Editor: HThanh.
Cây Shield Cherry khổng lồ trong Gate hạng S
Đã khá lâu kể từ khi cây Shield Cherry khổng lồ, to như những cái cây trong cổng hạng S ra quả chi chít.
Dạo này Sa Geon Woo vào cổng liên tục nên tôi không để ý, nhưng nghĩ đến việc hắn sắp vào cổng thêm vài ngày nữa, tôi lại phải thu hoạch quả.
Trong cổng vừa có giới hạn thu hoạch, vừa vì hắn luôn muốn nhanh chóng hoàn thành nên tôi chỉ hái vừa đủ.
Nhưng lần này, với suy nghĩ ‘đây là cây của riêng mình’, tôi bám vào thân cây và hái sạch sẽ đến hạt cuối cùng.
Ba lần đau lưng của tôi:
Lần 1: Khi leo lên cây khổng lồ hái từng quả nhỏ.
Lần 2: Khi mang chúng về, rửa sạch dưới nước.
Lần 3: Khi nghiền quả lấy nước.
Không chỉ lưng, các ngón tay cũng đau vì làm việc liên tục.
Sáng hôm sau thức dậy, toàn thân nhức như bị đau cơ.
"Tôi muốn ngủ thêm..."
"Buồn ngủ lắm à?"
"Người cũng đau nữa."
"Tội nghiệp. Uống nước đi đã, tỉnh táo lại nào."
Không, tôi chỉ muốn ngủ thôi.
Sa Geon Woo đưa cốc nước vào miệng khiến tôi đành nuốt ực từng ngụm, nước âm ấm chảy xuống cổ họng.
"Tỉnh chưa?"
"....."
"Ra ngoài ăn cơm đi. Nằm mãi lưng sẽ càng đau. Dù mệt cũng phải vận động chút."
"Dậy ăn cơm rồi vận động nhẹ, buồn ngủ thì ngủ tiếp."
Giọng hắn nhẹ nhàng thuyết phục, tay nắm lấy tay tôi kéo tôi dậy.
"Giỏi lắm, Cho Ro Yi ngoan quá."
Tôi lê bước ra phòng khách, bàn ăn đã bày sẵn rau tươi, cơm và thịt như lời hắn nói.
"Tôi đã bảo không ăn sáng mà."
Tôi càu nhàu, nhưng ánh mắt không rời khỏi đĩa thịt.
Thịt thì dù không đói cũng phải ăn chứ.
"Sáng gì, 2 giờ rồi. Trễ cả bữa trưa nữa."
"Muộn thế rồi ư?"
"Ừm."
Tôi ngồi xuống, cầm đũa gắp ngay miếng thịt nướng.
Vị thịt ướp vừa miệng khiến tôi gật đầu.
"Ướp ngon đấy."
"Ngon không?"
"Ừm."
Khi uống nước tôi không để ý, nhưng khi có thịt vào thì tôi chắc chắn cảm thấy đói.
Tôi bắt đầu cuộn thịt nướng vào rau và cho vào miệng.
"Cho Ro Yi à, tôi làm xong hết cái đó vào buổi sáng rồi đó."
"Thịt nướng hả?"
"Không, cái bất ngờ ấy."
À, cái nhà gỗ gì đó phải không?
Nếu mua vật liệu về làm thì chắc chỉ trong một tuần là xong.
Nhưng tại sao lại phải đốn cây mana, cắt theo đúng kích thước, lột vỏ rồi đẽo gọt, đục đẽo để ghép lại thành nhà gỗ mà không dùng gì khác, ồn ào khủng khiếp vậy?
Cái thứ khiến tôi nhận ra rằng con người muốn tự chuốc lấy khổ sở thì có đủ mọi cách?
Ban đầu, tôi cũng tò mò không biết hắn định làm gì, nhưng bây giờ thì chỉ biết tặc lưỡi tự hỏi không biết hắn chịu khổ như vậy để làm gì?
Vì suy nghĩ quá nhiều nên tôi chỉ nhìn chằm chằm, Sa Geon Woo cụp mắt xuống, làm điệu bộ ngượng ngùng.
"Tôi đã cố gắng lắm đó."
"....."
"Ăn xong rồi đi xem nhé?"
"....Vâng."
Không hiểu sao, vào thời điểm này, nếu tôi nói không thích hay lười biếng mà từ chối, tôi sẽ cảm thấy mình là kẻ xấu.
Khi tôi đại khái gật đầu, hắn lại cười rạng rỡ không giấu được niềm vui.
"Vậy thì tắm rửa sạch sẽ rồi mặc bộ đồ tôi chuẩn bị cho em rồi ra nhé."
"Đồ gì?"
"Có trang phục đặc biệt đó."
Xây cái nhà gỗ tí xíu mà bày đặt trang phục đặc biệt gì chứ.
Tôi ăn hết một bát cơm trắng và một đĩa thịt nướng một cách nhanh chóng, rồi theo lời giục của hắn mà đi tắm.
Sau khi tắm xong, tôi hơi hé cửa phòng tắm và mò mẫm tìm bộ trang phục đặc biệt được đặt bên ngoài, thì một mảnh vải mỏng, nhẹ và mềm mại vướng vào ngón tay tôi.
"....."
Cái gì thế này.
Tôi nhìn mảnh vải lấp lánh trong không khí rồi thở dài một hơi.
"Này, Sa Geon Woo!"
Tôi quấn khăn tắm sơ sài rồi bước ra, ném mạnh mảnh vải đang cầm trên tay xuống.
"Cái gì thế này, anh đùa à?"
Hắn nheo mắt cười tinh nghịch khi nhìn chiếc quần bơi rơi phịch xuống sàn.
"Mặc cái đó vào đó."
"Đừng đùa."
"Thật mà. Hoặc là cứ cởi hết ra rồi vào cũng được..."
Khi tôi sải bước đến gần, hắn làm động tác cường điệu, giả vờ giật mình lùi lại một bước.
"Thật đó. Tôi làm phòng xông hơi ở đó."
"....Phòng xông hơi?"
"Ừ, phòng xông hơi. Ra mồ hôi đầm đìa rồi thì cơ bắp cũng sẽ được thư giãn thôi."
"....."
Tôi im lặng nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ, hắn nhặt chiếc quần bơi bị tôi ném xuống sàn phòng khách lên và đưa cho tôi, nói hãy tin mình một lần đi.
Nếu không phải thì tôi sẽ giết hắn, thật sự nhất định sẽ giết hắn.
Tôi nghiến răng ken két, kéo quần bơi lên dưới khăn tắm.
"Nhưng tại sao chỉ có mình tôi thế này..."
"Em cũng muốn cởi đồ của tôi à?"
"Nói chuyện tử tế thì anh mau đi thay đồ đi, cái bộ trang phục đặc biệt đó."
Nếu không phải là đùa thì hãy chứng minh đi.
Trước lời nói gần như đe dọa của tôi, Sa Geon Woo thay bộ quần bơi y hệt nhưng khác size.
‘Cái gì, mặc đồ giống nhau thấy khó chịu quá. Bị so sánh cơ thể. Thật bực mình.’
Tôi cảm thấy mình hoàn toàn thua kém về chiều cao, độ rộng vai và khối lượng cơ bắp.
Tôi đứng im lặng, chợt hắn đến gần, xoay vai như khoe khoang, rồi đặt khăn tắm vào ngực tôi.
"Tại sao! Cái gì!"
"Che ngực lại chứ. Choi Ro Yi của chúng ta, thật hư hỏng."
"Anh điên rồi."
Đừng có chỉ trích ngực của người khác chứ.
Rõ ràng là có nhưng đừng có chỉ trích để làm nổi bật sự tồn tại của nó chứ.
Tôi tát mạnh vào lưng Sa Geon Woo.
Mặc dù vậy, tôi vẫn che kín hai núm vú bằng khăn tắm theo lời hắn.
"Xấu hổ à? Da của Cho Ro Yi đỏ lên rồi kìa."
"Vì xấu hổ đó."
Cái từ ‘xấu hổ’ với cảm giác dễ thương và mềm mại đó khác với cái này.
Đừng quan tâm đến núm vú của tôi, đừng quan tâm đến da của tôi.
Khi tôi càu nhàu tức giận, hắn bật cười ha hả.
Tôi bước ra khỏi nhà, kéo lê đôi dép lê lẹt xẹt, đi về phía ngôi nhà gỗ được xây bên cạnh.
Sa Geon Woo đi trước, mở cửa gỗ cho tôi.
Tôi cẩn thận bước vào, cảm giác nóng hầm hập ập đến như thể đã được làm nóng trước.
"Ối!"
"Hít thở từ từ thôi."
Hắn vỗ nhẹ vào lưng tôi để trấn tĩnh, rồi dẫn tôi đến ngồi trên chiếc ghế gỗ.
"Nhiệt độ thế nào? Không nóng quá chứ?"
"Tôi nghĩ là được ạ."
Lúc đầu mới vào thì tôi nghẹt thở, nhưng khi đã quen thì cảm thấy tạm ổn, chỉ hơi ngột ngạt một chút.
"Ngồi thoải mái đi. Nằm cũng được."
Khi tôi đang thở ‘phù phù’, hắn ngồi cạnh nắm lấy vai tôi và kéo tôi nằm gối đầu lên đùi hắn.
"Tôi đã cố gắng không dùng đinh hay bất cứ thứ gì khác mà chỉ dùng gỗ mana thôi. Nó sẽ tốt hơn gỗ thường đó."
Sa Geon Woo nhẹ nhàng vuốt ve tóc tôi và nói bằng giọng trầm ấm.
"Tôi thấy anh làm rồi, nhưng bây giờ nghĩ lại làm sao anh tự làm được một mình thì thật là đáng kinh ngạc."
"Dù sao thì cũng không tệ đúng không?"
"Vâng."
"Thật may quá."
Mới vào được một lúc mà mồ hôi đã lấm tấm trên da tôi.
"Anh dùng củi để tăng nhiệt độ à?"
"Nói chính xác thì là dùng củi để làm nóng đá phía trên, rồi đổ nước vào để tạo hơi nước và xông hơi."
Tôi nhìn thấy một chiếc xô nước và một cái gáo dài được làm từ gỗ mana, đục đẽo và gọt giũa.
Chắc là trong đó có nước.
"Nhưng tôi thấy hơi khó thở."
"Ừ, vậy nên ở lâu sẽ bị chóng mặt đó. Mười phút nữa thì ra nhé."
Hắn chỉ vào chiếc đồng hồ cát nhỏ đặt trong phòng xông hơi và nói rằng khi cát chảy hết thì sẽ ra ngoài.
Cảm giác những giọt mồ hôi đọng trên da lăn xuống thật lạ lùng, lông tơ dựng đứng và da thịt trở nên vô cùng nhạy cảm.
Tôi dùng khăn lau đi khuôn mặt ướt đẫm.
"Anh làm từng cái một bằng tay chắc vất vả lắm."
"Nhưng nghĩ đến việc Cho Ro Yi sẽ dùng nó thì tôi thấy chẳng vất vả chút nào."
"Sau khi đi cổng về thì cứ nghỉ ngơi đi chứ. Cứ làm cái gì ồn ào thế không biết."
"Nghỉ ngơi gì chứ. Em toàn bắt tôi làm việc đồng áng thôi mà."
"Cái đó là vì ban đầu phải làm cọc đỡ, còn dạo này tôi có bắt đâu. Việc đồng áng là tôi làm hết mà."
Nhưng thành thật mà nói, ban đầu làm cọc đỡ cũng hơi vất vả thật.
Tôi cũng cảm thấy áy náy vì biết Sa Geon Woo đã vất vả như thế nào.
Có phải vì thế mà tôi từ chối bị giam trong cánh cửa không?
Vì sợ bị bắt làm việc đồng áng?
Hay tôi nên hứa sẽ không bắt hắn làm việc đồng áng rồi thử đề nghị giam giữ người nọ một lần nữa?
Tôi nhìn lên cằm của Sa Geon Woo và suy nghĩ.
"Sao lại nhìn tôi dễ thương thế?"
Sa Geon Woo cúi đầu xuống, giao mắt với tôi và cười.
"Tôi muốn giam giữ anh."
"....Cái gì?"
"Giam giữ hoàng đế thì khó, nhưng giam giữ hoàng tử thì tôi sẽ cố gắng lo liệu."
Hơi thiếu nhưng không thiếu hẳn, không bắt làm việc đồng áng nhưng bản thân phải ra đồng hái những thứ mình muốn ăn.
Nếu trồng sẵn nguyên liệu cần thiết trước khi giam giữ thì có lẽ sẽ ổn thôi.
"Giam giữ để làm gì?"
"Thay vì làm gì đó thì chỉ là…. tôi muốn giấu anh đi để không ai có thể tìm thấy."
"Em muốn độc chiếm tôi đến mức đó sao?"
"Không hẳn là ý đó, không, đúng không nhỉ?"
Vì tôi không muốn nhìn thấy người khác tự ý lợi dụng và tự ý giết chết hắn.
Việc giam giữ và quản lý hắn dưới sự kiểm soát của tôi, cuối cùng cũng giống như muốn độc chiếm đối phương thôi sao.
Sa Geon Woo, người không hiểu lời nói của tôi bị lược bỏ nhiều chi tiết, đang nghiêng đầu thắc mắc thì nhìn đồng hồ cát rồi hứ một tiếng và kéo tôi dậy.
"Hình như sắp phải ra rồi."
"Tôi còn chưa đổ nước lên đá lần nào mà."
"Tôi đã làm trước rồi. Nếu em muốn thử thì có thể làm."
Tôi nhận lấy cái gáo chứa nước và đưa ra.
Theo cử chỉ ra hiệu hãy đổ, tôi đổ nước lên đá, một tiếng xì xì vang lên và hơi nước bốc lên, che khuất tầm nhìn của tôi.
"Á! Này! Aaaa!"
Hơi nóng như bão táp ập đến.
Cảm giác ngộp thở dâng lên đến tận cổ, tôi vội vàng mở tung cửa và lao ra ngoài.
Phía sau lưng, tôi nghe thấy tiếng cười của Sa Geon Woo.
( cứ ỷ là người lớn mà chọc ẻm hoài hoi =)) ).