm trạng tồi tệ như chó cắn là một chuyện, nhưng không phải trội. Vậy thì chỉ có thể là Trung Tính hoặc lặn, mà thế thì còn tệ hơn nữa.
Chưa kịp suy nghĩ xong, bàn tay dừng lại ở một chỗ. Trang cuối cùng rồi.
Trong tài liệu mà Trưởng phòng Seo chuẩn bị không chỉ có thông tin lý lịch của các Alpha mà còn có cả những hành tung gần đây của họ. Và trong số những gã có địa chỉ ở khu nhà của Seo Soo Hyun hoặc gần đó, những thằng nhóc trẻ tuổi đều ở lại thành phố lớn vào cuối tuần thay vì về nhà. Đang học cấp ba hoặc đại học thì chuyện đó cũng là đương nhiên.
Điều đó có nghĩa là nếu loại trừ những thằng nhãi con không có ở đây và những ông già không thể đếm nổi cả thìa đũa, thì trong danh sách nghi phạm chỉ còn lại một gã duy nhất. Đôi mắt rắn độc lướt từ trên xuống dưới thông tin lý lịch của người đàn ông.
“Tuổi cũng nhiều rồi còn gì.”
Gã có khả năng nhất lại tận bốn mươi mấy tuổi. Ki Tae Yeon vừa xác nhận tuổi của người đàn ông vừa châm biếm một cách cay độc.
“Trưởng phòng Seo.”
“Vâng.”
“Quay xe.”
Seo Ji Hwan đang ngồi ở ghế phụ không hề bối rối mà hỏi mục đích.
“Quay xe đi đâu ạ?”
“Đến đây.”
Ki Tae Yeon đưa lại tablet và nói:
“Dọn dẹp chút rác rồi đi thôi?”
Trong ảnh là hình chụp nghiêng của một Alpha đang bước vào siêu thị.
***
“Giám đốc, thằng này đúng là rác rưởi không thể tái chế mà.”
“Có vẻ vậy.”
Ki Tae Yeon nhìn xuống người đàn ông đang mặc độc chiếc áo ba lỗ và quần lót, thản nhiên đáp. Choi đang ôm chặt lấy cánh tay mình và run rẩy, không khác gì đang ở trần giữa mùa đông. Một bên mắt cá chân của hắn ta bị khóa bằng một thiết bị điện tử đen ngòm như xiềng xích.
“Trưởng phòng Seo, cái đó mà đeo vào thì không cương được đúng không?”
“Vâng. Cho dù không thể thiến về mặt vật lý, thì nó có gắn thiết bị điều chỉnh pheromone nên bản thân việc cương cứng là không thể. Nghe nói tự sướng cũng không được ạ.”
“Mang quần áo của thằng đó đến đây.”
Vừa hất cằm ra lệnh, một tên to con đứng gần đó nhanh chóng mang quần áo đến đưa. Ki Tae Yeon nhận lấy quần áo, thản nhiên vùi mũi vào. Hít một hơi thật sâu, anh cảm nhận được một lượng pheromone mờ nhạt. Chắc chắn là cái mùi khốn kiếp mà anh ngửi thấy từ Seo Soo Hyun sáng nay.
“Đỡ hắn ta dậy.”
“Vâng.”
“Á!”
Choi đang quỳ gối bỗng bị hai cánh tay luồn vào nách nhấc bổng lên như nhổ củ cải. Chân không có sức, trông gã không phải đang tự đứng mà gần như đang lủng lẳng bám vào cánh tay của những người đứng sau.
Ki Tae Yeon lập tức ước lượng chiều cao và cân nặng của người đàn ông.
“Biết Seo Soo Hyun không?”
“Hả?”
“Thằng nhóc bán hàng ở siêu thị ấy.”
“Dạ, dạ, dạ.”
“Tại sao nó lại mặc quần áo của mày?”
Ki Tae Yeon chỉ sau khi Seo Soo Hyun thay quần áo, lại một lần nữa vùi mặt vào cái gáy trắng nõn mới nhận ra pheromone mà anh ngửi được là từ quần áo mà Seo Soo Hyun đang mặc. Tuy nhiên, việc mùi hương phát ra từ quần áo chứ không phải từ da thịt của Seo Soo Hyun không làm anh bớt khó chịu đi chút nào. Seo Soo Hyun dám mặc quần áo của Alpha đã đành, mà cái gã Alpha không biết điều lại đưa quần áo bị phủ pheromone của mình cho Omega mặc càng khiến anh tò mò không thôi.
Thật sự là ngủ với thằng này rồi sao. Ki Tae Yeon biết đó là một giả thiết không thể xảy ra, nhưng vẫn chậm rãi hạ tầm mắt xuống.
“Có cho không cũng không thèm ăn.”
Dù là Alpha nên chắc chắn đẹp trai hơn mặt bằng chung của Beta, nhưng trong mắt Ki Tae Yeon, nhìn kiểu gì cũng khó mà gọi là đẹp trai được. Còn chưa kể đến cái bộ dạng lôi thôi như ông chú độc thân với áo ba lỗ và quần lót kia.
Nụ cười có vẻ không bình thường, Choi vội vàng đổi lời.
“Thật ra thì, cái đó……. Bỏ đi thì hơi tiếc nên tôi, tôi nói là cho nó…….”
“Seo Soo Hyun là ăn mày à?”
“Dạ?”
“Sao lại cho con nít quần áo của mày?”
Bước chân chậm rãi tiến về phía người đàn ông. Bóng tối bao trùm lên đầu, Choi giật mình rụt người lại.
“Mày biết nó là Omega đúng không?”