Closed Door - Chương 82

Editor: HThanh.            

"Dù sao thì cũng không phải là hoàn toàn vô dụng mà. Chỉ là hiệu quả giảm đi so với lần đầu ăn thôi. Cứ coi như dùng số lượng bù chất lượng mà ăn đi."  

"Em nhất định phải làm vậy sao?"  

"Tôi phải tìm thêm ít hạt giống nữa. Biết đâu lại có hạt giống thảo dược hiếm và tốt hơn loại thông thường. Vậy nên tạm thời cứ ăn cái này đã. Nếu ăn trực tiếp khó quá thì tôi sẽ nhân giống thêm, phơi khô rồi vo thành viên cho anh."  

Dù muốn làm gì thì hiện tại số lượng còn ít, thời gian cũng không đủ. 

Khoảng một tuần nữa là có thể thu hoạch đủ lượng thảo dược mong muốn, lúc đó có thể phơi khô và vo thành viên. 

Nghe tôi nói vậy, Sa Geon Woo nhặt một cọng thảo dược bỏ vào miệng.  

Có vẻ vị không ngon lắm khiến mày hắn nhăn lại. 

Dù vậy, hắn vẫn nhai nuốt mà không một lời phàn nàn. 

Chiếc lá thảo dược màu xanh đậm thò ra từ kẽ môi trông càng nổi bật.  

"Cái này nếu ăn vào sẽ giúp tăng nồng độ mana trong cơ thể? Hay độ tinh khiết nhỉ? Nghe bảo tốt lắm. Còn cái này chứa hàm lượng mana đặc biệt cao. Cái này giúp tăng cường thể lực. Cái này tốt cho sinh lực, còn cái này thì..."  

"Sinh lực? Cho Rong à, tôi chưa cần mấy thứ đó đâu."  

Hắn vừa nhai vừa im lặng nghe, nhưng ngắt lời tôi khi tôi nhắc đến chuyện đó.  

"Tôi vẫn còn khỏe lắm."  

"Anh nói gì thế? Nghe già cỗi quá. Sinh lực tốt không phải chỉ liên quan đến chuyện đó thôi đâu. Bà tôi từng bảo, sinh lực tốt nghĩa là sức khỏe dồi dào. Dù khó định nghĩa chính xác, nhưng về cơ bản nó có nghĩa là năng lượng cơ thể được cải thiện. Kiểu như khí thế hổ báo ấy."

"Tôi vẫn là một con hổ mà." 

"Ăn vào sẽ trở thành một con hổ mạnh mẽ hơn."

Ăn đi, đừng nói nhiều nữa. 

Trước lời nói kiên quyết của tôi, hắn nuốt thứ đang nhai, lặng lẽ nhắm mắt và hít thở sâu.

"Anh không muốn ăn à?" 

"Không, vì tôi đã ăn thảo mộc. Nó đang làm cho năng lượng lưu thông trong cơ thể."

Tôi im lặng chờ đợi khi hắn bảo tôi chờ một lát, tôi đã thấy những cảnh này rất nhiều trong tiểu thuyết võ hiệp. 

Ăn một loại thảo mộc quý hiếm rồi ngồi thiền luyện công, chắc là nếu nói chuyện hoặc di chuyển thì năng lượng sẽ bị thoát ra. 

Có phải tương tự như vậy không? 

Vì sợ làm phiền, tôi không dám hỏi và chỉ đứng đó quan sát hắn cho đến khi đối phương nói đã xong. 

Vài phút trôi qua thật dài. 

Sa Geon Woo thở ra, mở mắt và nhìn tôi đang căng thẳng theo dõi, rồi khẽ mỉm cười.

"Sao em lại đứng như vậy?" 

"Sợ chạm vào anh sẽ khiến anh bị tẩu hỏa nhập ma?" 

"Cái gì cơ?"

Hắn cười và nói ‘Tẩu hỏa nhập ma là cái gì?’, rồi chạm nhẹ vào đầu mũi tôi.

"Ăn cái đó vào anh có cảm nhận được gì không? Có thấy hiệu quả rõ rệt không? Hay là cũng bình thường?" 

Theo mô tả trong tài liệu, đây không phải là loại thảo mộc rẻ tiền nhưng cũng không phải là cực kỳ quý hiếm. 

Liệu ở cấp độ này, hắn đã ăn đủ để kháng thuốc chưa? 

Tôi nhớ mình đã phải trả khoảng 100 triệu won để mua thảo mộc ở chợ đen. 

Tôi chợt hối hận, không biết liệu việc mua một loại 2 tỷ won có phải là lựa chọn tốt hơn so với mua nhiều loại 100 triệu won không.

( em ghệ giàu vl anh Woo ạ =))) ).

"Tôi đã được huấn luyện như vậy từ trước. Tôi vẫn còn thói quen kích hoạt năng lượng trong cơ thể khi ăn thảo dược từ Cổng hay thuốc cường hóa. Làm như vậy cũng có ích hơn." 

"Đến lúc này tôi bắt đầu tò mò anh đã được huấn luyện ở đâu. Chẳng phải là vào núi, ngồi thiền dưới thác nước để tu luyện đấy chứ?" 

"Không phải vậy."

Sa Geon Woo cười và nói sao hôm nay tôi cứ nói những điều kỳ lạ, rồi hắn cầm lấy cây thảo mộc tiếp theo và cho vào miệng.

===

"Anh/chị đã vất vả rồi."

Chiếc xe chở nhóm thợ săn vừa hoàn thành cổng dừng lại ở bãi đỗ của guild.

Những thợ săn ùa ra khỏi xe, cúi đầu chào người phụ trách hôm nay.

"Ừ, mọi người đều vất vả cả. Về tắm rửa, ăn uống rồi nghỉ ngơi đi. Ngày mai không có huấn luyện nên cứ thư giãn thoải mái."

"Waaa~" 

Tiếng reo vui nhỏ vang lên. 

Người phụ trách nhìn đám tân binh tuy tuổi tác khác nhau nhưng phản ứng khá giống nhau rồi tuyên bố giải tán. 

Khi các tân binh đang thu dọn trang bị về ký túc xá, người phụ trách gọi một người lại.

"Thợ săn Baek Do Hyung."

"Dạ?"

Khác với những thợ săn đang hối hả chạy về để tắm rửa nghỉ ngơi, Baek Do Hyung đang bước chậm rãi cách đó một bước dừng lại.

"Trưởng phòng quản lý tân binh đang gọi cậu. Chắc mệt lắm nhưng cậu phải gặp trưởng phòng trước đã."

"Vâng, tôi hiểu rồi."

"Ừ. Hôm nay cậu vất vả nhiều rồi."

Người phụ trách vỗ nhẹ vào vai rồi đi, còn lại cậu ta đành lên thang máy đi tìm trưởng phòng.

‘Ước gì được nghỉ ngơi, nhưng trước hết ít nhất cũng muốn đi tắm….’

Dù đã dùng khăn lau qua nhưng quần áo ướt đẫm mồ hôi và dịch thể quái vật vẫn khiến cậu ta khó chịu. 

Xuống tầng 3, nơi đặt phòng quản lý tân binh, cậu ta liếc nhìn văn phòng. 

Vừa lúc ánh mắt gặp trưởng phòng đang vẫy tay ra hiệu.

"Chào trưởng phòng ạ."

"Baek Do Hyung. Cậu vừa trở về à?"

"Dạ."

"Vất vả rồi."

"Tôi nghe nói ngài gọi tôi ạ?"

"Ừ. Cái này."

Trưởng phòng đưa cho cậu ta một chiếc hộp nhỏ.

"Baek Do Hyung, từ hôm nay cậu sẽ được nhận thảo dược. Vào phòng tập riêng dùng nó rồi ngồi thiền khoảng một tiếng."

"Thiền... ạ?"

"Ừ. Đừng ngồi kiết già khó chịu làm gì. Cứ ngồi bình thường hoặc thậm chí nằm cũng được. Quan trọng là phải ở tư thế thoải mái nhất. Cứ thế rồi thiền đi. Người ta gọi là quán chiếu nội tâm đấy."

"Quán chiếu... nội tâm..."

*Quán chiếu nội tâm: là một thuật ngữ trong Phật giáo, chỉ việc quan sát, nhìn sâu vào những gì đang diễn ra bên trong tâm hồn của mình.

Đôi mắt Baek Do Hyung dao động dữ dội, không thể hiểu nổi yêu cầu kỳ lạ này là gì.

"Tôi bảo cậu cảm nhận 'tác dụng của thuốc'. Khi ăn vào, cậu sẽ cảm nhận được điều gì đó. Người lớn thường nói khi ăn đồ bổ hoặc thuốc Đông y, sẽ cảm thấy 'tác dụng của thuốc' đang phát huy. 

Thường thì mọi người nói đó là do cảm giác, nhưng thảo dược ở Cổng thì không phải. Khi ăn, cậu sẽ cảm nhận rõ rệt. Tôi muốn cậu làm quen với cảm giác đó. Khi quen rồi, cậu sẽ có thể cảm nhận được mana trong cơ thể. Hunter Baek Do Hyung đang ở điểm khởi đầu của quá trình huấn luyện đó." 

"Huấn luyện... ạ?"

Cậu ta không hiểu người nọ đang nói gì, và nếu không hiểu thì cậu ta phải cảm nhận cái gì đây? 

Do Hyung cảm thấy hoàn toàn bối rối. 

Làm sao có thể cảm nhận mana trong cơ thể? 

Mana không phải là thứ dùng để kích hoạt kỹ năng sao? 

Toàn bộ chỉ là dùng mana có trong cơ thể để kích hoạt kỹ năng. 

Thấy vẻ mặt đầy thắc mắc của tôi, đội trưởng bật cười, vẻ mặt đầy thấu hiểu.

"Tôi biết là bây giờ tôi nói gì cậu cũng chỉ thấy như mây gió. Khi huấn luyện, cậu sẽ cảm nhận được điều gì đó. Cuộc huấn luyện này không phải kết thúc trong một hai ngày mà sẽ kéo dài, nên đừng quá sốt ruột." 

"Ai cũng phải trải qua cuộc huấn luyện này ạ?" 

"Thảo dược ở Cổng đâu có nhiều mà phát bừa cho bất kỳ ai. Chúng tôi chỉ chọn một vài người mới để trao cơ hội. Hunter Baek Do Hyung có sự tăng trưởng rất tốt gần đây. Cấp trên cũng kỳ vọng rất nhiều vào cậu." 

"Cảm ơn." 

"Bước đầu là uống thảo dược và cảm nhận mana bên trong cơ thể. Đó là giai đoạn 1. Khó để được chọn tham gia huấn luyện, nhưng ngay cả khi được chọn, một nửa sẽ bị loại ngay ở giai đoạn 1. Tôi hy vọng Hunter Baek Do Hyung sẽ vượt qua được." 

"Tôi sẽ cố gắng." 

"Tốt. Đi đi. Sau khi tắm rửa và nghỉ ngơi một chút thì hãy uống thảo dược nhé."

"Vâng."

Chào đội trưởng và rời khỏi văn phòng, cậu ta nhìn xuống chiếc hộp nhỏ trong tay.

Bên trong là thảo dược trong Cổng. 

Huấn luyện, cơ hội, lựa chọn, mana. 

Những từ ngữ không thể hiểu được làm đầu óc cậu ta trở nên rối loạn.

===

Kết thúc việc chuẩn bị kinh doanh, tôi ngồi trong sảnh trống rỗng và uống cà phê trong khi chờ đến giờ mở cửa. 

Đây là khoảng thời gian tôi cảm thấy thoải mái nhất về mặt tinh thần.

Dù công việc kinh doanh chính thức còn chưa bắt đầu, nhưng chỉ riêng việc chuẩn bị thôi cũng khiến tôi có cảm giác như đã hoàn thành tất cả. 

Sắp tới, tôi sẽ phải đối mặt với mọi người và làm việc không ngừng nghỉ trong vài giờ, cảm giác như đêm trước cơn bão vậy.

Nhìn những hạt bụi lơ lửng trong không khí lấp lánh dưới ánh sáng, ý thức mơ hồ của tôi thường trôi về quá khứ, những ký ức trong mơ, và cả một tương lai không thể đến.

"Chết tiệt, không thể chịu nổi. Gần như làm không công mà lại bị đối xử như thế này ư? Dùng nhân lực cao cấp miễn phí mà tại sao lại không trân trọng? Hỗ trợ vừa đủ để không chết, sau đó sử dụng trong suốt thời hạn hợp đồng chẳng phải là một món hời sao?"

"Khi những người ngồi yên lặng, những người đứng lên không thể nhìn lại mà chỉ có những người chạy mới đổ mồ hôi. Hệ thống đã quá vững chắc để thay đổi, và đã quá muộn để than phiền."

"Tôi không biết là ngồi hay đứng nữa, sư thầy ạ. Chúng ta sẽ chết thật đấy. Tôi cũng đã già rồi, nghỉ một tuần không đủ để hồi phục thể lực nữa."

"...Tuổi của Cha Ye Seung... từ trước đã nhiều rồi..."

"Ma Jang Gun, im đi. Trước khi anh chết vì Gate thì tôi sẽ giết anh trước."

"....."

"Tần suất xuất hiện Gate ngày càng cao, mức độ Gate cũng lén lút tăng lên. Thật là điên rồ. Sắp chết rồi, chết đến nơi rồi."

Giọng nói than vãn của các thành viên trong đội của Sa Geon Woo sau khi trở về từ Gate, khi họ đang ăn canh xương bò, lại hiện về trong tâm trí tôi.

Ngay cả họ, những người không biết về tương lai đã được định sẵn, có lẽ cũng đang cảm nhận được một cách bản năng cuộc khủng hoảng đang cận kề. 

Nghe cuộc trò chuyện của họ, than vãn về số phận không biết lúc nào sẽ chết, tôi, người đã nhìn thấy trước tương lai, lại càng cảm thấy bất an hơn trước cái bóng của cái chết đang đến gần một cách rõ ràng.

Cái chết của Sa Geon Woo đang đến gần từng chút một, quấn lấy tôi như một chiếc lưới không thể thoát ra.

Đôi khi tôi gặp ác mộng, đôi khi cảm thấy nghẹt thở, và đôi khi cảm thấy trống rỗng. 

Và mỗi lần như vậy, tôi lại nhìn Sa Geon Woo đang ở bên cạnh và cảm thấy nhẹ nhõm, tự nhủ ‘Chưa phải bây giờ, chưa phải lúc này.’

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo