Closed Door - Chương 76

Editor: HThanh.              

"Anh?" 

Tôi bước ra khỏi cửa và gọi Sa Geon Woo. 

Thay vì trả lời, tôi nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm. 

Nhìn thấy hắn đang tắm, có vẻ như vừa mới về. 

Tôi vuốt đầu con gấu bông to bằng người thật đang chiếm một chỗ ở giữa phòng khách, rồi nắm lấy hai tai nó kéo vào phòng. 

Lúc đó, tiếng nước ngừng và cửa phòng tắm mở ra. 

Sa Geon Woo vừa lau tóc ướt bằng khăn vừa bước ra phòng khách. 

Có vẻ như hắn không mang quần áo vào nên chỉ mặc độc chiếc quần lót, gần như là trần truồng. 

Quả nhiên... cơ thể thật đẹp. 

Không biết tôi đã từng nhìn thấy cơ thể trần truồng của người khác bao nhiêu lần, nhưng ngay cả khi không cởi quần áo thì vóc dáng hắn lộ ra qua lớp vải cũng đã là vô song rồi. 

Cởi ra rồi thì sự vượt trội đó càng rõ ràng hơn. 

"Anh vừa mới về ạ?" 

Nghe thấy câu hỏi của tôi, hắn giật mình ngẩng đầu lên, thấy tôi liền sải bước tới ôm chặt lấy tôi. 

"Khụ, cái gì vậy. Ngạt thở mất." 

"Ôi, Cho Rong." 

"Lúc nào cũng vậy." 

Tôi không hiểu sao mỗi lần hắn đi cổng về lại cứ như thể gặp lại người quen sau mấy năm trời xa cách. 

Hơn nữa, phản ứng chào đón của hắn ngày càng mãnh liệt, không chỉ dừng lại ở việc ôm. 

"Anh bỏ tôi ra đi." 

"Ồ…." 

Bàn tay to lớn nắm lấy mặt tôi. 

Vì chênh lệch chiều cao mà cổ tôi bị ngửa ra sau đau nhói, tôi hơi nhăn mặt lại, thì khuôn mặt đang đối diện bỗng nhiên tiến lại gần. 

"Khoan đã…." 

Một tiếng ‘chụt’ khẽ vang lên khi đôi môi hắn chạm nhẹ rồi rời khỏi mặt tôi, lướt khắp nơi. 

Chúng ướt át, mềm mại, ấm áp vì còn đọng lại hơi nước. 

Cảm giác da thịt của người khác chạm vào rõ ràng đến mức tôi nổi da gà. 

"Anh làm cái gì vậy?" 

Tôi quay mặt đi tránh né rồi dùng tay che miệng Sa Geon Woo lại. 

Hắn liền há miệng cắn nhẹ vào ngón tay tôi. 

"Á, thật là..." 

Tôi giật mình rút tay ra và đẩy hắn ra. 

"Cho Rong à... em... tôi bị dính đất rồi."

Hắn nhăn mặt, dùng lưỡi liếm môi. 

"Anh vừa đi trồng cây về đấy. Người cũng dính đầy đất. Đi tắm lại đi." 

Không chỉ tay mà cả người hắn đều phủ đầy bụi đất, và lớp bụi đất đó hiện đang bám đầy lên người tôi. 

Ít nhất cũng phải mặc quần áo vào chứ, ai lại vừa tắm xong đã nhào ra ôm như thế…. 

Hầy, tôi lắc đầu ngán ngẩm. 

Sa Geon Woo giả vờ khóc rồi lại đi vào phòng tắm, xả nước lên người rồi ra mặc quần áo vào. 

"Anh nghĩ sao mà cứ cởi đồ lung tung trước mặt người khác ở nhà người ta vậy hả?" 

"Không phải nhà người khác, cũng không phải người khác mà?" 

"Vậy là gì?" 

"Nhà của chúng ta, Cho Rong của anh?" 

"......Thôi, kệ đi." 

Tôi xua tay rồi mở cửa. 

"Mang đồ đạc vào đi. Vào nhà thôi." 

Nghe tôi nói, hắn cầm lấy quần áo đã cởi và túi hành lý. 

Tôi để hắn vào trong trước rồi theo sau bước vào cửa. 

"Ở đây ấm thật." 

Có lẽ vì ở ngoài cửa không có người ở nên tôi để nhiệt độ lò sưởi ở mức thấp nhất, cảm giác hơi lạnh. 

Vì vậy, khi ở ngoài rồi bước vào trong cửa, tôi cảm thấy ấm áp như bước vào nhà kính vậy. 

"Anh ra xem gấu hả?" 

"Tôi nghĩ chắc cũng sắp đến lúc nó về rồi. Từ hôm qua, cứ khi nào nhớ ra là lại đi kiểm tra một lần. Chắc là nó mới về thôi đúng không?" 

"Ừ. Vừa về là tôi để hành lý xuống, chuyển con gấu đi rồi vào tắm luôn." 

Con gấu bông là một loại thỏa thuận, một quy tắc giữa chúng tôi. 

Mỗi khi Sa Geon Woo đi vắng rồi trở về. 

Vì tôi không biết khi nào hắn sẽ về và cũng không thể lúc nào cũng đi kiểm tra được, nên khi hắn về nhà, sẽ đặt con gấu bông ở phòng khách để báo hiệu rằng mình đã về.

Để làm được như vậy, nơi tôi mở cửa bước vào luôn phải là phòng khách, và tôi phải thường xuyên kiểm tra xem có con gấu bông đang ngồi trong khung cảnh phòng khách phản chiếu trên cánh cửa hay không, dù điều này có hơi phiền phức. 

Nhưng việc này hoàn toàn có thể chấp nhận được như một sự đền đáp, sự quan tâm, dịch vụ, và những thứ tương tự cho sức lao động mà người ở cùng nhà cung cấp miễn phí. 

"Cơm nước thì sao?" 

"Tôi chưa ăn. Cho Rong thì sao? Chắc em ăn trưa rồi chứ?" 

"Tôi cũng chưa. Anh đi tắm rồi ra ăn cùng nhé." 

"Ăn đơn giản thôi. Để tôi làm cho." 

"Anh đi giặt quần áo đi. Việc bày biện cứ để tôi tắm xong rồi làm." 

Dù chỉ mang theo đồ đạc tối thiểu thì khi vào cổng cả tuần cũng sẽ có quần áo để thay. 

Vì có thể dính chất lỏng của quái vật và những chất độc hại không lường trước nên việc giặt giũ ngay lập tức là điều cần thiết. 

Nhìn Sa Geon Woo xách túi hành lý đi vào phòng giặt, tôi cũng đi vào phòng tắm để rửa sạch cơ thể đầy mồ hôi và bụi bẩn.

===

Chúng tôi ăn bữa trưa đơn giản với những món có sẵn rồi pha một ấm trà, thư giãn trên ghế sofa phòng khách. 

Tôi cần nghỉ ngơi sau một ngày làm việc đồng áng, còn hắn thì mệt mỏi sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở cổng. 

Dù là kinh doanh, làm ruộng hay đóng cổng, suy cho cùng cũng chỉ là để kiếm sống. 

Không cần phải cố gắng quá sức đến mức hại cả thân. 

Khi mệt mỏi, nghỉ ngơi là quan trọng nhất. 

Đang nằm dài trên sofa với suy nghĩ đó thì Sa Geon Woo, người vừa nãy còn gối đầu lên đùi tôi nghịch ngợm, đã ngủ say từ lúc nào, hơi thở đều đặn. 

Khi ở trong cổng chắc hẳn người nọ đã không được ăn ngon ngủ yên. 

Không, thậm chí nói đến sự thoải mái cũng là xa xỉ. 

Tôi nhớ hắn từng thoáng nói rằng họ chỉ ăn đồ ăn chiến đấu khi có chút thời gian rảnh, và khi ngủ cũng phải thay phiên nhau canh gác hai ba tiếng một rồi chợp mắt. 

Hắn không giải thích chi tiết về việc dọn dẹp cổng khó khăn và nguy hiểm như thế nào, nhưng tổng hợp những gì hắn thỉnh thoảng nói qua thì đó là một công việc mà không thể làm chỉ với một khoản tiền lương bình thường. 

Vậy mà đội của hắn hiện đang làm công việc đó gần như miễn phí, mình cũng phải tìm cách giải quyết chuyện này cho người này thôi. 

Đã ba tháng kể từ khi bà tôi mất. 

Tôi bị Lee Dong Jae bỏ rơi khi chưa đầy một năm, vậy có nghĩa là thời điểm Sa Geon Woo bước vào cái cổng định mệnh đó cũng tương tự hoặc sớm hơn một chút. 

Tôi không biết chính xác thời gian, nhưng cứ cho là khoảng tám tháng, ít nhất cũng phải nửa năm. 

Trước đó, hắn phải thoát khỏi sự quản lý của chính phủ thì mới có thể tránh được cái chết. 

Vấn đề là đây không phải là một công việc mà hắn có thể tự ý nghỉ việc hay bỏ ngang. 

Đắm chìm trong suy nghĩ, tôi vuốt mái tóc của hắn đang gối trên đùi mình. 

Mái tóc suôn mượt trượt qua kẽ ngón tay tôi, xào xạc. 

Cảm giác này hơi khác so với việc một người đẹp trai vuốt ve lông thú, nhưng ngạc nhiên là nó lại khá dễ chịu. 

Tôi biết về cái chết đã được định trước của người đàn ông này, chỉ là tôi vẫn chưa thể quyết định liệu mình nên ngăn cản hay thờ ơ. 

Tôi có nên cứu hắn không, hay nên bỏ mặc? 

Tôi có nên bẻ cong số phận để thay đổi nó, hay cứ để nó trôi theo dòng chảy? 

Hắn là người đàn ông mà tôi đã từng thề sẽ không tin tưởng ai, không giữ ai bên cạnh, không xây dựng bất kỳ mối quan hệ nào, nhưng giờ đây lại đang chiếm một chỗ bên cạnh tôi và biết được bí mật của tôi. 

Nếu tôi cứ nhắm mắt làm ngơ, người đàn ông này sẽ mang theo bí mật của tôi mà biến mất. 

Lúc đó, tôi sẽ không cần phải lo lắng liệu có nên tin tưởng hay giữ người đàn ông này bên cạnh nữa hay không. 

Nhưng... nếu tôi muốn cứu hắn, nếu tôi muốn bẻ cong tương lai đã định sẵn để thay đổi nó….

Vậy thì tôi phải làm gì? 

Điều duy nhất tôi biết là cái chết đã được định sẵn của Sa Geon Woo, tôi không có cách nào để giúp hắn thoát khỏi cái chết đó. 

Điều duy nhất tôi có thể làm là nhốt hắn vào Door vào khoảng thời gian đó và khiến đối phương biến mất. 

Dù nghĩ thế nào đi nữa, tôi cũng không nghĩ Sa Geon Woo sẽ hiểu yêu cầu hắn phải ở trong Door, và có vẻ như hắn cũng sẽ không ngoan ngoãn chịu bị giam cầm.

"Phải làm sao đây." 

Đây không phải là những khó khăn hay nghịch cảnh thông thường mà một người phải trải qua trong cuộc sống. 

Đó là vấn đề của một thế giới hoàn toàn khác mà người bình thường không thể nào biết được. 

Người thức tỉnh, thợ săn, cổng, chính phủ, cục quản lý. 

Trong mối quan hệ hữu cơ phức tạp này, người bình thường khó có thể tưởng tượng ra cách giải quyết vấn đề. 

"Phải làm sao...." 

Liệu có thể cứu được không? 

"Anh ơi." 

Tôi khẽ vỗ nhẹ lên má hắn, đánh thức người nọ dậy. 

Hàng mi đang khép lại run rẩy, khó khăn lắm mới xua tan được cơn buồn ngủ. 

"Đừng nằm thế này nữa, vào trong ngủ đi." 

Nằm như thế này sẽ đau lưng đấy. 

Tư thế co quắp chân và nằm nghiêng của hắn trông thật đáng thương. 

"Anh mệt rồi đúng không. Dậy một chút thôi. Vào phòng ngủ thoải mái nhé." 

Sa Geon Woo chớp mắt nhìn tôi với đôi mắt còn chưa lấy lại tiêu cự, dụi má vào đùi tôi và khẽ rên rỉ. 

"Nhanh lên."

Tôi khẽ lay vai hắn thúc giục, hắn miễn cưỡng ngọ nguậy ngồi dậy. 

Tôi đỡ hắn đang ngái ngủ đưa vào phòng ngủ. 

"Hôm nay tôi đặc biệt cho phép anh ngủ trên giường đấy." 

Tôi đẩy hắn, người gần như bị tôi kéo lê, ngã phịch xuống giường rồi vươn tay ôm lấy eo tôi. 

Tôi cũng bị kéo theo ngã nhào lên giường. 

"Cái gì vậy?" 

"Ngủ một chút thôi." 

"Vâng, bỏ cái này ra rồi ngủ một chút đi." 

Tôi vừa nói vừa vỗ nhẹ vào tay hắn đang ôm eo tôi, nhưng hắn lại càng kéo tôi vào lòng chặt hơn. 

"Anh. Bỏ cái này ra ngủ thoải mái đi." 

"Thoải mái mà." 

Hắn lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc, rồi luồn tay xuống dưới cổ tôi làm gối cho tôi. 

Không, tôi không định ngủ. 

Ý tôi là hắn hãy ngủ một mình thoải mái đi. 

Sa Geon Woo vừa gối tay cho tôi vừa ôm chặt eo tôi bằng tay còn lại, còn gác cả chân lên giữa hai chân tôi, hoàn toàn dính chặt lấy tôi rồi nhắm mắt lại với một nụ cười nhẹ trên môi. 

Hắn còn giả vờ ngáy ‘khò khò’, khiến tôi thở dài. 

"Đừng có đùa. Nếu không ngủ thì dậy đi." 

"Ngủ mà. Đang ngủ đây." 

Người đang ngủ mà trả lời giỏi thật.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo