Closed Door - Chương 86

Editor: HThanh.              

Trước câu hỏi hơi tính toán của tôi, Ma Jang Gun đỏ hoe đôi mắt. 

Không phải đùa hay phóng đại, mà thực sự khóe mắt người nọ ửng đỏ, đôi đồng tử trở nên ươn ướt. 

Tôi chưa từng nghĩ có người lại yêu thích kimchi củ cải đến mức đấy nên cảm thấy bối rối.  

"Vậy kết thúc chào hỏi rồi, mời anh vào đi."  

Tôi vẫy tay vài cái, anh ta gật đầu, ánh mắt ngân ngấn lệ nhìn xuống hộp kim chi củ cải đang ôm trong ngực.

"....Tôi sẽ ăn ngon miệng."  

"Vâng, ngon miệng nhé."  

Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nghe anh ta nói một câu hoàn chỉnh thay vì chỉ vài từ đơn lẻ. 

Sức mạnh của kim chi củ cải thật đáng kinh ngạc! 

Vừa thán phục vừa quay lưng về phía văn phòng, tôi bước xuống cầu thang.  

"Cho Rong à." 

Tiếng bước chân ồn ào cùng giọng gọi từ phía sau vang lên. 

Tôi giả vờ không nghe thấy và tiếp tục bước nhanh xuống cầu thang, nhưng người kia đã đuổi theo sát ngay sau và giữ tôi lại.  

"Sao, sao vậy?"  

"Đến văn phòng rồi mà không gặp tôi rồi đi luôn à?"  

"Sáng nay đã gặp rồi mà, gặp nữa làm gì?"  

"Dù vậy đi nữa. Em đã đến tận đây rồi, xong việc là bỏ đi không thèm gặp tôi, lạnh lùng quá đấy."  

Tôi muốn nói cho hắn biết rằng cái ‘văn phòng’ đó chỉ là tòa nhà đối diện quán súp lươn. 

Nếu là nơi phải bắt xe, hay ít nhất là cách đó ba mươi phút đi bộ, có lẽ tôi đã ghé qua gặp mặt như Sa Geon Woo nói. 

Nhưng…. đối diện luôn đấy.  

Hơn nữa, trong tình trạng hiện tại, tôi cũng chẳng muốn gặp mặt hắn chút nào.  

"Thả ra đi, nặng lắm."  

Hắn ôm chầm từ phía sau, toàn bộ trọng lượng đè lên khiến vai tôi như trĩu xuống mười phân. 

Dù tôi cằn nhằn, Sa Geon Woo vẫn cười toe toét, không hiểu sao lại vui thế, rồi bám chặt lấy lưng tôi, lắc lư bước xuống bậc cuối cùng.  

"Sao em ủ rũ thế? Sáng nay tôi đã thấy tâm trạng em không ổn rồi."  

Hả? Cho Rong của chúng ta đang bực bội vì chuyện gì nhỉ?  

Tôi dùng tay đẩy mặt đối phương ra khi hắn dụi má vào má tôi hỏi.  

Hắn thật sự không biết hay đang giả vờ vậy?

Bình thường thì hắn cũng hay ôm tôi, rồi hôn trán, hôn má một cách tinh nghịch như thể tôi là trẻ con hay thú cưng vậy. 

Nhưng lần này thì khác, nó không còn ở mức độ chỉ là một trò đùa để cười mà bỏ qua được nữa. 

Rõ ràng là hắn đã hôn lên môi, lên môi của người khác…. sao lại chỉ có mình tôi bận tâm thế này?

Có phải bây giờ chỉ mình tôi đang nghiêm trọng hóa vấn đề, chỉ mình tôi rối bời và suy nghĩ? 

Còn cái người gây ra chuyện thì lại chẳng có chút suy nghĩ gì cả?

Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy ngớ ngẩn, oan ức và bực mình, nên quay người lại đối mặt với Sa Geon Woo.

"Sao vậy? Có chuyện gì à?"

Hắn hỏi với vẻ mặt thật sự không biết gì, khiến cơn giận vốn không có lại bỗng trỗi dậy. 

Tôi lườm hắn bằng ánh mắt sắc lẹm, định nổi cáu, nhưng lại càng bực mình hơn khi nhận ra mình chẳng biết phải nói gì, chỉ mấp máy môi.

Tôi bực, nhưng lại khó giải thích vì sao mình bực. 

Trước hết, chính đầu óc tôi cũng chưa thể sắp xếp được.

Tại sao bây giờ lại khó chịu? 

Tại sao lại tức giận? Tại sao lại phải suy nghĩ?

Trong lòng tôi rối bời và có một thứ gì đó đang sôi sục, nhưng không biết thứ đó là gì.

Tức là... tôi chưa bao giờ... có suy nghĩ khác về khuôn mặt đẹp trai hay thân hình vạm vỡ kia cả. 

Chỉ đơn giản là thấy đẹp, chứ chưa bao giờ nghĩ sẽ làm gì đó với nó. 

Nhưng trái ngược với suy nghĩ của tôi, một khả năng mới đã bị cưỡng bức tạo ra, đó là ‘có thể làm gì đó với nó’. 

Tức là một con đường mà tôi chưa từng có ý định đi, một con đường chưa từng tồn tại, bỗng nhiên xuất hiện. 

Điều đó khiến tôi ngạc nhiên, hoang mang, bối rối, sửng sốt và bàng hoàng.

Cảm giác này giống như là... chiếc bánh gạo nếp mà tôi chỉ thấy trong tranh giờ bỗng xuất hiện bằng xương bằng thịt ngay trước mắt vậy?

Khi nhìn trong tranh, tôi chỉ nghĩ đó là một chiếc bánh được vẽ thật đẹp. 

Nhưng khi nó thực sự ở ngay trước mắt, tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có nên ăn nó không, rồi tự hỏi liệu mình có muốn ăn nó không, và cuối cùng là câu hỏi cơ bản: liệu chiếc bánh này có phải là của mình không? 

Chỉ vì một chiếc bánh mà tôi lại thấy đau đầu trở lại.

Bánh, bánh, bánh, cái bánh chết tiệt đó.

"Chết tiệt, cái bánh…."

"Hả? Cho Rong muốn ăn bánh à?"

"Không! Tôi ghét bánh! Không ăn! Ghét bánh lắm! Ghét nhất trên đời! Cho cũng không thèm ăn!"

Tôi hét lên, và Sa Geon Woo ngạc nhiên mở to mắt nhìn tôi.

Tôi hiểu cảm giác như đang đi trên đường thì bị tát vào má. 

Tôi cũng có thể hiểu tâm trạng của hắn khi tự nhiên bắt chuyện rồi lại trở thành đối tượng để tôi xả giận.

Nhưng mà, ai là người gây ra vấn đề này chứ? 

Là hắn, Sa Geon Woo. 

Vậy thì hắn không thể cứ đứng trơ ra như thế được. 

Ít nhất cũng phải tỏ ra là mình đang bận tâm một chút chứ? 

Tại sao lại chỉ có mình tôi bận tâm, chỉ có mình tôi tức giận thế này?

"Cho Rong của chúng ta... ghét... bánh lắm nhỉ."

Hắn không biết.

Hắn thậm chí còn không biết vấn đề là gì.

Tôi lườm Sa Geon Woo, người đang bối rối trước tình huống không thể hiểu nổi, môi run rẩy nói từng chữ một rồi quay lưng bỏ đi.

[Này, nghĩ theo hướng tích cực đi. Suốt thời gian qua, tao đã ôm ấp, cắn, mút mày đấy. Một thằng đàn ông đen đủi như mày, mà tao còn chịu làm đến mức đó cho mày, cái địt mẹ. Lao động thì phải có thành quả chứ? Nếu mày coi đó là chi phí tao thu lại, thì cũng không đến nỗi tiếc lắm đâu, nhỉ? 

Tao hiểu mày mong đợi gì, nhưng tao yếu bóng vía quá, không thể nuốt nổi cái lỗ của mày được. Cái đó thì tao xin lỗi. Nhưng mà địt mẹ, nghĩ lại còn buồn nôn nữa. Trên đời này lỗ đầy ra, có cần phải đụng vào cái lỗ đít của một thằng đàn ông để kiếm tiền không? Tao có phải thằng bệnh hoạn đâu mà lại muốn làm chuyện đó với một thằng cùng giống à?]

Giọng nói của Lee Dong Jae văng vẳng trong đầu tôi khi gã bỏ lại tôi trên phố rồi bỏ đi. 

Khuôn mặt gã nhếch mép cười nhạo, đầy vẻ ghê tởm khi nhìn tôi hiện lên rõ mồn một.  

Không thể nói ra.  

Dù có ý thức được, tôi không thể thốt thành lời.  

Buồn nôn, kinh tởm. 

[Có phải thằng bệnh hoạn đâu mà lại muốn làm chuyện đó với một thằng cùng giống?]

Tôi không muốn nghe lại những lời vô nghĩa đó trước mặt lần nữa. 

Không muốn bị chỉ trỏ. 

Không muốn trở thành trò cười. 

Không muốn nhận những ánh nhìn khinh miệt.  

Vì thế, tôi không thể để lộ rằng mình đã quá để tâm, trăn trở, và gán cho hành động vô tư của Sa Geon Woo quá nhiều ý nghĩa.  

Ký ức quá khứ nhuốm đầy bùn đen, những chuyện đã không xảy ra, những tội lỗi tưởng chừng giờ đã ổn vì nghĩ rằng nó thuộc về dĩ vãng vẫn còn đó, in hằn dấu vết sâu đậm, bám lấy gót chân tôi như một cái bóng không thể thoát khỏi.  

===

Không, cho dù có thế nào đi nữa, chỉ mình tôi âm thầm chịu đựng thế này thì quá oan ức.

"Cổng cấp 4 ở Jung Gu. Nếu môi trường cổng không quá tệ thì có thể ra sớm hơn một, hai ngày."

Thường ngày thì hắn vào cổng cấp mấy cơ chứ.

Tôi ôm đầu khi nghĩ đến Sa Geon Woo đã vui vẻ, hí hửng chạy đến cổng, nói rằng năm người bọn họ vào cổng cấp 4 cũng sẽ dễ dàng thôi.

"Khách hàng, trông sắc mặt của cậu không được tốt lắm?"

Choi Myung Pil đến đúng giờ đã hẹn, tặc lưỡi nói.

"Trông mặt cậu thật là...."

"Có một kẻ phiền phức."

"Ôi chao, mà sao không liên lạc được vậy?"

Ông thở dài một tiếng vô hồn rồi nói ra mục đích của mình. 

Cái chú này thật.... không có chút chân thành nào trong việc tiếp khách. 

Không có hồn, không có nỗ lực.

"Tôi đã tạo ra cả phương tiện để liên lạc rồi mà."

Tôi mân mê chiếc điện thoại cục gạch trong túi, là chiếc điện thoại dùng một lần mà Choi Myung Pil đã đưa riêng cho tôi. 

Gọi điện thì để lại dấu vết, mà cứ đến thăm thì lại lo bị người khác để ý. 

Ông đã dặn chỉ gọi khi có việc cần thiết.

"Có người sống chung nên tôi không thể lấy ra xem được, chú để lại tin nhắn đi chứ."

"Đã mất công làm điện thoại dùng một lần để không bị theo dõi, sao lại để lại dấu vết bằng tin nhắn?"

Không được gửi tin nhắn hay gọi cho người khác, chiếc điện thoại này chỉ được dùng để gọi cho ông ấy. 

Khách hàng sẽ không có việc gì để gọi, cùng lắm là tôi liên lạc để hẹn lịch ghé thăm thôi. 

Nếu không thì là khi công việc có trục trặc, nhưng lúc đó tôi cũng sẽ liên lạc, nên đừng lo lắng quá.

Dù đã dặn dò cẩn thận khi đưa chiếc điện thoại dùng một lần, nhưng có lẽ do thiếu tin tưởng, chiếc điện thoại cũ kỹ mà Choi Myung Pil đưa cho tôi chỉ có thể bấm được nút gọi và nút kết thúc, các nút khác đều bị vô hiệu hóa. 

Khi bấm nút gọi, nó sẽ tự động kết nối với số đã gọi trước đó, và số đó là một chiếc điện thoại dùng một lần khác của ông.

Thật là quá cẩn thận, quá kỹ lưỡng.

"Gọi thì không nghe, cửa hàng thì đóng. Tôi cứ tưởng cậu nhận việc xong rồi bỏ trốn chứ."

"Trốn cái gì mà trốn. Nếu trốn thì tôi đã tắt điện thoại rồi, chú đến vì tôi không nghe điện thoại à?"

"Vì không liên lạc được nên tiện có việc gần đây, tôi ghé qua xem."

"Chuyện không liên lạc được, tôi xin lỗi. Đáng lẽ tôi nên nói trước tình hình."

Tôi không nghĩ là sẽ có liên lạc nhanh như vậy. 

Tôi bật điện thoại ở chế độ im lặng nhưng cứ để nó trong ngăn kéo mà không lấy ra. 

Hay nói đúng hơn là, vì tôi không có cơ hội tách ra khỏi Sa Geon Woo nên không có cơ hội lấy chiếc điện thoại dùng một lần ra.

"Chú cứ nghĩ là một tuần liên lạc được, một tuần không liên lạc được. Bắt đầu từ bây giờ là tuần có thể liên lạc được."

"Tại sao? Tôi không hiểu. Tên sống chung kia can thiệp đến mức không cho gọi điện sao? Rồi lại bỏ mặc một tuần? Có phải tên đó sống hai nhà không? Tôi chuyên về mấy việc này đấy. Sao, để tôi điều tra thử cho?"

"Chúng tôi không phải loại quan hệ như vậy!"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo