Chủ Nhân Của Ngày Thứ 7 - Quyển 5 - Extra 4 (7)

Anh ấy đưa cho cậu chìa khóa thẻ của mình và hướng dẫn. Cậu chưa kịp trả lời đàng hoàng thì cửa xe đã mở ra. Một người phục vụ mặc đồng phục đi tới và lấy vali của cậu ra khỏi cốp xe.
"Vậy thì... Hẹn gặp lại vào tối nay nhé."
Cậu không thể nói chuyện với anh ấy qua cánh cửa mở. Trưởng nhóm Han nhẹ gật đầu rồi khởi động xe ngay khi cậu đóng cửa lại. Tim cậu nhói lên khi nhìn thấy chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt không lâu sau khi hai người vừa được gặp lại nhau.
Cậu đứng đó ngơ ngác rồi kéo vali qua một cánh cửa lớn.
Đó là một tiền sảnh tuyệt đẹp. Những cột đá cẩm thạch trắng lên đến tận trần nhà cao và những chiếc đèn chùm hình học treo khắp không gian rộng lớn. Kính trên một bức tường nhìn ra sân trong với những chiếc ghế xếp, những cây cọ và một hồ bơi màu xanh hình hạt đậu.
Cậu nán lại để nhìn những chiếc ghế sofa và bàn thoải mái ở sảnh và mọi người đang nhàn nhã nhấp cà phê. Nhạc jazz du dương mà chắc đang được phát ra từ một chiếc loa ở đâu đó.
Sẽ thật tuyệt nếu có thời gian ngồi đây với anh ấy và thư giãn. Trong đầu nghĩ đến chuyện mình nên chụp vài tấm ảnh sau đó, cậu bước vào thang máy.
Tầng 16.
Trong khi bấm số tầng và chờ đợi, cậu nhớ đến một khách sạn khác nơi mình từng hẹn gặp anh ấy.
Lúc đó, cậu không thể nhớ nổi khung cảnh sảnh khách sạn mình đã nhìn thấy hàng tuần ngoại trừ một chiếc đèn chùm. Đó là bởi vì mọi sự chú ý đều tập trung vào căn phòng khách sạn mà người kia đang đợi ở đó, và cậu không hề có thời gian để quan sát xung quanh.
Đã gặp anh ấy bao nhiêu lần ở khách sạn rồi nhỉ? Một ngày nào đó hai người bắt đầu hẹn nhau tại nhà anh ấy, và đến cuối cùng, không thể hẹn hết mười ba lần, và mối quan hệ đã bước sang một giai đoạn khác.
Ở hành lang tầng 16 của một khách sạn ở bên kia thế giới, cậu nhớ lại khoảng thời gian đó. Đó là một thứ gì đó có vẻ xa vời, giống như đã cách đây vài năm hơn là mới đầu năm nay thôi.
Phòng khách sạn, từ cửa bước vào, đã rất sạch sẽ và rộng rãi. Gần lối vào có một chiếc giường trông lớn hơn một chiếc giường Kingsize một chút, hai bên giường là hai chiếc tủ đầu giường với đèn chụp đặt trên đó.
Có một chiếc bàn tròn nhỏ, hai chiếc ghế sofa đơn, một bàn làm việc và một chiếc ghế văn phòng bọc da có bánh xe cạnh tấm kính suốt từ trần xuống đến sàn dẫn ra ban công ở phía bên kia căn phòng.
Cậu đặt chiếc vali màu xanh nhạt cạnh cửa, nó khá nổi bật do tông màu nâu trầm trong phòng. Còn bản thân thì ngồi lúng túng trên tấm ga trải giường màu trắng không một nếp nhăn.
Những tưởng mình không mệt, nhưng khi cảm nhận được độ đàn hồi của tấm nệm êm ái, cơ thể cậu vốn luôn căng thẳng trên chiếc ghế chật hẹp trên máy bay bỗng trở nên nặng trĩu. Đầu cũng hơi choáng váng.
Cậu ngồi đó ngơ ngác một lúc rồi đứng dậy lục lọi túi xách của mình. Cậu cho ba lô vào trong vali đang mở, lấy điện thoại và bộ sạc ra, cắm vào bộ chuyển đổi cạnh bàn cạnh giường nơi người kia đang cắm sạc.
Khi cậu bật điện thoại lên, thời gian trên màn hình khóa đã chuyển thành thời gian ở đây. Chức năng GPS dường như tự tìm ra vị trí. Lúc cậu nhìn xuống màn hình, các tin nhắn bắt đầu nhảy với tiếng bíp. Khi nhìn thấy tên Tiền bối, cậu ấn vào và ba biểu tượng cảm xúc về chú chó cụp tai hiện lên cùng một dòng tin nhắn.
“Chúc cậu có một chuyến đi tốt đẹp. Sau khi về hãy kể cho tôi nha!」
Chắc hẳn chị ấy đã khá lo do cậu trong mấy ngày chật vật ở công ty.
Ở nhà đang là sáng sớm thứ Bảy, Tiền bối có thể vẫn còn đang ngủ, nhưng cậu không muốn trả lời tin nhắn của chị ấy chậm hơn nữa nên cậu ngồi dậy trên giường và bắt đầu đánh chữ trả lời.
"Xin lỗi vì tôi đã hồi âm muộn."
Cậu định viết một tin nhắn dài bắt đầu bằng câu đó, nhưng rồi lại xóa đi và viết đơn giản hơn.
“Chúc Tiền bối cuối tuần vui vẻ ạ! Tôi vẫn ổn ạ. Haha. Khi về, tôi sẽ liên lạc với chị ạ!"
Và khi cậu quay lại màn hình chính thì cửa sổ chat với Team trưởng Han đã sáng lên. Trong lúc đó, cậu bấm nhanh vào tên anh ấy để xem đối phương đã nhắn gì với mình, và một tin nhắn hiện ra.
“Anh đang đợi bên ngoài, em hãy làm thủ tục và đi ra nhé.”
"Thế nào rồi? Hãy gọi cho anh nếu em không thể tìm thấy anh."
Khi cậu cuộn lên, có tin nhắn trả lời của anh ấy cho tin nhắn cuối cùng cậu gửi. Đó là tin nhắn đến cách đây nửa ngày, lúc cậu đang trên máy bay chờ cất cánh.
“Theo thống kê, xác suất xảy ra tai nạn máy bay là rất thấp.
Đừng lo lắng quá, cứ thư giãn và ăn đi. Nếu không ngủ được, hãy xin tiếp viên hàng không một chút rượu."
Kéo xuống sâu hơn, tin nhắn phía trên chắc hẳn là tin đã gửi từ sân bay, có một câu ngắn gồm năm chữ cái và một dấu chấm.
Cậu nhìn xuống những chữ cái hình vuông đơn giản một lúc rồi chụp ảnh màn hình để lưu lại. Lúc nhìn vào màn hình, cậu phải hít một hơi thật sâu như thể sắp phóng to và nuốt chửng những con chữ đó bằng mắt mình. Dường như ánh nắng chiều muộn mờ ảo ngoài cửa sổ xuyên qua da thịt và chạm thẳng vào trái tim cậu.
Đến lúc mí mắt nặng trĩu, cậu cố gắng đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Bước vào phòng tắm cùng một bộ quần áo thoải mái, tắm rửa rồi đánh răng. Thân thể bị nước nóng xối vào càng ngày càng mệt mỏi. Khi bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc đã khô hơn một chút, thứ duy nhất trong tầm mắt cậu là chiếc giường.
Cậu cởi dép và chui vào dưới tấm chăn. Vùi má vào chiếc gối dường như có thoang thoảng mùi hương của người kia và gần như chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
(Hết Extra 4)
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo