Closed Door - Chương 83

Editor: HThanh.                  

"Cho Rong buồn ngủ hả? Muốn chợp mắt một chút không?"  

"Không buồn ngủ đâu, tôi chỉ đang thẫn thờ thôi."  

Tôi ngồi cạnh Sa Geon Woo, nhấm nháp ly cà phê trong im lặng và đờ đẫn nhìn ra cửa kính cửa hàng đã kéo rèm xuống. 

Tựa đầu vào vai hắn, người đang đặt tay lên lưng ghế tôi như thể ôm vai đồng đội, những ngón tay hắn lướt nhẹ qua mái tóc tôi.  

"Cho Rong, em bị sốt à?"  

Má hắn nghiêng nhẹ chạm vào trán tôi. 

Có lẽ cảm nhận nhiệt độ khác thường, Sa Geon Woo liếc nhìn tôi.  

"Em có bị cảm không?"  

"Không ạ. Chỉ hơi nhức đầu thôi."  

"Đau à?"  

Bàn tay to lớn phủ lên trán tôi. 

Có vẻ hắn đang cố đo nhiệt độ, nhưng biểu cảm khó hiểu của hắn khiến tôi bật cười.  

Tôi không sốt đến mức bốc hỏa, với lại hắn đâu phải nhiệt kế. 

Làm sao đo được bằng lòng bàn tay chứ?

"Tôi uống thuốc giảm đau rồi. Sẽ ổn thôi."  

Người đàn ông ân cần ấy có đôi bàn tay ấm áp. 

Nhưng khi đầu đang nóng như lửa, hơi ấm ấy chẳng dễ chịu chút nào. 

Tôi lắc đầu: "Nóng quá".

Bàn tay hắn lập tức buông ra. 

Thay vào đó, những ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc phía sau gáy như đang vỗ về.  

"Anh."  

"Ừm?"  

"Anh nghĩ sao nếu tôi đi cùng anh vào Gate?"  

"....Cái gì?"  

Cảm giác những sợi tóc mượt mà trượt qua kẽ tay có vẻ khiến hắn thích thú, nên bàn tay đang nghịch ngợm bỗng dừng bặt.  

"Khi anh vào Gate, chỉ có đội hình chính đi thôi phải không? Tôi không hiểu nhiều về thợ săn, nhưng tôi biết thông thường cần nhiều hơn năm người để dọn dẹp Gate. Ngoài thợ săn, còn có người khuân vác hoặc thu thập tài nguyên đi cùng nữa."  

"Bọn tôi chỉ tập trung dọn dẹp thôi. Không mang theo người phụ trợ. Chỉ thu nhặt đôi chút ma thạch khi ra về."  

"Vậy tôi đi theo với danh nghĩa khuân vác hoặc thu thập cũng được chứ ạ? Khi dọn xong Gate, tôi chỉ cần thu thập lượng vừa đủ mang theo là có thể che mắt được."  

"Em đang nói cái gì vậy? Em vào đó để làm gì...."  

"Tôi không cần nói rõ, hình như anh cũng đoán được rồi phải không?"  

Đây là người đã tưởng tượng ra cách vận dụng năng lực của tôi còn phong phú hơn cả chính tôi. 

Giờ tôi không cần giải thích dài dòng, trong đầu Sa Geon Woo cũng đã hiện ra từ một đến mười lợi ích khi tôi cùng vào Gate.  

"Cho Rong đã nói không làm thợ săn mà. Chúng ta đồng ý giữ bí mật năng lực tỉnh thức, giờ em quên rồi à?"  

"Tôi không định làm thợ săn. Chỉ là muốn vào Gate cùng anh thôi."  

"Vậy tại sao? Sao đột nhiên em nghĩ vậy? Tò mò về Gate? Muốn vào xem? Hay muốn đi săn? Lần trước vào Gate cấp 1 rồi nảy sinh hứng thú à?"  

"Không, không phải vậy... tôi nghĩ nếu vào Gate cùng anh, tôi có thể giúp được gì đó."

Trước lời nói của tôi, Sa Geon Woo nhíu mày. 

"Tôi không biết tại sao em lại nghĩ như vậy đột ngột, nhưng đó là điều vô lý."

Hắn gỡ ngón tay đang quấn trên tóc tôi và đứng dậy. 

Có phải tôi cảm thấy tiếng ghế bị đẩy ra nghe có vẻ khó chịu không?

"Chẳng phải vì khó chuẩn bị hành lý cho mọi môi trường nên từ trước đến nay, chúng ta đã mạo hiểm vào Gate sao? Nếu chúng ta chuẩn bị trước, chúng ta có thể đối phó với bất kỳ môi trường nào, nhưng hiện tại, chúng ta chỉ đang phó mặc cho may rủi. 

Nếu có 100 loại môi trường, chúng ta hãy chuẩn bị cho cả 100. Nếu có sự chuẩn bị trong đó, sự an toàn trong môi trường Gate có thể được đảm bảo. Điều đó có nghĩa là chúng ta chỉ cần lo lắng về quái vật, và tỷ lệ sống sót sẽ cao hơn."

"Chúng ta đã sống sót tốt cho đến bây giờ mà không cần chuẩn bị như vậy."

"Điều đó không đảm bảo rằng chúng ta sẽ sống sót tốt trong tương lai. Đó là nơi chỉ cần một chút sơ suất là có thể bỏ mạng."

"Và đó là nơi mà bây giờ em lại muốn vào. Em không có sức mạnh, không có khả năng tự bảo vệ."

Thật là gay gắt. 

Tôi biết mình bất tài, nhưng có cần phải chỉ thẳng ra như vậy không?

Tôi lườm hắn với ánh mắt sắc nhọn, nhưng Sa Geon Woo lại tỏ ra giận dữ hơn. 

Tôi ngạc nhiên khi thấy hắn nhìn tôi với vẻ mặt cứng đờ như thể vừa bị mắng chửi và tát vào mặt.

"Nếu tôi đi cùng..." 

"Không có chuyện đó. Tuyệt đối không." 

"Anh."

"Vào Gate cấp 1 và chỉ nhổ cỏ dại thôi có làm em thấy Gate là dễ dàng không? Đó là nơi mà việc mất tay chân là chuyện thường ngày nếu em lơ là. Giả sử em chạy trốn vào đó mỗi khi bắt quái vật, kế hoạch nghe có vẻ hợp lý. 

Nhưng nếu quái vật tấn công bất ngờ mà không có thời gian, em sẽ làm gì? Sẽ có một người phải bảo vệ em, em không nghĩ đến việc sẽ thiếu đi một lực lượng chiến đấu sao? Em nghĩ tại sao chúng ta không mang theo người khuân vác hay người dẫn đường? Dù có ý tốt đi chăng nữa, khi vào Gate, em chỉ là một gánh nặng."

Thái độ cứng rắn và những lời nói lạnh lùng đến mức tàn nhẫn của hắn thật sự rất công kích. 

Hắn đâu cần phải nói ‘gánh nặng’ một cách thẳng thừng như vậy.

"Tỷ lệ sống sót tăng lên mà, có sao nếu mang theo một chút hành lý cồng kềnh chứ?"  

Tôi hiểu tại sao hắn lại nổi giận như vậy, cũng biết rõ đó là câu nói dễ gây tổn thương, nhưng vẫn buông lời. 

Và dù thương cảm trước nỗ lực của Sa Geon Woo, tôi lại chẳng thấy bị tổn thương bởi lời hắn chút nào.  

Sự thật là dù đã thức tỉnh năng lực, tôi vẫn mang thân thể yếu ớt của một người bình thường không có sức mạnh. 

Tôi cũng hiểu rõ mình chẳng giúp được gì trong việc tiêu diệt quái vật. 

Vì hiểu bản thân quá rõ, tôi chỉ đơn giản gật đầu: ‘Ừ, mình là gánh nặng thật.’ 

Dù sao giá trị của tôi nằm ở vai trò kho di động hơn là chiến đấu. 

Nếu có hơi vướng chân trong trận chiến thì sao chứ? 

Chỉ cần hoàn thành tốt nhiệm vụ đưa đồ khi cần là được.  

"Không được thì thôi! Đừng bao giờ nói mấy lời vô nghĩa đó nữa."  

Nhìn tôi, kẻ chẳng hề suy suyển trước lời châm chọc, Sa Geon Woo lại lộ vẻ bối rối.

Hắn buông lời rồi lén liếc xem phản ứng của tôi, nhưng khi thấy tôi chỉ nhún vai, hắn càng hoang mang. 

Việc tôi bỏ qua câu nói đáng lẽ phải gây hiểu lầm và tổn thương khiến tôi thấy rõ hơn vẻ hoảng hốt đang cố che giấu sau vẻ giận dữ của hắn.

"Anh nói là tin tôi mà."  

"Chuyện đó không liên quan đến cuộc nói chuyện này."  

"Anh bảo tin tôi, nhưng chưa từng kể gì về bản thân anh cả."  

"Không liên…."  

"Anh nói sẽ ở bên tôi, vậy tại sao bây giờ không được mà phải đợi một năm nữa? Khi đi săn theo đội, anh nhận lệnh từ ai? Tại sao không được nghỉ ngơi đàng hoàng, không chuẩn bị kỹ càng mà cứ vào ra Gate mỗi tuần? Vào ra Gate liên tục như thế, sao anh chẳng thu được gì trong tay cả? Tại sao... anh chẳng có quyền quyết định gì cho bản thân?"  

Không kìm được cơn giận, hắn đang đi tới đi lui bỗng dừng lại trước lời tôi.  

"Anh không định kể gì với tôi à? Một năm sau, khi ngày anh nghĩ đến đến, anh sẽ quay về bên tôi như chưa có chuyện gì xảy ra, nói 'giờ anh tự do rồi' là xong? Tôi phải ngồi đợi chẳng biết gì, nếu chết trước đó thì coi như số anh vậy, còn sống được thì tốt à?"  

"....tôi không hiểu em muốn gì, không hiểu sao em đột nhiên nói mấy chuyện vô nghĩa này."  

"Tôi muốn anh đừng chết."  

"Tôi không chết."  

Không, anh sẽ chết.  

Đó là tương lai đã được định đoạt.  

Như việc Lee Dong Jae tìm đến sau đám tang của bà, như luật sư của Yoon Seung Gyu, kẻ giết bà xuất hiện, như Gate cấp 1 hình thành trên bãi đất trống... 

Có những tương lai không thể thay đổi, cái chết của Sa Geon Woo là một tương lai định sẵn như thế.

Nếu không bước đi trên con đường này, tôi sẽ đến điểm cuối cùng là cái chết. 

Tôi, người biết tương lai, muốn ném một viên đá để thay đổi hướng đi, trong khi hắn, người không biết tương lai, lại không muốn rời khỏi con đường đã định.

"Nếu anh tự tin là sẽ không chết như vậy, tại sao anh không thể đưa tôi đi?" 

"Tôi không chết, nhưng không có gì đảm bảo rằng tôi có thể bảo vệ em một cách an toàn." 

"Cũng không có gì đảm bảo là anh sẽ không chết." 

"Dừng lại! Tôi không muốn cãi nhau vì những chuyện vô ích. Ngừng nói chuyện này đi."

Sa Geon Woo đột ngột lớn tiếng như hét lên, rồi vuốt mạnh tóc, mở cửa hàng và bước ra ngoài. 

Đó là một sự từ chối mạnh mẽ, thể hiện rằng hắn không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện nữa.

"Cái này cũng không được, cái kia cũng không được." 

Tôi phải làm sao đây.

Tôi không biết chi tiết về việc đội của hắn đã vào Gate nào và chết như thế nào. 

Tôi chỉ biết rằng sự việc sẽ xảy ra trong năm nay và mặc dù cấp độ Gate cao, nhưng môi trường bên trong Gate quá tệ nên sức mạnh của đội đã giảm đáng kể, khiến họ không thể tránh khỏi việc bị tiêu diệt hoàn toàn.

Đáng lẽ tôi nên nghe chi tiết hơn. 

Với tư cách là người được người đó để lại di vật, tôi đáng lẽ phải nghe câu chuyện cuối cùng về cái chết của hắn.

Giờ đây, dù hối hận muộn màng, người có thể kể cho tôi nghe đã không còn nữa.

[Chết tiệt, đáng lẽ không nên vào Gate đó.]

Tiếng khóc đầy hối hận và tuyệt vọng cứ văng vẳng bên tai tôi.

[Cậu biết đấy. Cái cảm giác không muốn làm, cảm thấy khó chịu, bất an. Cảm giác đó xuất hiện đúng lúc lịch trình Gate được sắp xếp. Mưa đổ như trút nước vì mùa mưa, rồi đột nhiên có nhiều Gate mở cùng lúc, và bọn họ bắt tôi phải vào Gate cấp 6.]

Tôi nhắm mắt lại và cẩn thận nhớ lại những lời Cha Ye Seung đã nói. 

Mùa mưa. Mưa như trút nước. Gate cấp 6. 

Đây là manh mối nhỏ mà tôi đã có được sau khi lang thang trong ký ức nhiều ngày đêm, gợi lại và nghiền ngẫm giọng nói của người phụ nữ. 

Cơn đau đầu sau đó vẫn dai dẳng suốt mấy ngày, thỉnh thoảng thái dương lại nhói lên, mắt đau như muốn nổ tung, đôi khi nước mắt vô thức trào ra.

Cô ấy còn nói gì nữa nhỉ?

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo