Editor: HThanh.
Tôi nhìn cậu ta với vẻ mặt ngỡ ngàng, tự hỏi liệu cậu ta thật sự tò mò đến mức phải hỏi chuyện này sao.
Người nghe câu trả lời cũng làm một biểu cảm tương tự.
"À, phải... đây là cửa hàng của cậu mà. Ừm, đúng là cửa hàng của cậu. Vì là cửa hàng của cậu nên cậu có thể mở hay đóng tùy ý... Ý tớ là... tớ chỉ thắc mắc tại sao cậu lại có tâm trạng muốn mở cửa rồi lại không muốn mở như vậy..."
"Chỉ có vậy thôi?"
Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là vì tôi muốn thế thôi?
Tôi không biết lỗi là do người hỏi hay người trả lời nữa.
Chúng tôi đều làm mặt khó hiểu, không tìm được câu nói thích hợp, chỉ biết nghiêng đầu.
"Tớ thấy hình như cậu mở cửa hàng cách một tuần một lần...."
"À, đúng vậy."
"Tớ nghĩ... liệu có phải vì người đó không..."
Cách nói vòng vo này hơi khó chịu.
Tôi hơi nhíu mày tỏ ý không hài lòng, Baek Do Hyung liền cúi gằm mặt xuống với vẻ u sầu.
"Người đó... có phải đang ngăn cậu kinh doanh không? Cậu chỉ mở cửa khi anh ta không có ở đó thôi."
"Thỉnh thoảng tôi vẫn mở cửa khi anh ta có mặt mà?"
"Lúc đó anh ta cũng ở trong cửa hàng với cậu. Cứ như... đang giám sát cậu vậy."
Tôi lặng nghe Baek Do Hyung nói, rồi chợt nhận ra điều gì đó không ổn.
Đôi môi hơi run rẩy và ánh mắt dao động của đối phương lộ chút bất an và lo lắng.
Có phải cậu ta đang hiểu nhầm chuyện gì không?
"Vậy ý cậu là, tôi bị anh ta đe dọa hay sao?"
Sa Geon Woo đe dọa tôi để không cho tôi kinh doanh? Thứ hắn đạt được là gì chứ?
Tôi bật cười vì giả định ngớ ngẩn đó.
Nghĩ lại thì cũng có thể hiểu nhầm liên quan đến hắn, trước đây cũng có tin đồn kỳ lạ lan truyền trong khu phố.
Sau khi tôi thức tỉnh năng lực và sửa sang lại Door, tôi đã tận dụng hắn như một nguồn lao động tuyệt vời, nên khi hắn không vào cổng, chúng tôi thường ở lì trong cửa hàng.
"Anh ta... hơi kỳ lạ. Tự ý tặng cậu con mèo đã được thuần hóa, rồi tự ý phá cửa sổ đột nhập vào nhà cậu... tớ chỉ sợ... liệu cậu có nguy hiểm không."
Nếu là lo lắng thì đã quá muộn, còn nếu là quan tâm thì hơi quá đáng.
Dù là gì đi nữa, với tôi đều vô ích.
“Cậu có nghe tin đồn gì lạ không?”
“Không, không có gì cả.”
“Thật không?”
“Ừm.”
“Chỉ là người ta nói cậu mở cửa hàng không theo giờ giấc cố định thôi.”
Chuyện tôi mở cửa hàng có giờ giấc hay không là việc của tôi.
Họ lắm chuyện thật đấy.
Họ không phải là người giúp tôi bù lỗ khi kinh doanh, cũng không giúp được gì khi tôi bận.
Chẳng có ai đến hỏi han xem tôi có gặp vấn đề gì không, có cần giúp đỡ không.
Tất cả đều chỉ nói này nói nọ sau lưng.
Tôi bắt đầu thấy chán ngán cái khu này rồi.
“Nếu là vì người đó, cậu hỏi làm gì? Hả?”
“Nếu tôi gặp vấn đề gì, cậu định giúp được gì à?”
“Tớ không có ý định giúp gì cả... chỉ là tớ lo có chuyện không hay xảy ra với cậu thôi.”
“Vậy thì nếu có chuyện không hay thì sao? Cậu đâu có giải quyết được? Tại sao lại tò mò chuyện của người khác như vậy?”
Trước những lời nói sắc bén của tôi, Baek Do Hyung bất ngờ, trợn tròn mắt.
Ánh mắt dao động cho thấy sự bối rối của cậu ta, tôi ngay lập tức hối hận vì mình đã nổi giận với người nọ.
“Xin lỗi vì tôi đã nói nặng lời. Chắc cậu cũng chỉ lo lắng nên mới hỏi thôi... Tôi ghét những lời nói đó. Lời cảm ơn, lời xin lỗi, lời lo lắng chỉ nói suông. Tôi biết cậu có ý tốt nhưng... làm ơn đừng nói những lời đó với tôi.”
Tôi cũng không muốn nghe ai nói này nói nọ, hay những lời nhận xét về cuộc đời mình từ những người không liên quan.
Không, lần này tôi là người hỏi, còn cậu ta chỉ là người trả lời.
“Tớ xin lỗi.”
===
Baek Do Hyung nhìn tôi như thể đây là lần đầu cậu ta nghe thấy những lời này.
Đôi mắt mở to và đôi môi hơi hé mở cho thấy người kia bối rối và không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cậu ta chớp mắt chậm rãi, ngập ngừng mấp máy môi.
“Lo lắng cũng không được sao?”
Chỉ hỏi thăm xã giao một lần là đủ rồi.
Tôi ghét cái câu hỏi ‘tại sao’ theo sau đó.
“Biết lý do để làm gì?”
Không có ý định giúp đỡ hay giải quyết mà lại đào sâu vào chuyện của người khác là thiếu lịch sự.
“Sắc mặt cậu không tốt.”
“Vì tôi thiếu ngủ.”
Chỉ nên dừng lại ở đó.
Câu hỏi ‘tại sao cậu thiếu ngủ?’ là sự quan tâm quá mức.
“Hôm qua cửa hàng không mở cửa.”
“Vâng, tôi có chút việc.”
Chỉ nên dừng lại ở đó.
Câu hỏi ‘tại sao có việc gì?’ là quá giới hạn.
Tôi không biết cậu ta có hiểu ý mình hay không, nhưng gương mặt Baek Do Hyung trở nên ảm đạm.
"Dù không thể giúp cậu giải quyết, nhưng ít nhất tớ có thể cùng cậu lo lắng và chia sẻ nỗi buồn mà."
"Cậu định lo lắng cả ngày à? Từ lúc chia tay tôi cho đến khi về nhà đi ngủ vẫn còn nghĩ về chuyện đó? Dù sao đó cũng chỉ là chuyện thoáng qua thôi. Cậu muốn tôi phải giải thích tường tận hoàn cảnh của mình chỉ vì một khoảnh khắc đó sao?"
Nỗi lo của người khác có phải là tài sản công cộng đâu?
Hay chỉ là chuyện để mua vui?
Đời tư của tôi trông buồn cười lắm à?
Đầu óc tôi đâu phải vườn hoa, cứ líu lo mãi mấy từ ‘cùng lo lắng’, ‘chia sẻ nỗi buồn’ nghe đẹp đẽ, ngọt ngào ấy.
Thật bực mình.
Nhưng may là vẫn còn chút tỉnh táo mỏng manh nhắc nhở rằng không nên truyền bá tư tưởng tiêu cực của mình cho cậu nhóc ngây thơ kia.
Cũng may là nhờ chút tỉnh táo đó mà tôi kìm được lời sau cùng.
"Chỉ được xen vào khi có thể giúp đỡ à? Vậy tức là nếu tôi có thể giúp cậu, thì cậu sẽ lo lắng và chia sẻ cùng tôi sao?"
Nói ngược lại thì đúng là thành như vậy thật, nhưng không hoàn toàn giống nhau.
Ý tôi chỉ là mỗi người sống cuộc đời của mình, đừng quan tâm đến nhau quá.
Đáng lẽ ở tuổi này cậu ta phải biết câu ‘A là B’ không đồng nghĩa với ‘B là A’ rồi chứ.
Không nhớ đã học về tập hợp con và giao nhau sao?
( giề zạy iem =))) )
Trong lúc tôi đang phân vân nên phản bác từ đâu, Baek Do Hyung đã đứng dậy với vẻ mặt nhẹ nhõm, đặt một tờ 10.000 won lên bàn rồi vẫy tay ra về.
"Với cậu... lần sau tớ nhất định sẽ giúp được."
Cậu ta bỏ đi, chỉ để lại những lời tôi chưa từng mong muốn hay cần đến.
===
Buổi sáng bên trong Door không có mặt trời nhưng vẫn chói lóa, ấm áp, yên bình và dễ chịu.
Giống như một buổi sáng cuối xuân hoặc đầu hè, cơ thể không hề cảm thấy khó chịu.
Tôi ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm nhận sự ẩm ướt của lớp chăn bông, cơ thể và tinh thần đang dần tỉnh lại sau giấc ngủ, và ngay cả khoảnh khắc bâng khuâng đó cũng thật tuyệt vời.
Môi trường bên trong Door, nơi tôi đã sống gần ba tháng, vẫn là một thiên đường không thay đổi.
Sau khi tắm rửa và thay quần áo, tôi bước ra khỏi Door.
Làn da tôi ngay lập tức cảm thấy lạnh buốt, và cơ thể tôi cứng lại vì bất ngờ.
Tôi thường quên mất một điều là trong Door là thời tiết mùa xuân, nhưng Trái đất đang là mùa đông.
Khi tôi bước xuống cầu thang và đi ra khỏi tòa nhà, con đường đã trắng xóa.
Có lẽ tuyết đã bắt đầu rơi từ sáng sớm, những bông tuyết rơi dày đặc tạo thành một lớp tuyết xốp trên mặt đất.
Khi tôi rụt chân lại, một dấu chân in hằn trên lớp tuyết trắng tinh như một chiếc bánh gạo.
"Lúc trước chỉ rơi lác đác, nhưng hôm nay thì rơi trắng cả trời rồi."
Những bông tuyết lớn rơi dày đặc, như muốn khẳng định rằng đây là mùa đông.
Ngày như thế này mà ăn thịt heo luộc thì thật là tuyệt.
Luộc một miếng thịt heo, thái ra khi còn nóng hổi, cho thêm chút kimchi lên trên và ăn thì thật là ngon!
Giờ tôi đã 20 tuổi, nếu có thêm một ly rượu gạo thì còn gì bằng!
"Tuyệt vời…."
Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ thèm rồi.
Thời tiết bên trong Door thật hoàn hảo, nhưng chính vì hoàn hảo nên đôi lúc tôi thấy tiếc.
Tôi không phải là kẻ biến thái thích cái lạnh chết cóng hay cái nóng chết người.
Nhưng tôi lại mất đi cái thú vui thưởng thức những món ăn hợp với thời tiết, như bánh xèo vào ngày mưa, cà phê vào ngày tuyết rơi, đá bào vào ngày nóng hay khoai lang nướng vào ngày lạnh.
"Không được rồi."
Vào một ngày như hôm nay, làm sao tôi có thể không ăn thịt heo luộc được chứ?
Tôi đã định chuẩn bị mở cửa hàng nhưng lại quyết định nghỉ bán.
Thay vào đó, tôi lấy ba củ cải và ba bắp cải từ trong Door ra.
Tôi cắt gốc bắp cải, tách từng lá một rồi ngâm vào nước muối.
Sau đó tôi gọt vỏ củ cải, thái thành sợi nhỏ bằng ngón tay và ngâm với muối riêng.
Trong lúc chờ cải thảo và củ cải ngâm muối, tôi đã chuẩn bị xong các nguyên liệu phụ như cà rốt, lê, khoai lang, hạt dẻ, rau mùi nước và cho tất cả vào hộp kín.
Thế là đã hai tiếng trôi qua.
"....mình cũng không nghĩ sẽ ăn ngay... lẽ ra nên ăn sáng trước rồi mới bắt đầu."
Giờ thì nguyên liệu đã sẵn sàng, nhưng không biết đến bao giờ tôi mới làm xong kimchi và luộc xong thịt heo để ăn nữa.
Lẽ ra tôi nên ăn qua loa gì đó trước.
Giờ thì mọi thứ đã bày ra như thế này, tôi cũng lười dọn dẹp để đi ăn, mà mệt quá nên cũng chẳng thấy thèm ăn, đói bụng hay mệt mỏi gì đó mà bụng cứ đau quặn lại.
Tôi vào Door hái hai quả dưa chuột, cắn ăn ngon lành.
"Chẳng phải đang ăn kiêng, vậy mà sao sáng sớm đã ăn dưa chuột thế này."
Dù là ăn dưa chuột vì lười dọn cơm, nhưng tôi vẫn không khỏi than vãn.
Tôi làm gì mà phải dậy sớm như thế này cơ chứ?
Làm kim chi thịt heo luộc cũng tốn thời gian và công sức không khác gì làm kim chi muối, tại sao tôi lại tự dưng nổi hứng làm món này chứ.
Nếu tối nay có thể ăn được thì may mắn lắm rồi.
Một nửa nhiệt huyết đã biến mất, nhường chỗ cho sự hối tiếc.