Closed Door - Chương 88

Editor: HThanh.               

"Tiền công... tôi sẽ trả bằng tiền. Một khi con gái ông khỏi bệnh, cô bé cũng chẳng cần gì đặc biệt. À không, chắc sẽ cần nhiều thứ, nhưng tất cả đều có thể mua được bằng tiền."  

"Hay là tôi nên chém đắt thật đắt để lần sau cậu không dám mang theo những yêu cầu kiểu này nữa?"  

"Nếu không thích tiền, thì công thức điều chế thuốc chữa thiếu hụt Mana dứt điểm thì sao? Thứ mà có tiền cũng chẳng mua được."  

"Giờ cậu đang cầu xin cho mình chết đấy à?"  

Tôi nhìn chằm chằm vào Choi Myung Pil đang bật cười gượng.  

"Lúc nghe tin có thuốc chữa dứt điểm, ông không giận sao? Với tôi, với chính phủ, hay với cả thế giới này? Thực ra, ông cũng đã từng giận tôi mà."  

"Đó là…."  

"Nếu tôi nói cho ông công thức, ông chú sẽ công bố nó chứ? Vì lợi ích cộng đồng, à không, vì mọi người."  

"....."  

"Ngay khi công bố, ông sẽ bị chính phủ bắt đi, tra khảo, hành hạ để ép khai ra nguồn tin. Nhưng ít nhất, người dân sẽ không còn bị lừa dối nữa. Vì những người đang bị lừa, ông chú có thể hy sinh bản thân không?"  

"Cậu.... cậu nói thế là có ý gì?"  

"Chỉ là…."

Tôi muốn nghe ông nói ‘Không’.

Tôi muốn nghe ông nói rằng an nguy của cá nhân quan trọng hơn lợi ích xã hội.  

Tôi muốn nghe ông khẳng định bản thân và người mình yêu quý là trên hết.  

Tôi muốn được xác nhận rằng không chỉ mình tôi nghĩ như vậy.  

Tôi muốn tự an ủi rằng việc giữ lại công thức thuốc chữa thiếu hụt Mana để dùng trong giao dịch với Choi Myung Pil không phải là sai trái. 

Rằng việc tôi đi khắp nơi tìm tổ ong để cứu Sa Geon Woo, dù sau này có thể sẽ bị phá hủy, chọc phá, thiêu rụi cái tổ ong ấy cũng không phải là việc xấu.  

"Khi nào cuộc điều tra kết thúc, hãy nói cho tôi. Dù tiền công là gì đi nữa, tôi cũng không sao."  

"Nếu tôi nhận công thức trước rồi giả vờ không biết gì về yêu cầu đầu tiên của cậu thì sao?"  

"Con gái ông chú hôm nay sẽ uống viên thuốc đầu tiên. Tôi cam đoan, dù có biết công thức, ông cũng không thể điều chế thuốc trong vòng hai tháng. Tôi đã nói rồi. Lý do chính phủ không công bố thuốc chữa dứt điểm là vì nguyên liệu."  

Một khi chính phủ liệt Cửu Nguyệt Thảo vào danh sách cấm buôn bán, ông sẽ không có cách nào kiếm được nó.  

Việc lén lút lấy Cửu Nguyệt Thảo ra khỏi một Gate bền vững, nơi luôn có sự giám sát của Cục Quản lý, khó như hái sao trên trời. 

Còn việc hy vọng tìm thấy Cửu Nguyệt Thảo trong một cổng bình thường thì còn cần nhiều may mắn hơn cả việc vào rừng tìm nhân sâm trăm năm tuổi. 

Cửu Nguyệt Thảo và một vài sản phẩm phái sinh khác từ cổng, đã bị chính phủ cấm buôn bán, thậm chí cả chợ đen cũng không ai dám động đến.

Choi Myung Pil không thể có được Cửu Nguyệt Thảo bằng bất kỳ cách nào khác, và tôi là con đường duy nhất để ông có được thuốc chữa bệnh.

Khi nhìn thấy vẻ mặt không chút lo lắng của tôi, ông thở dài và gật đầu.

"Được rồi. Chắc cậu cũng có lý do để tự tin như vậy. Tôi sẽ tìm hiểu thử. Tiền công thì để tôi tính xem tôi phải khổ sở đến mức nào rồi chúng ta hãy định đoạt."

"Giảm giá cho tôi đi. Giảm giá cho khách quen."

"Tôi đã báo giá đâu mà cậu đã mặc cả rồi? Với lại, khách quen gì chứ. Mới giao dịch có ba lần."

"Nhưng tất cả đều là những giao dịch có lời cho ông mà. Hãy ưu đãi cho khách hàng thân thiết, khách VIP đi."

"VIP gì chứ. Toàn mang đến những nhiệm vụ như bom nổ thôi."

Chiếc xe dừng lại sau khi Choi Myung Pil lái lượn lách qua những con hẻm quanh co một cách điêu luyện. 

Ông lẩm bẩm ‘xuống đi’ rồi tôi kéo khẩu trang bị tuột xuống trong lúc nói chuyện lên và bước ra khỏi xe.

"Chú đã nói với con gái chưa?"

"Tôi chỉ nói có khách đến thôi. Tầng hai."

Tôi mở cổng vào và đi lên cầu thang, ông cẩn thận mở cửa và ra hiệu cho tôi vào trong. 

Tôi kiểm tra lại găng tay trên tay và bước vào nhà.

"Con bé có lẽ đang ngủ. Chờ một lát."

"Vậy tôi đi vệ sinh một chút."

"Nhà vệ sinh ở đằng kia."

Trong lúc ông vào phòng con gái, tôi giả vờ đi vệ sinh, vào trong một cánh cửa khác và lấy ra một lọ thuốc đã chuẩn bị sẵn. 

Tôi mở cửa nhà vệ sinh đi ra, Choi Myung Pil đang đợi ở phòng khách ra hiệu cho tôi.

"Myung Eun à, bố vào với khách nhé."

"Vâng."

Tôi bước vào phòng theo ông, bên trong được trang trí theo sở thích của một bé gái. 

Những con búp bê nhỏ xinh, chăn và rèm cửa màu pastel. 

Cô bé nằm trên chiếc giường nhỏ, chớp mắt nhìn tôi.

"Chào em."

"Chào chú ạ."

Tôi đáp lại lời chào của cô bé, người đang mở to đôi mắt tròn xoe, vừa có chút đề phòng, vừa có chút tò mò với người lạ. 

Ông quỳ xuống bên giường con gái và nhẹ nhàng nắm lấy tay con bé.

"Tên con là Myung Eun à?"

"Vâng, chú là ai ạ?"

Tôi im lặng một lúc, lần đầu tiên trong đời nghe thấy từ ‘chú’.

( tk nhỏ mới 19, 20 thôi bé ơi =)) ).

Nghĩ lại, một đứa trẻ bảy tuổi chắc hẳn sẽ thấy người hai mươi tuổi như một ông chú. 

Mỗi lần tôi trêu đùa gọi Sa Geon Woo là ‘ông chú’, không biết hắn có cảm thấy tâm trạng phức tạp, khó tả như tôi lúc này không? 

Tôi chợt thấy hơi ăn năn.  

"Tôi… ừm… khách hàng?"  

"….."  

Choi Myung Pil nhìn tôi chằm chằm, đợi câu trả lời.

"Khách hàng ơi?"  

"Ừm… thôi cứ gọi tôi là 'ông chú' đi."  

"Vâng."  

Đứa trẻ ngoan ngoãn trả lời, thật đáng yêu. 

Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần, lấy từ túi ra lọ thuốc đã chuẩn bị sẵn.  

"Myung Eun à, em uống thuốc đều chứ?"  

"Vâng."  

"Thuốc này hơi nhiều và có thể đắng, nhưng nó sẽ giúp em khỏe hơn. Em uống được chứ?"  

Đứa bé liếc nhìn cha nó. 

Choi Myung Pil gật đầu, và sau một chút chần chừ, cô bé đáp.

"Vâng."  

"Ông chú, lấy cho tôi chút nước uống thuốc."  

Ông vội vào bếp mang ra một chai nước và cốc, tôi đưa lọ thuốc cho ông. 

Chỉ cần đảm bảo đứa trẻ uống thuốc trước mặt mình là được, việc đút thuốc nên để người cha làm để con bé yên tâm hơn.  

"Cho cháu bé uống đi."  

"Thuốc này… có hơi nhiều không?"  

"Ông nghĩ trong này có mấy loại thảo dược? Tất nhiên là nhiều rồi."  

Đây không chỉ là Cửu Nguyệt Thảo. 

Nó còn bao gồm nhiều loại thảo dược khác được sấy khô, nghiền thành bột, nên lượng thuốc khá lớn so với một đứa trẻ. 

Đáng tiếc là không thể giảm bớt được.  

Cô bé không một lời phàn nàn, nuốt bột thuốc đắng rồi uống nước ừng ực.  

"Myeong Eun ngoan quá, uống thuốc giỏi thế. Có đắng không?"  

"Đắng… nhưng no bụng ạ."  

"Ừm, vậy à."  

Tôi bật cười khi thấy con bé ợ nhẹ rồi đỏ mặt vì ngượng. 

Nhận lại lọ thuốc rỗng từ Choi Myung Pil, tôi nhìn đứa trẻ nằm xuống giường.

"Myung Eun à, chú đi đây. Một tháng nữa gặp lại nhé."  

"Một tháng nữa… gặp lại ạ?"  

"Ừ."  

"Vâng."  

Cô bé khẽ gật đầu, dùng đôi tay nhỏ xíu kéo chăn lên đắp. 

Tôi và Choi Myung Pil cùng rời khỏi phòng.

"Tôi đã nghĩ con bé sẽ hỏi gì đó nên hơi căng thẳng. Chắc nó không có gì tò mò."

"Vì bị ốm nên con bé không còn hào hứng nữa. Nó lo lắng nhỡ hỏi nhiều sẽ làm bố mệt. Nằm trên giường bệnh lâu ngày, cái nó giỏi nhất chỉ còn là sự tinh ý."

Ông đóng cửa phòng lại, giọng nói đầy nặng trĩu.

"Hãy đánh dấu lại ngày nhé. Một tháng nữa sẽ phải uống tiếp."

"Thật sự... con bé sẽ khỏi bệnh chứ?"

Choi Myung Pil nắm lấy cổ tay tôi hỏi. 

Trong ánh mắt dao động của ông đan xen giữa khát khao mãnh liệt và sự nghi ngờ mong manh.

"Nếu ông chú hoàn thành ước nguyện của tôi trong hai tháng, thì ước nguyện của ông cũng sẽ thành hiện thực."

Tôi không an ủi hay trấn an ông. 

Bởi vì, với một người đang phải chịu đựng bất hạnh, mọi lời nói đều trở nên sáo rỗng. 

Có thể ông muốn nghe những lời sáo rỗng đó, nhưng tôi thì không. 

Tôi ghét cả việc nghe và việc nói ra chúng.

Đây là một cuộc giao dịch. 

Một cuộc giao dịch mà cả hai bên đều có thể đạt được điều mình muốn, miễn là không lật lọng nhau.

Nghe câu trả lời của tôi, ánh mắt của Choi Myung Pil trở nên kiên định hơn.

===

Vị khách cuối cùng của bữa trưa hôm nay là Baek Do Hyung.

Tôi để lại Baek Do Hyung đang ăn một cách thong thả, rồi kéo rèm cuốn xuống thay vì khóa cửa.

"Hôm nay buổi tối có bán không?"

Cậu ta hỏi tôi khi tôi chuẩn bị vào bếp. 

Tôi gật đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt của người kia khi cậu ta đang nhai dưa muối.

"Chắc là có?"

"Tớ có chuyện muốn hỏi…."

"Gì thế?"

Tôi tạo điều kiện để cậu ta hỏi, nhưng thay vì hỏi, đối phương lại ngập ngừng. 

Mặc dù tôi cũng tò mò không biết cậu ta muốn hỏi gì, nhưng cũng không đến mức sốt ruột. 

Nghĩ rằng khi nào quyết định xong thì cậu ta sẽ hỏi thôi, tôi định quay vào bếp thì cậu ta buột miệng nói ra hai từ.

"Tại sao…."

Chắc không phải cậu ta định hỏi từng từ một chứ? Tôi lại phải đứng đây chờ à?

Tôi nhìn người nọ với vẻ mặt ngơ ngác, cậu ta đỏ mặt quay đi.

"Baek Do Hyung."

"Hả?"

"Muốn hỏi thì hỏi, không thì thôi. Sao cứ lằng nhằng thế. Tôi vào bếp đây? Hỏi hay không hỏi?"

Tôi cau mày nói, cậu ta vội vàng xua tay.

"Nói.... tớ sẽ hỏi."

"Tại sao... lúc thì mở cửa, lúc thì không?"

"....Vì là cửa hàng của tôi?"

Tôi thấy thật nực cười vì cậu ta hỏi một điều quá hiển nhiên.

Đương nhiên là vì là cửa hàng của tôi. 

Nếu là cửa hàng của người khác thì tôi có thể tùy tiện lúc mở lúc không à? 

Vì là cửa hàng của tôi nên tôi mới muốn mở lúc nào thì mở, đóng lúc nào thì đóng chứ.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo