Editor: HThanh.
Nụ cười bật ra vì bất lực khiến mái tóc trước trán của Sa Geon Woo bay lất phất.
Khác với màu tóc của tôi, vì thiếu sắc tố nên nghiêng về nâu nhiều hơn đen, mái tóc của hắn đen đến mức chỉ cần nhìn thoáng qua đã thốt lên ‘đen tuyền’.
Một màu đen hoàn hảo.
Dù bây giờ hắn đang nhắm mắt nên không thấy rõ, nhưng đôi mắt hắn cũng mang sắc đen huyền ảo như tóc.
Màu đen trong trẻo và thuần khiết hơn bất kỳ ai tôi từng gặp, đến mức khiến người ta liên tưởng đến điều gì đó thần bí.
Lại một lần nữa, tôi thầm nghĩ: Hôm nay khuôn mặt anh cũng làm việc chăm chỉ nhỉ.
Đẹp trai đến mức ấy, còn cơ thể thì căng cứng như đang tức giận.
Nằm trên giường, nhắm mắt, mà khuôn mặt và thân hình vẫn ‘làm việc’ không ngừng, đúng là siêng năng thật.
Ngón tay đang nghịch mái tóc hắn bỗng theo dòng suy nghĩ mà lần xuống đường nét khuôn mặt, rồi như gãi nhẹ xuống yết hầu, dừng lại ở ngực.
Có lẽ vì ngứa, cơ ngực săn chắc của hắn khẽ rung lên.
Khi tôi ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thăm thẳm như vực sâu đã mở từ lúc nào chẳng rõ đang nhìn thẳng vào tôi.
"Em cứ sờ thế này thì tôi không ngủ được đâu."
"....Sao ạ?"
"Cho Rong còn bé nên không cần biết cũng được."
Sa Geon Woo khẽ dịch người ra xa, dùng tay đang gối cho tôi vỗ nhẹ lên vai.
"Ngủ đi, dậy rồi ăn tối."
"Hai người vừa ăn trưa xong mà. Ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn, ăn xong lại ngủ?"
"Nghe thôi đã thấy hạnh phúc rồi."
Tôi dùng ngón tay ấn vào đôi môi đang lẩm bẩm câu ‘cuộc sống xa xỉ khiến ai cũng phải ghen tị’.
Hắn ‘hừm’ một tiếng rồi nhẹ nhàng cắn vào đầu ngón tay tôi, khiến tôi co ngón tay lại.
Thế mà hắn lại thích thú, dùng lưỡi liếm liếm rồi cù nhột nó.
"Đừng nghịch nữa, ngủ đi. Cho Rong trông cũng mệt rồi đấy."
"Ai bảo anh nghịch ngón tay người khác trước…"
Tôi bĩu môi tỏ vẻ bất mãn, thấy thế, hắn bật cười khúc khích.
"Ngủ đi, dậy thì tôi nướng thịt cho em ăn."
Hắn nói như thể đã biết trước câu trả lời của tôi, không cần hỏi ‘tối nay em muốn ăn gì?’ nữa.
Vì bữa trưa ăn qua loa nên tối nay sẽ ăn thịt.
Tôi không phản đối. Thịt luôn là lựa chọn đúng đắn.
Gật nhẹ đầu, tôi thấy khuôn mặt vốn đã gần nay càng tiến sát hơn.
Đôi môi hắn ấn chặt lên trán tôi.
Từ nơi da tiếp da, nhịp đập của hắn truyền sang tôi, yếu ớt nhưng rõ ràng.
Đôi môi ấy ở lâu trên trán rồi di chuyển xuống xương gò má, rồi xuống thấp hơn nữa.
Sau một hồi lần mò, cuối cùng nó cũng rời khỏi vùng quanh môi tôi.
"Giờ thì ngủ thôi."
Bàn tay to lớn ôm lấy gáy tôi và kéo lại, mặt tôi vùi vào vai Sa Geon Woo.
Không đau, nhưng thông tin từ người khác ở cự ly gần lại trở nên xa lạ một cách bất ngờ.
Nhiệt độ cơ thể của hắn, sự săn chắc của cơ thể, nhịp tim đập nhanh hơi vội vã, hơi thở bình yên như thể được tạo ra, và mùi cơ thể.
"Ngủ ngoan nhé, cục cưng của chúng ta."
Một bài hát ru không phù hợp khiến tôi bật cười khúc khích.
"Không phải cục cưng của chúng ta đâu."
"Muốn làm cục cưng của người khác à?"
"Chẳng lẽ anh không nghĩ ngay từ đầu tôi đã không phải là một đứa nhóc sao?"
"Tạm thời cứ làm cục cưng đã."
Đây không phải là một dạng hồi xuân theo thời hạn.
Gọi một người hai mươi tuổi là cục cưng có phải quá đáng không?
"Nhớ Cho Rong lúc còn bé thật sự. Hồi đó cũng ôm bé như vậy mà ru ngủ trưa."
"Sáu tuổi cũng không phải là em bé đâu."
"Đáng yêu và xinh xắn lắm."
"Bây giờ tôi cũng đáng yêu và xinh xắn mà. Bà nội nói tôi là người đẹp trai nhất."
"Đúng vậy nhỉ."
Sa Geon Woo nghiêm túc gật đầu trước câu nói đùa của tôi.
Có lẽ hắn buồn ngủ nên không còn tỉnh táo nữa.
Tôi vỗ nhẹ vào lưng hắn, bảo người nọ đừng nói nữa mà hãy ngủ đi.
"Ngủ đi."
"Ừm."
Tôi định đợi đến khi hắn ngủ rồi mới đứng dậy.
Nhưng khi vỗ nhẹ vào lưng hắn, tôi cũng nhắm mắt lúc nào không hay.
Có lẽ nhiệt độ cơ thể của người khác mà tôi cảm nhận được sau một thời gian dài quá ấm áp.
===
"Heo ngon hơn hay bò ngon hơn?"
Ro Yi, người đã đứng trước quầy thịt một lúc lâu để suy nghĩ, quay lại hỏi Sa Geon Woo.
"Cả hai."
"Ok. Vậy thì phải mua cả hai rồi."
Hắn ngắm nhìn cậu, người đã suy nghĩ rất lâu rồi đưa ra kết luận, và giờ lại chìm vào suy nghĩ xem nên chọn phần nào.
Đi siêu thị cùng nhau thế này cũng tốt thật.
Lúc đầu cũng thấy hơi phiền phức, nhưng việc lang thang khắp siêu thị đông đúc lại bất ngờ mang đến cảm giác thư thái.
Thật thú vị khi ngắm nhìn khuôn mặt của Ro Yi, người đang nhăn trán đầy lo lắng không biết nên chọn thịt heo hay thịt bò, như thể đó là một việc gì đó vô cùng quan trọng.
Thật may mắn khi đã đi theo.
Hắn đang nhìn cậu cầm thăn lưng và thịt nạc vai trên hai tay rồi cuối cùng cho cả hai vào xe đẩy, kiểm tra điện thoại khi nó rung.
"Alo."
Hắn bước vài bước ra xa để nhận điện thoại để tiếng nói chuyện không bị nghe thấy.
—Anh.
Hắn tự động nhíu mày khi nghe thấy giọng nói khàn khàn của một người đàn ông.
"Khoan đã. Tôi sắp nôn rồi."
—Ối chà, đồ nhất quán. Sao lúc nào anh cũng phản ứng y chang vậy?
"Không, thật sự đó. Ngay cả tôi cũng ngạc nhiên vì nó ghê tởm đến mức nào."
Hắn thở dài một tiếng, và Ro Yi đang liên tục cho những phần thịt bò được cắt nhỏ bày bán vào xe đẩy, nhìn về phía hắn.
Cậu gật đầu khi Sa Geon Woo chỉ vào điện thoại ý nói đang có cuộc gọi, rồi lại chìm vào suy nghĩ nghiêm trọng về một vấn đề hoàn toàn không nghiêm trọng.
Chắc là suy nghĩ xem nên mua bao nhiêu thịt heo.
—Anh này, ra khỏi cổng thì phải báo một tiếng chứ.
"Chúng ta là kiểu quan hệ đó từ khi nào vậy?"
—Ôi, lạnh lùng thế.
Nghe tiếng cười khúc khích khàn khàn, hắn rùng mình.
Liệu có ngày nào hắn quen được với tiếng cười này trước khi chết không?
Hay ngày tận thế sẽ đến nhanh hơn?
Mặt Sa Geon Woo tái mét vì cố gắng kìm nén sự buồn nôn.
"Emmmmmm, tôi có tin vui chắc chắn sẽ khiến anh thích nên đã chờ mãi để gọi cho anh đâyyyyyyy."
"Làm ơn, chỉ nói chuyện công việc thôi."
Giọng nói đầy mệt mỏi khiến người bên kia đầu dây bật cười khúc khích.
"Anh có biết không, 'tiểu thiên thần lấp lánh' của anh dạo này chạy khắp nơi bận rộn lắm đấy~?"
Việc Ro Yi ra ngoài không có gì đặc biệt.
Con người ta đâu thể chỉ ở nhà mãi được.
Tất nhiên, ngoài việc đi chợ hay siêu thị để mua đồ, cậu hiếm khi ra ngoài.
Theo những gì hắn quan sát, cậu nhóc không hẹn gặp ai, cũng chẳng có ai để gặp.
Có lẽ vì thế giới không an toàn, hay vì người bảo hộ duy nhất chỉ là người bà, nên từ nhỏ, Cho Ro Yi đã có mối quan hệ xã hội khá hạn hẹp và thích ở nhà hơn là ra ngoài.
"Đi đâu?"
"Trung tâm tư vấn tâm lý."
"....Cái gì?"
Phản ứng ‘tôi nghe nhầm à?’ của hắn khiến tiếng cười khúc khích lại vang lên.
"Cứ coi như một kiểu trung tâm chạy việc vặt ấy."
"Không phải vấn đề đó... Tại sao em ấy lại đến chỗ đó?"
Không quan trọng đó là trung tâm tư vấn tâm lý hay trung tâm chạy việc vặt, vấn đề là tại sao Ro Yi lại đến đó?
"Tôi cũng không biết nữa~"
Sa Geon Woo đứng nhìn Ro Yi đang trao đổi với nhân viên quầy thịt.
Cậu giơ ba ngón tay, rồi ngập ngừng thêm một ngón nữa, vẻ mặt bối rối.
Có vẻ đang phân vân giữa ba cân thịt hay bốn cân, một đứa nhóc như thế lại đến trung tâm chạy việc vặt?
Dù cố nghĩ thế nào, hắn vẫn không tìm ra mối liên hệ giữa Cho Ro Yi và một nơi như vậy.
"Xem nào~ Tuần này 'tiểu thiên thần' của chúng ta chạy khắp nơi lắm. Cậu nhóc còn đến cả Trung tâm Người thức tỉnh nữa. 'Tiểu thiên thần' đã nâng cấp thành 'tiểu thiên thần thức tỉnh' rồi đấy. Anh biết không?"
"Em ấy đi kiểm tra năng lực thức tỉnh à?"
"Ôi trời, anh cũng không biết luôn à? Để xem... năng lực thức tỉnh: chưa xác định."
Hắn biết năm nay cậu phải đi kiểm tra năng lực thức tỉnh, và đã thống nhất sẽ không tiết lộ năng lực của cậu nhóc.
Dù vậy, hắn tưởng cậu sẽ lo lắng đợi mình về rồi cùng đi.
"Và còn có cả Trung tâm tư vấn tâm lý nữa."
"Rốt cuộc chỗ đó là..."
Trung tâm tư vấn tâm lý - cái tên nghe thôi đã thấy phiền não.
"Chủ ở đó là Choi Myung Pil. Không rõ 'tiểu thiên thần' tình cờ đến đó hay cố tình tìm đến."
"Tại sao lại là Choi Myung Pil?"
"Trung tâm tư vấn của Choi Myung Pil có tiếng không tệ trong giới. 'Không tệ' nghĩa là ít nhất ông ta còn là người bình thường. Anh có thể tưởng tượng được trong cái giới đó có bao nhiêu kẻ lừa đảo, rác rưởi, du côn và gian lận không?"
Sa Geon Woo dùng lưỡi ấn vào má thay vì trả lời.
Người bên kia không chờ đợi câu trả lời, mà tiếp tục.
"Muốn biết tại sao nhóc ấy đến đó thì phải tra hỏi kỹ hơn. Tôi tạm gác việc này lại để bàn với anh trước. Lần đầu đến chỉ mất khoảng một tiếng."
"Lần đầu?"
"Vài ngày sau, Choi Myung Pil đến nhà hàng tìm nhóc ấy. Xem ra 'tiểu thiên thần' có yêu cầu gì đó, và ông ta đến để đưa ra câu trả lời. Nếu là kết quả đơn giản thì yêu cầu đã được giải quyết, còn nếu là chấp nhận yêu cầu thì có lẽ là việc phức tạp đến mức phải cân nhắc vài ngày. Chắc chắn nhóc không đến để báo cáo tiến độ chỉ sau vài ngày đâu. Và ngày hôm sau, 'tiểu thiên thần' lại đến trung tâm tư vấn. Đó chính là ngày hôm qua."
"Hôm qua?"
Hôm qua cũng ra ngoài à?
Hắn chưa nghe nói gì về chuyện đó.
Nghĩ lại thì, hôm nay hắn đến tắm rửa rồi gặp Ro Yi, vào trong Door ăn uống, ngủ trưa rồi thức dậy đi mua sắm.
Trong khoảng thời gian đó, hắn không nhớ mình đã nói chuyện về việc đã làm gì suốt một tuần qua.
—Thấy rút đầy một túi tiền mặt đi tìm. Kiểm tra sao kê tài khoản thì thấy rút khoảng 2 tỷ won. Và một lúc sau thì thấy cùng nhau đi đến chợ đen. Càng ngày càng cảm thấy như đang lạc vào một mê cung.