Closed Door - Chương 78

Editor: HThanh.         

"Đột nhiên nhắc đến trung tâm tư vấn tâm lý đã đủ kỳ lạ, giờ lại còn vụ chợ đen nữa?"  

Trước khi thắc mắc về việc Cho Ro Yi đến trung tâm tư vấn được giải đáp, một thông tin còn khó hiểu hơn đã xuất hiện: chợ đen. 

Nếu cậu và trung tâm chạy việc vặt đã không hợp nhau, thì Ro Yi và chợ đen còn không hợp hơn gấp bội.  

Hơn nữa, 2 tỷ ư? 

Dù giá trị tiền tệ có giảm mạnh thế nào đi nữa, 2 tỷ vẫn là một khoản tiền khổng lồ, trừ khi bạn là một Hunter hạng nhất.  

—Chợ đen không có camera. Cần thời gian để xem cậu nhóc đi mua gì. Muốn tôi điều tra giúp không?

"Yêu cầu của em ấy là nhờ người dẫn vào chợ đen?"  

—Không chắc. Nếu chỉ đơn giản vậy thì không cần kéo dài mấy ngày mới trả lời. Cũng chẳng có lý do để Choi Myung Pil phải đến tận nơi bàn bạc. Hợp lý hơn là coi hai lần đến trung tâm tư vấn là hai yêu cầu khác nhau.  

Người bên kia đầu dây nói thêm rằng đó chỉ là suy đoán. 

—Muốn tôi đào sâu hơn không?

Sa Geon Woo gằn giọng "Ừm".  

Kể từ vụ trộm đột nhập nhà Ro Yi, nỗi lo lắng ‘không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo’ ngày càng lớn dần. 

Trước đây, hắn chỉ mơ hồ lo sợ liệu có kẻ lạ tiếp cận cậu hay xui xẻo ập đến cậu ấy hay không. 

Nhưng sau vụ trộm, hắn thực sự hoảng sợ khi nghĩ rằng những điều tồi tệ trong tưởng tượng có thể thành hiện thực.  

Hắn đã cố gắng để mắt đến Ro Yi, vậy mà giờ cậu lại tự đi làm những việc kỳ lạ. 

Phải hiểu tình huống này thế nào đây?  

"Tạm gác chuyện này lại. Chỉ cần biết liệu chúng có gặp lại nhau không."  

—Okay~  

"Còn chuyện bên kia?"  

—Ồn ào lắm. Như anh biết đấy, tôi không phải tuýp người ra hiện trường. Bọn xấu thường không ghi chép bí mật quan trọng, hoặc nếu có thì cũng viết tay rồi nhét vào két sắt. Chúng cũng chẳng dại dột chuyển khoản ngân hàng, quá lỗi thời. Toàn giao dịch bằng tiền mặt hoặc hiện vật. Hiểu ý tôi chứ? Nghĩa là khả năng của tôi bị giới hạn.  

"Tôi đang tìm người có thể ra hiện trường."

—Không cần giải thích dài dòng đâu.

Biết rõ những lời phàn nàn lặp đi lặp lại này, Sa Geon Woo thở dài ngắn ngủi.  

—Có vẻ như anh đang rất rảnh rỗi. Sao đột nhiên lại sốt sắng thế? 

"Phép so sánh của cậu khiến tôi rất khó chịu đấy."  

—Tại anh vội vàng quá mà. Như thể phần dưới cơ thể anh vậy.

"Nói chuyện chưa kiểm chứng như sự thật gọi là bịa đặt. Tôi có thể báo cáo cậu vì phát tán thông tin sai lệch đấy."  

Phàn nàn cũng được, nổi giận cũng được. 

Nhưng cái này thì... hơi quá rồi.

Đây chẳng phải là việc mà bên này phải tức giận sao. 

Cảm giác như giá trị của món đồ chưa từng dùng đến, được cất giữ cẩn thận, đang bị đánh giá thấp đi. 

Điều đó thật không đúng chút nào. 

—Dù sao thì, những việc cần xử lý trong phạm vi của tôi đang tiến triển tốt. Nếu muốn kết thúc nhanh, tốt hơn hết là nên nhanh chóng tìm người có thể hành động tại hiện trường. 

Mặc dù đã trả lời là đã hiểu, nhưng lời trách móc vẫn tiếp tục. 

—Nhưng anh cũng biết là việc này không thể kết thúc trong một hai ngày đúng không? Dù có vội đến mấy thì cũng không thể nhanh hơn ngày hợp đồng của anh được. Chi bằng chờ đến khi hết hạn hợp đồng như kế hoạch ban đầu có phải tốt hơn không? Vội vàng không khéo lại đổ vỡ trước khi kịp bày ra. 

"Đúng là vậy, nhưng…. em ấy đang lo lắng." 

Mặc dù đã cẩn thận, nhưng việc bị thương không phải là ý muốn của cậu nhóc. 

Dù chỉ là một hai lần trong mười lần, nhưng việc thể hiện những khía cạnh không tốt khiến cậu có vẻ sợ hãi mỗi khi vào cổng. 

Mà rõ ràng là sẽ phải đợi đến khi nào thì mới ra được, cũng không thể lặn mất tăm cho đến khi khỏi hẳn rồi mới trở lại. 

Chính vì vậy mà hắn muốn tìm đến Ro Yi sau khi kết thúc hợp đồng chứ không phải bây giờ, vì cả bà và cậu đều là những người tình cảm. 

Ngay cả khi số lượng hunter ra vào cổng đã tăng lên và mức độ an toàn của việc clear cổng đã cao hơn trước, nguy hiểm vẫn không hoàn toàn biến mất. 

Nếu lại thân thiết trở lại, chắc chắn những người giàu tình cảm đó sẽ lo lắng. 

Nếu bà không qua đời, nếu Ro Yi không còn cô độc.... 

Có lẽ Sa Geon Woo sẽ đến tìm cậu sau vài năm nữa, khi mọi thứ đã được giải quyết. 

Dù kiên nhẫn là cô đơn và đau đớn, nhưng chắc chắn sẽ không khiến cậu lo lắng. 

—Đó là Phó Cục trưởng. Đứng thứ ba hoặc thứ tư về cấp bậc. Chúng ta là trứng, người đó là đá. Nếu va chạm vội vàng, trứng của chúng ta sẽ vỡ thôi. 

"Đúng là... ví dụ hay thật." 

Trước câu trả lời miễn cưỡng, tiếng cười hí hí lại vang lên. 

—Nhưng mà tôi đang tìm hiểu đủ thứ mà, anh cứ tin vào cô tiên mạng xinh đẹp này đi! Chỉ đụng vào Cục Quản lý Cổng thì tiếc quá, nhân tiện có nên thổi bay cả Cục Quản lý Người Thức Tỉnh không nhỉ? 

Sa Geon Woo thoáng chốc suy nghĩ xem nên bắt bẻ về cái tên ‘Pretty Cyber Angel’ hay về việc anh ta nói sẽ đẩy cả Cục Quản lý Cổng và Phó Cục trưởng Cục Quản lý Người Thức Tỉnh vào vực thẳm cùng lúc. 

( toi chưa biết đối phương là ai nữa, đm…. )

—Đã thu hoạch được vài thứ, còn vài thứ đang leo theo thân cây. Vấn đề là chưa bắt được con cá lớn nào để tống đi hẳn. Nhưng nếu có thêm chút thời gian, chắc chắn sẽ chạm đến tận gốc rễ. 

"Được rồi, nhờ cậu." 

—Anh nhờ vả gì mà khô khan thế. Ngôi sao bé nhỏ cũng sẽ buồn nếu anh làm vậy đó. 

"Ừ, không phải đâu." 

—Đồ tồi. Chỉ lợi dụng thể xác và tâm hồn tôi. 

"Tôi sắp nôn rồi. Làm ơn đi." 

Đối phương là một người thức tỉnh có năng lực, nhưng mỗi lần như vậy lại đẩy Sa Geon Woo đến giới hạn chịu đựng. 

—Hừm, có ngôi sao bé nhỏ rồi là tôi bị bỏ lại phía sau đúng không? 

"Tôi đôi khi lo lắng cho các mối quan hệ của anh đấy." 

—Liệu ngôi sao bé nhỏ có thích anh ngay cả khi nhìn thấy vẻ lạnh lùng này của anh không? 

"Thích thì một chuyện, nhưng nhìn anh rồi nhìn tôi thì chắc chắn sẽ biết tôi là một người bình thường đến mức nào." 

Hừm, chậc, phì một tiếng, người đàn ông hoàn toàn không dễ thương đó làm bộ dỗi hờn. 

—Đừng quên tìm người hành động tại hiện trường nhé. 

"Được rồi. Sớm thôi." 

—Ok.

Người ở đầu dây bên kia, người mà Sa Geon Woo đã trao đổi những lời đùa cợt như thường lệ đã cúp máy. 

Ro Yi, người đang đợi cách đó vài bước, đẩy xe đẩy đến gần. 

Mũi giày thể thao gọn gàng dừng lại ngay trước mũi dép lê của hắn. 

Ngủ dậy, tóc tai bù xù, hắn đội tạm cái mũ, và mặc dù đang giữa mùa đông nhưng lại đi dép lê mà không mang vớ, khiến mọi người chú ý. 

Khi trở thành người thức tỉnh, khả năng thể chất được cải thiện, và hắn đã có khả năng chịu đựng được một mức độ nhất định với cái lạnh và cái nóng. 

Điều đó có nghĩa là hắn có thể chịu đựng được bốn mùa trên Trái Đất mà không gặp khó khăn, chứ không phải vùng lửa cháy bùng bùng hay sông băng đóng băng. 

Hắn có thể sống thoải mái mà không cần bật điều hòa vào mùa hè hay mặc áo khoác dày vào mùa đông. 

Có vẻ như Ro Yi, người vừa mới trở thành người thức tỉnh, vẫn chưa biết và chưa hiểu điều đó. 

"Sao anh lại mặc phong phanh thế. Mùa đông mà đi chân trần là sao chứ." 

Sa Geon Woo nuốt tiếng cười vào trong khi nhớ lại lời mắng mỏ tuôn ra như tiếng thét. 

"Anh mặc ấm một chút đi. Đi vớ vào, đi giày đàng hoàng vào. Đi siêu thị mà thế này là sao chứ." 

Ngược lại, hắn không hiểu phải ăn mặc chỉnh tề đến mức nào khi đi siêu thị gần nhà. 

Hắn thậm chí còn nghĩ rằng Ro Yi, người sau khi ngủ trưa dậy đã rửa mặt và thay quần áo đi ra ngoài, có lẽ hơi quá đáng. 

Hắn không phản bác chỉ vì sự gọn gàng từ trên xuống dưới, cứ như thể đang quảng cáo ‘tôi đang đi ra ngoài!’, nhìn thật đáng yêu. 

"Anh gọi điện xong rồi à?" 

"...Ừm. Đợi lâu không?" 

"Không hẳn. Tôi mua thịt rồi, anh có cần gì nữa không?" 

Cậu vừa đẩy xe đẩy rời khỏi quầy thịt vừa hỏi, hắn nhìn thấy thịt đầy ắp trong xe đẩy. 

"Sao mà mua nhiều thế." 

"Thịt Minotaur tươi lắm anh ạ. Tôi mua thịt để nướng, thịt làm bít tết, thịt nướng lửa một ít. Với bốn cân ba chỉ heo rừng." 

Cậu đã phân vân giữa ba và bốn ngón tay, cuối cùng chọn bốn cân. 

Hơn nữa, mặc dù nói là một chút cái này, một chút cái kia, nhưng chỉ riêng thịt đã chiếm hơn nửa xe đẩy. 

"Mua thịt bò thôi, hoặc thịt heo thôi chứ." 

"Tôi cũng định vậy, nhưng nghĩ lại thì không thể chọn một trong hai được. Vị khác nhau mà. Phải mua cả hai. Với lại, thịt Minotaur là thịt mới nhập sáng nay đó anh. Loại này nếu mổ ra ăn ngay thì mềm lắm. Không thể so với Muscle Cow được. Tôi sẽ không bỏ vào tủ đông mà về nhà là nướng ăn liền." 

Muscle Cow thì dai vì nhiều cơ, còn Minotaur thì thịt mềm hơn nên được đánh giá cao hơn trong các loại thịt bò. 

Sa Geon Woo thì ăn gì cũng được, nhưng Ro Yi tuy không kén ăn nhưng lại có sự ưu tiên nhất định về nguyên liệu thực phẩm. 

"Nhưng mà vẫn nhiều." 

"Hai người ăn thì không nhiều đâu ạ. Với lại là để ăn trong một tuần mà." 

Cậu còn hối hận vì không mua thêm nữa, nói rằng sẽ cho vào tủ đông đầy ắp nên dù có thừa cũng không sao. 

"Ăn hết rồi lại mua nữa là được mà." 

"Tại lười đi ra ngoài nữa đó anh." 

"Mua ăn ngay lúc đó thì sẽ được ăn đồ tươi ngon mà?" 

"Không thích đâu. Tôi cứ mua đồ tươi về rồi đông lạnh thôi. Độ tươi ngon của nguyên liệu cũng quan trọng, nhưng sự lười biếng của tôi là quan trọng nhất." 

"....." 

Trước câu trả lời quá đỗi kiên quyết, Sa Geon Woo cứng họng. 

"Anh biết điều gì là tốt nhất khi tôi thức tỉnh không?" 

"Chắc là. Được ăn rau tươi ngay lúc đó?" 

"Có một chút khác biệt tinh tế, đó là có thể hái rau cần thiết ngay lập tức mà không cần phải đi siêu thị." 

Có một sự khác biệt vừa nhỏ nhặt vừa to lớn. 

"À, phải rồi." 

Ro Yi cười khi nhìn hắn gật đầu ngây ngốc, rồi quay sang quầy đông lạnh, nói rằng hãy mua cả kem nữa. 

"....Cho Rong à." 

"Dạ?" 

Sa Geon Woo gọi Ro Yi khi nhìn vào cái gáy nhỏ của cậu. 

Đôi mắt tròn quay lại nhìn, nheo lại thành một đường mảnh khi đối mặt với ánh nhìn của hắn. 

Khuôn mặt tươi cười xinh xắn đến mức khiến người nhìn cũng phải bật cười. 

"Phải đi kiểm tra thức tỉnh đúng không? Anh đi cùng nhé?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo