Editor: HThanh.
“Nhưng anh thật sự đã kiếm công thức như thế nào vậy? Nghe nói việc làm lộ công thức thuốc gần như là điều cấm kỵ đối với những người chế tạo thuốc mà. Thật ra tôi đã không mong đợi gì đâu.”
“Ờ... thì có một đứa biết cách thu thập thông tin giỏi.”
Quả nhiên là trung tâm việc vặt sao.
Lần này nghe không thấy tiếng gọi ‘đại ca’, có vẻ ít nhất cũng là người cùng trang lứa.
“Tôi đã đặt một tủ kính trưng bày trong phòng nhỏ. Tôi sẽ chế thuốc và chất đầy trong đó, khi vào cổng thì cứ tự nhiên lấy mang theo nhé.”
“Không cần làm vậy cũng được mà, ngón tay của Cho Rong nhà mình đã nhuộm đầy nước thuốc rồi.”
Dưới móng tay cậu đã chuyển màu xanh lá vì nhặt thảo dược.
Hành động của Sa Geon Woo tiến lại gần rồi dùng tay bóp nắn ngón tay tôi khiến gáy tôi nóng bừng.
Mùi cơ thể cảm nhận được từ khoảng cách gần khiến tinh thần tôi mụ mị.
“Đi, đi rửa mặt rửa tay nhanh đi rồi quay lại đây. Mồ hôi khô hết rồi, anh không thấy khó chịu sao?”
“Ừ nhỉ. Tôi đi rửa đây, nên em dọn dẹp đi. Đi ăn cơm thôi.”
“Đã đến giờ ăn cơm rồi sao? Hình như vừa mới ăn sáng xong ấy. Thời gian trôi nhanh thật đấy.”
“Lại nói như một ông già vậy.”
Hắn vừa trách móc vừa dùng tay xoa xoa mái tóc tôi rồi đi vào phòng tắm.
Tôi vô thức nhìn chằm chằm vào tấm lưng rộng biến mất sau cánh cửa đóng lại rồi thở dài.
Có phải mình vốn dễ dãi như thế này không?
Có phải mình là kiểu người dễ bị mê hoặc ngay lập tức chỉ vì ai đó đối xử tốt với mình chút sao?
Đến lượt Lee Dong Jae mình cũng như vậy rồi phá hỏng cuộc đời, giờ lại như thế nữa.
Có vẻ mình vẫn chưa tỉnh ngộ.
“Đồ điên, tỉnh táo lại đi.”
Tôi đập đầu ‘cộp’ xuống bàn, đám thảo dược đang nhặt bị nghiền nát.
Nhưng mà Lee Dong Jae và Sa Geon Woo là khác nhau.
Nếu hỏi chắc chắn là khác không thì tôi không thể đảm bảo được.
Làm gì có cách nào để hiểu được nội tâm của người khác, và cũng không thể biết được chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai.
Rốt cuộc thì phải trải qua mới biết được.
Trải qua khoảng một năm thì liệu có thể thấy được một khía cạnh rất nhỏ của một người không.
Nhưng mà dự kiến hắn sẽ chết trước cả một năm.
Vậy thì việc chờ đợi dành thời gian để trải nghiệm chẳng phải là vô nghĩa sao.
Đau đầu quá.
Không yên tâm để tin tưởng ai đó, cứ cố gắng quyết tâm không tin tưởng nhưng tôi lại cứ nhìn về phía họ.
Dù nghĩ rằng như thế này chẳng phải là lặp lại quá khứ sao, nhưng tôi lại không có ý định đuổi hắn đi.
“Trước mắt... cứu đã rồi tính tiếp.”
Dù đó là một người đáng tin cậy, hay rốt cuộc chỉ là một kẻ lừa đảo sẽ phản bội tôi, thì hiện tại Sa Geon Woo không có ý định làm hại tôi, và tôi lo lắng vì những chuyện trong quá khứ chứ không phải vì tôi nghi ngờ bản thân hắn.
Trước tiên, tôi cần cứu mạng mình khỏi tình trạng nguy cấp hiện tại, sau đó dành thời gian để đánh giá xem hắn có thực sự là một người đáng tin cậy hay không.
[Tái chế bãi rác].
Tôi nhớ đến một dự án khó chịu đến mức không muốn thốt ra.
Bên dưới đó là vô số những môi trường khắc nghiệt được liệt kê.
Không biết trại trẻ mồ côi mà hắn đã ở thuộc loại nào trong số đó.
Không có môi trường nào có thể gọi là tốt hơn, tất cả đều tàn nhẫn và khắc nghiệt đối với trẻ nhỏ.
Thậm chí, sau khi trải qua một tuổi thơ như vậy, hắn vẫn chưa thể thoát ra được.
"Mình phải đưa anh ấy ra."
Trước khi bước vào cánh cổng nơi hắn đã chết.
Để làm được điều đó, tôi phải xác định hướng đi tiếp theo.
===
― Hắn ta đã chết.
( Chắc là đang nhắc đến Yoon Seung Gyu - thằng tró giết chết bà của Cho Rong ).
Tôi đã cảm thấy thế nào từ giọng nói vang qua điện thoại?
Không một chút cảm giác thực nào, tôi thở dài như một tiếng than rồi im lặng.
"Thưa quý khách?"
Giọng nói cẩn trọng gọi.
"...... Bằng cách nào?"
― Để phòng hờ, quý khách tốt nhất không nên biết chi tiết. Chỉ cần biết đó là một cái chết do tai nạn là được.
Tôi không bồn chồn như đã nghĩ.
Tôi bình tĩnh hơn mong đợi, hơn mong đợi... không có chút vui mừng nào.
Thứ đáng lẽ phải nhận được thì giờ đây muộn màng, miễn cưỡng, chỉ sau khi trả giá mới có thể có được.
Trong đó, làm sao có thể tìm thấy niềm vui và hạnh phúc?
Chỉ là không vui cũng không buồn, không hạnh phúc cũng không chán nản.
Những cảm xúc tích cực và tiêu cực trộn lẫn và triệt tiêu lẫn nhau, thật bất ngờ là không nặng nề chút nào, mà thản nhiên đến mức đáng ngạc nhiên.
Tôi xoa xoa vùng ngực hơi tức nghẹn, ừm, chọn lời nói thì Choi Myung Pil gọi tôi lần nữa.
― Tôi sẽ thu hồi điện thoại này trong lần tới.
"Xác nhận...... làm sao để xác nhận hắn đã chết......"
― Nào nào, hãy bình tĩnh nào thưa quý khách. Dù có gấp đến đâu, ngay bây giờ cũng không thể vào nhà tù để xác nhận thi thể. Dù sao vì là chuyện xảy ra trong tù, nên sau khi xác định nguyên nhân cái chết, sẽ liên lạc với gia đình. Sẽ mất khoảng một tuần vì có các thủ tục.
"...... Là gì?"
― Hử, vị khách thông minh của chúng tôi đã đi đâu mất rồi? Hoàn toàn mất hồn rồi. Là gì ư? Đám tang chứ còn gì nữa.
"À......"
Không thể phản bác, tôi đã mất hồn một trăm phần trăm.
Như thể đoán được dù không nhìn thấy tôi, Choi Myung Pil cười khúc khích.
― Quý khách ổn chứ? Nếu ngất xỉu thì hãy hét lên một tiếng đi ạ.
"Tại sao tôi lại ngất xỉu?"
― Vì quá vui?
"Đây...... có phải là chuyện đáng vui không?"
― Tất nhiên, tất nhiên rồi. Kẻ xấu đã bị trừng phạt, và xã hội cuối cùng cũng đáng sống, chẳng phải là chuyện đáng vui sao?
Từng câu từng chữ đều sai.
"Kẻ xấu bị trừng phạt là vì tôi đã trả cái giá khiến ông chú hài lòng. Trong giao dịch này, xã hội chẳng giúp được cái gì. Nếu không phải tôi, thằng khốn đó vài tháng sau đã lang thang khắp nơi bình thường rồi. Xã hội này có phần nào đáng sống chứ?"
Xã hội như thế này, chết tiệt.
Tiêu tan đi, hủy diệt đi.
Những lời nguyền rủa tuôn ra trong lòng không hề cảm thấy quá đáng chút nào.
Thế giới này đáng lẽ phải sụp đổ từ lâu rồi.
Ba mươi năm trước, cái ngày ‘Đại Biến Động’ đáng lẽ ra phải là ngày tận thế của loài người.
Nếu vậy thì tôi đã không phải chứng kiến cảnh bẩn thỉu này.
Khi tôi thở dài một tiếng nặng nề như một ông già đã sống hết cuộc đời, ông tặc lưỡi.
— Chắc cậu lại nghĩ làm sao để đợi một tuần nữa đây, tôi đã đoán trước được điều đó nên cố tình liên hệ sau một tuần.
“.... Vâng?”
— Có nghĩa là một tuần mà cậu phải chờ đã trôi qua rồi.
Tôi không hiểu rõ ông ấy đang nói gì.
Tốc độ xử lý của đầu óc tôi có vẻ chậm hơn bình thường.
Cứ như thể các tế bào não hôm nay không chịu làm việc vậy.
Trong lúc tôi chỉ biết chớp mắt, Choi Myung Pil gọi ‘khách hàng!’ để đánh thức ý thức lơ mơ của tôi.
— Cái thằng khốn đó chết được hơn một tuần rồi. Nguyên nhân cái chết đã được xác định và thi thể cũng đã được giao cho gia đình. Tôi đã liên hệ sau khi thấy họ tiến hành thủ tục tang lễ.
“.....”
Có lẽ ông nghe thấy tiếng tôi hít một hơi ngắn, ông nói cho tôi biết địa điểm nhà tang lễ.
Có vẻ như hôm nay là ngày tang lễ đầu tiên.
— Thấy sao? Tôi nghĩ như vậy là đã hoàn thành nhiệm vụ khá xuất sắc rồi đấy. Thêm cả dịch vụ chăm sóc đặc biệt cuối cùng nữa. Ồ, quá hoàn hảo, quá hoàn hảo!
“Vậy là… thằng đó đã chết từ một tuần trước rồi, và bây giờ đang tổ chức tang lễ?”
— Đúng thế. Tôi cứ lo cậu sẽ thấp thỏm chờ đợi một tuần, nhưng lại lo hơn là tin tức sẽ đến tai cậu trước. Ôi, tim tôi đập thình thịch còn hơn cả lúc tôi phải lén lút chuẩn bị tiệc sinh nhật bất ngờ cho con gái nữa cơ.
Hí hí, ông cười một cách kỳ quặc rồi im lặng một lúc, như chờ đợi phản ứng của tôi.
“Tôi sẽ xác nhận lại... nếu thực sự, thực sự chắc chắn…”
— Việc xác nhận lại cũng tốt, và chắc chắn cũng tốt thôi. Nhưng hãy nhanh chóng từ bỏ ý định đến nhà tang lễ để tận mắt chứng kiến đi. Khách hàng của chúng ta, bình thường rất thông minh nhưng đôi khi lại hỏng hóc nên tôi thực sự rất lo lắng. Chúng ta đã dính líu đến nhiều chuyện rồi, nên đừng làm điều dại dột nữa, hãy quay trở lại làm khách hàng thông minh đi, tôi khuyên cậu một câu đấy.
Khách hàng này, ông gọi tôi bằng một giọng nói không còn vẻ vui vẻ nữa, chậm rãi nhưng rõ ràng và mạnh mẽ nói.
— Cậu đã nói là không muốn chết theo hoặc chịu tội sau khi giết thằng đó mà. Cũng không phải là ước nguyện cả đời hay ước nguyện cuối cùng gì cả. Hãy nhanh chóng tỉnh táo lại và tìm trang web của nhà tang lễ để kiểm tra tình hình tang lễ đi. Hầu hết các nhà tang lễ đều đăng thông tin về người đã khuất và người chủ trì tang lễ trên trang web của họ.
“À….”
Lần hiếm hoi, thực sự rất hiếm hoi, tôi cảm nhận được sự tài giỏi của Choi Myung Pil.
— Nếu nhất định muốn nhìn tận mắt thì hãy cải trang một chút đi. Đi đường vòng để tránh bị theo dõi. Đừng đến thắp hương hay cúi lạy chỉ để nhìn ảnh thờ. Chỉ cần đứng từ xa và lén nhìn một chút rồi về thôi. Thực ra đây cũng không phải là một lựa chọn hay ho gì. Nhưng nghĩ đến tính cách của cậu… thì cậu sẽ chỉ hài lòng khi được tận mắt xác nhận thôi.
Hừ, cái tính đó.
Tôi lặng lẽ bỏ ngoài tai những lời cằn nhằn của ông, người giờ đây không cần nói cũng có thể đoán được.
“Không cần nói thì tôi cũng không đi.”
— …. Không đi sao? Không xác nhận tận mắt à?
“Vâng.”
— Sao thế? Khách hàng đâu phải là người có niềm tin mãnh liệt đến vậy. Gì đây? Hôm nay sao lại lạ lùng thế?
Vì không nhìn thấy mặt nên những lời trêu chọc của ông đạt đến đỉnh cao.
Sự bế tắc không rõ nguồn gốc mà tôi cảm thấy từ cái chết của Yoon Seung Gyu, nhịp tim đập thấp lạ lùng, vừa vui vừa buồn, những kích thích cảm xúc cao thấp vừa giống sự hân hoan lại vừa gợi lên sự tuyệt vọng.
Những con sóng cảm xúc đầy mâu thuẫn và không rõ ràng đó bỗng dưng trở nên tĩnh lặng một cách bất ngờ.
Sau khi nghe những lời khoa trương và trêu chọc chẳng hề buồn cười của Choi Myung Pil.
Đó có phải là bí quyết đến từ sự từng trải mà tôi không biết không?
Có lẽ là không, tôi mong là không phải.
Tôi mím môi, phồng má, rồi phù một tiếng.
“Tôi đã nói là muốn được cứu sống mà, đó là bậc thang đầu tiên mà tôi phải bước qua để sống sót.”
— …..
“Ông chú, bậc thang đó có cao lắm không? Có vững chắc lắm không?”