Chủ Nhân Của Ngày Thứ 7 - Quyển 5 - Extra 4 (6)

***

Đêm đó, trên chuyến bay vượt đại dương, cậu có một giấc mơ kỳ lạ. Có thể cậu đã bị ảnh hưởng bởi cuộc nói chuyện về giấc mơ gần đây của anh ấy.

Trong mơ, cậu học năm nhất trung học, lúc trước khi mọi chuyện xảy ra. Trên thực tế, điều đó chưa bao giờ xảy ra, nhưng trong giấc mộng, cậu đang lên kế hoạch cho một chuyến tham quan các trường đại học và trường nói đây là một chương trình đặc biệt. Chiếc xe buýt chở đầy học sinh đạt điểm cao được hướng dẫn viên đưa đi tham quan các đại học nổi tiếng ở Seoul. Đó là một giấc mơ thực tế đến kỳ quái và có logic hợp lý theo cách riêng của nó.

Đó thậm chí không phải là kỳ nghỉ, nhưng đã là mùa đông. Họ khoác lên mình những chiếc áo hoodie lông và đứng dọc khuôn viên rộng lớn trên những đôi chân lạnh cóng. Người hướng dẫn viên thì đang giới thiệu những tòa nhà có tên được viết trên đó.

‘Đây là tòa nhà hành chính, đây là thư viện trung tâm, và đây là tòa nhà hội sinh viên.’

Rồi cậu nhìn lên và thấy anh ấy ở đó. Trong cửa sổ của tòa nhà mà cậu ngước lên, có một khuôn mặt nhìn nghiêng thuộc của người kia. Nghĩ lại thì lúc này anh ấy đang là sinh viên tại đây.

Cậu tách khỏi đám đông và bắt đầu chạy.

Lờ đi giọng nói đang gọi mình từ phía sau và chạy lên cầu thang. Cậu nhảy qua cổng soát vé dù không có thẻ sinh viên để được vào. Chuông báo động bắt đầu vang lên ầm ĩ.

Leo lên cầu thang, rồi lại cầu thang nữa. Cậu chạy cho đến khi hụt hơi, đầu óc choáng váng, đầu gối đau nhức sau một lần bị vấp ngã. Trong đầu nhẩm tính tầng mà anh ấy đang ở. Biểu cảm trên mặt anh ấy khi nhìn ra ngoài, cho thấy anh ấy không hề nhận ra cậu.

Đó là một cơ hội kỳ diệu. Có thể gặp anh ấy của mười năm trước. Dù có bị coi như một kẻ điên, cậu vẫn mù quáng muốn ôm lấy anh ấy.

Muốn nói với người đó rằng mình đã quay ngược thời gian để gặp anh ấy, để có thể đứng trước anh ấy lúc bản thân chưa hề gặp chuyện hay buồn đau đến suy sụp.

Tiếng bước chân của những người đuổi theo cậu thật ồn ã. Cậu nhảy mấy bước cuối cùng và chạy qua cánh cửa đang mở. Vô số người đang ngồi ở bàn của họ nhảy dựng lên vì bất ngờ. Những giá sách cao che khuất nên cậu không thể nhìn thấy chiếc bàn nơi lẽ ra anh ấy đang ngồi. Cậu với tay bám vào giá sách khi bước những bước cuối cùng.

Đôi chân run rẩy như sắp khuỵu xuống. Như thể một giấc mơ sắp bị lấy mất, càng đi xa hơn.

Vào giây phút sau cùng trước khi mở mắt, cậu có thể nhìn thấy phía sau kệ sách. Có một cửa sổ nhìn ra bầu trời trong xanh và một nhóm học sinh trung học vẫn đang đứng bên dưới. Chiếc bàn người kia đang ngồi sạch sẽ và trống rỗng không một dấu vết.

“…Ha-.”

Cậu ngậm miệng lại và gần như không thể kìm được tiếng kêu nhỏ. Lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Cabin máy bay tối om. Hành khách bên cạnh đang yên giấc trong tư thế ổn định.

Cậu thả lỏng, hít một hơi dài và im lặng rồi thở ra. Trái tim trong ngực đập dữ dội như đang bị ép vào xương sườn. Bên trong mí mắt bị nhức nhối và khô khốc. Cơ thể thực sự nặng nề, giống như đang leo cầu thang hết tốc lực, và ngay cả sau khi nhấm nước, vẫn còn vị đắng nghét trong miệng.

Khi cậu bật màn hình ghế ngồi để kiểm tra thời gian thì chỉ còn hai tiếng nữa là sẽ đến nơi. Ánh sáng rực rỡ lọt vào qua một khe nhỏ ở phần dưới của tấm màn che cửa sổ. Cậu khởi hành vào buổi tối và bây giờ chắc đã là nửa đêm, nhưng cậu đã quay ngược thời gian và bây giờ lại là ban ngày.

Dù vậy, nhìn xung quanh, mọi người đều đã thiếp đi. Đôi dép nhô ra dưới chăn có logo hãng hàng không, đầu tựa vào tựa lưng một góc không thoải mái đã thu hút sự chú ý của cậu. Một cảm giác ngột ngạt kỳ quái tỏa ra từ hơi thở đều đặn của vô số người trong cabin.

Sau đó, lấp lánh, đèn trong cabin đồng loạt bật sáng.

"… Gì vậy."

Người bên cạnh trằn trọc. Ánh mắt trừng trừng của cô ta giơ tay lên che mặt và lẩm bẩm về phía cậu.

"Xin hãy báo cho tôi nếu anh không ăn ạ."

"A… ."

Nhìn quanh, những người đang ngủ say bị đánh thức dậy với đôi mắt ngái ngủ. Cậu thấy một đứa trẻ ngồi cùng hàng đang nhặt chiếc tai nghe rơi trên sàn lên. Trên các màn hình đây đó, bộ phim cậu đang xem bắt đầu được bật lên.

Ngay sau đó, hai tiếp viên hàng không và một xe đẩy đầy đồ ăn xuất hiện từ phía sau. Cậu tỉnh táo lại và hạ cái bàn xuống trước mặt. Một cô tiếp viên hàng không vui vẻ hỏi.

“Hôm nay chúng ta có trứng tráng và cháo. Anh muốn chọn gì ạ?"

“Đó là món trứng tráng. Ồ, anh có muốn dung không ạ?”

"Vâng."

Người phục vụ lấy khay từ ngăn dưới xe đẩy và đưa cho cậu. Cậu lưỡng lự một chút trước khi đặt câu hỏi.

“Điện thoại tôi đã tắt, bây giờ đã có thể sử dụng được không?”

“Dạ, được rồi, nếu sử dụng nó ở chế độ máy bay thì sẽ không sao ạ.”

“Tôi quên chuyển sang chế độ máy bay trước khi tắt… Không sao đâu, tôi xin lỗi.”

“Hmm… Bật lên và đổi sang ngay cũng không sao ạ. Sắp hạ cánh rồi, nhưng khi hạ cánh sẽ có thông báo, vì vậy, lúc đó xin anh hãy tắt nó đi ạ.”

Cô tiếp viên mỉm cười và đẩy chiếc xe đi qua.

Cậu lấy điện thoại di động từ túi trước ra và bật lên. Khi màn hình xuất hiện, cậu nhanh chóng nhấn cài đặt và chạm vào biểu tượng máy bay nho nhỏ. Đây là lần đầu tiên cậu thực sự sử dụng chế độ máy bay này.

Cậu chụp lại bữa ăn và kiểm tra cửa sổ trò chuyện với anh ấy. Thấy người kia đã đọc tin nhắn nhưng không trả lời lại.

"Cửa sổ."

Khi cậu đang ăn trứng tráng, hành khách bên cạnh tỉnh dậy và nói với giọng trầm trầm.

“Anh có thể mở tất cả các cửa sổ ra. Dù thế nào thì khi hạ cánh cũng phải mở ra.”

"… Vâng."

“Cậu có thể chụp ảnh bầu trời giúp tôi? Bằng máy tôi này.”

"A… ."

Người phụ nữ chỉ vào chiếc điện thoại đang bật chức năng chụp ảnh. Cảm thấy hơi ngại ngùng, cậu đặt khay đồ ăn lên bàn và nhấp chụp một kiểu ảnh bên cạnh cửa sổ.

"Cảm ơn anh."

Cô ta cảm ơn cậu.

“Mình có thể nhìn thấy mặt đất bên dưới không?”

“…Tôi đoán là không thể nhìn thấy. Do những đám mây…”

“À, tôi muốn chụp một bức khi chúng ta có thể nhìn thấy được mặt đất.”

“Cậu sẽ chụp giúp tôi một bức sau nhé.”

Lúc này cậu đang phân vân không biết có nên bảo mình có thể đổi chỗ không. Người hành khách cầm lại điện thoại, cười lớn.

“Có lẽ sẽ không thể được vì sau phải tắt điện thoại. Mặc dù vậy vẫn cảm ơn anh nhé."

"… Vâng."

“Tôi có thể lấy lại cái khay được không? Hay anh sẽ trả khay sau ạ?”

Vừa lúc đó, cậu thấy một chiếc xe đẩy từ ngăn phía trước đi tới. Liếc xuống món trứng tráng ăn dở, cậu gật đầu, cảm thấy hơi tội lỗi.

“Xin cho tôi trả lại khay. Cảm ơn cô."

Khi đó tựa lưng ghế trước đã được gập lại khiến không gian đột ngột rộng rãi hơn. Những người khác đẩy tấm che cửa sổ lên. Cậu bị cuốn theo không khí háo hức chuẩn bị hạ cánh và nhanh chóng mở điện thoại, quay video lại. Khi cậu quay cảnh cánh máy bay xuyên qua những đám mây, đèn dây an toàn bật sáng và có thông báo rằng máy bay bắt đầu hạ độ cao để hạ cánh.

'Nhanh quá?'

Tưởng chừng như vẫn còn xa và còn một khoảng thời gian nhưng mọi người vẫn nhanh tay cuộn chăn hay thay dép bằng giày. Cabin sáng sủa với tất cả các cửa sổ đều mở lên.

Những người phục vụ đi ngang qua đưa từng tờ giấy nhỏ, tương tự như những tờ giấy được sử dụng ở bưu điện. Người hành khách ngồi cạnh nói nhỏ, có lẽ nhìn thấy vẻ mặt bối rối của cậu.

“Tôi có thể mượn bút của anh không?”

"Dạ?"

“Tôi sẽ viết hết và trả lại ngay.”

Cậu cầm lấy tờ giấy và nhìn qua nó. May mắn thay, nó toàn tiếng Hàn. Nhìn quanh, có vẻ như sẽ phải khai gì đó.

"Đây rồi."

Chiếc bút được chuyển về chỗ ngồi cậu. Cậu liếc qua và không thấy câu hỏi nào quá khó. Cậu lôi hộ chiếu ra, ghi vào số điện thoại và tên khách sạn của anh ấy ở Mỹ. Khi cậu đang loay hoay tính toán giá trị của những món đồ trong vali của mình thì máy bay nghiêng đi như thể đang chuyển hướng. Một tiếng ù tai nhẹ vang lên trong tai.

“Bây giờ đã hạ cánh chưa?”

“Đang giảm dần độ cao rồi. Nếu nhìn sang bên cạnh, bây giờ cậu đã thấy mặt đất chưa?”

Thực sự đúng là như vậy. Khi cậu nhìn ra ngoài cửa sổ trong khi xoa xoa đôi tai ù đi của mình, cậu có thể nhìn thấy vùng đất phía xa.

Thân thể cậu đột nhiên không thể cử động bình thường do quá căng thẳng. Máy bay đang đáp xuống thôi mà, nhưng anh ấy ở đâu đó dưới kia. Chỉ còn chưa đầy một giờ nữa là gặp mặt trực tiếp anh ấy rồi.

Cậu ngồi dán mắt vào cửa sổ khi chiếc máy bay hơi chao đảo khi hạ độ cao. Cậu bắt gặp những tòa nhà nhỏ xíu thường xuyên được sắp xếp thành vô số hình vuông và hình chữ nhật, và những con đường thẳng tắp trải dài lên, xuống, rẽ trái phải. Đó là một khung cảnh khiến cậu liên tưởng đến bo mạch chủ của máy tính.

Khi máy bay hạ xuống, những tòa nhà nhỏ ngày càng lớn dần và hành khách bắt đầu thấy những bãi đậu xe lớn và những sân chơi xanh. Cơ trưởng đưa ra thông báo bằng cả tiếng Hàn và tiếng Anh.

Lần này cậu mở to mắt nhìn máy bay ngày càng gần mặt đất. Nó xuống thấp đến mức có thể thấy chiếc xe đang di chuyển như một con kiến trên đường cao tốc và những cái cây giống như bông cải xanh nhỏ hiện lên rõ dẫn. Cậu cũng thấy ngọn đèn đường mỏng như sợi chỉ. Nhưng vẫn không thể nghe thấy tiếng ồn ngày càng tăng của động cơ máy bay do hai tai cậu đều đã ù cả.

Khi mặt đất đủ gần để máy bay hạ cánh ở giữa đường băng, người ta đã thấy được phần cuối của đường băng. Bóng của cánh máy bay lần đầu tiên chạm đất rất rõ ràng. Cây cối và các tòa nhà vút qua với tốc độ đáng sợ. Máy bay dường như đang song song với mặt đất.

Sau đó, với một cú xóc mạnh, các bánh xe chạm đất và máy bay rung chuyển.

Một phần cánh đột ngột mở ra. Lớp vỏ mỏng manh chống chọi với cơn gió mạnh tưởng như sẽ vỡ ra. Cậu có thể cảm thấy máy bay đang giảm tốc độ hết sức. Nhựa đường xám xịt lướt qua tầm mắt. Tốc độ máy bay vẫn nhanh đến mức dường như sẽ chạy hết phần đường băng còn lại.

Cậu đã không thở được cho đến khi máy bay giảm xuống tốc độ vừa phải. Có một tiếng bíp nhẹ khi đèn báo dây an toàn vụt tắt. Giọng nói trầm thấp của cơ trưởng bắt đầu vang lên qua loa.

[Thưa quý khách, chuyến bay của chúng ta đã đáp xuống Sân bay Quốc tế Los Angeles. Bây giờ là 15:24 ngày 22 tháng 9, nhiệt độ là 23 độ C… .]

Cậu tựa trán vào cạnh cửa sổ và nhắm mắt lại vì kiệt sức. Hoặc một cảm giác tương tự như thế này. Sau 11:00, những ngón chân tê cứng của cậu như cắm xuống đất khi giẫm phải. Đã làm được một lần, có vẻ như sẽ không khó để làm lại lần nữa đâu.

Thật may mắn khi máy bay đã tồn tại. Nhìn những bức ảnh du lịch trên tủ trong phòng khách và quả địa cầu trên giá sách trong phòng làm việc của người kia, thế giới rộng lớn và mơ hồ mà cậu đã mường tượng giờ đã thu hẹp lại đến một khoảng cách mà một cánh tay dang rộng cũng có thể chạm tới.

Dường như bây giờ cậu có thể theo anh ấy đến bất cứ đâu trên thế gian này. Thay vì không ngừng chờ đợi khi anh ấy không thể quay về với mình, cậu có thể tự đến chỗ anh ấy.

***

“Hộ chiếu Hàn Quốc phải không? Đi lối này."

Người hành khách bên cạnh ra hiệu cho cậu.

Ngay khi máy bay dừng lại và đèn thắt dây an toàn tắt, cậu phải mất khá nhiều thời gian để chờ đến lượt và rời khỏi máy bay vì hành khách xếp một hàng dài đáng sợ ở lối đi. Cậu vừa đi vừa kéo vali trên đôi chân tê cứng và đi theo hướng những người khác đang đi, và có rất nhiều hàng dài. Lần này đến phần làm thủ tục nhập cảnh.

“Sân bay LA làm thủ tục thường mất nhiều thời gian.”

Nhận được lời cảm ơn của cậu, cô ấy nói với khuôn mặt mỏi mệt.

“Một hộ chiếu Mỹ sẽ tốt hơn. Đôi khi tôi phải mất cả tiếng rưỡi mới tìm được hành lý.”

"… Một tiếng rưỡi?"

Họ hẹn gặp nhau lúc 16:00. Cậu đang định vội lấy điện thoại ra thì thấy một nhân viên sân bay ở đằng kia dừng một hành khách khác cũng đang muốn sử dụng điện thoại của mình. Người phụ nữ liếc đồng hồ đeo tay và cũng bảo điều tương tự.

“Đã hơn 15:30 một chút rồi.”

“… Khi nào tôi có thể sử dụng điện thoại của mình?”

“Miễn là anh đã đi qua được đây, anh sẽ ổn thôi. Anh có biết tiếng Anh không?”

"Cần tiếng Anh ạ?"

“Trong quá trình làm thủ tục nhập cảnh, họ sẽ hỏi anh mấy câu. Nếu không thể trả lời chính xác, họ sẽ không cho anh vào.”

Chuyện đó có vẻ giống như một trò đùa, nhưng vẻ mặt đối phương lại khiến cậu nghĩ rằng có vẻ nó không phải như vậy. Trong quá trình tìm kiếm thông tin, cậu cũng thấy bài về những vấn đề khi nhập cảnh nhưng cậu đã lướt qua vì không có thời gian.

“Họ thường hỏi gì ạ?”

Khi cậu hỏi, người phụ nữ ngậm thứ gì đó giống như viên kẹo sang một bên má, nghĩ nghĩ một lúc.

“Tại sao lại sang đây, sẽ sang trong bao lâu, vài câu như thế? Và những câu hỏi khác nếu họ thấy cần. Muốn thì họ có thể hỏi thêm.”

"… Vâng."

Gần đây cậu đang học tiếng Anh, nhưng hầu hết nó liên quan trực tiếp đến công việc.

Cậu luyện tập trả lời các câu hỏi trong đầu, dán mắt vào màu xanh sáng của chiếc vali. Dòng người di chuyển chậm đến mức cậu tự hỏi có chuyện gì đã xảy ra chăng. Cuối cùng, phải đến 16:00, dòng người mới tới điểm xếp hàng chia thành nhiều đoạn trước cửa nhập cảnh.

“Anh sẽ làm tốt thôi, đừng sợ.”

Người phụ nữ vẫy tay và bước vào lối đi hẹp trước. Cậu, đang đứng sau cô ấy, ngay lập tức bước tới sau cử chỉ của người nhân viên và đẩy hộ chiếu của cậu cùng tất cả các giấy tờ còn lại vào khe hở. Một số câu hỏi đến từ nhân viên hải quan đang kiểm tra hộ chiếu của cậu, nhưng điều duy nhất cậu có thể nghĩ được là nhanh chóng trả lời và tránh đường cho người sau mà còn không có thời gian để cảm thấy nôn nao.

Ngay sau khi hộ chiếu được đóng dấu và qua cửa, cậu lấy điện thoại ra. Do không có điện, pin chưa được sạc từ sáng hôm qua đã tắt ngúm. Thời gian hiển thị trên màn hình cho thấy ở Hàn đã là sáng ngày hôm sau.

"-Xin lỗi."

Đang tập trung vào màn hình để tắt chế độ máy bay đi nhưng khi cậu bất ngờ ngước lên khi có ai đó chạm vào vai. Hành khách ngồi cạnh cậu lúc nãy cũng đứng ngay cạnh, nhìn cậu như cô ấy vừa đi qua khu vực tiến hành thủ tục nhập cảnh.

Cậu hoài nghi nhìn lại, và cô ấy nhăn sống mũi.

“Chỉ là một câu hỏi, đề phòng trường hợp…”

"Vâng?"

“Anh ở đây một thời gian à? Vì thế không có nghĩa là anh sẽ tiếp tục ở lại hay điều gì đó tương tự chứ.”

Cậu chưa hiểu ý của câu hỏi của cô ấy nên khá ngơ ngác, và làm một cử chỉ mơ hồ về phía nhân viên hải quan mà cô ấy vừa rời khỏi.

“Nhìn lúc nãy, có vẻ như anh mới đến đây lần đầu tiên, nhưng tôi chỉ hỏi đề phòng trường hợp anh không biết.”

“A… Vâng, tôi đang đi du lịch.”

“Có vẻ như vậy. vậy thì… Chúc anh có một chuyến đi vui vẻ.”

“Vâng, cảm ơn vì cô đã luôn giúp tôi ngày hôm nay.”

Khi người phụ nữ vẫy tay và bước đi, không gian rộng lớn hiện lên trước mắt cậu. Như thể có vài chiếc máy bay đã đáp xuống, những chiếc túi đủ kích cỡ liên tục đổ ra trên băng chuyền. Cậu cụp mắt xuống, nghĩ rằng thật may là mình chưa gửi hành lý, và màn hình điện thoại vẫn đen.

"… A… ."

Vẫn không thể bật máy lên. Cậu đã thử nhấn nút nguồn nhưng màn hình lại trở nên đen thui. Cậu để pin dự phòng ở nhà do không mang theo được lên máy bay, lại có sạc nhưng vô dụng vì không có chỗ cắm ngay.

Cảm thấy hơi bồn chồn, cậu kéo vali của mình và tiến đến hàng trước bàn nhập cảnh. Cậu cảm thấy mình cần phải rời khỏi đây càng nhanh càng tốt và tìm cách sạc điện thoại.

Hàng người ở bàn kiểm tra tuy dài nhưng lại nhanh chóng co lại. Nhân viên hải quan đã lấy tờ khai hải quan của cậu gật đầu và cho cậu qua mà không hề mở túi ra.

Cậu loạng choạng bước ra và đi theo những người đang đi phía trước. Một lối đi dài với một bức tường kính màu xanh xuất hiện. Ở cuối hành lang có một lối đi dài chạy dọc theo bức tường theo hướng ngược lại. Có thể nhìn thấy sân bay rộng lớn ở phía cuối và vô số người đang chờ đợi sau hàng rào cao đến thắt lưng ở phía xa.

Cậu dừng lại ngay tại đó. Trong lúc đó, một phụ nữ nước ngoài tóc vàng đẩy một chiếc xe đẩy chở ba chiếc vali nặng nề và đi ngang qua. Trước khi cậu đi đến cuối lối đi, một tiếng hét vui vẻ vang lên từ đâu đó. Người phụ nữ mỉm cười rạng rỡ, hào hứng vẫy tay và rời khỏi tầm nhìn của cậu.

“… … .”

Cậu không thể xác nhận thời gian nhưng rõ ràng là đã muộn hơn nhiều so với giờ hẹn.

Hiện tại anh ấy có ở đâu đó trong đám đông đó không? Nếu không thì phải tìm anh ấy ở đâu?

Liếm đôi môi khô khốc của mình, cậu đứng cạnh bức tường để không bị ai nhìn thấy. Cậu đứng đó, nghịch nghịch tay cầm của chiếc vali. Tim đập nhanh đến nỗi nó vang vọng trong tai.

Một vài người nữa đi ngang qua trong khi cậu vẫn đang do dự. Cậu nhắm mắt lại rồi mở ra, lắng nghe tiếng ồn ào của niềm vui xa xa. Nỗi lo âu dày vò cậu ngày hôm qua lại trỗi dậy.

Lỡ như anh ấy không thích gặp mình thì sao? Có lẽ tất cả chỉ là một giấc mơ. Bay đến một đất nước xa lạ như thế này, những điều quen thuộc lại trở nên xa lạ. Cậu cảm thấy thật lạc lõng.

Cậu hít một hơi thật sâu, kéo túi xách của mình và bắt đầu bước xuống lối đi. Cậu không nhìn những người đang bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều, chỉ nhìn xuống sàn và tăng tốc.

Cậu muốn ra ngoài một cách kín đáo nhất có thể, nhưng ở cuối lối đi, tầm nhìn đột ngột mở rộng, để lộ khu vực chờ ngay phía trước.

Người cậu cứng đờ khi ánh nhìn của nhiều người cùng chĩa thẳng vào mình cùng một lúc.

Vô số những gương mặt không quen biết, những người quốc tịch lạ lẫm. Một không gian cao và rộng rãi tràn ngập ánh sáng xanh và nắng vàng. Cậu thấy hàng chục người chống tay qua lan can và nhìn chăm chăm vào lối ra, trẻ em ngồi trên xe đẩy và vô số tấm bảng trắng có ghi tên ai đó trên đó. Giữa rừng ánh mắt xa lạ lướt nhanh qua mình và tập trung vào lối ra, cậu ngần ngại bước từng bước.

Và người kia đã ở đó.

Khuôn mặt ưa nhìn, chỉnh tề của anh ấy khi đang đợi cậu, nhận ra cậu và bước xuống lối đi giữa đám đông.

Khi tỉnh táo lại, cậu đã bắt đầu chạy rồi. Giống như trong một giấc mộng. Cậu chạy về phía người kia nhanh đến chiếc vali có bánh xe không thể theo kịp. Khi cậu ném toàn bộ thân thể của mình về phía đối phương, cánh tay anh ấy cũng ôm cậu thật chặt.

Cậu không thể nghĩ được gì khi chìm đắm trong cái ôm chặt mà cậu đã rất nhớ trong hai tuần, mùi cơ thể ấm áp và quen thuộc. Cậu không còn thấy thấp thỏm về bất cứ điều gì nữa.

“…Trưởng nhóm -.”

Anh ấy nắm lấy tay cầm chiếc vali bị đổ xuống đất và dẫn cậu ra khỏi lối đi, khi cậu vẫn bám vào ngực đối phương. Đi được vài bước, người cậu lại bị kéo sâu vào vòng tay người kia. Anh ấy ôm cậu thật chặt như muốn bóp nát cả người cậu rồi thở ra một hơi dài. Bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve lưng cậu.

“…Trưởng nhóm….”

“… … .”

"Em ra muộn quá... Em không biết anh vẫn còn ở đây."

Cậu dùng ánh mắt rà qua từng đường nét trên mặt anh ấy và trả lời một cách máy móc. Hai tuần nữa không gặp, anh ấy đã hơi gầy đi. Đường quai hàm sắc nét hơn, và đôi môi đẹp đẽ trông thô ráp. Nghe được câu trả lời, đôi mắt mệt mỏi của đối phương từ từ cong lên.

“Sao em không kiểm tra tin nhắn?”

“A… Khi đến nơi thì máy hết pin.”

Từng chút một, cậu bình tâm lại và bắt gặp ánh mắt của nhiều người đang liếc về phía hai người. Đó là cái nhìn tò mò hơn là khinh thường. Cậu nhẹ nhàng nói, vẫn ôm lấy cổ người kia.

“Em nghĩ mọi người đang nhìn mình chằm chằm.”

“Họ nhìn Lee Seo-dan vì em quá phấn khích khi thấy anh.”

Trong giọng nói của anh ấy có chút ý cười. Cậu không buông lỏng vòng tay ôm đối phương, nghĩ rằng dù sao đây cũng là đất nước xa xôi và cậu sẽ không gặp lại họ nữa.

Trưởng nhóm Han bắt cậu ngẩng mặt lên và nhìn xuống cậu hồi lâu. Đôi mắt anh quét khắp mọi ngóc ngách trên mặt cậu. Những ngón tay từ từ xoa mắt và vuốt tóc mái của cậu. Môi anh ấy chạm nhẹ vào vầng trán lộ ra của cậu và giữ nguyên ở đó. Một tầm nóng rực không ngừng lướt qua môi cậu.

"Anh muốn hôn em đến phát điên."

Ham muốn mãnh liệt sôi sục trong giọng nói như bị khóa chặt lại.

Cậu hầu như cũng không làm dịu trái tim đang đập dữ đội của mình lại. Trong đầu vẫn nhớ đến có khoảng một trăm người đang đứng xung quanh mình và buộc bản thân phải tránh xa anh ấy ra một chút.

“Anh đến lúc mấy giờ?”

"Cách đây không lâu."

Anh ấy vẫn nhìn xuống cậu, người đã lùi lại khoảng một sải tay, và nắm lấy cổ tay cậu đang quấn quanh lưng mình. Một bàn tay nóng hổi luồn vào giữa các ngón tay cậu.

“Chúng ta hãy đi thôi. Trừ khi em muốn đi thăm quan sân bay.”

"… Vâng ạ."

Nghĩ lại thì, đã đến lúc anh ấy phải quay lại làm việc rồi.

Cậu đầy nuối tiếc hoàn toàn rời khỏi vòng tay đối phương. Tay vẫn bị nắm lấy, cậu mù quáng bước đi theo người kia. Trưởng nhóm Han dẫn cậu cùng vali ra cổng sân bay, vẫn giữ nụ cười trên môi, nhìn xuống cậu.

“Em đã đến được đây mà không bị lạc.”

“… Khi em thực sự thử thì thấy nó không khó lắm.”

Nửa ngày từ lúc lên máy bay đến giờ có thể coi là một tuần, nhưng cuối cùng thì cũng thành công vì đã đến nơi an toàn.

“Khi em tìm kiếm trong mạng, mọi thứ đều xuất hiện. Ngay cả ở sân bay, đi đâu cũng có vấn đề, và những người em gặp trên đường đều nhiệt tình giúp đỡ.”

“Ừ, thế thì tốt quá.”

Khi họ bước ra khỏi sân bay, một cơn gió mát thổi qua. Đó là một buổi chiều lười biếng khi mặt trời đã bớt. Khung cảnh bên ngoài sân bay đông đúc taxi, ô tô và bãi đậu xe khổng lồ phía sau không khác gì Hàn, nhưng không khí thì thật lạ. Ở phía xa của tầm nhìn rộng mở, cậu bắt gặp một hàng cây cọ cao cao.

"A."

Cậu nghĩ đến một chuyện và đột nhiên dừng bước. Anh ấy cũng dừng lại và nhìn vào mặt cậu.

"Chúc mừng sinh nhật."

Cậu muốn chúc điều gì đó nghiêm túc, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười. Trưởng nhóm Han hơi nhăn nhó nhìn xuống cậu.

“Em cũng đã mua một món quà.”

Cậu bổ sung, sợ anh ấy sẽ hiểu lầm cậu chỉ chúc mừng bằng lời.

Trưởng nhóm Han cuối cùng cũng mỉm cười yếu ớt trước những lời đó. Đôi lông mày sắc bén dịu lại.

“Lee Seo-dan đến là đủ rồi.”

“Em cũng muốn nấu canh rong biển nữa.”

“…Có thể nấu lúc về nhà. Em có thích bữa ăn trên chuyến bay không?”

“A… Rất thú vị, nhưng em cảm thấy hơi không thích… Có trứng tráng, nhưng nó có vị khác với trứng do Trưởng nhóm làm.”

Anh ấy dẫn cậu  đi không chút do dự giữa những chiếc ô tô đang đỗ trong bãi đậu. Đèn pha của một chiếc sedan màu xanh hải quân xa lạ, lặng lẽ nháy sáng.

"Lên đi."

Anh ấy buông tay cậu ra, mở cửa hành khách rồi quay ra sau xe, chất vali vào cốp. Cậu đứng đó cho đến khi người kia bước lại bên cửa tài xế.

"Sao thế."

"… Không ạ."

Thật kỳ lạ khi được ở bên người này dưới ánh nắng chói chang. Sau khi lên xe, đầu óc cậu bình tĩnh lại đôi chút, nhưng vẫn cảm thấy bồn chồn nếu không liên tục ngước mắt lên kiểm tra anh ấy.

Trưởng nhóm Han ngồi vào ghế lái, đóng cửa xe nhưng không nổ máy. Nhìn ra ngoài kính chắn gió, không có chuyển động nào. Cậu cài dây an toàn và ngước lên nhìn người bên cạnh.

Cậu có thể đoán được chỉ bằng cách nhìn vào khuôn mặt người kia. Không khí trong xe càng lúc càng đặc và ngột ngạt. Cậu biết chuyện gì sẽ xảy ra nhưng trong bụng cồn cào còn tim thì đập thình thịch. Cậu run run hít vào một hơi và cắn vào môi trong.

Trưởng nhóm Han lên tiếng, vẫn không nhìn cậu.

“Có người có thể đi ngang qua.”

“… … .”

“Nếu em thấy ngại thì ngay bây giờ hãy bảo anh.”

Cậu do dự, rồi lặng lẽ lắc đầu và nhận ra anh ấy không thể nhìn thấy nên cậu giơ đưa tay lên phía trước. Khi tay cậu chạm vào vai đối phương, người cũng bị kéo mạnh. Cậu ngã đè lên người bên cạnh với phần thân dưới bị dây an toàn níu lại. Lúc cậu nhắm chặt mắt lại, Trưởng nhóm Han dùng cả hai tay ôm lấy má và hôn cậu.

“Cái-!”

Khoảnh khắc bờ môi chạm nhau, sức nóng dâng lên trong bụng cậu. Cậu ôm lấy cổ anh ấy và ôm chặt đối phương vào lòng.

Trưởng nhóm Han cắn môi dưới của cậu khá đau, mút lấy phần thịt mềm như muốn cắn đứt nó. Bên trong miệng anh ấy nóng đến mức chỉ cần chạm vào nó cũng có thể đốt cháy bên trong môi cậu. Nó dường như tan chảy cả ra.

“Ha, vâng….”

Như đang chạm vào bộ phận thân mật nhất trên thân thể, phần thịt đỏ trong miệng cọ vào môi cậu một cách thô bạo. Hơi nóng lan tỏa như sóng nước. Má và tai đỏ bừng. Trưởng nhóm Han còn chưa đưa lưỡi vào miệng mà chỉ liếm, cắn nhẹ môi, rồi đặt môi lên chóp mũi cậu thì thầm.

“Em phải thở đi.”

“Này, à….”

Cậu cố hô hấp bằng mũi như thể đây là nụ hôn đầu tiên của hai người. Anh ấy lần lượt hôn lên đôi mắt đỏ hoe, lại nuốt xuống đôi môi sưng tấy của cậu. Rồi mút phần thịt bên trong, liếm và để lại  một dấu răng.

Tim đập nhanh đến nỗi mắt cậu cứ mở rồi nhắm lại. Đôi mắt đen của người kia rõ ràng nằm chiếm toàn bộ tầm nhìn của cậu.

“Ư, cả Trưởng nhóm nữa, ha ha-.”

Âm thanh phát ra bị bóp nghẹt. Đầu lưỡi của anh ấy nhẹ nhàng vạch ra ranh giới giữa môi và bên trong miệng cậu.

“-Mắt, mắt, nhắm lại…”

"Để sau."

Giọng nói trầm thấp xen lẫn hơi thở bị đè nén và sôi sục. Không kìm được sự phấn kích, lần đầu tiên anh ấy tóm lấy lưỡi cậu đang cố lẩn vào trong bằng hàm răng chắc khỏe. Vì sự thiếu kiên nhẫn của anh ấy mà đầu lưỡi của cậu đã bị cắn như một sự trừng phạt.

Khi cậu run run bám lấy mình, anh ấy nhẹ nhàng liếm chiếc lưỡi nóng đỏ của cậu như muốn xoa dịu nó. Cái chạm của lưỡi đối phương làm cậu râm ran đến tận cuối xương cột sống.

“Ư, ư… ha ha…”

“Cho lưỡi vào miệng anh đi.”

Anh ấy thì thầm với đôi môi mím lại. Đối phương cũng thở dốc như cậu. Cơ thể đang ép chặt của họ run run lên cùng nhau.

“Cho nó vào và liếm bên trong, thử xem.”

"Hư, vâng, Trưởng-ư, Trưởng nhóm-."

Cái lưỡi nóng bỏng không chịu nghe lời. Ngay cả trong tình huống này, cậu vẫn bực bội khi người này vẫn đủ khả năng để tự kìm chế. Cậu thở hổn hển và nói với đôi môi hé mở.

“Em sẽ, cho nó vào, ôi, em sẽ làm…”

Cảm giác như bộ não đang sốt của cậu sắp tan chảy.

“Này, Trưởng nhóm, mở miệng đi.”

Môi chạm vào nhau vẽ nên một vòng cung. Sau đó, như thể muốn thử, anh ấy hơi hé đôi môi vốn đã hoàn toàn khép lại của mình và mở ra khoảng trống mà cậu muốn.

Cậu đưa lưỡi vào miệng đối phương như thể đang cực kỳ đói khát. Xuyên qua kẽ răng thẳng và đưa sâu vào, chạm vào lưỡi anh ấy.

“À, ư….”

Tiếng động phát ra có vẻ thật ướt át. Bên trong miệng anh ấy nóng hơn nhiệt độ cơ thể của làn da mà cậu đang chạm vào, và vô cùng ngọt ngào.

Cậu nhắm chặt mắt lại và dùng lưỡi liếm mạnh vòm miệng và bên trong má anh ấy cho đến khi gốc lưỡi nhoi nhói. Cậu rà từng đường nét trong miệng anh ấy, như đối phương đã từng làm vời mình. Nhưng không thể chạm tới sâu phía sau nên khi thay đổi góc độ, mũi cậu va vào mặt người kia rất đau. Ngay cả cơn nhức nhối trong cái đầu nóng bừng của cậu cũng là một niềm vui.

“… … -.”

Anh ấy lẩm bẩm điều gì đó với đôi môi mím lại. Tiếng rên rỉ dữ dội không thành tiếng xuyên qua cơ thể cậu. Anh ấy nắm lấy cổ tay cậu quanh cổ anh ấy và kéo nó xuống.

“- Ối!”

Và tư thế thay đổi ngay lập tức do sự chênh lệch sức mạnh quá lớn.

Người cậu bị đẩy vào ghế phụ, ép chặt vào tựa lưng, rồi anh ấy trèo lên người cậu. Khi gạt cần, lưng ghế bị ngả ra sau. Khi cậu ngả xuống, môi người kia nuốt chửng những âm thanh bật ra theo phản xạ của cậu.

“Hư-A, không….”

Hai tay bị tóm và trói trước ngực. Toàn thân bị sức nặng của đối phương đè xuống. Anh ấy rời môi đi, nhưng giữ chặt khiến cậu không thể cử động. Một âm thanh ướt át vang lên.

Cậu mở choàng mắt, thấy dục vọng trần trụi trong đôi mắt đen lấy của anh ấy, rồi nhanh chóng nhắm mắt lại. Tim đập nhanh đến mức khiến cậu cảm thấy quay cuồng.

“Anh không nghĩ chúng ta có thể làm tiếp ở đây.”

Anh ấy chậm rãi chất vấn cậu bằng một giọng điệu khắc nghiệt.

“Vậy tại sao em lại bắt đầu một chuyện mình không thể xử lý được thế?”

"Ha!"

Cặp đùi cứng rắn ép vào dương vật cương cứng của cậu cố tình chuyển động. Cả người cậu giật bắn và những ngón chân co lại. Cậu không thể ôm anh ấy vì tay đã bị giữ lại, nhưng cậu ngẩng đầu lên, mím môi lại.

“Ư, ưm!”

Đối phương bắt đầu cắn vào cái cổ trắng nõn. Cơn đau thoáng qua biến thành khoái cảm râm ran khi môi anh ấy lại đè vào vết răng vừa để lại.

Anh dùng lưỡi liếm khoảng trống giữa xương đòn và dùng môi mút chúng vào. Phần thịt mềm mại bị hút vào cái miệng nóng bỏng. Toàn thân cậu run rẩy, cực kỳ nhạy cảm, như thể phản ứng lại từng cử động của anh ấy.

“Hư, a-. Aa... ."

Rõ ràng là dấu vết vẫn sẽ ở đó, và sẽ rất dễ nhìn thấy nhưng cả người kia và cậu đều không quan tâm đến điều đó. Chậm rãi, đôi môi chảy xuống cổ, hôn nhẹ lên chóp cằm của cậu. Trong khi cậu thư giãn trước sự đụng chạm nhẹ nhàng ấy, khác với động tác mãnh liệt trước đó, hai bờ môi cuối cùng cũng tìm đến nhau. Lần này người kia đưa lưỡi vào trong miệng cậu mà không báo trước hay chuẩn bị gì.

"Hư!"

Như thể đang cố chứng tỏ nụ hôn trước đó của cậu vụng về đến mức nào, chiếc lưỡi nóng bỏng của anh ấy quấn lấy cậu ngay lập tức. Đó là thứ cậu đã chờ đợi bấy lâu nay. Sợi dây liên hệ giữa họ tốt đến mức cậu nghĩ cứ thế này chết cũng không sao.

Cậu cứ quên hô hấp nên anh ấy phải gõ nhẹ vào mũi cậu. Khi cậu hụt hơi, anh ấy ngả người ra sau một lát, khi cậu bình tĩnh lại, đối phương lại dùng đầu ngón tay cọ môi cậu rồi hôn thật mạnh và thật sâu.

Lưỡi người kia liếm và cọ xát mọi bề mặt trong miệng khiến nó nóng bừng. Tôi mím môi anh, sợ anh sẽ lùi lại và nói rằng thế là đủ.

“Ha, hm….”

Đột nhiên, chiếc lưỡi đã trượt ra từ từ mà không dừng lại, lại trượt vào trong như thể nó đang tiến thẳng vào bên trong.

Anh ấy túm lấy gáy và buộc cậu phải ngửa cổ ra sau, ấn đầu lưỡi xuống phần thịt mềm mại nối thẳng xuống cổ họng cậu. Những động tác thô bạo khiến cậu liên tưởng đến những chuyển động đâm vào trần trụi.

Cậu nhẹ nhàng hé miệng để dễ dàng hơn cho người phía trên, cậu duỗi những ngón tay bị túm chặt của mình ra và bắt lấy áo anh. Một cảm giác sung sướng tràn ngập đầu óc cậu và nhuộm đỏ tầm mắt.

“Này, này, a…. A... ."

Có một âm thanh ươn ướt và đôi môi từ từ rời xuống. Vài nụ hôn nhẹ nhàng và ngọt ngào đáp xuống đôi môi sưng tấy và đau nhức của cậu. Khi cậu vừa mở mắt ra, khuôn mặt anh ấy vẫn ở đối diện trước mắt.

Cậu ngơ ngẩn nhìn lên, nâng nhẹ cằm mình lên tiếp tục nụ hôn, còn người kia chỉ mỉm cười. Đôi mắt sắc bén dịu lại.

“Cầu xin anh làm nhiều hơn nữa cũng không ích gì đâu.”

Rồi anh ấy cũng nhận một nụ hôn nhẹ lên môi cậu.

Cậu nghĩ sẽ thật tuyệt nếu chỉ ngồi đây và hôn nhau cả ngày. Cảm thấy thật không đáng tiếc khi anh ấy nhỏm dậy và nhanh nhẹn ngồi lại vào ghế lái. Nếu không nhớ ra người kia phải quay lại làm việc, có lẽ cậu đã cởi nút ống tay áo thay vì kéo cần điều chỉnh tựa ghế rồi.

Trưởng nhóm Han thở hắt ra một hơi rồi nổ máy.

Cậu cố gắng chỉnh lại quần áo lộn xộn và đầu óc rồi bời của mình khi chiếc xe êm ái rời khỏi bãi đậu xe. Mãi đến khi xe dừng lại ở một ngã tư rộng lớn rợp bóng cọ khổng lồ, cậu mới có thể bình tĩnh lại được phần nào và cất tiếng hỏi.

"Anh đang chuẩn bị về chỗ làm à?"

Anh ấy liếc nhìn về phía cậu.

“Anh sẽ đưa Lee Seo-dan về khách sạn trước. Anh nghĩ sẽ phải quay lại làm việc muộn một chút để hoàn thành nó trong ngày hôm nay.”

"… Đến mấy giờ ạ?"

“Anh không biết chính xác thời gian nhưng chắc sẽ qua giờ ăn tối. Lee Seo-dan nghỉ ngơi đi và khi nào đói, em có thể gọi dịch vụ phòng.”

Anh ấy nhẹ nhàng khởi động xe. Cảm giác động cơ rung chuyển truyền đến thân thể cũng khác, có lẽ là do mẫu xe khác nhau.

Cậu hoàn toàn thả lỏng người trong chiếc xe do anh ấy lái và hướng mắt ra đường nơi mặt trời đang dần lặn. Những đám mây treo trên bầu trời như một tấm màn mỏng trong suốt. Không khí dường như lấp lánh.

“Em cảm thấy như mình đang đi du lịch vậy.”

Cậu là người duy nhất đi du lịch còn anh ấy đang đi công tác, nhưng anh ấy bình tĩnh đồng ý khi ngước nhìn bầu trời cậu đang nhìn.

"Anh hiểu rồi."

“Mình đã đi chơi một lần dài ngày trong dịp Chuseok rồi….”

“Chuyện này thì liên quan gì tới chuyện đó? Trong lễ Chuseok, chúng ta muốn đi thôi.”

Chiếc xe êm ru tiến vào lối đi của khách sạn. Cậu sửng sốt vì nghĩ rằng phải mất một lúc mới đến nơi.

“Chúng ta ở đây ạ?”

“Phòng 1607. Chìa khóa ở đây, đừng lạc đường và lên thẳng phòng nhé. Anh sẽ gọi cho em, vì vậy sạc điện thoại đi nhé."

Anh ấy đưa cho cậu chìa khóa thẻ của mình và hướng dẫn. Cậu chưa kịp trả lời đàng hoàng thì cửa xe đã mở ra. Một người phục vụ mặc đồng phục đi tới và lấy vali của cậu ra khỏi cốp xe.

"Vậy thì... Hẹn gặp lại vào tối nay nhé."

Cậu không thể nói chuyện với anh ấy qua cánh cửa mở. Trưởng nhóm Han nhẹ gật đầu rồi khởi động xe ngay khi cậu đóng cửa lại. Tim cậu nhói lên khi nhìn thấy chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt không lâu sau khi hai người vừa được gặp lại nhau.

Cậu đứng đó ngơ ngác rồi kéo vali qua một cánh cửa lớn.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo